Vô Tiên - Chương 2060:
Ở ngoài không xa, Thiên Khí ngồi xếp bằng vẫn đang dòm chừng động tĩnh hai người kia nói chuyện. Có lẽ có cảm giác rõ ràng khiến thần sắc hắn hiện lên chút khinh thường, khẽ hừ một tiếng, khuôn mặt tái nhợt chôn ở trong tóc rối bời….
Lâm Nhất thu hết tình hình xung quanh vào trong mắt, hồn nhiên vung tay lên nói:
- Xin các vị hãy lui về sau trăm trượng, Lâm mỗ phải cố hết sức...
Bất kể là mê hoặc hay là một lòng muốn thoát khỏi khốn cảnh, đều phải mạnh mẽ phá cấm. Mà ở trong này, người có tu vi chỉ có mình hắn. Tiếp theo có thể phá tan gông cùm xiềng xích hay không cũng chỉ có một mình hắn!
Thiên Ninh quay người đi về, ra hiệu với tám vị đồng bạn đang ngồi chờ. Trong nháy mắt cả nhóm đều thối lui ra xa. Mà lúc đám người Huyền Ngọc Tử cùng Minh Cơ biết được ngọn nguồn cũng ngẩng đầu trông ngóng.
Trước sau trong vòng trăm trượng chỉ còn lại một bóng người cô linh.
Lâm Nhất yên lặng đối mặt với cấm chế cửa động, khóe miệng nổi lên một nụ cười tự giễu. Sau đó ấn ký mi tâm hắn chậm rãi nổi lên, có ánh sáng màu vàng lóe lên, lập tức bao phủ toàn thân, mơ hồ hóa thành kim bào kim phát, uy thế trên dưới cũng đại biến, long uy huy hoàng phát ra!
Ở ngoài trăm trượng, mọi người đều đang chú ý quan sát.
Long Kiều Nhi đang ôm cánh tay xem náo nhiêu, bỗng nhiên sửa động tác bóp hai cổ tay, vô cùng kinh ngạc kêu lên một tiếng. Ta nói mà, Lâm huynh đích thị là người trong nhà!
Nhĩ Huyền vẫn như cũ, trên khuôn mặt vốn luôn bất động dưới bộ râu quai nón lộ ra tươi cười. Vị Lâm đạo hữu kia lại là Yêu tu, thật khiến người ta cảm thấy thân cận thêm một chút!
Huyền Ngọc Tử trố mắt không dứt, lắc đầu sợ hãi than. Lâm huynh, ngươi thật là uy vũ!
Đôi mắt đẹp của Minh Cơ chớp động, khẽ ngoài ý muốn. Hắn không phải Ma tu sao, sao lại xuất ra pháp tướng Chân Long ?
Nhóm trưởng lão cùng Đại vu Ma tu đều hai mặt nhìn nhau, thần sắc không hiểu…
Cùng lúc đó lông mày Lâm Nhất dựng thẳng, hai tay chậm rãi đưa lên, khí cơ bốn phía đột nhiên ngưng trệ. Trong chốc lát thân hình bất động đi quanh cách mặt đất ba thước, tình hình vô cùng quỷ dị. Mới đi hơn mười trượng, hắn mạnh mẽ tung ra cú đấm, như song long nổi trên mặt nước, hung hăng đánh về phía trước, trong miệng phát ra một tiếng long ngâm:
- Phá…
Ngũ hành tại ta, thiên địa có thể phá! Tu “Thăng Long Quyết tới phá long, Phi Long cảnh, nắm trong tay lực ngũ hành có thể nghiền nát hư không, phá tan mọi cấm chế thiên hạ!
Thân ảnh của Lâm Nhất chợt biến mất, lại có một long ảnh kim sắc mơ hồ xuyên thấu hắc ám, xé rách hư không, sau đó hóa thành một luồng thiểm điện chói mắt gào thét mà đi.
- Ầm….
- Khách lạt…
Một tiếng nổ vang bùng lên, sau đó lại một tiếng xé rách. Bốn phía đất rung núi chuyển, quang mang cuối lối đi trong nháy mắt tan vỡ, sau đó xuất hiện một cửa động xanh đen. Mà long ảnh thần dị kia lại không ngừng đi tới, bỗng nhiên lóe lên biến mất ở trong cửa động! Chỉ trong nháy mắt, cảnh sắc bốn phía thay đổi, tinh không, ánh mây, quang mang bất tận, còn có sáu nhân ảnh chờ đã lâu…
- Ầm…
Trong nháy mắt Lâm Nhất nhảy ra khỏi cửa động, sáu luồng kiếm quang bén nhọn bỗng nhiên tới.
Trong lúc bất ngờ không kịp đối phó, hắn liền đánh ra một quyền, thế tiến công cường đại đã tới bên cạnh, một thanh âm điếc tai vang lên, long ảnh biến thành tứ phân ngũ liệt….
Có người cười gằn nói:
- Ngoan cố chống cự, chỉ con đường chết…
Có người kinh sợ nói:
- Nguyên Tín Tử sư huynh, cẩn thận…
Dưới bầu trời, vô số quang mang hư huyễn hóa thành từng đoàn, như ẩn như hiện, hơn nữa còn lớn nhỏ khác nhau. Ở trong một chỗ tạo thành một lỗ thủng hắc sắc quỷ dị vô cùng bắt mát. Bên ngoài mấy trăm trượng, sáu vị cao thủ Động Thiên Nguyên Tín Tử đã giữ lực chờ đợi từ lâu, mà lúc long ảnh kim sắc bay ra bị ngăn chặn, vừa tiêu thất liền có liệt diễm cự phủ thoáng hiện, lập tức hóa thành một luồng huyết quang nộ phách bốn phương…
- Ầm…
Trong lúc vội vàng, sáu người nhanh chóng xuất thủ. Vừa rồi là có phòng bị trước nên tránh được tai họa, lần này lại là chuyện đột nhiên xảy ra, tuy sớm biết uy lực Thiên Ma cự phủ không bằng lúc trước nhưng vẫn không thể đỡ. Đám người Nguyên Tín Tử té mạnh ra ngoài, mà thân hình một người áo xám lại liên tiếp lui về phía sau!
Không ngoài dự đoán, đám người Nguyên Tín Tử đã sớm kết võng chờ đợi, may mà không có những cao thủ khác trợ trận! Mà cao thủ chính là cao thủ, sáu người hợp lực lại bình yên vô sự dưới Thiên Ma Ấn!
Lâm Nhất phá vỡ cửa động, thừa cơ chạy ra khỏi lồng giam, sau lại bị vây công khiến ép phải bỏ đi phân thân long tu, sau lại bạo khởi, cuối cùng tạm thời bức lui sáu người Nguyên Tín Tử. Mà hắn khó khăn lắm mới đứng vững, quan sát khắp nơi, khẽ mờ mịt.
Nơi này là chỗ nào? Nếu mang theo hơn trăm người già yếu, làm thế nào mới thoát khỏi đám người Nguyên Tín Tử dây dưa ?
Lâm Nhất chưa biết rõ tình huống, phía sau đột nhiên bay ra từng thân ảnh.
Chỉ thấy hai lão giả giữ lấy Thiên Khí hành động bất tiện, lão phụ nhân tên Phục Linh cùng mấy người khác dìu Thiên Ninh mắt bị mù, nhóm chín người lần lượt bay ra khỏi cửa động, thoáng cái đã tới trong tinh không. Sau đó Huyền Ngọc Tử, Nhĩ Huyền, Long Kiều Nhi, Minh Cơ, cùng từng người nối đuôi nhau mà ra…
Lâm Nhất nhanh chóng đi về bên cạnh, trong thần sắc mang theo chút hoài nghi. Dường như đã quên, một khi thoát khỏi bí cảnh ràng buộc tu vi sẽ được khôi phục. Nhưng trong cơ thể những trưởng lão ma tu cùng đại vu này lại có cấm chế khác, nhìn như bất kham nhưng cũng có tinh lực dồi dào. Lúc trước còn muốn dùng long quyển tương trợ, quả nhiên là làm điều thừa….
Lúc chín vị cao nhân ma tu hiện thân vẫn chưa vội vã đi xa, mà vây quanh một vòng, giống hệt một trận thế, thoạt nhìn rất là bất phàm! Thiên Ninh trong đó cất giọng nói:
- Lâm Nhất! Lão phu nhớ rõ nhân tình của ngươi! Nhưng lúc nào tới sẽ lại bàn về hôm nay!
Thiên Khí trong đám người lại cười lạnh ha hả, trên khuôn mặt lộ ra vẻ tà cuồng!
Một luồng hắc quang hiện lên, chín nhân ảnh đã biến mất ở trong tinh không…
Đám người Nguyên Tín Tử ở phía xa kịp phản ứng cũng không kịp ngăn cản. Hắn điên cuồng quát lớn tiếng:
- Giết chết không cần tội! Nhất định không thể tha cho Lâm Nhất kia…