Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2058:

- Tu vi Lâm Nhất tinh thuần, thần thông quỷ dị giống như Ma Tu chính thống. Lại không có gút mắt với bọn ta cùng Diệp Thanh và Lăng Đạo, thật khiến người ta nghi ngờ không thể giải thích! Nhưng, để cẩn thận… cứ tiếp tục quan sát, nếu có duyên sớm muộn sẽ gặp…

Hắn phất tay áo, phân phó:

- Nghi Linh, Nguyên Linh dìu Thiên Khí, lại tìm đường mà đi, tùy lúc thoát thân…

Một canh giờ sau, Lâm Nhất men theo thông đạo rắc rối phức tạp tìm kiếm một lần. Lúc ra tới cửa động cuối cùng, bên người đã tụ tập hơn trăm vị. Trong đó các tu sĩ Yêu, Ma, Tiên đều có, vô cùng cảm động xem hắn là nơi trông cậy lớn nhất để thoát khỏi khốn cảnh !

- Bọn ta may mắn còn sống, tất cả bái lạy Lâm Nhất, nhờ vào Lâm huynh ban tặng. Tục ngữ có câu, tích thủy chi ân, đương dũng tuyền tương báo! Người đời ta xưa nay quan tâm duyên phận nhân qua! Các vị còn phải phát hạ chí nguyện to lớn, lập trọng thệ mới có thể đồng cam cộng khổ cùng vượt qua cửa ải khó khăn. Nếu có ai không theo, đừng trách Huyền Ngọc Tử ta trở mặt vô tình, mà Nhĩ Huyền huynh cùng Long tỷ tỷ cũng không đồng ý…

Một nhóm hơn trăm người trùng trùng điệp điệp tìm tới cửa động, lúc tới liền có mấy trận truyền tống đều bị phá hủy.

Lâm Nhất đánh giá trái phải, dần dần bước chậm.

Trận truyền tống nơi này chắc bị hủy bởi đám người Nguyên Tín Tử. Đường tới đã bị phong kín, chỗ đi phía trước chỉ còn lại một thông đạo thẳng tắp, dài tới mấy trăm trượng, dày đặc sương mù, tình hình không rõ.

Tiếng động huyên náo vang lên không dứt sau lưng, có người đang kêu la vui mừng.

Lâm Nhất xoay người lại, đuôi lông mày khẽ nhướn. Bên cạnh là ba người Huyền Ngọc Tử, Nhĩ Huyền cùng Long Kiều Nhi đang xoa tay, vô cùng phấn chấn; Minh Cơ đứng một bên, trên mặt mang nụ cười như có như không; ở ngoài không xa là chỗ tụ họi hơn trăm người, đều nhấc tay thề nói rõ đại ân khó quên, mãi mãi không đối địch với Lâm đạo hữu, vân vân…

Những… tu sĩ sống sót qua tai nạn này coi như tạm thời lượm lại được một mạng, kế tiếp còn phải trông cậy vào Lâm Nhất đưa ra khỏi khốn cảnh. Nếu có việc cầu người, nói ra vào câu cảm kích hùng hồn là chuyện thường. Mà Huyền Ngọc Tử là tên tâm tư linh hoạt, để lấy long Lâm huynh liền tung ra thủ đoạn của mình, dễ dàng thu được trăm vị cao thủ vào dưới trướng, mà sau đó thế nào cũng không thể biết. Chí ít lúc này người đông thế mạnh, có thể khiến dũng khí tăng lên vài phần!

Thước có thể ngắn, tấc có thể dài. Bởi vậy có thể thấy được, người nào không vì lợi ích!

Lâm Nhất xem như không thấy hành động của Huyền Ngọc Tử, mặc cho hắn tự chủ trương.

Tên kia tự cho là mưu thành, lại càng thêm táo tợn, bắt mỗi người ở đây giao ra một ngọc giản, bên trên đó đều khắc ấn ký lai lịch cùng thân thức, để mọi người phân biệt. Nếu vào trận địch ta chẳng thể phân biệt, khó tránh khỏi vạ lây mọi người.

Chỉ trong chốc lát liền có hơn trăm cái ngọc giản ném về phía Huyền Ngọc Tử. Hắn vẫn chưa tiếp được… những thứ này, vô cùng thức thời lắc mình né tránh, vẫy tay ra hiệu đưa cho Lâm Nhất. Khuôn mặt vô cùng phấn khởi, hai mắt lập lòe.

Khi gặp nạn chạy trốn nhanh hơn bất kỳ ai.

Lúc đắc ý, công phu nịnh hót lại đầy đủ. Loại người như vậy, cử động như vậy ai nói không phải một loại sinh tồn!

Lâm Nhất khoát tay xuất ra một luồng quang mang, treo cao từng ngọc giản ném tới ở trước người.

Hơn trăm vị tu sĩ, nữ có nam có, trẻ có già có, đều trải qua vô vàn đau khổ mà may mắn còn tồn tại trở thành cao thủ tiên đạo. Lúc còn ở Bát Hoang, phía sau mỗi người còn có sư môn, tộc nhân…

Thần thức Lâm Nhất khẽ động, bỗng nhiên vẫy một cái. Chỉ nghe thanh âm “ầm… vang lên, hơn trăm ngọc giản đều hóa thành mảnh vụn.

Huyền Ngọc Tử kinh hô một tiếng, lập tức giậm chân, ủy khuất oán giận nói:

- Lâm huynh! Sao lại tổn hại nỗi khổ tâm của nhân gia như thế…

Tu sĩ ở đây, cùng với Nhĩ Huyền và Long Kiều Nhi đều bất ngờ. Nắm trong tay hơn trăm vị cao thủ, không những khiến thanh thế nhà mình bành trướng, còn có thể được cường giả Hồng Hoang tôn trọng, vì sao lại không làm?

Ánh mắt Minh Cơ trong đám người cũng lóe lên, khẽ xúc động. Đầu tiên là bỏ hai vị trưởng lão cùng bảy đại vu, sau đó lại chặn hơn trăm vị cao thủ ngoài cửa. Hắn là cổ hủ hay còn có thâm ý khác?

Thiên Khí cùng Trời Ninh lúc đó là trên vạn người nhưng dưới một người. Ngay cả Thanh Diệp cùng Lăng Đạo chí tôn hiển hách cũng phải nỗ lực lung lay hai người này. Ngoài ra ở đây hơn trăm vị tu sĩ, tuy không phải cao thủ Động Thiên nhưng lại tới từ bốn phương tám hướng, sư môn cùng tộc nhân sau lưng mỗi người cũng không thể khinh thường!

Vô luận là cái trước hay cái sau đều bị hắn bỏ qua như thế, thực khiến người khác nhìn không thấu…

Một cơn gió nhẹ thổi qua, ngọc tiết phiêu tán khắp nơi.

Lâm Nhất chắp hai tay, ánh mắt lướt qua mọi người, cất giọng nói:

- Quân tử có ân không cần báo đáp, người vong ân phụ nghĩa rất ít! Các vị đều là đạo sĩ, cần gì câu nệ một ngọc giản nhỏ nhoi chứ…

Thần sắc nghiêm túc, nói năng khí phách, mà ý tứ trong giọng nói cũng cực kỳ dễ hiểu. Có ân cần báo đáp, kẻ khác khinh thường. Có ân không báo, bị người phỉ nhổ. Lâm mỗ hắn tin tưởng mọi người đã nói sẽ làm, nhất định không quên!

Cho dù thế nào lời nói này cũng có chút nghe bùi tai!

Vài vị lão giả trong đám người thoải mái nói:

- Lâm đạo hữu đối đãi với bọn ta chân thành, bọn ta nhất định sẽ chân thành tương báo. Tương lai nếu có triệu hoán, nhất định nghe theo!

Có lẽ hắn đang chờ những lời này.

Khóe miệng Lâm Nhất nâng lên, tự tiếu phi tiếu, chắp tay nói:

- Đã như vậy, đến lúc đó mong rằng các vị đừng quên!

Vừa nói xong, trong đám người liền vang lên âm thanh phụ họa:

- Có triệu hoán liền theo tòng mệnh!

Chỉ thổi phồng bản thân một chút liền có được ân tình ngày hôm nay, thiên hạ còn có chuyện nào tốt hơn? Huyền Ngọc Tử, Nhĩ Huyền cùng Long Kiều Nhi đều không giải thích được, Minh Cơ lại như có điều suy nghĩ.

Thần sắc Lâm Nhất khẽ ngưng, trầm giọng nói:

- Khốn cảnh vẫn còn, cát hung khó liệu. Ai có dung khí tiến lên, bọn ta có thể cùng nắm tay nhau mà đi! Việc này không nên chậm trễ…

Hắn nhẹ nhàng gật đầu nói với mọi người, sau đó xoay người đi về phía cuối lối đi.

Mọi người thoáng chần chừ cũng vội đi theo phía sau…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free