Vô Tiên - Chương 2057:
Được giải thoát khỏi xiềng xích huyền thiết cấm chế, tâm thần vô cùng thư giãn, Thiên Ninh cực kỳ hư nhược trực tiếp ngã trên mặt đất, hành động khó có thể như thường. Mà Thiên Ninh và Phục Linh tu vi bị phong bế, không khác gì người thường, đâu có thể chịu được uy lực khi cấm chế tan vỡ!
Chỉ trong nháy mắt, sơn động mười mấy trượng đã bị hắc hỏa liệt diễm cắn nuốt.
Huyền Ngọc Tử chạy trốn nhanh nhất! Thấy thời cơ không tốt hắn liền phủi mông biến mất. Theo sát phía sau là Minh Cơ còn đang chần chừ, cùng Long Kiều Nhu và Nhĩ Huyền cũng lần lượt lắc mình lao ra ngoài. Bên trong sơn động chỉ còn lại Lâm Nhất, còn có Thiên Khí sức khỏe không tốt cùng Thiên Ninh và Phục Linh cử chỉ chậm chạp.
Trong lúc vội vàng, Lâm Nhất không rời đi một mình mà đưa tay nắm lấy thân thể nằm trên đất, ngay sau đó tung ra một vòng sắt quỷ dị.
Thiên Khí từ trên mặt đất bay lên, vòng sắt đã bị pháp lực thôi động. Một quang mang hắc sắc liệt diễm hiện ra, nhất thời bao phủ Thiên Ninh cùng Phục Linh.
Dưới chân Lâm Nhất khẽ động, nắm Thiên Khí xông về phía cửa vào, thuận thế vung tay áo, dùng pháp lực bọc vòng sắt bao phủ hai người kia toàn thân trở ra. Sau lưng núi đá đổ nát, tiếng nổ vang không dứt. Mà hắn hồn nhiên không để ý, trực tiếp vượt qua đám người Minh Cơ trong thông đạo, trong nháy mắt đã tới trong một sơn động khác bên ngoài cách mười mấy trượng.
Nơi này còn sót lại sáu vị lão giả đang chờ đợi.
Cửa vào có quang mang hiện lên, ngay sau đó xuất hiện bốn nhân ảnh. Thiên Khí trần truồng nhẹ nhàng nằm sấp trên mặt đất, Thiên Ninh cùng Phục Linh đứng vững thân hình. Mà cử chỉ Lâm Nhất trong đó lại thong dong, thu lại pháp lực quanh thân, vòng sắt trên đỉnh đầu cũng biến mất, vô cùng hào hiệp nói:
- Khắp nơi đều có cấm chế, lối ra còn chưa rõ. Các vị bảo trọng, Lâm mỗ cáo từ…
Không kể công, không kiêu ngạo; không ra vẻ ân huệ, không cần báo đáp, cũng không kiểu cách!
Hành động của Lâm Nhất có chút ngoài ý muốn. Thấy hắn muốn đi, Thiên Khí có chút cố gắng bò dậy, hất ra tóc rối, lộ ra vẻ mặt mất đi huyết sắc, mang theo thần sắc không hiểu hỏi:
- Lần này cứu giúp, ngươi không cầu gì khác…
Hai vị trưởng lão Ma Tu, bảy vị Đại Tu nhìn như đám người suy yếu bất kham hành động bất tiện, cũng đều là cao thủ Động Thiên trung kỳ, hậu kỳ. Tu vi chín người này khôi phục như xưa cũng đủ xưng bá một phương ở Bát Hoang, mà Lâm Nhất hoàn toàn không xem trọng phần giao tình này, chẳng lẽ không có điều cầu xin?
- Duyên tùy tâm, chuyện tùy người!
Lâm Nhất ném ra một câu, không tiếp tục dài dòng, xoay người đi tới cửa vào. Sau đó mấy người theo tới vội vàng nhường đường, Minh Cơ cũng lui lại. Hắn lấy ngọc bài hắc sắc bên hồng xuống, tự nói:
- Tìm kiếm các nơi, cứu các đạo hữu bị nhốt…
Huyền Ngọc Tử đột nhiên phấn khởi, giơ hai tay đồng ý:
- Lâm nguy giải khốn là việc nghĩa! Lâm huynh cứ phân phó, bọn ta đều sẽ làm theo!
Hắn xung phong đi ra ngoài, Nhĩ Huyền cùng Long Kiều Nhi cũng theo sát phía sau.
Minh Cơ đứng ở trước cửa vào, yên lặng nhìn bốn người kia đi xa. Trong chốc lát chầm chậm đi vào bên trong động, có chút chân thành nói:
- Các vị tiền bối trong người có thương tích hành động bất tiện, nếu có gì không ổn, gọi người sẽ không yên lòng! Vãn bối tạm thời ở lại giúp chút sức lực…
Nàng thân là đệ tử Ma Tu, lưu lại cùng với những trưởng lão này, đại vu, cũng có chút tình nghĩa!
Thiên Ninh Hướng đôi mắt mù lòa xuất thần nhìn về phía cửa động không có một bóng người. Nghe tiếng, hắn nhìn về phía Minh Cơ, hờ hững nói:
- Ngươi đừng phí tâm! Ta mặc dù tuổi già bất kham tiền đồ không rõ, lại chỉ nghe lệnh của một người là Hoàng Tôn Huyền Tiêu. Về phần Thanh Diệp cùng Lăng Đạo, tự giải quyết cho tốt…
Nói tới đây liền khẽ vuốt râu, hiển nhiên trong lòng đang tức giận.
Thiên Khí khoanh chân mà ngồi, lại giống như ngoài ý muốn tỉnh lại. Hắn lạnh lùng nhìn Minh Cơ, hỏi:
- Cô gái này không phải đồng bạn Lâm Nhất, là ai?
Minh Cơ đành phải dừng lại, ánh mắt nhìn lướt qua trong sơn động, trên dung nhan kiều mị lộ ra thần sắc khó xử.
Những… nhân vật tiền bối này khi đối mặt với Lâm Nhất đều là ngờ vực vô căn cứ, vô cùng đề phòng. Mà khi bản thân lưu lại, dâng lại thiện ý lại đổi được sự căm hận cùng chán ghét không rõ!
Tình cảnh này bảo người khác làm sao chịu nổi!
Thiên Ninh chậm rãi đi về phía Thiên Khí, giải thích:
- Nàng ta là đệ tử Thanh Diệp! Thương thế của ngươi thế nào...
Lời vừa chưa dứt, bên trong sơn động vang lên một tiếng gầm:
- Cút…
Minh Cơ lui ra phía sau hai bước, sắc mặt thẹn thùng. Nàng chỉ trố mắt trong chốc lát, sau đó lại khẽ thở dài, hạ thấp người thi lễ, chắp tay với bốn phía, sau đó mang theo nụ cười khổ, xoay người yên lặng đi ra khỏi động.
Bên trong sơn động chỉ còn lại hai vị trưởng lão cùng bảy vị đại vu.
Mọi người vây quanh ở một chỗ, đều kiểm tra thương thế của Thiên Khí. Vô số vạn năm nay luôn chịu dằn vặt, xúc động sinh tình, tránh không được một hồi thổn thức.
- Tạm nghỉ ngơi trong chốc lát, đi lại không khó…
Thiên Khí an ủi mọi người, sau đó lại có chút lo nghĩ nói:
- Trong cơ thể ta đều có cấm chế Âm Hỏa. Nếu không có một chút trắc trở chỉ sợ khó có thể khôi phục tu vi. Mà tình hình trước mắt không rõ, đầu tiên chỉ có thể thoát khỏi khốn cảnh! Nếu xét lại cũng thật là phụ thành ý của tiểu tử kia…
Bị nhốt mấy chục năm, nếm trải bao nhiêu vị đắng, chịu đủ loại khuất nhục. Hôm nay mất đi ràng buộc, hắn một chút cũng không lùi bước.
Mọi người ở đây đều xúc động lây, gật đầu phụ họa. Lão phụ nhân gọi là Phục Linh trong đó lại chưa xua đi nỗi nghi ngờ, than thở:
- Thành ý sao? Nhân tâm khó lường, đâu còn có thành ý chứ!
Tuy rằng Thiên Ninh mù hai mắt nhưng vẫn biết rõ tình hình hơn Thiên Khí. Hắn trầm ngâm, quyết đoán nói: