Vô Tiên - Chương 2056:
Lâm Nhất lãnh đạm nói:
- Tu sĩ trông chừng ở đây vẫn chưa đi xa, tùy lúc cũng có thể quay trở lại! Nếu ngươi muốn thoát khỏi khốn cảnh, lúc này không được trì hoãn! Mà Thiên Ninh trưởng lão còn chờ ngươi ở sát vách, đừng lầm người lầm mình!
Ánh mắt Thiên Khí như điện, rất muốn nhìn ra mánh khóe từ trong thần thái cùng giọng nói của người trẻ tuổi kia. Mà nhìn gần như vậy, đối phương lại khí định thần nhàn không hề thối lui. Trong lòng hắn lo lắng, nghi ngờ nói:
- Ngươi nói đám người Thiên Ninh đã thoát hiểm? Hắn nhờ ngươi tới cứu ta…
Lâm Nhất nhấc cằm, từ chối cho ý kiến.
- Hắn vì sao không hiện thân gặp ta? Vì sao ngươi có thể phá được Thiên Ma Âm Sát…
Thiên Khí liên tục truy hỏi. Vị này cùng đám người Thiên Ninh sát vách đều là hạng người khổ đại cừu thâm, hiện nay hắn không thể tin tưởng một ai.
Lâm Nhất có chút bất đặc dĩ, đang đắn đo lại có người nói:
- Thiên Khí! Ngươi… Ngươi sao lại biến thành bộ dáng như vậy…
Ở cửa vào có hai nhân ảnh, một là Thiên Ninh râu bạc tóc trắng mắt mù, một là lão phụ nhân nếp nhăn đầy mặt. Người trước bước chân tập tễnh, người sau suy yếu không chịu nổi, giống hệt một cặp sắp đi vào tình cảnh gần đất xa trời.
Thiên Khí hơi ngạc nhiên, lập tức giận dữ quát lớn:
- Thiên Ninh huynh! Ai lấy đi cặp mắt của ngươi? Còn Phục Linh nữa…
Thiên Ninh không có hai tròng mắt nhưng vẫn còn thần thức. Sau khi kinh ngạc gặp đối phương liền xua tay than thở:
- Một lời khó nói hết…
Lão phụ nhân kia tên là Phục Linh, vô cùng thương tiếc nhìn Thiên Khí, nói;
- Chỉ cần phá vỡ cấm chế, Thiên Ninh trưởng lão sẽ không có việc gì! Mà pháp lực bọn ta bị quản chế, không thể cứu được Thiên Khí trưởng lão thoát khốn…
Thiên Ninh bỗng nhiên nhớ ra cái gì, vội vàng ra hiệu nói:
- Ta lúc đầu còn ngờ vực vô căn cứ, cùng Phụ Linh ra ngoài tra xét mới biết vị Lâm đạo hữu này nói không sai. Nếu hắn có tâm tương trợ thật vô cùng may mắn…
Hắn đưa hai mắt trống rỗng nhìn về phía Lâm Nhất, nhấc tay nói:
- Lâm đạo hữu! Chỉ cần cứu được Thiên Khí, trợ giúp chúng ta thoát khốn, hai huynh đệ chúng ta cùng bảy vị ma tu còn sót lại chắc chắn chịu phần ân tình này!
Nghe được lời này, Huyền Ngọc Tử, Nhĩ Huyền cũng Long Kiều Nhi đều âm thầm chờ mong nhìn về phía Lâm Nhất. Nếu có thể… đạt được giao tình với những cao thủ thành danh đã lâu này, tương lai không cần lo lắng!
Minh Cơ tự đứng ở một bên, thần sắc yên lặng,
Lâm Nhất vẫn lãnh đạm như trước, lẳng lặng đánh giá ba người đang nói chuyện.
Thiên Khí vẫn miệng khô hô hấp nặng nề, mang theo hận ý khó tiêu, không đồng ý nói:
- Thiên Ninh huynh! Một tiểu bối như hắn có tài đức gì…
Thiên Ninh lắc đầu nói:
- Hắn không sợ cấm chế, cũng đánh lui đông đảo cao thủ Động Thiên, tất nhiên có khả năng! Cứ thử một lần…
Phụ nhân gọi là Phục Linh cũng phụ họa:
- Lầm đại hữu! xin đừng ức hiếp mấy người già bọn ta…
Thiên Khí ngược lại nhìn về phía người trẻ tuổi kia, có chút bất ngờ nói:
- Ma Sát âm hỏa là âm hỏa đất thành, đừng nói tu vi như ngươi không thể chịu được, càng không thể phá giải Thiên Ma Âm Sát. Một tiểu bối như ngươi chỉ biết nói mạnh miệng. Nếu có lòng xấu xa, ta kiên quyết sẽ không tha cho ngươi…
Cấm pháp thạch trụ tên là Thiên Ma Âm Sát!
Lâm Nhất bấm tay bắn ra, trên ngón tay hiện lên một hắc hỏa, lại đột nhiên biến đổi hóa thành hỏa diễm màu trắng. Lúc đầu âm hàn đáng sợ, lúc sau lại mơ hồ ẩn chứa lôi hỏa, uy lực đáng sợ.
Thấy thế mọi người ở đây đều ngẩn ra, thu hoạch cùng luyện hóa một loại dị hỏa đã là cơ duyên khó có được. Bản thân hắn lại có hai loại, có chút tương tự với Ma Sát Âm hỏa trước người.
Lâm Nhất nghiêm túc nói:
- Ta không hiểu Thiên Ma Âm Sát, nhưng có thể thử phá vỡ xiềng xích Huyền Thiết. Thành công hay không cũng không biết!
Hắn đưa cao ngón tay, ra hiệu:
- Đây là Thiên Sát Lôi hỏa, âm hỏa tới cực điểm, cũng không thua gì lôi kiếp chí dương…
Trong lúc nói chuyện, ngón tay vung vẩy, hỏa diễm vô cùng nhỏ bỗng nhiên hóa thành một hỏa long tinh xảo bay lên trời, bay thẳng tới vòm trời chỗ thạch trụ.
Cùng lúc đó, mọi người bên trong sơn động đều nín hơi ngưng thần.
Huyền Ngọc Tử, Nhĩ Huyền cũng Long Kiều Nhi đang đứng xem náo nhiệt, Minh Cơ lại đang âm thầm tính toán được mất, mà Thiên Ninh cùng Phục Linh lại có điều chờ mong…
Một tiếng “ầm nhỏ vang lên, ngọn lửa máu trắng nhào tới trên xiềng xích huyết thiết trên đỉnh đầu Thiên Khí.
Ma Sát Âm hỏa khẽ ngăng trở, dần dần biến mất. Mà Thiên Sát Lôi hỏa lại như gặp được vật dễ đốt, thế hỏa chợt mạnh, ngay sau đó một luồng ký hiệu biến mất, có quang mang liên tục lóe lên.
Thiên Khí ngửa đầu nhìn lên, vô cùng kinh ngạc. Thiên Sát Lôi hỏa lại có thể nuốt chửng Ma Sát Âm hỏa?
Lâm Nhất bấm tay bắn ra ba lần, theo đó là ba hỏa long linh hoạt bay tới ba xích sắt còn xót lại. Mọi thứ tiêu tan, huyết thiết dần dần biến mất. Ngoại trừ thanh âm đốt vàng đoạn ngọc ra, bên trong sơn động không còn động tĩnh khác.
Nửa canh giờ trôi qua, đột nhiên liên tục vang lên bốn thanh âm. Chỉ thấy một luồng sáng chói mắt nhanh chóng xuất hiện, xiềng xích huyền thiết theo đó biến mất. Mà Thiên Khí mang theo bốn lỗ máu trên người đi về trước vài bước, “ầm một tiếng quỳ rạp trên mặt đất. Chỉ trong nháy mắt, thạch trụ cao to bỗng nhiên nổ tung, liệt diễm hắc sắc sôi trào từ trong cuốn tới…