Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2064:

Nơi này tuy rằng không cao nhưng cũng trên mấy trăm trượng, xung quanh đây căn bản không phải nơi con người có thể ở. Mà Đan Cốc đại vu lại ngồi ở trong gió thu, lạnh run, thần sắc bất lực!

Lâm Nhất khẽ vung tay áo, nói:

- Lệnh Khâu tộc trưởng đã về cõi tiên, người khác không nhịn được thổn thức! Mà ngươi lại noi theo hắn xây nhà khổ tu, cần gì chứ? Không bằng nghĩ dưỡng tuổi già…

Đan Cốc được một luồng gió mát nâng lên, vô cùng kinh ngạc, cũng không quên hỏi ngược lại:

- Lâm tiên nhân là cười ta tốn công vô ích sao…

Lâm Nhất ngừng lại, hiếu kỳ hỏi:

- Chẳng lẽ không đúng sao??

Thân Đan Cốc nâng lên cách mặt đất ba thước, không có chỗ vịn lại đứng vô cùng vững vàng. Hắn khẽ an tâm, lắc đầu cảm khái nói:

- Tại hạ xác phàm, đã tới lúc đèn cạn dầu. Khổ tu trong mắt Lâm tiên trưởng cũng chỉ là hành động lừa mình dối người mà thôi! Chỉ là tại hạ tự biết kiếp này khó khăn, chỉ tu luyện tới thế…

Chỉ tu luyện tới thế? Lâm Nhất có chút hồ đồ.

Đan Cốc nói tiếp:

- Con người bởi vì căn cốt nghèo nàn mà khó khăn trong việc tu tiên, thiên đạo thật bất công! Tại hạ không ngại trước khi lâm chung trải qua sương gió mưa lạnh, uống cạn cơ khổ thê hàn, lại chịu trước đau khổ sau này, chỉ mong lúc luân hồi có thể trường sinh…

Phương pháp tu hành như vậy cũng thật hiếm thấy!

Lâm Nhất chậm rãi nâng Đan Cốc lên, lại đi về phía thung lũng, nghe đối phương dào dạt hứng thú nói:

- Ở đây tĩnh tu cũng có chút vui sướng trong khổ cực! cảm thấy thú vị với phong nguyệt gỗ đá, thăng trầm theo tự nhiên. Không có quân, cá vì có nước mà quên hồ, chim theo gió bay mà không biết có gió…

Thoáng chốc hai người đã tới trước huyệt động trên vách đá.

Đan Cốc chậm rãi rơi xuống, vẫn còn nói thao thao bất tuyệt:-

Hắn đưa tay chỉ hai lão giả còn đang đợi, thành thực giải thích:

- Còn đây là hai đệ tử của ta, đồng tu kiếp sau ! Lâm tiên trưởng…

Hắn đưa mắt nhìn chung quanh, lại khẽ cúi đầu.

Giữa không trung, Lâm Nhất yên lặng quan sát.

Mọi thứ dục vọng trên đời, tiên phàm chỉ ở trong một ý niệm. Có đời khác hay không thì thế nào…

….

Lâm Nhất theo gió mà đi, tìm kiếm khắp nơi.

Trong vòng khuôn viên trăm dặm nơi này có thể tìm thấy chút ít khí cơ lôi hỏa còn sót lại. Từ tình hình nhìn lại, chắc chắn là thiên kiếp, đáp xuống một ngọn núi có thể nhìn thấy rõ ràng vết tích thiên kiếp còn lưu lại.

Một lát sau Lâm Nhất từ trên trời đêm chậm rãi hạ xuống.

Đây là một ngọn núi cao ngàn trượng, ngoài chỗ cao nhất, nơi thấp nhất cũng chỉ một hai trượng, bên trên lại không có một ngọn cỏ. Đặt chân xuống, thu hết mọi thứ vào mắt, dưới bóng đêm mông lung, ngoại trừ sương mù nhàn nhạt cùng dãy núi kéo dài bất tận ra, không có một bóng người!

Lâm Nhất nghỉ chân một lát trên đỉnh núi, vẫn nỗi lòng không vui. Muốn hỏi thăm được Hổ đầu cùng lão Long và Tiên Nô biến mất từ miệng Đan Cốc đại vu đều là ép buộc.

Cũng may cuối cùng đã biết được, không tới mức mờ mịt hai mắt.

Nhưng rốt cục hai người này cùng đệ tử duy nhất của mình đã đi đâu?

Hồng Hoang to lớn khó có thể tưởng tượng! Các loại hung hiểm càng không thể nào phỏng đoán! Nếu muốn tìm được ba người thất lạc từ trong đó không khác nào tìm kim biển rộng! Mà lần này trở về Thiên Ngu mãng hoang lại phí sức trắc trở.

Lâm Nhất vén vạt áo lên ngồi xếp bằng, trở tay lấy ra Tử Kim hồ lô hớp một ngụm. Lúc hắn hồi tưởng lại cảnh ngộ gặp phải trong mười năm nay, nhịn không được âm thầm lắc đầu…

Lúc ban đầu, trốn ra khỏi lao ngục, bị sáu người Nguyên Tín Tử theo mãi không ngừng. Vốn cho rằng dựa vào “Thiên Địa Quyết có thể dễ dàng thoát thân, ai ngờ lại nhiều lần thất bại,

Đúng như Minh Cơ tâm cơ thâm trầm kia nói, Bát Hoang Lục Hợp, là nơi lạc lại từ Hỗn Độn sơ khai, là một nơi giới tử hư vô tồn tại. Nếu không cẩn thận chắc chắn sẽ lạc lối mất đi phương hướng. Quả nhiên, sau khi bỏ chạy không lâu liền bị một luồng quang mang trong tinh không chặn lối đi, may mắn đúng lúc phát giác mới tránh khỏi điều không may, mà đám người Nguyên Tín Tử lại theo sát tới, nhất thời nổ ra một hồi hỗn chiến!

Nhưng cao thủ Động Thiên chân chính cũng không phải người Hoa Nô khôi lỗi có thể sánh bằng. Sáu người hợp lực, trận thế uy nghiêm, hoàn toàn không có cơ hội thừa dịp!

Lâm Nhất chỉ có thể dựa vào Thiên Ma Ấn liều mạng với đối thủ, lúc này mới khó khăn trốn thoát. Mà tu vi mạnh yếu khác biệt, cũng không phải một hai chiêu thức thần thông có thể bù đắp. Sau một hồi ác chiến, bị thua thiệt sau cùng cũng chỉ có bản thân hắn.

Cứ như vậy, nhóm bảy người liên tục truy đuổi trong tinh không, chém giết không ngừng.

Nguyên Tín Tử phát thệ muốn đoạt lại huyết sát, sau đó phải giết chết đầu sỏ gây tội!

Lâm Nhất một mực đấu trí so dũng khí, không thể bình yên chạy trốn!

Cứ như vậy, đảo mắt đã trôi qua một năm.

Khi hai bên đều mệt mỏi, Lâm Nhất bỗng nhiên xuất ra thần thông “Luyện ngục. Mà dưới sự ngăn trở của giới tử hư không, uy lực thân thông của hắn giảm nhiều.

Đám người Nguyên Tín Tử bất ngờ không kịp đề phòng, còn ngoài ý muốn chết mất một người. Trong sự nóng giận, mang theo những người còn lại truy đuổi không tha.

Hai chiêu thần thông của Lâm Nhất chính là sát chiêu bảo mệnh, lại cực kỳ hao tổn tu vi. Để tiếp tục chạy trốn phải lưu lại vài phần khí lực. Mắt thấy khó có thể thoát khỏi dây dựa, hắn đơn giản đâm… thẳng vào trong hư không giới tử, lập tức chung quanh mờ ảo, đen sẫm vô tận, mà hắn không quan tâm, cứ một đường lao thẳng xuống dưới. Ai ngờ đám người Nguyên Tín Tử cũng như chó điên đuổi theo sau…

Một hư không lại tới một hư không, một tháng lại tới một tháng.

Tới khi phía sau không còn bóng người truy đuổi, Lâm Nhất lại bị mất phương hướng, kết quả là hắn lại tìm kiếm đường đi. Sau khi rời khỏi tinh vực, sức cùng lực kiệt trở về Thiên Ngu mãng hoang cũng đã trải qua mười một năm. Mà Hổ đầu, lão Long cùng Tiên Nô lại biến mất…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free