Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2062:

Tay hắn vuốt râu dài, mang theo vài phần nghi ngờ:

- Chỉ là, bốn phương Càn Khôn vang vang, duy chỉ có mình thiên lôi ở ngoài vạn dặm. Hoặc là có ý định khác cũng chưa biết chừng!

Tiếng sấm xa xa cuồn cuộn truyền tới, vang vọng khắp thung lũng, thiên uy huy hoàng dường như có mặt khắp nơi, khiến người khác sợ hãi!

Cảnh Tuần không giải thích được, thật thà nói:

- Không biết có gì ngoài ý muốn, đệ tử không hiểu…

Đan Cốc trầm ngâm một lát, lại nói:

- Theo lý thuyết, người tu hành tiên có thể trường sinh, nhưng lại là cử chỉ nghịch thiên, ắt gặp phải vô số lôi phạt thiên hình.

Cảnh Tuần ngẩng đầu lên, chợt nói:

- Có tiên nhân độ kiếp ở đây…

Trong khoảng thời gian ngắn, thầy trò hai người đều kinh ngạc nhìn về phía xa, nỗi lòng khó hiểu.

Cho tới nửa ngày sau, tiếng sấm biến mất, mây đen tan đi, một vòng nhật quang hạ xuống, thiên địa vẫn nắng như cũ!

- Có lẽ vị tiên nhân kia đã độ kiếp xong, khổ tận cam lai…

Cảnh Tuần vẫn mang thần sắc si mê, than thở trong lòng:

- Tuy là vạn lôi đánh xuống thì thế nào chứ, lại còn trường sinh….

Đan Cốc lắc đầu nói:

- Nếu có thể cầu được trường sinh, ta cần gì phải cố thủ nơi này…

Thần sắc hắn buồn tẻ, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Cảnh Tuần chần chừ hỏi:

- Sư phụ tĩnh tu, chẳng lẽ đang theo đuổi con đường trường sinh…?

Đan Cốc không trả lời, giống như đang ngủ.

Cảnh Tầm không dám quấy rầy, cúi người hành lễ, lặng lẽ lui ra phía sau vài bước, vừa rời đi, phía sau liền vang lên thanh âm quen thuộc:

- Vi sư đã sửa không hết kiếp này, lại không thể tiếp tục tu luyện!

Bước chân hắn ngừng lại, thần sắc mờ mịt….

Dù đã độ kiếp, chưa hẳn qua hết khổ tận cam lai!

Tiên Nô ngồi xếp bằng trên một ngọn núi. Vân bào trắng noãn như tuyết khiến dung nhan như ngọc càng thêm xinh đẹp động lòng người.

Mười năm khổ tu, một khi độ kiếp, được đền bù mong muốn trở thành tiên thể. Từ nay về sau sư phụ không thể coi thường tu vi Tiên Nô, có thể được đi đây đó làm bạn, hành tẩu Hồng Hoang…

Nhưng Tiên Nô chưa kịp sung sướng vì tu vi thăng tiến đã mang thần sắc sợ hãi âm thầm đề phòng.

Xa xa có năm người đạp không bay tới, đều có tu vi từ Kim Tiên trở lên. Dẫn đầu là một trung niên, trường bào xanh, tướng mạo nhìn như chính trực lại không che giấu được vài phần ác độc giữa hai hàng lông mày. Mà hắn là cao thủ Tiên Quân, có thể mang theo ý đồ bất thiện tới!

- Ha ha! Vị đại hữu này nếu có thể độ kiếp thành tiên, thật đáng mừng…

Người còn chưa tới, tiếng cười đã vang lên.

Sau đó lại có người thở dài nói:

- Cô gái này giống như khắc băng ngọc mài, có thể nói khuôn mặt đẹp vốn có. Nếu dâng cho tôn giả, ha ha…

Một tràng tiếng cười càn rỡ cùng ám muội vang lên, năm người đã cùng vây lại trên ngọn núi Tiên Nô ở.

Trung niên dẫn đầu khoát khoát tay, khẽ nháy mắt, lúc này mới ho nhẹ một tiếng, ra vẻ đạo mạo nói:

- Ta là Cái Thạch Ma thành, cùng đồng môn tới đây có việc, trùng hợp gặp tiên tử, thật là có duyên! Chẳng hay tiên tử tới từ nơi nào, tại sao lại một mình độ kiếp, không bằng kết bạn đồng hành…

Một người còn chưa dứt lời, mấy người khác đều phụ họa——

- Nên cùng đi, nên cùng đi…

- Nơi tu sĩ Bát Hoang tụ tập là Ma thành, tiên tử nếu không ngại có thể làm quen một chút…

- Nơi đất hoang này lại có giai nhân như vậy…

- Ha ha…

Đôi mắt Tiên Nô lóe ra, bất động thanh sắc thành thực đứng dậy, vung tay lên, cười nhạt nói:

- Vừa lúc gặp nhau, thật may mắn! Gia sư Tiên Nô vân du khắp nơi, còn phải chờ lão nhân gia quay về, lại không thể rời khỏi chỗ này. Các vị đạo hữu xin cứ tự nhiên…

Nàng hoàn toàn không hề kinh hoảng, ngược lại không kiêu ngạo không siểm nịnh thong dong tự nhiên.

Năm người nhìn nhau, theo đó cười to một trận.

Người trung niên gọi là Cái Thạch đánh giá Tiên Nô, mang theo giọng điều chế nhạo nói:

- Đừng nói nơi đây hoang vắng hiếm khi có người tới, cho dù là trong vòng trăm triệu dặm cũng không thấy thân ảnh một tu sĩ. Lệnh sư ở đâu, hay là nói hắn hiện thân gặp mặt…

Nói tới đây hắn đã bày ra tư thế người gây sự, trong hai mắt càng biểu lộ rõ vẻ dâm loạn tham lam không che giấu được.

Tiên Nô vẫn điềm tĩnh, ôn nhu nói:

- Gia sư là tiền bối cao nhân danh chấn một phương, sao có thể dễ dàng tiết lộ hành tung. Mà lão nhân gia đi xa tới nay chưa về, nếu các vị có thành ý, hay là chờ mấy ngày…

Nghe được lời ấy, xung quanh liền trở nên yên tĩnh. Cái Thạch có chút chần chừ đứng lên, đôi mắt hắn xoay tròn, xem thường cười nói:

- Lệnh sư là tiền bối cao nhân có lai lịch lớn, không thể tránh được hay có mặt ở Ma thành. Tiên tử hãy theo ta quay về bẩm báo một tiếng, để tôn chủ nhà ta quét dọn giường chiếu chờ đợi không phải tốt hơn sao…

Thần sắc mỉa mai, trong giọng nói mang theo ý cưỡng bức.

Tiên Nô lặng lẽ cắn một một cái, ánh mắt nhìn khắp bốn phía. Năm người vây kín không kẽ hở, rõ ràng có ý không tốt. Nàng khẽ thở dài, thoáng nhìn về phương xa…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free