Vô Địch Tu Chân - Chương 3: Chapter 3: Có Chết Cũng Không Tha Cho Ngươi
Mặt sẹo nam tử híp mắt lại không nói một lời, trong cơ thể chân nguyên du tẩu như nộ long, tùy thời ra tay.
" Bách Hải Tông, các ngươi thật to gan, dám cướp cống phẩm gửi đến Thanh Vân Quận, chẳng lẽ các người chán sống rồi sao " Phía sau một thanh niên anh tuấn đi lên hai bước, lạnh lùng hét lớn.
" Cướp đoạt cống phẩm, đánh trọng thương thành chủ, giết chết vô số binh sĩ vô tội, giá họa cho Lương Sơn tặc khấu, thủ đoạn hèn hạ đến cực điểm, ta thật sự hoài nghi các ngươi Bách Hải Tông là ma môn gian tế " Thiếu nữ bên cạnh nói.
Hai người bước lên đứng song vai, ngữ khí ác liệt làm cho bầu không khí cực kỳ trầm trọng.
" ha ha ha, các ngươi nói là Bách Hải Tông, thế nhưng có chứng cứ? "
" Mở miệng ra là ngậm máu phun người, ta xem các ngươi mới thật sự là ma môn gian tế " Nam tử áo đen cười lớn nói.
Sau đó chỉ tay về phía Tống Giang, ánh mắt lại nhìn về xung quanh thành trại bị phá hơn phân nữa, trên mặt cố nén nộ khí, giận quá thành cười " Xông vào phá hủy ta thành trại, lại đả thương người của ta, thủ đoạn chẳng khác nào ma môn "
Muốn diễn, tất nhiên phải diễn cho thỏa đáng.
" Cống phẩm hiện tại nơi này, các ngươi còn chối cãi " Cầm đầu năm người nữ tử rốt cuộc mở miệng, hờ hững nói.
Nàng biết rõ trong chuyện này nguyên nhân sâu xa từ tranh đấu hai tông, có thể Bách Hải Tông làm việc xưa nay chùi rất sạch, luôn trong bóng tối thao túng thế lực khác làm việc, muốn bắt tận tay khó như lên trời, cho nên chứng cứ không có, hết thảy chỉ là suy diễn trong lòng.
Nam tử áo đen nghe thế cười cười " Phụng tiểu thư, nể tình ngươi là con gái của Phụng tông chủ, chuyện ngày hôm nay ta không truy cứu, hiện tại rời đi còn kịp "
Hắn biết đối phương thân thế kinh người, vì một chuyện nhỏ này mà bốc lên xung đột sinh tử quả thực không đáng, nếu như đối phương làm quá, cùng lắm chính mình chạy trước, tìm một nơi bí ẩn diệt sát Tống Giang, như vậy chuyện cướp đoạt cống phẩm chỉ rơi lên đầu tặc khấu, lại không người có thể điều tra.
" Mục đích các ngươi cướp đoạt cống phẩm, vốn dĩ châm ngòi phát sinh xung đột giữa Lăng Thiên Tông và Thanh Vân Quận, từ đó ý đồ đục nước béo cò, cướp lấy Minh Xuyên Thành " Phụng Hỏa Linh chậm rãi nói.
Nam tử áo đen nghe vậy khẽ biến, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh lại, yên lặng không nói, dù cho đối phương có nói thế nào đi chăng nữa, muốn tố giác hắn cần bằng chứng thuyết phục, thế nhưng bằng chứng hắn đã xóa đi từ lâu.
" Bằng chứng sao ? " Phụng Hỏa Linh mặt hàn băng, mắt liếc một bên Tống Giang, đột nhiên huy kiếm.
Nam tử áo đen khẽ cười một tiếng, sớm đã có phòng bị, bàng bạc chân nguyên bùng nổ, cách không một chưởng đẩy lùi đối phương, uy thế vô song, khí tràng quét ngang bốn phía " Thật xin lỗi, người này ta bảo lãnh, các ngươi mang không đi được "
Chân Nguyên Cảnh !!!
Năm người biến sắc, tại đây Phụng Hỏa Linh tu vi tối cao, Tinh Nguyên Cảnh viên mãn, còn lại nằm ở trung, hậu kỳ cấp độ, thế nhưng Chân Nguyên Cảnh đã biến hóa về chất, lực lượng linh khí đã chuyển hóa thành Chân Nguyên Lực, cực kỳ cường hãn, căn bản không phải đang hấp thu cô đọng linh khí ở Tinh Nguyên có thể so sánh.
" Không phải trong tình báo nhiệm vụ nói rằng toàn bộ Chân Nguyên Cảnh đã bị tông môn kìm chân rồi sao, tại sao nơi này lại có thêm một cái " Thanh niên trong nhóm chấn kinh.
" Hiển nhiên có biến số, Bách Hải Tông muốn giấu, nội gián phe ta căn bản không thể biết được "
" Mà lại đối phương khí tức chưa hoàn toàn ổn định, hẳn là vừa đột phá chưa lâu, có thể nhất chiến một trận, cố gắng đoạt người "
" Kết trận " Phụng Hỏa Linh nghiễm nhiên mặt lạnh, theo nàng tiếng nói vang lên, bốn người phía sau đồng loạt thi triển pháp quyết.
Tức khắc, từng luồng linh lực dọc theo kinh mạch ngưng tụ về linh kiếm, năm người kiếm khí va chạm cùng một chỗ, hóa thành bàng bạc tiên kiếm đại trận, phân biệt năm vị trí khác nhau, tương ứng ngũ hành.
Ngũ Tinh Kiếm Trận!.
Lấy thân hóa kiếm, lấy kiếm hóa trận, lấy trận phá vạn vật.
Nam tử áo đen biến sắc, một chiêu này uy lực đã vượt ra ngoài phạm vi Tinh Nguyên Cảnh, khiến hắn lòng có hoảng hốt, trong lúc nguy cơ mãnh liệt, hắn lập tức kết ấn, phía sau lưng ngưng tụ thành một thanh hỏa kiếm, khí thế chấn động lại hóa thành một đạo lưu quang xuyên thẳng về phía đại trận.
Ra tay, chính là sát chiêu, hắn muốn tranh thủ thời gian mang Tống Giang thoát đi nơi này, dù chiến thắng chém giết đối phương cũng không tốt, chọc phải tên điên họ Phụng kia, đoán trừng Bách Hải Tông cũng hơi kiêng kỵ chứ nói gì hắn.
Địa giai thượng phẩm, Hỏa Kiếm Xuyên Tâm!!!
Ầm Ầm, lực đạo trùng kích, uy áp tản ra bốn phía, xung quanh toàn bộ kiến trúc trực tiếp sụp đổ, nháy mắt Lương Sơn thành trại đã biến thành một vùng bình địa, thi thể nằm đầy đất.
Ở vùng trung tâm liên tục tràn đến phản chấn, dưới Hỏa Kiếm Xuyên Tâm, kèm thêm bàng bạc chân nguyên lực, mang theo vị cách lực lượng càng cao hơn, dần dần nghiền ép về phía trước, như muốn xuyên thủng Ngũ Tinh Kiếm Trận.
" Sư tỷ làm sao bây giờ, đối phương thi triển Địa Phẩm võ kỹ quá mạnh, năm người chúng ta căn bản không chống được bao lâu " Thiếu nữ bên người sắc mặt tái nhợt, một bên chống đỡ, một bên cắn răng truyền âm.
Chân Nguyên Cảnh lực lượng đã biến hóa về chất, cách nhau một trời một vực, há có thể so sánh.
Phụng Hỏa Linh sắc mặt bình tĩnh, hai tay kết ấn sát na, tay phải chống đỡ trận pháp, tay trái ấn xuống đan điền.
Sát na, nhiệt độ bát phương cấp tốc hạ xuống, một đạo băng chi thần hoàn hiển lộ sau lưng, xuất hiện trong nháy mắt, hỏa kiếm cũng dập tắt đi ngon lửa, phảng phất gặp phải tuyệt đối áp chế, mất đi toàn bộ lực lượng gia trì rơi xuống đất, theo đó càng lan tràn về hướng nam tử áo đen, khiến xung quanh hắn chân nguyên vốn dĩ cuồng bạo ngay tức khắc băng kết vỡ vụn.
" Thiên phẩm thần vật, ngươi là Thiên Linh Căn ! " Nam tử áo đen quá gầm thét, việc này nằm ngoài dự đoán, quả nhiên Lăng Thiên Tông có che giấu, nhưng không nghĩ tới lại giấu đến mức này, Thiên Linh Căn không những là Đông Hoang đỉnh cao nhất thiên phú, còn đồng dạng là Thông Thiên Giới đỉnh cấp thiên phú, hạng người nào đều không phải tuyệt thế thiên tư, lại càng không phải nói đến có thể ngưng tụ thiên cấp thần vật nghịch thiên thần thông?
Nguy cơ sinh tử phủ khắp tâm thần, mắt thấy hàn khí đang muốn thuận thế xâm nhập, hắn điên cuồng hét lớn bạo phát toàn bộ lực chống đỡ, càng là phong bế tự thân toàn bộ kinh mạch, đồng thời vỗ túi trữ vật rút ra một bộ quan tài, không chút do dự mở nắp nhảy vào, ý đồ ngăn trở.
Quả nhiên, cỗ quan tài này tương đối bất phàm, bên ngoài toàn bộ hàn khí dù làm thế nào đi chăng nữa vẫn không thể đem nó đông kết phá vỡ, phía trên nổi lên phù văn, lưu chuyển không hiểu huyền cơ.
Tình thế nhanh chóng chuyển biến, Phụng Hỏa Linh trong mắt quyết đoán, thúc đẩy sau lưng thần hoàn điên cuồng vận chuyển, một lần nữa hàn khí bạo phát, thế nhưng lần này không phải bình thường hàn khí, mà đó là cực âm chi khí.
" Sư tỷ không thể, lão tổ từng nói thần vật chưa uẩn dưỡng thành công trước đó, tuyệt đối không thể hiển hóa chân thân " Thiếu nữ bên cạnh tuyệt vọng nhưng không thể làm gì, chỉ có thể đứng một góc xa tránh đi cực âm chi khí, lớn tiếng kinh hô.
Phụng Hỏa Linh ngoảnh mặt làm ngơ, nếu hôm nay không thể bắt được tặc khấu, chuyện này cứ như vậy công cốc, Bách Hải Tông dĩ nhiên đắc thắng, mang theo cái lý do này nghiền ép một đầu, Tông môn của nàng sẽ phải bỏ ra cái giá còn to lớn hơn.
Quả quyết sau, thần hoàn sau lưng vận chuyển càng thêm điên cuồng, mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng dáng cự linh thiên nữ phía trên thần hoàn đang dần ngưng tụ, hình thái cùng nàng tương tự, đang dùng vào bàng bạc linh lực hiển hóa bất quá, trạng thái này nếu cứ tiếp diễn, cơ bản linh lực sẽ không thể trèo chống thần vật vận hành, sớm muộn đan điền sẽ khô kiệt, thần thông tự hủy.
Sau nữa nén nhang, cỗ quan tài rốt cuộc không chịu được, bên trên phù văn toái diệt, BA một tiếng vỡ tan, cực âm chi khí mãnh liệt tràn vào, xuyên phá nam tử áo đen phòng ngự, thẩm thấu vào nhục thân, kinh mạch, đan điền, những nơi đi qua phá hủy tất cả đạo cơ, muốn đem hắn triệt để ma diệt.
Tiếng hét thê lương thảm thiết cùng thời truyền ra!!!.
" Đại sư tỷ " Bốn người hốt hoảng chạy đến đỡ lấy, sắc mặt lo lắng.
" Ta không sao " Phụng Hỏa Linh khuôn mặt trắng bệch, toàn thân cơ thể suy bại chi khí bao trùm, phía sau cự linh hư ảnh đã biến mất, hiển nhiên linh lực không đủ trèo chống lâu như vậy, cũng may vừa kịp lúc.
Tiếng kêu la thảm thiết vang lên từ trong truyền ra, nam tử áo đen sắc mặt dữ tợn, thần sắc vặn vẹo bên trong, dưới cực âm chi khí tàn phá cơ thể để hắn đau đớn tột độ, sống không bằng chết, từng đạo kinh mạch bị phá toái, da thịt đông cứng, hắn đã triệt để trở thành phế nhân.
" Sứ thần đại nhân " Tống Giang tuyệt vọng, không thể tin nhìn trước mắt tràng cảnh.
Bỗng nhiên dị biến nổi lên, từng tia tà ác khí tức trong quan tài chui ra bao trùm đại điện, đánh thẳng vào tâm linh toàn bộ đám người, khoảnh khắc tiếp xúc để Phụng Hỏa Linh năm người nôn ra mấy ngụm máu tươi, khuôn mặt sợ hãi.
" Ma đạo "
Trong quan tài nam tử áo đen ngồi dậy, trên khuôn mặt của hắn đã không còn đôi mắt, nơi đó bốc lên hai hàng khói đen, toàn thân tản mát một loại tà ác khí tức, vô số sinh linh kêu lên ai ố.
" kiệt kiệt kiệt ... "
" Một lũ sâu bọ " Nam tử áo đen chậm rãi nói, miệng của hắn phát âm đã không phải tiếng người thường, là loại tà ác ngôn ngữ, hình thành trùng kích bằng âm thanh thẳng đến linh hồn.
" Tà ma ngoại đạo, cho dù hôm nay ta phải chết cũng không tha cho người " Phụng Hỏa Linh ánh mắt bốc lên sát khí, nàng mẫu thân cũng chết cũng tại ma đạo chi thủ, giờ khắc này hai mắt đỏ bừng, từng bức hình ảnh quá khứ nổi lên trong não hải, lại có một giọt nước mắt chảy ra, rõ vẻ quyết tuyệt.
" Vốn dĩ ta không muốn cùng các người dằng co, có thể các ngươi lại không biết tự lượng sức mình, ép bản ma lộ ra bí mật, hiện tại không giết không được, chết đi " Nam tử áo đen nhe răng nói, bước ra một bước, nâng lên tà ác khí tức bàn tay về phía năm người, muốn triệt để thôn phệ sinh cơ.
Nhưng khoảnh khắc này.
Chỉ nghe thấy trong màn đêm yên tĩnh, có người từ phương xa ngân nga vài câu hát, giai điệu vui vẻ bắt tai, bên trong chi ý lại hiện vẻ tang thương u sầu của kiếp trước cùng kiếp này, giống như trải qua luân hồi, đi ngang qua bờ vực giữa sinh và tử, siêu thoát ra thời gian chi ngoại, không còn vấn vương cật vấn.
" Không tốt, có cao thủ đến " Nam tử áo đen động tác đình chỉ, nội tâm sợ hãi dâng lên nguy cơ mãnh liệt trước nay chưa từng có, hắn không chút do dự nắm lấy một bên Tống Giang lùi lại phía sau màn đêm biến mất.
Tiếng hát ngân nga càng lúc càng gần, cho đến khi không còn vang lên nữa, bốn phía yên tĩnh chỉ còn tiếng hít thở.
Một bóng người đi vào đại điện, tướng mạo không rõ, hắn đeo lên mặt nạ, đứng ở nơi đó quan sát một vòng, mọi chuyện phát sinh nơi đây hắn đã rõ ràng, khi hai bên chiến đấu yếu dần, đã bốc lộ ra hết thủ đoạn cũng là lúc nên xuất thủ.
Người đến chính là Bùi Phàm.