Vô Địch Tu Chân - Chương 4: Chapter 4: Thành Tựu Đầu Tiên
Đại điện phế tích yên tĩnh, mênh mông sơn mạch cũng lộ ra yên tĩnh lạ thường, ngay cả tiếng chim hót, tiếng gió thổi cũng dừng lại, phảng phất thời gian biến mất, không gian đình trệ.
Bùi Phàm đứng tại vị trí nam tử áo đen trước đó, hắn nhìn về màn đêm u ám mênh mông sơn mạch, cũng không quay đầu lại, cất bước đi về phía trước, chỉ lộ ra bóng lưng của mình về phía năm người, không phải việc bất đắc dĩ, bây giờ hắn không muốn bản thân bị lộ ra.
Có được tân thủ y phục che giấu khí tức, lại mượn nhờ hệ thống gia trì một phen, không người có thể nhận ra hắn, trừ phi gặp phải tuyệt đối chí cao vị cách áp chế hắn, toàn năng toàn tri thôi diễn, nhưng điều này căn bản không có khả năng, chí ít bây giờ.
Năm người ba nam hai nữ rung động, mọi chuyện phát sinh quá nhanh, bản năng muốn dò xét trước mắt nam tử ảo vải thô này, nhưng lại không cảm nhận được mảy may đối phương khí tức, nhìn đi nhìn lại vẫn là một phàm nhân.
Phụng Hỏa Linh nhìn thật sâu đối phương bóng lưng, không thể cảm nhận được đối phương khí tức, người này vô cùng bí ẩn, lại không có ác ý với người mình, hiển nhiên vì người áo đen kia mà tới.
" Chúng ta mau mau theo tại phía sau " Phụng Hỏa Linh cắn răng nói, trong miệng vừa ăn xuống mấy khỏa đan dược, bản thân linh lực đã hồi phục đôi chút, miễn cưỡng đứng dậy.
" Thế nhưng là... " Thanh niên nam tử lo lắng nói.
Còn chưa nói xong đã bị Phụng Hỏa Linh cắt ngang " mặc dù chúng ta không phải là đối thủ của tà ma tên kia, nhưng người đến không đơn giản, huống hồ nhắm vào người áo đen, chúng ta hiện tại chỉ muốn nhìn xem phát sinh chuyện gì, sau đó quay về bẩm báo tông môn lại tìm đối sách "
Sau đó năm người lao vào bóng đêm, phi nhanh về phía mênh mông sơn mạch.
Bên trong sơn mạch không biết vị trí!.
" Người đến rốt cuộc là ai, Thanh Vân Quận từ lúc nào đi ra người này? " Nam tử áo đen toàn thân bốc lên tà ác ma khí, trong đầu không ngừng liên tưởng vừa rồi cảm nhận.
Chỉ vẻn vẹn cảm nhận từ xa đã mang cho hắn loại cảm giác hãi hùng khiếp vía, so với từng bài kiến qua Bách Hải Tông lão tổ còn kinh khủng hơn gấp trăm vạn lần.
" Không được, ta phải mau chóng truyền âm về tông môn cứu viện " Hắn cắn chặt hàm răng đen xì, chuyện này vượt ngoài dự liệu, đột nhiên giết ra cường giả đã kinh khủng, bây giờ còn khủng bố đến dạng này, một loại linh cảm sinh tử nguy cơ bao phủ tâm thần hắn, không chút do dự lấy ra truyền âm phù bóp nát.
Nhưng chưa kịp bóp nát ngọc phù!
" Đại nhân cẩn thận " Tống Giang bị vác trên vai, ánh mắt nhìn về phía sau mang theo khiếp sợ, chói tai hét lên.
Bùi Phàm truy lùng mà đến, thấy đối phương muốn truyền tin, không kịp nghĩ nhiều đưa tay lên vạch một cách, tốc độ cực nhanh cắt đứt cánh tay nam tử áo đen.
" A a ... "
Nam tử áo đen thê lương kêu rên, hoảng sợ trong không tiếc trả giá đốt cháy bản thân ma khí, bốc phát toàn bộ tốc độ chạy trốn, không tiếc bất cứ giá nào, đem mọi cách, mọi lực lượng đề lên cao nhất tốc độ.
Bùi Phàm hừ lạnh một tiếng, đan điền thế giới bùng nổ linh lực, dọc theo kinh mạch thô to ngưng tụ dưới chân, đạp một cái đại địa oanh minh, cự mộc toái diệt, vô cùng vô tận linh lực điệp gia, để tốc độ của hắn siêu việt hết thảy, hóa thành tàn ảnh, nháy mắt xuất hiện trước mặt nam tử áo đen.
Không nói nhảm một lời, càng không cho đối phương cơ hội phản ứng, hắn nâng lên tay trái ngón trỏ đụng chạm vào mi tâm đối phương, khủng bố linh lực dọc theo ngon tay xâm nhập vào đối phương não hải, tại đây xoắn diệt tất cả mọi thứ.
" A a a ... " Nam tử áo đen gào thét thê lương thảm thiết, ý thức dần dần mơ hồ, cuối cùng toàn bộ khí tức biến mất, trở thành cái xác không hồn.
Sở dĩ hắn không muốn đánh bạo người này cũng là có mục đích, muốn để cho đám người Lăng Thiên Tông giữ lại làm bằng chứng tố cáo ma môn cùng Bách Hải Tông cấu kết, dựa vào đầu này nghiền ép Bách Hải Tông, cũng là một chuyện tốt, thuận tiện mà làm.
Còn về bản thân hắn cũng không hề lo lắng, toàn bộ quá trình đều dựa vào thuần túy linh lực, căn bản không người có thể nhận ra điều khác biệt.
Trên vai Tống Giang ngã xuống, run rẫy nhìn trước mắt thần bí nam tử, đang muốn mở miệng cầu xin tha mạng, liền bị hắn đối phương một chưởng đập ngất.
>
Bùi Phàm bên tai truyền đến lạnh lùng hệ thống thanh âm, nhưng đây không phải là lúc để ý, hắn nhoáng lên một cái biến mất khỏi địa phương.
...
Không lâu sau đó, phía xa xa có linh quang lập lòe, năm đạo bóng người xanh lam đạo bào hạ xuống, tất cả trầm mặc nhìn xuống nam tử áo đen xác chết, rất lâu sau:
" Ngọc Lan muội muội, ngươi cùng ba vị sư đệ mang theo ma môn thi thể hồi trở lại tông môn bẩm báo tông chủ, ta trở về Minh Xuyên Thành có chút việc " Phụng Hỏa Linh êm tai truyền ra thanh âm, sau đó lóe lên biến mất tại khu vực.
Theo như phán đoán của nàng, ma môn bị người kia giết chết, nhìn thủ pháp thế này chắc hẳn cố ý lưu lại toàn thây, đối với chuyện này cực kỳ có lợi cho chính mình.
Nhưng Tống Giang bên cạnh lại không thấy bóng dáng tung tích, như thế chỉ có hai khả năng diễn ra.
Một là Tống Giang đã chạy thoát, điều này khả năng cực thấp, cơ bản không thể xảy ra.
Hai là đã bị đối phương mang đi.
Còn về Bách Hải Tông mang đi cũng không thể nói như vậy, đối phương sẽ chọn hủy diệt tất cả, xóa mọi dấu vết, không phù hợp với điều kiện nơi đây.
Cho nên trường hợp khả năng cao nhất.
" Kết hợp với thành chủ truy nã, chẳng lẽ đối phương vì đến truy nã tặc khấu ban thưởng sao ? " Phụng Hỏa Linh trong suy tư cũng lộ ra khó hiểu.
Lấy đối phương thực lực cường hãn, thủ đoạn thần bí xuất quỷ nhập thần, so với phụ thân nàng chỉ hơn chứ không kém, chẳng lẽ chỉ vì 1 vạn hạ phẩm linh thạch, hoặc là vì một nguyên nhân khác?
" Nếu quả thật như vậy, hiện tại bây giờ đối phương hẳn sẽ đi Minh Xuyên thành giao nộp "
.
..
Tại thành trì phồn hoa, hiện tại đã là ban đêm, bốn phía kiến trúc treo đầy đèn lồng, lộng lẫy mà thắp sáng toàn bộ đường xá nhà cửa, người người đi lại tấp nập, từng tiếng nô đùa vui tươi của trẻ nhỏ, từng tiếng thì thầm mang theo xấu hổ chi ý của các cặp đội hẹn hò, từng tiếng bàn luận huyên hào trong khắp quán trà,... đại đa số đều là phàm nhân, kết hợp lại thấy bình dị gần gủi, không như chém chém giết giết tu chân giới, làm lòng người ấm áp.
Ở phía trung tâm thành thị. tọa hạ thành chủ phủ, thanh thế to lớn. bốn phía linh canh tuần tra nghiêm ngặt, mỗi một người đều có túc sát chi ý, cảnh giác đến cực điểm.
" ... Chuyện là như vậy "
Bên trong sảnh điện, thành chủ mang theo thương thế ngồi đối diện cung kính kể ra mọi chuyện vừa phát sinh, tất nhiên bên trong có che giấu, nhưng tổng thể không liên quan đến đại tông.
Minh Xuyên thành bên trong ngoài thành chủ phủ còn có tứ đại gia tộc, nắm quyền kiểm soát hàng hóa giao thương, ngoài ra còn có giảng đường các loại, đa số để kiểm soát phàm nhân.
Đây là lệnh của Hoàng Triều ban xuống, bất kể thế nào, phàm nhân cần phải duy trì, đó chính là tín ngưỡng, quốc vận của Đại Châu!.
Phía trên thành trì, hiển nhiên là Tông môn, một thành trì mạnh hay yếu, phồn hoa hay không đều cần dựa vào thế lực, trong đó truyền thừa đạo thống lâu năm, nắm giữ vô thiên kiêu, mỗi người đều có vĩ ngạn lực lượng, căn bản không phải một phàm phu tục tử thành trì có thể so sánh.
Nói đi cũng phải nói lại, một bên là lực lượng, một bên là kiểm soát giao thương, phổ cập văn hóa, hai thứ này tượng trưng như văn võ song quan, tuyệt không thể thiếu.
Nhưng dù sao thế giới này vẫn là lấy võ vi tôn, quyền lực tuyệt đối nắm trong tay cường giả, cho nên các đại tông phái thường thường địa vị vô cùng chi cao.
Phụng Hỏa Linh nghe xong vẻ mặt trầm ngâm, trong lúc nhất thời không thể phán đoán ra đối phương thân phận cùng mục đích làm việc, cuối cùng chỉ có thể thở dài rời đi.
Dù sao chuyện này phát sinh cũng xem như một tin tốt, nhân chứng vật chứng đã đủ, có thể tiền hành tố cáo Bách Hải Tông ngang ngược càn rỡ, sử dụng âm mưu nhằm độc chiếm thế lực, hành động giống như tặc khấu một dạng, gây hỗn loạn phép tắc toàn quận.
Chưa hết, về phần ma môn thi thể, đây được xem như đòn đánh chí mạng về phía Bách Hải Tông, chỉ cần chứng minh đối phương thông đồng ma đạo, trên dưới chắc chắn không thể thoát kiếp...
...
Lăng Thiên Tông, tạp dịch phong!.
Nơi đây ở một góc hẻo lánh trên núi, bốn phía bị bao bọc bởi từng cây đại thụ, chúng nó trên thân lộ rõ tuế nguyệt chi ý như có linh tính, hiển nhiên tồn tại đã từ rất lâu.
Bùi Phàm trong gian phòng lóe lên một cái, hắn nhìn chằm chằm ra bên ngoài đang vừa mới tụ tập điểm danh, tất nhiên về không đúng lúc.
Lúc này từ phía xa đi tới một lão giả, mặt mũi hiền lành, toàn thân tiên phong đạo cốt, cực kỳ bất phàm, thế nhưng nếu để nguyên chủ Bùi Phàm đối mặt chắc chắn hoảng sợ vô cùng.
Hắn chính là Tạp dịch phong chấp sự, Mã Thường.
Rầm!~~
" Bùi Phàm, người thật to gan, cũng dám trốn giờ điểm danh " Mã Thường gầm thét, vừa bước vào phòng nhìn lấy thanh niên đang ngồi trên giường bình tĩnh xếp bằng.
Nếu đổi lại trước kia khi thấy thanh niên này, hắn toàn phần lộ ra cung kính, nhưng bây giờ đã khác, thời thế thay đổi, ai cũng không tránh được số phận, một khi không còn giá trị lợi dụng thì phải trực tiếp bỏ đi.