Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2055:

Đi tới mười mấy trượng lại có một cửa động xuất hiện trước mặt.

Lâm Nhất dừng chân quan sát, bốn người đều theo tới.

Huyền Ngọc Tử hiếu kỳ hỏi:

- Lâm huynh! Chẳng lẽ ngươi biết Thiên Khí? Hắn là ai vậy, ở nơi nào, làm sao cứu được…

Lâm Nhất không để ý tới mà quay đầu lại thoáng nhìn.

Minh Cơ rơi lại phía sau đám người, chậm rãi đi tới. Nàng chắp hai tay sau lưng, vẫn còn mang theo vài phần thần thái dịch dung hoán mạo, trong lúc vô tình đụng phải ánh mắt Lâm Nhất liền vội vã dời đi, ngược lại nhìn về phía cấm chế cửa vào bên cạnh, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Thiên Khí cùng Thiên Ninh là hai đại trưởng lão môn hạ Ma Hoàng. Ngoài ra còn có mười hai đại vu đều là hạng người trung thành và tận tâm, mà trong đó có Thiên Khí trưởng lão tu vi tối cao, vô cùng cương liệt. Nếu không ngoài dự đoán, hắn hẳn là bị nhốt trong cấm vu bí cảnh. Lăng Đạo lại một lưới bắt hết nhưng cao thủ này, thật khó có thể tin. Nhìn lại Thanh Diệp tôn chủ thật ra là một vị quân tử…

Lâm Nhất không quan tâm tới lời nói của Minh Cơ, cầm khối ngọc bài màu đen rạch một cái, theo quang mang vặn vẹo, một cửa vào lớn hơn một trượng xuất hiện. Thần sắc hắn ngưng lại, nhấc chân bước vào, bốn người phía sau khẽ chần chừ cũng nối đuôi nhau mà vào.

Sơn động không lớn, khoảng chừng mười mấy trượng, xung quanh cũng không có ánh sáng chiếu rọi, trong bóng tối tràn ngập khí tức âm hàn khiến người khác sởn tóc gáy!

Lâm Nhất bước vào sơn động vài bước bỗng nhiên dừng lại, hai hàng lông mày của hắn khẽ nhướn, thần sắc ngạc nhiên.

Cặp mắt Nhĩ Huyền trợn tròn, không dám thở mạnh.

Huyền Ngọc Tử lại càng hoảng sợ, lắc mình liền muốn tránh né. Ai ngờ Long Kiều Nhi đã giành trước trốn ở phía sau Lâm Nhất, cực kỳ ghét bỏ đẩy hắn ra ngoài, lập tức ôm lấy đầu đi về phía trước quan sát, liên tục thất kinh kêu lên. Vẻ ngoài rõ ràng là một nữ nhi mà cử chỉ là vô cùng thô tục không chịu nổi.

Bất ngờ không kịp đề phòng, Huyền Ngọc Tử khẽ lão đảo, nhìn dáng vẻ Long Kiều Nhi cao hơn bản thân nửa đầu, hắn không cam lòng hừ một tiếng. Xú nha đầu, không có dáng vẻ nữ nhân!

Minh Cơ lại trầm ổn hơn rất nhiều, nhưng khuôn mặt xinh xắn đã biến sắc từ lâu.

Ở chính giữa sơn động dựng thẳng tắp một cột đá lớn. Trên đó đan xen bốn xiềng xích huyền thiết lớn bằng cánh tay trẻ em, xung quanh lượn lờ hỏa diễm hắc sắc cùng ký hiệu chớp động, từ hai chân đi ngang qua xương bả vai một nam tử. Tứ chi người kia thô to, trên dưới xích lõa, đầu gục xuống, không nhúc nhích giống như đã chết, chỉ có vết thương trên người vẫn chậm rãi chảy máu, chưa chảy xuống đã bị xích sắt quỷ dị cắn nuốt. Tình hình như thế rất là đáng sợ, nhìn thấy mà giật mình!

Năm người trố mắt giật mình đứng ngẩn ngơ, có chút không biết làm sao.

Cùng lúc đó có âm thanh xiêng xích di chuyển. Ngay sau đó có hỏa diễm hắc sắc bùng lên, kéo theo một tiếng rên rỉ thống khổ, người nọ chậm rãi ngẩng đầu lên. Tóc rối bời tản ra, lộ ra khuôn mặt gầy guộc, hai hàng lông mày như kiếm, con ngươi thâm trầm, râu ngắn run rẩy, môi hé mở, lạnh lùng phun ra một chữ:

- Cút…

Tuy rằng hắn bị xích sắt khóa thể nhưng sát khí quanh thân vẫn mạnh mẽ dọa người.

Nhĩ Huyền lui ra phía sau một bước, trước mắt hoảng sợ.

Huyền Ngọc Tử hồi hộp khó chịu, xoay người liền chay.

Hắn vừa tới cửa động liền cẩn thận dừng lại quan sát.

Long Kiều Nhi lại tò mò liên tục nhìn về phía hạ thể của người kia, chợt thấy không thích hợp liền đỏ mặt, vội vã đưa tay lên chặn hai mắt. Mà nàng vẫn trốn sau lưng Lâm Nhất không chịu rời đi, thật can đảm không bình thường.

Minh Cơ ngược lại vẫn trầm tĩnh, chỉ là ngực phập phồng lên xuống, sắc mặt có chút tái nhợt.

Lâm Nhất thoáng lấy lại bình tĩnh, vẫn chưa lui ra phía sau mà theo người nọ từng bước một đi tới, lại đưa tay lên, không chút hoang mang nói:

- Ta lại nhìn xem có thể cứu ngươi hay không, sau đó cút đi cũng không muộn!

Hắn dừng lại trước thạch trụ ba trượng, trong hai mắt chớp động huyễn đồng.

Nam tử kia nhìn chằm chằm ngọc bài bên hồng Lâm Nhất, trên mặt hiện lên sát ý, nhưng lại có chút bất ngờ với cử chỉ tự nhiên của đối phương. Hắn ngẩn người, khinh thường quát lên:

- Ngươi là người phương nào? Cứu ta? Dựa vào ngươi cũng dám…

Giọng nói có chút khàn khàn, vô cùng suy yếu, nhưng thần sắc lại vô cùng dữ tợn cùng kiêu ngạo!

- Đều là người gặp nạn, hai bên cũng không có phân biệt cao thấp giàu nghèo gì cả!

Lâm Nhất vẫn có cấp bậc lễ nghĩa với Thiên Ninh trưởng lão, nhưng gặp phải người trước mắt này lại không cố ý lấy lòng mà cực kỳ tùy ý. Hắn nhìn thạch trụ cao tu cùng xiềng xích huyền thiết phía trên, tự nói:

- Có cứu ngươi hay không là do ta. Có bản lãnh này hay không cũng do ta…

Ánh mắt nam tử kia phát lạnh, mang theo thần sắc an thịt người mắng:

- Ngươi muốn làm gì chứ, dám kiêu ngạo ở trước mặt Thiên Khí ta! Nếu tiểu nhân Lăng Đạo kia lại tới, ta nhất định phải bầm thây vạn đoạn hắn ra…

Tức giận khiến vết thượng bị động, hắn nghiến răng nghiến lợi kêu to một tiếng, siết chặc hai quyền, gân cốt quanh thân nổi lên, lực cấm chế ở thạch trụ đột nhiên mạnh mẽ, cả tòa sơn động nhất thời bao phủ bởi một mảnh sát cơ nồng đậm.

Thật là khéo, ngươi này chính là Thiên Khí, một trong các đại trưởng lão môn hạ Ma Hoàng.

Lâm Nhất bất đắc dĩ gật đầu một cái, di chuyển xung quanh thạch trụ.

Thạch trụ giống như mọc rễ, trên dưới hợp với sơn động, lớn hơn một trượng, phía trên có khắc ký hiệu cấm chế, bốn xích sắc huyết thiết từ đó mà ra, gắt gao khóa chặt Thiên Khí. Càng kinh người hơn là, hỏa diễm bùng lên phía trên xiềng xích cực kỳ bá đạo, không chỉ giam giữ pháp lực tu vi của hắn, còn không ngừng ăn mòn tinh hồn huyết mạch của hắn.

Lại là Ma Âm Hỏa! Đây cũng không phải thứ cường đại nhất mà là thứ quỷ dị khó lường nhất !

Thiên Khí cúi đầu, ánh mắt chậm rãi nhìn theo Lâm Nhất. Chỉ trong chốc lát hắn liền thấy phiền, lần thứ hai mắng:

- Tiểu tử! Còn không cút ngay cho ta…

Tay chân vung vẩy khiến xiềng xích vang lên thanh âm đinh đương. Trong nháy mắt đau nhức khó có thể chịu lại đánh tới, hắn bỗng nhiên loạng choạng đầu, toàn bộ thân thể đều run rẩy theo, nặng nề gào thét:

- Lăng Đạo! Tên chết tiệt nhà ngươi…

Lâm Nhất đi tới trước mặt Thiên Khí, khóe miệng cong lên nói:

- Thiên Ninh trưởng lão nhờ ta tới đây tương trợ, tiếc rằng ngươi địch ta không phân biệt được, chỉ uổng một nỗi khổ tâm của hắn…

Thiên Khí rên rỉ một tiếng thật dài, hung hăng vẩy bỏ tóc rối che mặt, trừng mắt thét hỏi Lâm Nhất:

- Có ý gì…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free