Vô Tiên - Chương 2061:
Tiền bối cao nhân ma tu chạy thoát đã là một đại họa. Nếu lại mất huyết sát, không ai có thể chịu trách nhiệm!
Vả lại, không ngăn được chín vị cao nhân, chẳng lẽ còn không ngăn được một hậu bối tuổi còn trẻ?
Sáu vị cao thủ Động Thiên Nguyên Tín Tử từ phía xa điên cuồng tiến tới. Lâm Nhất kia là đầu sỏ gây nên, chỉ có giết chết mới có thể chuộc tội!
Hơn trăm vị tu sĩ bay ở trong tinh không đều thất kinh. Mới trốn khỏi lao tù, ai ngờ thoáng cái lại gặp tai họa!
Mọi người đại loạn, chạy trốn khắp nơi…
Lâm Nhất vẫn còn đứng ở phía xa quan sát, thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị!
Đám người Thiên Ninh rời đi, độn pháp cực kỳ tầm thường nhưng kết trận pháp lại kỳ diệu, thoải mái đi xuyên qua tinh vân trải rộng bốn phương, chỉ trong nháy mắt đã biến mất, Hành động của chín người này có chút hoảng loạn chật vật, hoàn hoàn không hợp với thân phận, nhưng chuyện gấp đã xong lại qua cầu rút ván!
Ngoài ra, một câu “một lời đã định kia nói dễ nghe, nhưng đừng quên còn có lời chú giải “Nếu có ngày sau, lại bàn về ngày nay. Thiên Ninh, ngươi thật là kẻ mắt mù nhưng tâm sáng như gương! Thật không ngờ, đây chính là những lời Lâm mỗ muốn!
Bốn phía nhất thời hỗn loạn, đang muốn thoát thân! Nhưng lại đi về đâu? Những tu sĩ này lại thế nào…
Lâm Nhất vẫy tay xuất ra Kim Long kiếm, ánh mắt bễ nghễ…
Vào lúc này, Minh Cơ đã tới bên cạnh. Nàng đánh giá Lâm Nhất đang chần chừ, cùng với Kim kiếm trong tay hắn, nhẹ giọng nói:
- Chín vị tiền bối pháp lực không đủ, dựa vào bí pháp ma tu cũng có thể dễ dàng rời đi. Còn chúng ta nếu muốn bình yên thoát thân, sợ là không dễ…
Huyền Ngọc Tử thấy thời cơ không tốt liền theo người khác lao ra ngoài. Nhưng chỉ trong nháy mắt, hai người phía trước đột nhiên bị kiếm quang chém thành phấn vụn, hắn sợ hãi kinh hô một tiếng, quay đầu chạy về.
Nhóm cao thủ Nguyên Tín Tử bị thế tới của đám người bay loạn ngăn cản, trong cơn tức giận liền vây quang ở bốn phía ngang ngược giết chóc, huyết nhục vẩy ra, rất là thê thảm…
- Nơi này là một phần Bát Hoàng, được lưu lại từ thời kỳ hỗn độn, có vô số giới tử hư không hỗn loạn, tên là Lục Hợp…
Minh Cơ tự giải thích nói:
- Vì vậy ta và ngươi thi triển độn pháp, hơi có chút lơ là liền bị mất phương hướng….
Nhĩ Huyền cùng Long Kiều Nhi vẫn chưa nhân cơ hội rời đi mà canh giữ ở cách Lâm Nhất không xa. Nguy cơ ập xuống nhưng hai người vẫn nghĩ rất đơn giản, nếu đã nhận ân huệ sẽ không thể ruồng bỏ dễ dàng! Mà Lâm đạo hữu, Lâm huynh dám đánh với cao thủ Động Thiên, có thể nói cường hãn dị thường, có thể giúp đỡ, chí ít cũng có thêm vài phần chuyển cơ!
Minh Cơ nói tiếp:
- Ta còn phải xem thời cơ trở lui để tránh bất ngờ. Tại hạ nguyện đi trước dẫn đường, chỉ cần Lâm đạo hữu giúp một tay…
Thấy Lâm Nhất vẫn chần chừ không quyết, nàng hảo tâm khuyên nhủ:
- Ngươi cứu được trưởng lão Thiên Khí cùng Thiên Ninh là chuyện may mắn, lại càng… hết lòng quan tâm giúp đỡ những đồng đạo này. Việc này không nên chậm trễ, mau mau tranh thủ…
Chỉ trong nháy mắt đã có hai, ba mươi vị tu sĩ xui xẻo hồn về với hư vô. Đám người Nguyên Tín Tử như lang như sói, không gì địch nổi. Khắp nơi hỗn loạn, tiếng pháp lực nổ vang cùng tiếng kêu thảm thiết hợp lại với nhau.
Huyền Ngọc Tử sợ hãi, la thất thanh:
- Lâm huynh! Không trốn liền chậm mất…
Lông mày Lâm Nhất khẽ nhướn, bỗng nhiên xoay người lại, gật đầu với Long Kiều Nhi, sau đó lướt qua Huyền Ngọc Tử nhìn về phía Minh Cơ, nói:
- Nguyên Tín Tử cần huyết sát, chỉ khi Lâm mỗ rời đi, các vị mới có thể thoát hiểm! Hôm nay duyên đã tận, xin cáo từ…
Lời còn chưa dứt, thân hình liền lóe lên, đánh về phía đám người Nguyên Tín Tử, không quên bổ ra một luồng kiếm quang kim sắc.
Nguyên Tín Tử cùng đồng bạn đang trắng trợn giết chóc, chợt thấy Lâm Nhất thừa dịp chém tới, cả đám không dám chậm trễ, vội vàng hợp lực ứng phó, Ai ngờ đối phương hư hoảng một chiêu liền biến mất, bỏ chạy thẳng về phía chân trời. Hắn vừa vội vừa giận, lớn tiếng quát:
- Đuổi theo…
Sáu vị cao thủ Động Thiên tới Ma thành bỏ mặc mọi người trước mắt, vội vàng đuổi theo về phía Lâm Nhất.
Tinh không từng ồn ào hỗn loạn nhất thời yên tĩnh lại. Mà sát khí vẫn còn, máu tanh nồng đậm, cùng với cụt tay cụt chân phiêu tán khắp nơi, cục diện vô cùng thê thảm! Đám tu sĩ đào ngục ngốc lăng tại chỗ, thoáng như thất hồn, vẫn không biết làm sao.
Huyền Ngọc Tử ngẩng đầu nhìn về phía xa, vô cùng oán giận nói:
- Lâm huynh! Ngươi sao có thể nói đi là đi…
Nhĩ Huyền vuốt râu, khó có thể tin lắc đầu liên tục, than thở:
- Lâm huynh liều mình cứu người, ta ghi tạc trong lòng…
Long Kiều Nhi sau khi ngạc nhiên lại cười vui. Chạy trốn rất nhanh, nếu không sẽ đuổi theo hỏi thử hắn có phải tới từ Cửu Long cốc hay không…
Minh Cơ lặng lẽ một lúc lâu, khẽ thở dài, lẩm bẩm:
- Các vị tự chạy trốn đi…
Nàng xoay người rời đi, vẫn mang tâm sự nặng nề. Diệp Thanh, ngươi lại có thêm một đối thủ…
…
Thiên Ngu, Di Sơn…
Bốn mùa hoang dã cũng không phải nóng lạnh rõ ràng. Các tộc nhân dùng hoa nở là xuân, lá rơi là thu, sau đó là hạ sinh đông giấu thay đổi để kết thúc một năm. Như là đốt rừng làm rẫy, săn bắt hái lượm, tang ma cưới hỏi, vân vân.
Một năm này vào cuối thu, cây cối nhuộm vàng, vạn sơn cẩm tú.
Sáng sớm tinh mơ, thôn xóm bao phủ một tầng sương mù nhàn nhạt. Mà lúc các hán tử đi săn bắn, phụ nữ và trẻ em cùng người già di tộc vẫn tụ tập trên khe núi rất lâu không rời đi. Chỉ thấy ở phía đông xa xa, vừa rồi vẫn còn mặt trời chiếu rọi, trong nháy mắt đã mây đen mù mịt, vang lên tiếng sấm mơ hồ.
Yêu! Đây là thu lôi hiếm thấy!
Nhóm lão phụ nhân xì xào bán tán, thần sắc hoảng sợ. Trời sinh dị tượng, chẳng lẽ có hiện tượng bất thường gì? Trai tráng trong tộc mới xuất môn đi xa, cát hung khó lường, vẫn nên tìm đại vu tính toán một chút mới được. Chỉ mong không có gì kiêng kỵ, tà ác né xa!
Nhưng lúc Lệnh Khâu tộc trưởng thăng tiên ở mười năm trước, đại vu Đan Cốc liền kế nhiệm đứng đầu một tộc. Hắn cơ thể suy nhược, liền truyền lại cho đệ tử. Hôm nay đại vu trong tộc là một người trung niên, gọi là Cảnh Tuần, lúc này đang ôm cốt trượng trong ngực xuất thần nhìn về phương xa.
Dáng dấp Cảnh Tuần gầy yếu, râu ngắn, da mặt ngăm đen, lộ ra vẻ chững chạc. Chợt thấy một đám lão ấu vây quanh khiến hắn có chút rối ren.
Trời giáng dị tượng không phải chuyện đùa! Chỉ là mình đạo hạnh thấp, phải đi tìm sư phụ hỏi cho rõ!
Cảnh Tuần trấn an mọi người vài câu liền xoay người vội vã chạy tới thung lũng phía sau nói. Mà hắn vừa rời đi, sấm sét phía xa đã cuồn cuộn, ánh lửa óng ánh, đại địa gần bên run rẩy, tiếng gió thổi lên, động tĩnh vô cùng dọa người! phụ nữ và trẻ em cùng người giả trong tộc đều kinh sợ dập đầu tại chỗ, cầu trời xanh phù hộ!
Thung lũng phía sau núi, trước huyết động trên vách núi dựng thẳng, tình hình vẫn như ngày xưa, chỉ là không còn một lão giả ngồi mà đổi lại thành đại vu Đan Cốc. Hình dáng hắn lộ vẻ già nua, giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể chôn vùi trong bụi cỏ bốn phía, mà râu dài bạc trắng vô cùng bắt mắt, giống như một vệt sương trong cảnh sắc mùa thu!
Sau khi Cảnh Tuần nói rõ lý do đến, liền cúi đầu đứng trang nghiêm trước người sư phụ.
Đan Cốc thoáng nhìn về phía cốt trượng trong ngực đệ tử, trong thần sắc lộ ra xúc động bất tận. Sau đó hắn lại đưa mắt nhìn về phía xa, chậm rãi mở miệng nói: