Vô Tiên - Chương 2070:
Hai huynh đệ gan lớn, đều cậy mạnh, không sợ trời không sợ đất. Nhưng khi nhìn thấy, lần thứ hai ngoài dự liệu, hai người liền ngừng lại.
Bên đường hơn mười nhà tranh đan xen vào nhau có một tửu quán đang khai trương. Có chưởng quỹ, có tửu khách, có người đi đường…
Phía xa tối đen không rõ, bốn phương thâm trầm như trước. Mà thôn lạc kia cùng tửu quán đều không thấy ngọn đèn dầu, nhưng mọi người vẫn chưa phát giác ra, từng thân ảnh vội vàng yên lặng qua lại. Càng kinh người hơn là có một phụ nhân cầm mộc trượng trong tay, đang nói chuyện Tôn nhi của nàng săn bắn không về…
Hổ đầu chỉ cảm thấy sau lưng lạnh ngắt, long hổ cả người nhất thời dựng thẳng lên, ngạc nhiên lẩm bẩm:
- Thật sự là gặp quỷ.
Lão phụ nhân kia đứng bên đường, đều lẩm bẩm cầu khẩn mỗi một người qua đường. Nàng dường như đã quên tất cả chuyện phát sinh trước nhà tranh trên sườn núi, căn bản không rãnh để ý tới Hổ đầu cùng lão Long.
- Quỷ có gì đáng sợ, xem một quyền của ta đây!
Lão Long từng có một lần kinh lịch, tự cho là có kiến thức, không cho là đúng ngực ngực, nhanh chóng lao tới muốn tung quyền cước. Hổ đầu vội vã kéo lại, nghĩ không thông nói:
- Nhìn như Quỷ Hồn lại như người thật, mà lại thâm sâu khó lường, không nên rước hoạ vào thân…
Tuy nói vậy nhưng hắn vẫn chạy vội về trước.
Tửu quán kia ở bên ngoài mấy trăm trượng, chỉ đi một đoàn đường ngắn, thỉnh thoảng thấy người thoáng qua đều là chân không chạm đất qua lại không tiếng động. Hổ đầu cẩn thận cộng với tận mắt nhìn thấy tình hình quỷ dị khiến lão Long bị hù. Hắn không thèm nói lại, mà mang theo vài phần nghi ngờ lấm lét nhìn trái phải.
Quả nhiên, khi hai huynh đệ lướt qua bên cạnh lão phụ nhân kia, đối phương giống như vừa gặp, đáng thương vừa khóc vừa kể lể:
- Lão thân mệnh khổ, tráng sĩ cứu ta…
Nói xong liền chống trượng tiến lên đón đầu.
Hổ đầu mang vẻ cười ngây ngô trên mặt, coi như không thấy tình hình trước mặt, thân hình thoáng cái lướt qua bên cạnh. Sau đó lão Long không kịp tránh né liền đụng vào lão phụ nhân kia.
Một lão giả suy nhược như vậy sao có thể chịu nổi cú đụng?
Lão Long sinh lòng trắc ẩn mới chịu lui về sau, mà một nhân ảnh đã xuyên qua thân thể hắn mà đi, sau đó truyền tới một tiếng rên rỉ thống khổ. Hắn bỗng nhiên ngẩn ra, đưa tay xoa ngực, quay đầu nhìn lại.
Lão phụ nhân kia dần đi xa, chớp mắt đã biến mất trong âm phong…
Lão Long chỉ cảm thấy hàn ý thấu xương, sợ run cả người. Hắn không sợ quỷ thần, nhưng lại không ngăn được cảnh ngộ quái dị như vậy.
Lúc này có người lớn tiếng nói:
- Chưởng quỹ, cho vò rượu. Nơi này là chỗ nào…
Lão Long theo tiếng xoay người, từng bước đi tới.
Bước chân hắn trầm ổn rất nhiều, mà dũng khí không sợ trời không sợ đất lại ít đi vài phần.
Hổ đầu đã tới trước cửa tửu quán, vung bàn tay to, tiếng nói truyền đi thật xa.
Nếu nói tửu quán thì thật đơn sơ. Hai gian nhà lá, mấy vò rượu nhỏ xếp thành đống, bàn gỗ cong vẹo dơ bẩn không đứng vững. Trừ cái đó ra còn có hai ba nhân ảnh ngồi im lặng cùng một chưởng quỹ đứng phục vụ.
- Bẩm khách quan, nơi này là Hoàng Tuyền Đạo…
Chưởng quỹ kia chính là một lão giả, quần áo cũ nát, sắc mặt tầm thường. Hắn cúi đầu khom lưng lên tiếng, quay người ôm một vò rượu đặt lên bàn.
Hổ đầu cầm bình rượu lên, nghi ngờ hỏi:
- Hoàng Tuyền đạo…
Chưởng quỹ tửu quán lưu lại phía sau, thần sắc cung kính, lại cực kỳ lãnh đạm nhẹ giọng nói ra:
- Từng bước trên Hoàng Tuyền, từ nay về sau không đường quay về…
Hổ đầu dường như không để ý đối phương nói cái gì, gắt gỏng nói:
- Đây không phải rượu cho người uống…
Hắn vung tay lên ném bay bình rượu ra ngoài.
Lão Long vừa mới tới bên cạnh, thuận thế tiếp nhận bình rượu. Trong đó không có rượu, chỉ có hắc khí dằ đặc bốc lên, ngửi vào lại có mùi rượu khiến người khác bị xông tới say mà không biết vì sao.
Động tĩnh hơi lớn khiến tửu khách cùng người đi đường đều nhìn lại.
Chưởng quỹ lắc đầu, không nhanh không chậm nói tiếp:
- Uống Đông Giang thuỷ, kiếp sau lại làm người…
Hổ đầu thể hiện tư thế mơ hồ, hừ lạnh:
- Lão tử không quan tâm ngươi là Đông Giang thuỷ hay là Hoàng Tuyền đạo…
Hắn quay đầu nhìn thoáng lại, quát lớn:
- Tiểu Long, ném nó…
Lời còn chưa dứt, dưới chân khẽ động, đã tới bên cạnh lão Long, lại đưa tay đánh bay vò rượu trong tay đối phương, không kịp oán trách, ngược lại quay người trừng lớn hổ nhãn, cả kinh nói:
- Chẳng lẽ ngươi uống rượu…
Tiếng “ba thanh thuý vang lên, vò rượu vỡ thành từng mảnh ở bên ngoài mấy trượng, một luồng hắc khí yếu ớt lượn lờ, phiêu đãng trên không!
- Không có…
Lão Long thu hồi ánh mắt từ phía xa, có chút không vui nói:
- Vì sao lại đập nát đồ của người ta, phải bồi thường…
- Không uống rượu, vậy sao ngươi lại thế?
Hổ đầu vội la lên, lão Long bây giờ đã thiếu đi vài phần tinh thần so với trước. Trên trán đột nhiên kết thêm một tầng âm khí nhàn nhạt, cả người đều mang dáng dấp đần độn ngu ngơ. Mà đối phương lại không biết, bất ngờ nói:
- Bên trong không có rượu, làm sao có thể uống…
Thần sắc Hổ đầu trở nên ngưng trọng, không rãnh giải thích, kéo lão Long xoay người rời đi. Chưởng quỹ quầy rượu vẫn chưa bắt đền, bốn phía cũng không có người ngăn cản, trong nháy mắt hai huynh đệ biến mất trong màn đêm u tối.