Vô Địch Tu Chân - Chương 6: Chapter 6: Mối Thù Đoạt Vợ, Không Đội Trời Chung
Một nơi hẻo lánh ở Lăng Thiên Tông sơn mạch, Bùi Phàm ngồi xếp bằng bên cạnh thác nước, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại tất cả trí nhớ nguyên chủ, từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi, mọi chi tiết bất kể nhỏ nhặt nhất hắn đều đảo qua một lần, khẳng định không có bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
Sâu trong đôi mắt hắn lóe ra quang mang, khi lại lạnh lùng, khi là vui vẻ, buồn bã, đủ loại tràng cảnh phát sinh, như thể chính hắn mới thật sự là người của thế giới này.
Cuối cùng khi đúc kết lại ở một chỗ, lộ ra hiểu rõ.
" Nhân sinh kinh lịch có quá nhiều chỗ hở, cũng có quá nhiều sự việc chưa giải quyết triệt để, dây dưa rắc rối, nhân quả triền miên " Bùi Phàm trầm tư suy nghĩ, bên cạnh thác nước ồ át đồ xuống, nhưng lại bị trên cơ thể khí tràng của hắn cản ra.
Tính cách hắn kiếp trước kiếp này không tương thông, nhân sinh đi theo một chiều hướng quỹ tích khác, hiện tại ý thức hắn giáng lâm nơi đây, hết thảy phải thay đổi toàn bộ.
" Nhân sinh kinh lịch, có ba kẻ thủ lớn, thứ nhất là Điền trưởng lão, cũng là đối thủ trước kia của phụ thân ... "
" Thứ hai là nhị chân truyền đệ tử, Thương Vô Đạo..."
" Cuối cùng là cửu chân truyền Bạch Tố " Bùi Phàm theo trong suy nghĩ cho ra kết luận.
Mặc dù không phải sinh tử đại địch sống chết không thôi, thế nhưng chính những người này từ lúc bắt đầu đã thiết kế cạm bẫy dồn hắn xuống đáy, thân bại danh liệt.
Người đầu tiên là Điền trưởng lão, tại trong tông môn là kẻ có thế lực, trong bóng tối không ngừng va chạm Bùi Vân, nguyên nhân cái chết của phụ thân hắn rất có thể cùng Điền trưởng lão có liên quan.
Tiếp theo là Thương Vô Đạo, thiên tư vô song, thân mang tam đại linh căn hỏa kim mộc, tu hành như nước chảy, tại mười năm trước đột phá Tinh Nguyên Cảnh, khai mở đan điền 400 mét vuông, lại còn mang Tinh Thần Thánh Thể, bị tông chủ trực tiếp thu vào dưới trướng thân truyền một trong, cho nên tại tông môn rất được lòng các đệ tử, rất có địa vị.
Cuối cùng là Bạch Tố, tư chất tam linh căn thủy mộc thổ, con gái độc nhất của Bạch trưởng lão, cùng hắn từ nhỏ có hôn ước, có sự chấp thuận của hai bên gia đình, thế nhưng theo thời gian lớn lên, Bạch Tố đối với chính mình rất chán ghét, nhiều lần muốn hủy đi cọc hôn ước này.
Có thể đang yên đang lành tuyên bố hủy hôn sẽ gây nên tai tiếng xấu cho cả hai bên, thêm đó còn phải bồi thường với giá không nhỏ, bởi vì làm sai ước định.
Thế mà hết lần này tới lần khác, nguyên chủ Bùi Phàm lại bị mê mệt bởi sắc đẹp của Bạch Tố, vừa gặp đã thích, có cơ duyên gì đều chủ động dâng tặng, đây cũng là nguyên nhân khiên Bạch Tố thực lực ngày càng nâng cao, cuối cùng được Phụng tông chủ thu thập vào chân truyền.
Lâu ngày sau đó, ở chân truyền phong mơ hồ truyền ra tin tức, Thương Vô Đạo cùng Bạch Tô có tình cảm, khi việc này lọt vào tai của Bùi Phàm, hắn giống như phát điên, dựa hơi phụ thân hắn hướng về Thương Vô Đạo khiêu khích, từ đó hai người kết thù.
Cho đến thời gian gần đây, khi tin tức Bùi Vân tử vong, Bạch Tố không còn kiêng nể gì cả, công khai toàn tông muốn cùng Bùi Phàm hủy hôn ước trả lại sự trong sạch của mình, từ đó mới lưu truyền đoạn sử ký đặc sắc này.
Mối thù đoạt vợ, không đội trời chung!.
Về đến thực tại, Bùi Phàm sắc mặt bình tĩnh, hắn đối với nguyên chủ đủ loại kinh lịch này không chút xao động, làm người hai đời chết đi sống lại, đã xem nhẹ chuyện tình cảm cùng mặt mũi, sinh tử mới là chuyện lớn nhất đời người.
" Trước mắt phải giải quyết chuyện này, muốn cùng hai người kia vạch ra ranh giới, tránh phiền phức không cần thiết "
" Chuyện trước kia có thể bỏ qua, nếu như đối phương vẫn không biết tự lượng sức mình... " Bùi Phàm đáy mắt lóe lên hàn quang.
Trong tông môn quy định mọi việc liên quan đến phạm pháp sẽ bị chấp pháp đường xử lý, tuyệt đối không thể ngang nhiên chém giết đồng môn, nếu không bất kể là ai cũng đều bị nghiêm trị thích đáng.
Bề ngoài có vẻ như vậy, nhưng đối với một số loại người có thủ đoạn tâm cơ, việc gài bẫy đối thủ không phải việc khó, dần dần hủy đi đối phương thân phận, cho đến cuối cùng ra tay chém giết.
Bùi Phàm may mắn vẫn không đến bước này, hắn vẫn được một phần pháp luật tông môn bảo vệ!.
Đột nhiên!.
Truyền âm phù trong tay hắn lóe lên, truyền đến tin tức Tào Bân gửi tới.
" Ngoại môn đệ tử sao ? , hợp với sáo lộ của ta " Bùi Phàm khóe miệng vểnh lên.
Không cần người khác phải nói, hắn sở hữu thành tựu hệ thống, đương nhiên muốn từ tầng thấp nhất nghịch tập lên cửu thiên chi thượng, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.
" Mở ra hệ thống bảng "
>
>
>
>
>
>
>
>
>
>
" Hệ thống, giới thiệu Cửu Dương Thần Công " Bùi Phàm truyền đến ý niệm.
>
Bùi Phàm thản nhiên nghe lấy, quả nhiên theo sáo lộ, đánh giết ma đạo liền nhận thưởng ma đạo khắc chế.
" Sử dụng "
>
Câu cuối cùng Bùi Phàm bỏ ngoài tai, kiến thức công pháp như bài sơn đảo hải ồ át tiến vào trong đầu, cái gọi là nhập môn đơn thuần chỉ có nắm giữ công pháp khẩu quyết tu luyện, chưa thể chân chính luyện thành.
" Muốn luyện thần công, trước hết quan tưởng Thái Dương, cảm nhận quy tắc, vận chuyển công pháp ngưng tụ thần hỏa... " Bùi Phàm tâm thần tĩnh lặng, dọc theo khẩu quyết từng bước tu luyện.
Nếu như đổi thành người khác, không đến tầng thứ cảm nhận được thiên địa quy tắc, căn bản không thể tu luyện môn công pháp này, nhưng hắn có Hỗn Độn linh căn.
Vũ trụ sơ khai, hỗn độn diễn hóa, pháp tắc bao trùm.
Âm dương mở, ngũ hành hiện!.
Thế gian đại đạo ngàn vạn, từ thượng cổ đến này, tất cả tu sĩ chung một nhận thức, lấy ngũ hành vì thiên, lấy âm dương vì thần.
Phàm nhân khai căn sẽ thể hiện tư chất của bản thân, từ một tới năm, có người nhất đạo linh căn, cố gắng một đời khó thành cường giả, được xem thấp nhất thiên phú.
Có người thiên sinh tuyệt thế, nắm giữ hoàn mỹ ngũ hành, cùng thiên địa tương liên, hiểu được tương sinh tương khắc, vạn vật gần gũi, tu hành không bình cảnh, từng bước vấn đỉnh trời cao, gọi Thiên Linh Căn.
Cao hơn nữa, là Âm Dương linh căn!.
Bình sinh gần đạo, hiểu rõ nhật nguyệt, thông thấu thế gian vạn vật, tựa như đi giữa sinh và tử, nhìn thấy chúng sinh bỉ ngạn, hóa thành thần linh.
Bùi Phàm thể nội oanh minh, bên trong thế giới đan điền không ngừng diễn hóa, mỗi giây mỗi khắc có từng tia bản luật ở vô số thời không, vô số thời gian bên trong vũ trụ hội tụ, xuất hiện một khắc như định nghĩa lại thế giới này.
Theo hỗn độn diễn hóa, hắc ám đen kịt hải dương phía trên thương khung lập lòe quang minh, trong đó chấn động mãnh liệt, cuối cùng lại hóa thành thái dương, lơ lững tại trời cao.
Bùi Phàm thân thể chấn động, thái dương thành hình, phảng phất thế giới đang dần sinh ra, quang minh chiệu rọi, không ngừng diễn hóa, trong đó pháp tắc tựa hồ sinh trưởng, không ngừng cải biến cùng hoàn thiện thế giới này.
Trong chớp mắt, khí thế của hắn vô hạn kéo cao, tu vi mặc dù không thay đổi, nhưng pháp tắc sinh trưởng, làm cho thiên địa có linh, tuần hoàn vô hạn, thuộc đại đạo con đường, huyền ảo đến cực điểm.
" Xích Viêm Thần Hỏa " Bùi Phàm quan sát, nội tâm chấn động.
Treo tại trời cao bên trong đan điền, một khỏa thái dương hằng tinh ngưng tụ thành hình, tản mát sức nóng hủy diệt chi lực, có thể đốt cháy thiên địa vạn vật.
Chưa dừng lại ở đó, Bùi Phàm thân là Hỗn Độn linh căn, có thể dùng hỗn độn diễn hóa vạn vật quy tắc, nắm rõ bản luật, ngộ tính không người có thể so,
Chớp mặt, thương khung lại chấn động, vô biên vô tận hỗn độn lực lượng từ hải dương bốc lên, kéo theo vô tận quy tắc từ bên ngoài, ở thế giới đan điền ngưng tụ viên tiếp theo hằng tinh.
" Kim Viêm Thần Hỏa "
Bùi Phàm oanh minh, lại giống như không có cực hạn, nhất cổ tác khí vận chuyển càng thêm điên cuồng, khí thế trên thân vô hạn kéo cao, phảng phất hóa thành đại đạo, không ngừng diễn hóa.
" Điện Viêm Thần Hỏa "
" Hắc Viêm Thần Hỏa "
" Thanh Viêm Thần Hỏa "
" Bạch Viêm Thần Hỏa "
" Tử Viêm Thần Hỏa "
" Thái Viêm Thần Hỏa "
" Thương Viêm Thần Hỏa " Bùi Phàm thể nội chấn động, thiên lôi oanh minh đinh tai nhức óc.
Mãi cho đến trời tối, hắn chậm rãi mở mắt ra, bên trong như chứa đựng chín đại hằng tinh, khủng bố thần hỏa chi lực khuếch tán, chỉ trong một lần nhất cử đột phá Cửu Dương Thần Công toàn bộ.
Tốc độ này, vạn cổ đến nay chưa từng có ghi chép, cho dù vị cường ra tuyệt thế sáng tạo ra cũng không nghĩ đến cảnh tưởng.
" Ta hiểu được ... "
" Thể chất là Vũ Trụ cảnh, có Hỗn Độn diễn hóa, thế gian vạn vật quy tắc, vô tận đại đạo đều có thể diễn hóa "
" Tốc độ như vậy, cũng bình thường... "
Bùi Phàm phấn chấn, cảm thụ thể nội thế giới treo lơ lửng chín đại thần hỏa, hắn có cảm giác chỉ cần một ý niệm, Lăng Thiên Tông trực tiếp bị đốt thành cho bụi.
Đương nhiên hắn sẽ không làm thế.
Lỡ như từ đâu trong hư không lao ra cái lão bất tử chụp chết hắn cũng không dám chắc.