Vô Địch Tu Chân - Chương 5: Chapter 5: Hoàn Cảnh
" Mã chấp sự nghe ta giải thích " Bùi Phàm thấy vậy, trên mặt lộ ra nụ cười.
Hắn đứng dậy sửa sang lại một chút quần áo, từ trong ngực móc ra một chiếc túi, động tác tôn kính đưa ra hai tay đến trước mặt, muốn tìm đến chỗ dựa, trước hết phải thể hiện thành ý, đặc biệt là có giá trị bản thân.
" Đây là ? " Mã Thường sững sờ
Lấy hắn tu vi quét mặt liền nhận ra trong túi là 5000 linh thạch, con số này không phải là lớn, nhưng đối với một vị tạp dịch thì không phải nhỏ, chí ít phụ cấp mấy năm mới có thể.
" Không giấu gì ngài, ta hoàn cành luân lạc đến tận bây giờ âu cũng vì hai chữ số mệnh, đáng tiếc thuở nhỏ ngông cuồng, đắc tội không ít người, cuộc sống hiện tại nữa bước khó đi " Bùi Phàm sắc mặt đắng chát, trong mắt còn hiện lên vẻ hối hận.
Nếu như hắn xuyên qua trước đó thời gian sớm hơn, chắc chắn không thể để những chuyện như thế này phát sinh.
Nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ, bốn trí tuệ, đạo lý này lưu danh muôn thuở, từ ngàn đời nay các bậc hiền nhân đúc kết sẽ không có sai, hắn há có thể không hiểu.
Lại trong thế giới xem mạng người như cỏ rác này, chỉ cần một bước đi sai lầm sẽ khiến mình vạn kiếp bất phục, lúc đó hối hận cũng không kịp.
Mã Thường chần chờ, nhìn thật sâu Bùi Phàm hồi lâu, nháy mắt liền có thể hiểu ra, trước đây những việc này không phải hiếm gặp gì, một số cá biệt người đều có phương thức hối lộ riêng, chủ yếu mong muốn tìm chỗ che chở bản thân, kiếm một công việc nhàn hạ hơn.
Hắn bình thường tại tông môn bên trên đi một bước cung kính ba lần, thế nhưng ở tạp dịch phong hắn chính thiên, quyền lực tuyệt đối, mỗi một cái ánh mắt nhìn xuống sẽ gây nên vô số người tự hành suy nghĩ lấy lòng.
Tông môn bên trong, có một số việc khiên hắn kiêng kỵ, còn có một số người cũng khiến hắn kiêng kỵ, Bùi Phàm cũng tính là một trong số đó, nhưng từ lúc Bùi trưởng lão chết đi, lại trải qua một số kẻ thù thiết kế cạm bẫy rơi xuống tu vi, hắn đã không còn kiêng kỵ gì.
Xưa nay hạng người gì hắn đều không tiếp xúc qua?, có thể cốt lõi không phải là một chút hư danh này, cái hắn cần là thực chất tài sản, linh thạch là một trong số đó.
Sở dĩ chần chờ trong khoảnh khắc bởi vì kẻ này thân phận rất nhạy cảm!.
" Từ mai người đem thời gian làm việc giảm xuống, từ 8 tiếng trở thành 2 tiếng, còn lại tùy ý người " Hồi lâu sau Mã Thường thâm ý nói ra, thao tác quen thuộc thu lấy linh thạch, quay người rời đi.
Bùi Phàm hết thảy quả trình bày ra thành ý nơi đó không tán, hắn chỉ lẳng lặng cúi đầu, không biết sau bao nhiêu lâu mời ngẩng mặt lên.
" Vẫn không có tác dụng, xem ra cần bố cục xử lý các chướng ngại " Bùi Phàm nheo mắt lại.
Trong lời nói Mã Thường đã có ý rõ ràng, nói cho hắn không cần thiết phải làm việc, thế nhưng không nói bảo đảm hắn tại đây an toàn tuyệt đối.
Như vậy, bản thân thân phận nhạy cảm, có một số tồn tại có khả năng nhắm vào hắn, cho nên Mã Thường không dám đứng ra bảo đảm, sợ liên lụy vào trong.
Vừa có thể thuận lý thành chương thu tiền bảo kê, lại vừa có lý do để thoái thác nếu như gặp sự cố.
Điều này mang ý nghĩa hắn tại tạp dịch phong bình thường coi như thoải mái, nhưng nếu có người khác quyền lực hơn cố ý gây khó dễ, hẳn sẽ rất phiền phức.
Tốt một kẻ cáo già!.
Bùi Phàm thầm nghĩ, tại trong ấn tượng của nguyên chủ, khi xưa phụ thân hắn còn sống, có vài người cùng nhau vào sinh ra tử, hiện tại cũng đến lúc tận dụng những mối quan hệ này.
" Dựa vào thân phận của ta bây giờ không dễ gặp bọn họ " Bùi Phàm trầm ngâm.
Một bên tạp dịch đệ tử, một bên tông môn trưởng lão, khoảng cách vạn dặm chi lộ, bình thường muốn gặp là không thể nào.
Hắn cũng nghĩ tự mình tiến đến, lấy tu vi của hắn, trong tông môn trừ cấm địa ra thì không người có thể cản, nhưng một khi làm như vậy sẽ gây nên hiểu nhầm, để lòng người sinh nghi, điều này tối kỵ nhất.
Sau một hồi lâu suy nghĩ, Bùi Phàm lấy ra một tờ giấy bút viết, bản thân không thể tự đến, vậy thì muốn nhờ người khác mang đến!.
...
Cốc cốc cốc!~~
" Ai đấy "
Từ trong gian phòng truyền ra âm thanh, một tên tướng mạo mập mạp mở cửa, ánh mắt ngạc nhiên " Bùi Phàm? "
" Là ta, thực sự có lỗi, đêm hôm khuya khoắt làm phiền Tào huynh đệ " Bùi Phàm niềm nở nói.
Tại bị giáng xuống tạp dịch trước kia hắn vẫn luôn không quá cùng người khác thân cận, ở tạp dịch phong những tháng ngày này lăn lộn có chút đơn độc.
" Có chuyện gì nói thẳng " Bàn tử mặt liền lạnh xuống, hiển nhiên ấn tượng trước mặt rất không tốt.
Hắn chính là Tào Bân.
Hắn cũng không muốn dính dáng quá lớn vào người này, đối phương thân phận nhạy cảm, có một số việc phát sinh cái là hắn chống không được liên lụy vào.
Huống hồ cổ nhân đã từng nói, chọn bạn mà chơi, chọn thầy mà học, trước mặt Bùi Phàm này không phải người tốt đẹp gì, trong tông còn đang lưu truyền về hắn sử ký trước kia, rất nổi tiếng.
Dường như nhìn ra Tào Bân ánh mắt cổ quái, Bùi Phàm ho nhẹ một tiếng, nghiêm mặt nói " Hôm nay đến đây ta muốn nhờ Tào huynh chuyển phong thư này cho Chu trưởng lão "
Không đợi Tào Bân nói gì, hắn đã lấy từ trong túi ra một trăm linh thạch, đặt bên cạnh phong thư.
" Tao huynh cũng biết trước kia ta là Bùi trưởng lão con trai độc nhất, địa vị tôn sùng, chẳng qua một bước sa cơ nên mới lưu lạc đến hiện tại "
" Trước đó phụ thân ta cùng Chu trưởng lão vào sinh ra tử, đồng cam cộng khổ, cả tông môn ai cũng biết "
" Chẳng qua bây giờ thế sự khó đi, ta mới phải nhờ vã đến người, nếu chuyện này thành công, về sau trong môn sẽ không thiếu Tào huynh đệ chỗ tốt " Bùi Phàm chân thành nói.
Tào Bân bật cười, ngắm nhìn đối phương như có thay đổi, nhưng trong lòng lại đang cân nhắc vấn đề này, kỳ thật hắn nhiệm vụ thường ngày là ở Chu trưởng lão địa phương lau dọn sạch sẽ, tiếp xúc không ít lần, việc chuyển một bức thư rất dễ dàng đối với hắn.
Mà cái cần cân nhắc ở đấy không phải chỉ là chuyển đưa liền xong, thứ nhất là việc tính khí của Chu trưởng lão, không nói chắc đọc xong bức thư đối phương trong cơn giận giữ đem hắn chụp chết, đây tựa là lấy mạng sống ra đặt cược.
Thứ hai là việc lợi ích của chuyện lần này, nếu quả thật đối phương nhận lấy được sự ưu ái của Chu trưởng lão...
" Ta muốn đọc qua phong thư một lần " Tào Bân tựa như có quyết đoán, hít sâu một hơi nói.
" Tốt " Bùi Phàm không do dự nói.
....
Lăng Thiên Tông, Đan phong, sáng sớm!.
Nơi này cung điện nguy nga hùng vĩ, tại trên cao nhất tòa nhà là điêu khắc bức tượng đại đỉnh, uy thế vô song, tràn ra trận trận uy áp.
Bốn phía xung quanh khói trắng mờ mịt, mang theo nồng đậm mùi hương thảo dược, nếu có phàm nhân sống tại nơi này về lâu về dài, tuổi thọ có khả năng cất bước tăng cao, không nhiễm thế gian bệnh tật.
Ở chính giữa quảng trường, có vô số thân ảnh ngồi xếp bằng thành hàng ngang dọc, rất có trật tự một khối, toàn bộ đang chăm chú về phía trước, nghe lấy bài giảng.
" Trích Tinh Thảo là một loại linh dược giúp cải thiện tình trạng buồn nôn, ợ nóng và triệu chứng của chứng trào ngược dạ dày thực quản, nên bổ sung vào chế độ ăn uống thông qua cách làm trà Trích Tinh Thảo, hoặc đơn giản là pha chung với nước ấm và mật ong, điều này giúp cải thiện sức khỏe khi gặp phải các triệu chứng này "
" Nhân sâm là một linh dược quý có giá trị dinh dưỡng cao và rất phù hợp cho những người muốn bồi bổ sức khỏe và phục hồi sau khi bị bệnh, sử dụng nhân sâm có thể giúp giảm căng thẳng, cải thiện tình trạng suy nhược cơ thể và tăng cường khả năng tập trung và ghi nhớ, tăng cường sức đề kháng và khả năng chống bệnh tật " ...
Rất nhanh, thời gian lại trôi qua, nháy mắt buổi học đã đến hồi kết, tùy theo mọi người giải tán, trên quảng trường cũng chỉ còn mỗi mình lão nhân tóc trắng.
Hắn chính là Chu Bá Thông.
" Nói đi, có chuyện gì " Chu Bá Thông ngồi ngay ngắn thiền định tại quảng trường, truyền ra âm thành.
Một bên đang lau dọn bàn tử giật mình, hắn buông xuống dụng cụ lau dọn, cung kính đi tới quảng trường.
" Có một phong thư muốn gửi cho ngài, người viết tên Bùi Phàm " Tào Bân lấy hết dũng khí nói, chuyện này cũng là lần đầu tiên hắn làm, không khỏi có chút thấp thỏm.
Chu Bá Thông mở mắt mắt ra, thần thức quét qua phong thư, tại đáy mắt xuất hiện lên hồi ức, sau đó phức tạp hóa thở dài một hơi " Ngươi về nói lại cho hắn biết, một tháng tông môn thu đồ đại điển mở ra, nếu có thể thành công tấn thăng ngoại môn đệ tử, lão phu đồng ý hắn "
" Vâng, thưa trưởng lão " Tào Bân cung kính lui xuống.
Kỳ thật trong Lăng Thiên Tông có một quy định, tất cả những người tham gia khảo hạch nhập môn đệ tử thất bại đều có thể lưu lại tông môn tạp dịch phong tu luyện, người không đồng ý có thể trở về.
Nói cách khác xem như là nơi thường trú tạm thời, tại lần khảo hạch tiếp theo nếu thành công sẽ tấn thăng ngoại môn đệ tử, lúc này mới xem như chân chính trở thành Lăng Thiên Tông đệ tử.
Bây giờ Bùi Phàm cũng như Tào Bân, thuộc dạng người có thể tham gia khảo hạch tiếp theo sau đó.