Vô Tiên - Chương 2063:
Lại là một mùa thu, di sơn như trước.
Dưới gốc cây cổ thụ trên một khe núi, Cảnh Tuần đại vu yên ổn ngồi một mình. Nhìn mấy hài đồng chơi đùa truy đuổi phía xa, tay vuốt râu dài, mỉm cười. So với bất an lúc trước, lúc này hắn đã trở nên trầm ổn như thường!
Từ năm ngoái tới nay, Di tộc cũng không có tai họa phủ xuống. Tuy nói một số hán tử đi săn bắn đã chết ít, mà con nít trong tộc lại dần dần lớn lên. Không bệnh khỏe mạnh, có ăn có uống, tử tôn cường tráng, có mái nhà tranh che gió trú mua, đối với người man hoang mà nói đã là mỹ mãn. Cuộc sống này liền như nước chảy, chậm rãi trôi qua…
Cảnh Tuần cúi đầu, ái ngại vuốt ve đầu cốt trượng. Sư phụ già rồi! Từ nay về sau, gánh nặng thủ hộ tộc nhân không thể đổ cho người khác!
Khói bếp lượn lờ, ngày ngã về tây.
Cảnh Tuần cầm cốt trượng đứng dậy, nhìn về phía xa
Ánh chiều suy tàn, thiên địa như tranh vẽ.
Cảnh Tuần xoay người rời đi, nhưng vẻ mặt lại ngưng trọng.
Một bóng người nhàn nhạt từ trong mấy tía bay nhanh ra, thoáng cái đã tới phía trên sơn cốc.
Đó là một nam tử mặc áo bào tro, búi tóc buộc cao, áo choàng tung bay, hai hàng lông mày như đao, tụa như ngôi sao, khuôn mặt trắng noãn như ngọc, tướng mạo cực kỳ trẻ. Hắn chắc là một vị tiên nhân, lại mang dáng vẻ mệt mỏi phong trần, vô cùng bễ nghễ, trong thần sắc mệt mỏi lộ ra vài phần lo lắng!
Cảnh Tuần cố gắng trấn định, đi tới vài bước, hạ thấp người nói:
- Bái kiến tiên trưởng! Tại hạ là đại vu Di tộc, là người trần…
Đối phương căn bản không để ý tới hắn, thân hình quỵ xuống nằm trên mặt đất, mà lúc này trên khe núi lập tức xuất hiện bóng người, vung hai tay áo ra sau, nhìn quanh bốn phía, ngạc nhiên nói:
- Nô nhi cũng không thấy đâu! Nàng đi nơi nào…
Ở trong Di sơn này chẳng lẽ còn có tiên nhân ẩn núp? Nô là ai…
Cảnh Tuần sững sờ tại chỗ, nhất thời không biết làm sao. Trong lúc vô tình đụng phải ánh mắt nam tử kia, nhất thời như rơi vào hầm băng, vô cùng sợ hãi, than một tiếng ngã xuống đất. Cả người hắn không ngừng run rẩy, vội vàng dùng cốt trượng chống đất, kinh hãi nói:
- Tiên… tiên trưởng…
Một trận gió nổi lên, thân ảnh bên ngoài hơn mười trượng biến mất.
Cảnh Tuần không nhịn được nữa, “phác một tiếng ngồi dưới đất, thở hổn hển!
Vị tiên trưởng kia cũng không phải cố tình gây khó dễ, chỉ là dưới cơn thịnh nộ thật khiến người ta khó có thể đối mặt. Mà hắn hình như đi thẳng tới thung lũng phía sau núi, chẳng lẽ đi tìm sư phụ?
Lúc này Cảnh Tuần mới phát giác hắn đã ném cốt trượng đi, nhanh chóng đứng lên nắm chặt….
…
Thung lũng phía sau núi, một người áo xám ngạo nghễ lăng không.
Trên vách đá hơi nghiêng, thần sắc Đan Cốc kinh ngạc. Ở trước cửa huyệt động phía sau hắn còn có hai lão giả khác hoảng sợ đứng im.
- Lâm tiên trưởng? Thật sự là ngài? Từ biệt đã hơn mười năm…
Lời Đan Cốc còn chưa dứt, thân thể đã bay lên trời.
Hắn kinh hô:
- Lâm tiên trưởng! Tại hạ tuổi già sức yếu, không dám bay cao…
Người được gọi Lâm tiên trưởng ở chỗ này, ngoại trừ Lâm Nhất thật không còn ai khác. Khi hắn trải qua khổ cực trở về Thiên Ngu Di tộc, thật không ngờ cảnh còn người mất. Hổ đầu cùng lão Long không còn, Tiên Nô nhu thuận nghe lời cũng không thấy. Hơn mười năm qua rốt cục đã phát sinh chuyện gì?
Đứng trên đỉnh núi mấy trăm trượng, Lâm Nhất vung tay áo chặn Đan Cốc. Không đợi đối phương đứng vững, “ầm một phát hai chân rơi xuống đất, nhanh chóng hỏi:
- Hổ đầu cùng lão Long đi đầu rồi? Có tiên nhân xa lạ nào tới không? Lệnh Khâu tộc trưởng đâu…
Đan Cốc vất vả đứng vững, nhìn khắp bốn phía, lấy tay vuốt ngực, vẫn chưa tỉnh hồn nói:
- Thay vì ngang dọc Cửu Tiêu, chẳng bằng an ổn làm tới nơi tới chốn!
Lão giả này chiếm cứ huyệt động tĩnh tu của Lệnh Khâu tộc trưởng còn chưa nói, nhất cử nhất động cũng nhiều thêm chút ý cảnh.
Lâm Nhất “ba một tiếng lay động vạt áo, khoanh chân ngồi ngay ngắn, thở dài một hơi, đưa tay lên ra hiệu:
- Lẫm mỗ mất một năm chém giết, mất ba năm chạy trối chết, lại mất bảy năm chạy trốn chỉ vì gặp lại hai huynh đệ của ta lần thứ hai. Mà hôm nay không có hai người hắn, vậy ta sẽ bế quan không ra. Nơi này có biến cố gì, xin Đan Cốc đại vu hãy tự xử lý…
Đan Cốc không cần phân phó, đôi chân mềm nhũn chậm rãi ngồi xuống cách đó không xa. Hắn thoáng định thần, chậm rãi yên lòng. Lâm tiên trưởng vẫn là lâm tiên trưởng kia, nhưng chỉ vì tình thế cấp bách mới tạo ra trận thế kinh người vừa rồi, lại mang theo hắn bay một hồi! Mà người đã già, mộng cũng xa, thầm nghĩ chỉ đi thêm vài bước đường nữa mà thôi!
- Đại vu do đệ tử Cảnh Tuần của tại hạ kế nhiệm, tại hạ chỉ là một người khổ tu…
Nửa canh giờ sau, lời nói của Đan Cốc rốt cục ngừng lại. Từ trong miệng hắn được biết, thật sự có tiên nhân xa lạ tới Ngu sơn. Mà Hổ đầu nhìn như lỗ mãng lại dũng cảm thận trọng, có thể khiến hắn chạy đi cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ. Mà hai người này một đi không trở lại, chẳng lẽ đã tiến vào Hồng Hoang?
Mùa thu năm ngoái, thiên lôi xoay quanh, chắc là tình hình Tiên Nô độ kiếp. Hiện nay cũng không thấy bóng dáng Tiên Nô. Nha đầu kia tính tình cẩn thận, xử sự trầm ổn, tuyệt đối không từ mà biệt! Nàng rốt cục gặp phải chuyện ngoài ý muốn gì, đã đi tới đâu? Bóng đêm thâm trầm, gió núi mát mẻ.
Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn về phía xa, tâm tình không ổn định.
Bên ngoài vạn lý, con đường Cửu Thiên lúc tới đã biến mất. Trong nháy mắt, đã từng hồng trần cuồn cuộn, thiết huyết nhu tình, sinh tử đau khổ cùng với năm tháng thiên niên phong sương, theo cánh cửa kia đóng lại cũng rời xa dương thế không về. Thật khiến người khác có nỗi buồn vô cớ không ngớt!
Đường, càng đi càng xa. Phía sau không thấy dấu chân…
Hôm nay dấn thân vào Hồng Hoang, bốn người đồng hành ngoài ý muốn mà mỗi người một nẻo.
Lão Long dẫn theo Hổ đầu hẳn là không đáng ngại. Tu vi Tiên Nô tầm thường, nếu có bất trắc…
Lâm Nhất bỗng nhiên đứng dậy, vừa muốn rời đi bỗng nhiên phát hiện mình đã quên gì đó.