Vô Địch Tu Chân - Chương 2: Chapter 2: Nguy Cơ Tiềm Ẩn
Thông Thiên thế giới, rộng lớn vô biên vô hạn, được chia thành bốn đại châu, đông tây nam bắc!
Mỗi đại châu đứng đầu lại có bất hủ hoàng triều, dưới hoàng triều lại có lục đại tông môn, tiếp đó là các gia tộc thế gia, quy tắc này thành lập từ thuở đầu thượng cổ.
Tiền tài, danh vọng, quyền lực tất cả tập trung theo bộ máy này mà phân chia!.
Dĩ nhiên trong dòng sông lịch sử, không thiếu những hạng người kinh tài tuyệt diễm, từ tay trắng đi lên, khai tông lập phái, đúc vô thượng đạo thống, lưu danh muôn đời.
Từng thế hệ lại qua từng thế hệ, tre già thì măng mọc, đi qua tuế nguyệt trường hà, quan ngươi vô thượng đạo thống, bất hủ vương triều, sớm muộn sẽ tới lúc suy tàn, vĩnh viễn chôn vùi trong thời gian lịch sử.
Nhưng thượng cổ đến nay, muốn chân chính sừng sững không ngã chỉ có một bên, bất hủ lưu danh, chịu tải khí vận một giới, hưởng thế gian chúng sinh tín ngưỡng, là thánh địa tu chân trong lòng tất cả mọi người hướng tới, đó là vô cùng thần bí Thông Thiên Đảo!.
Thông Thiên Đảo lơ lửng tại trung tâm Thông Thiên giới, xa xa trông đến toàn là mê vụ, có thể bốn phía tản mát khí tức huyền hoàng, lưu chuyển đạo uẩn, khiến cho bát phương rung động, huyền diệu đến cực điểm.
Tương truyền ba ngàn năm trước, ma đạo tái khởi từ đống tro tàn, huyết luyện thương sinh, gây nên thế gian họa nạn, không việc ác nào không làm, chúng sinh kêu than.
Lúc này có một vị nam tử trích tiên từ trên Thông Thiên Đảo đi ra, một kiếm trảm mười vạn dặm, chỉ hưởng ma đạo nghiệp chướng, một kiếm kia kinh thế, vô số đại đạo pháp tắc lưu chuyển, đem băng diệt một quận linh khí, khiến cho châu đó tiến vào thời kỳ mạt pháp, chính là Thanh Vân Quận nằm ở Đông Châu.
Cũng là duy nhất bị thế nhân bỏ tránh hoang vu chi địa.
Giờ phút này từ trên trời cao rung chuyển, một đạo pháp chỉ từ từ hạ xuống thẳng đến Thông Thiên Đảo, toàn bộ thế gian tức khắc yên tĩnh, vĩ ngạn đạo âm cũng theo đó truyền vào tứ đại hoàng triều:
" Không biết địa điểm khu vực, có Vực Ngoại Tà Ma giáng lâm "
.....
Minh Xuyên thành thị, Thanh Vân Quận.
Thành thị mười phần hùng vĩ, bốn phía tường thành đều có lính gác tuần tra, người người ra vào tấp nập, đại đa số đều là phàm nhân.
Trong đường phố tấp nập này, Bùi Phàm bề ngoài phổ thông, kết hợp với trên người giản dị áo vải thô cũ kỹ nhưng lại được giặt rất sạch, có thể nét mặt của hắn như được thiên địa rèn luyện, mỗi biến hóa đều tản ra phong mang bất lộ khí chất.
>
>
>
>
>
>
>
>
>
Nhìn đến thông tin cùng đánh giá bản thân chiến lực, Bùi Phàm cũng không có vẻ quá nhiều bất ngờ, hắn chỉ cảm thấy hiện tại mình rất mạnh, cực kỳ mạnh, không đến mức vô địch thiên hạ, nhưng trong tông môn đã có thể xem như một phương cường giả.
Mặc dù vậy, trên mặt Bùi Phàm vẫn lộ ra một tia khiêm tốn, hắn biết trên đời này cao thủ vô số, núi này cao còn có núi cao hơn, một ngày chưa vô địch thiên hạ thì không thể phô trương thanh thế, cuồng vọng phách lối, lỡ như từ đâu đó trong hư vô đột nhiên lao ra cái lão bất tử chụp chết hắn lại coi như xong.
Suy nghĩ như vậy vô cùng hợp lý, từ khi bản thân luyện thành Vũ Trụ thể, hắn liền có cảm giác trong cõi u minh có thứ gì đó đang tìm kiếm chính mình, linh cảm mách bảo hắn rằng, chỉ cần lộ ra mảy may nhân quả, chắc chắn vạn kiếp bất phục.
Cũng may tại hệ thống xuất thủ che lấp khí tức hắn đột phá, nếu không hậu quả vô cùng thê thảm.
Suy nghĩ đến kiếp trước vô số tràng ảnh tình tiết đạo xương móc mắt, tâm hắn nhanh chóng đánh cái rùng mình!.
" Ta tu vi bây giờ tăng mạnh, nhưng cũng không thể vô duyên bày ra trước mắt người đời "
" Cái mà ta cần bây giờ chính là lý do, để hợp thức hóa vấn đề ta tăng lên tu vi mà không người hoài nghi, từ đó danh chính ngôn thuận biểu hiện ra " Bùi Phàm trong lòng suy tư.
Muốn giấu dốt là điều không thể nào, hệ thống lộ trình là thành tựu, đồng thuận với thành tựu là thực lực bản thân, chức vụ bản thân, thêm đó là phải danh chính ngôn thuận được người đời công nhân.
Nghe có vẻ khó khăn, thế nhưng tỉ mỉ nghĩ lại cũng không khó chút nào, chỉ cần tìm một lý do chính đáng, nguyên do vì sao, hết thảy sẽ được giải quyết.
Nhưng vấn đề này muốn thực hiện ngay lập tức là không có khả năng, lấy tu chân giới hiểm ác, sẽ không thiếu cách để nhìn thấu trong đó vấn đề, hắn cần bố cục chi tiết, từ từ thực hiện theo từng bước, khi đấy người muốn truy lùng điều tra sự việc cũng không phải đơn giản.
Cho nên trước mắt cần nhất vẫn là thời gian!.
Hồi tưởng lại bản thân có rất nhiều nhân quả rắc rối, mà lại không có chỗ dựa vững chắc tại tông môn, điều này sẽ khiến kẻ địch nắm được điểm yếu từ đó ngang nhiên xuất thủ.
Nghĩ đến điều này, Bùi Phàm trong đầu hiện lên chữ tiền, thời đại nào đi chăng nữa, thế giới nào đi chăng nữa, sẽ có phát sinh trao đổi giữa người và người, được thế giới cộng động chung một thứ, đó là Tiền.
Mà ở Thông Thiên Giới, tiền là Linh Thạch, đây là đơn vị trao đổi hàng hóa, cũng giúp tu sĩ tu luyện, một vật không thể thiếu trong thế giới tu chân.
Nếu bản thân không có thế lực che chở, vậy thì nhất quyết dùng linh thạch đến mua, chỉ sợ kẻ thù dùng nhiều hơn linh thạch mua chính mình, nhưng trong tiềm thức, hắn không có đắc tội sinh tử đại địch như vậy.
Đang đi trên đường, bỗng phía xa xa truyền đến huyên náo ầm ĩ!.
Tại cổng thành dán lấy một bức huyết đồ, là lệnh truy nã tặc khấu.
" Chém giết tặc khấu Lương Sơn thủ lĩnh Tống Giang, tu vi Ngoại Luyện kỳ, thưởng 1000 hạ phẩm linh thạch "
" Thông tin tu vi chỉ có Ngoại Luyện kỳ, nhưng chưa chắc thực tế là vậy " Bùi Phàm lẩm bẩm thông tin, trên mặt bất động thanh sắc xoay người rời đi.
Thế giới này lòng người hiểm ác, một vị thủ lĩnh đứng đầu một đám tặc khấu, hiển nhiên không phải chỉ hư danh, phía xung quanh còn có vô số cao thủ bảo hộ.
Có thể không đơn giản liền không đơn giản, liền ở một góc độ nào đó vừa phải, nếu không đối phương đã có thể khai tông lập phái, không cần thiết phải lên núi trốn lủi làm tặc khấu, đây là logic cơ bản.
Cho nên thực lực của đối phương sẽ không vượt qua bước 3, bởi vì chưởng môn Lăng Thiên Tông đang ở bước này.
Đối phó với tu sĩ chênh lệnh một đại cảnh giới, với chiến lực Bùi Phàm đương nhiên nắm chắc mười phần cầm xuống, bất quá việc này còn cần dò xét một lần.
.....
Lương Sơn bạc!.
Đây là ngọn núi thâm sâu tĩnh lặng, bốn phía u ám như địa ngực trần gian, thỉnh thoảng còn truyền ra tiếng kêu quỷ dị không biết, làm người nghe được chắc chắn phác họa ra tâm ma đáng sợ, ám ảnh thời gian dài.
Ở bốn phía u ám rưng sâu, nếu cẩn thận nhìn kỹ thì phía đỉnh núi phía Tây có một thành trại cao chót vót, thắp lên rực rở ánh lửa, phía trên có các vọng gác, từng đạo thân ảnh lộ ra cảnh giác, mặt mày đều rất dữ tợn.
Trong thành trại.
" Tống công minh ca ca, hàng hóa tiến cống từ Minh Xuyên thành đến Thanh Vân Quận chúng ta đã cướp đến " Từ bên ngoài đi tới nam tử hình thể to lớn, đầu trọc lóc, trên tay còn cầm cây đinh ba khổng lồ trông cực kỳ bất phàm, phía sau còn dẫn theo mấy người khiêng đến hơn chục cái rương.
" Rất tốt, lần này đại công cáo thành, Từ đại nhân ban thưởng xuống, tất cả đều có phần " Ngồi tại chủ vị nam tử đứng lên cười to, hắn chính là Tống Giang, thủ lĩnh tặc khấu lương sơn.
" Thế nhưng chúng ta động tác quá lớn, chỉ sợ Minh Xuyên thành phía sau thế lực là Lăng Thiên Tông sẽ không bỏ qua, đệ sợ ... " Đầu trọc nam tư lo lắng nói.
" Sợ cái gì, người quên Từ đại nhân là ai sao, Minh Xuyên Thành phía sau là Lăng Thiên Tông, chúng ta phía sau là Bách Hải Tông, đây là cuộc chiến đánh cờ giữa hai bên, chúng ta chỉ cần thuận theo đại nhân ý chỉ là được " Tống Giang khí phách nói, căn bản không sợ phía sau thế lực kia.
Đột nhiên phía ngoài truyền đến sóng xung kích, cửa thành trại bị lực lượng chấn đến vỡ nát, vô số kiến trúc trong trại trực tiếp tan vỡ.
Chưa hết, theo dư lực còn khuếch tán đi thẳng vào đại điện thành trại, trùng kích tới Tống Giang, cũng may trên người hắn có hộ thân phù, nếu không dưới một đòn này không chết cũng thành phế nhân.
" Có cao thủ tới, mau truyền âm cho sứ thần đại nhân " Tống Giang chật vật vịn bàn đứng lên, liên tục ho ra mấy ngụm máu tươi, nhìn chằm chằm phía trước cổng trại bị phá, gầm thét.
" Không cần, ta đã sớm đến " Từ trong bóng tối phía sau đại điện truyền ra tiếng nói.
" Sứ thần đại nhân ? " Tống Giang ngạc nhiên.
" Các ngươi làm rất tốt, lần này ta về tông môn sẽ báo cáo lại, sau đó trùng điệp có thưởng " Nam tử trung niên đội mũ trùm đầu thản nhiên nói.
Trên mặt hắn mang theo vết sẹo cực kỳ dữ tợn, nhìn đi tới năm người, khóe miệng cười mỉm.
Chỉ trong giây lát, khói bụi tán đi, bên trong năm người hoàn chỉnh dung mạo lộ ra, ba nam hai nữ, thống nhất mặc giống nhau một kiểu y phục xanh lam, in đậm lấy từng nét phác họa trời cao ẩn chứa huyền cơ, không nhiễm bụi trần.