Vô Tiên - Chương 2059:
Sơn động cao một, hai trượng thẳng tắp đâm vào sâu trong bóng tối. Hơn trong người bước chân vội vã, đi vào như vậy chính là chỗ khó lường duy nhất. Phía cuối là đường sống hay là tuyệt cảnh vẫn không thể biết được!
Hơn nửa canh giờ qua đi, đoàn người đi chậm lại.
Một cửa động chớp hiện ở tiền phương, phía trước còn có chín người hoặc ngồi hoặc đứng quay đầu nhìn xung quanh.
Đó là bảy vị lão giả cùng một vị trung niên, chính là nhóm trưởng lào cùng đại vu đệ tử Ma Hoàng. Trong đó Thiên Khí không còn trần truồng mà khóac một áo choàng vải thổ, bên cạnh hắn là đám người Thiên Ninh vẫn mang thần sắc uể oải cùng dáng dấp mệt mỏi! Có thể dễ dàng thấy chín người này nóng long thoát đi lại bị chặn ở trước cửa động. Pháp lực không có chỉ có thể vô cùng khốn đốn. Chợt thấy Lâm Nhất dẫn đám người tới, chín vị cao thủ tiền bối giống như không hề bất ngờ, ngược lại còn có chút chờ mong!
Ở ngoài trăm trượng, Lâm Nhất vung tay ra hiệu mọi người ngồi nghỉ chân.
Cùng lúc đó, Thiên Niên chậm rãi bước ra, hai mắt trống không nhìn xung quanh, không ngoài dự đoán nói:
- Ta và ngươi thật có duyên…
Thiên Khí dựa vào vách động ngồi dưới đất, yên lặng đánh giá đám người phía xa. Lâm Nhất kia tuổi còn trẻ, cử chí quái dị, lại lần nữa cứu ra nhiều tu sĩ như vậy. Theo mấy cái này, thật sự hắn chưa từng nói dối…
Lâm Nhất đi về phía trước, trong nháy mắt đã đi tới cách đám người Thiên Ninh không xa. Hắn chắp tay, mỉm cười đáp ý, vẫn không nói chuyện mà đi thẳng về phía cửa động bên ngoài hơn mười trượng. Cử chỉ bình thản ung dung, giống như không để mấy vị cao nhân trước mặt vào mắt.
Đám người Thiên Ninh không cho là ngỗ nghịch, ngươi lại tâm tình không rõ quay lại nhìn nhau.
Cuối lối đi, thứ bao phủ tầng tầng quang mang kia hẳn là một lối ra.
Lâm Nhất dừng lại cách cấm chế cửa động ba trượng, hai mắt lóe sáng. Sau đó hắn lấy ngọc bài bên hông xuống ném về phía trước.
Một luồng quang mang hiện lên, ngay sau đó vang lên thanh âm “ầm…. Ngọc bài vừa chạm tới cấm chế cửa động liền như đạn bay trở về.
Lâm Nhất tiện tay nhặt ngọc bài lên, khẽ nhíu mày.
Thiên Ninh chậm rãi đi tới bên cạnh, giải thích:
- Nơi này chính là cửa ra bí cảnh, phù bài của ngươi vô dụng rồi, chỉ có thi triển thủ đoạn phá vỡ, không còn cách nào khác…
Trong giọng nói ít đi chút cẩn thận, ngược lại sinh thêm vài chút ôn hòa. Với thân phận của hắn, thể hiện tư thái như vậy cũng không có gì lạ!
Lâm Nhất quay đầu lại thoáng nhìn, không nói gì.
Lão già này mắt bị mù nhưng cái gì cũng biết. Trong hai mắt trốn trơn của hắn dường như mang theo khí thế nhiếp hồn chấn phách, khiến người khác không dám nhìn thẳng.
- Ngươi là Ma Tu tinh thuần, thế nhưng cảnh giới có hạn, muốn mạnh mẽ phá cấm sợ là lực không đủ!
Thiên Ninh vuốt râu, trầm ngâm, yếu ớt tự nói:
- Nếu còn nán lại ở đây, Lăng Đạo chắc chắc sai cao thủ tới đây. Tới lúc đó chúng ta khó thoát kiếp nạn này, ha hả…
Không vui cườio ột tiếng, mang theo ý tang thương. Sau đó hắn nhìn về phía Lâm Nhất, than thở:
- Đáng tiếc đệ tử ma tu hang vạn hàng ngàn không có ai là nam nhi, kết quả là, đám lão già bọn ta chỉ có thể nghe theo mệnh trời, ô hô…
Ý tứ những lời này là nói, tuy rằng Ma tu cường thịnh một thời, nhưng lại bỏ mặc trưởng lão cùng đại vu bị hãm vào tù ngục không ai hỏi thăm, thật sự rất thương cảm! Mà lời nói sơ sài lại đắc tội tất cả Ma tu thiên hạ! Thiên Ninh thân là một trong hai đại trưởng lão Ma tu, làm sao có thể nói ra lời này?
Ánh mắt Lâm Nhất chớp động, theo tiếng nói:
- Tiền bối nói quá lời!
- Ngươi cho rằng lão phu dụng tâm kín đáo? Không…
Thiên Ninh lắc đầu nói:
- Ngươi làm như vậy đắt sinh tế thế, hợp với phương pháp thừa thụ thiên đạo! Nhìn khắp cổ kim, cực kỳ khó được!
Là nói bóng gió, Lâm Nhất ngươi nói ít làm nhiều, tuy trong lòng có dục niệm nhưng cũng hiểu được lấy hay bỏ, không bàn mà hợp ý nhau về phương pháp thiên đạo đắt sinh tế thế, lão phu rất xem trọng ngươi!
Thần sắc Lâm Nhất như trước, từng bước đi về bên cạnh. Lời nịnh nọt nói ra khiến người ta lâng lâng.
Hai mắt Thiên Ninh già nua mà suy yếu, nhưng lại như trải qua rất nhiều mưa gió, nhìn thấy rất nhiều vu tâm trong thiên địa. Hắn tiếp tục nói:
- Người đối xử qua lại lễ nghĩa tất cả chuyện cầu. Nhưng lão phu không phải như vậy mà muốn đưa ra một lời hứa hẹn….
Lời nói chậm lại, ngược lại mang theo vài phần trịnh trọng, trở thành truyền âm, trầm giọng nói:
- Chỉ cần ngươi mở được cửa động, giúp nhóm lão phu rời khỏi nơi này, tương lại lúc gặp mặt Huyền Tiêu hoàng tôn, lão phu cùng Thiên Khí chắc chắn khẩn cầu hắn thu ngươi làm đệ tử. Cho dù không được cũng sẽ giúp ngươi cướp đoạt Trung Thiên Ma thành, trở thành bá chủ Ma tu một phương! Thế nào…
Lời nói này đích thị là cám dỗ lớn! Bất kể là trở thành đệ tử Ma Hoàng hay trở thành Ma Thành chí tôn cũng khiến người khác hoa mắt mê muội! Có hai trưởng lão cùng bảy đại vu tương trợ, còn sợ Cửu Huyền thượng nhân kia sao? Sắp có thể hoành hành Bát Hoang rồi!
Nhưng lời nói của người mù chưa chắc là thật….
Lâm Nhất nhìn một lượt Thiên Ninh, vẫn mang dáng vẻ khó có thể tin. Sau đó hắn thở một hơi dài nhẹ nhõm, nặng nề gật đầu đáp:
- Một lời đã định!
Đối phương dường như đã sớm có dự đoán, gật đầu mỉm cười nói:
- Một lời đã định!