(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 95: 高高在上 (cao cao tại thượng)
Nhật Hiệu làm sứ giả cùng hai người khác. Người đón ông ở ven sông không ai khác chính là Trần Thông, tự Mạnh Đức. Xưa nay, Nhật Hiệu vốn chẳng hề để Trần Thông vào mắt, bởi Thông chỉ là một thư lại giúp việc cho Kiều Công Ngạn, là nho sĩ nhưng công danh chưa đạt thành tựu gì đáng kể. Những người như Trần Thông, trong thành Bát Vạn có đến hàng trăm. Tính theo thứ bậc, Thông ngang hàng với thuộc hạ của Nhật Hiệu.
Thấy Thông, Nhật Hiệu vẫn không khỏi khinh thường. Một kẻ bất tài, ngay cả trọng trách chủ tướng giao phó cũng chẳng làm xong, lại quay lưng theo phe người khác. Kẻ sĩ như Nhật Hiệu rất coi khinh những người như vậy.
Nhật Hiệu đang giữ chức Thủ phụ Đại học sĩ, tương đương Tể tướng thời Lý Nam Vương, trong tay không nắm binh quyền nhưng đứng đầu văn sĩ giúp việc Vũ Ninh vương nên có thực quyền.
Trần Thông xuống tận bến đón Nhật Hiệu, cùng Thông có một cô gái trẻ, cũng là sứ giả, và vài người khác. Nhìn y phục của Thông, Nhật Hiệu đồ rằng nơi này vẫn còn gian khổ. Tuy nhiên, nét mặt ai nấy đều mười phần tự tin. Nhất là Thông, Nhật Hiệu thoáng khó chịu khi thấy Thông không còn là kẻ khom lưng như trước nữa.
"Được đón tiếp Thủ phụ Đại học sĩ thật là vinh hạnh, mời ngài đi lối này."
Nhật Hiệu gật đầu, khóe môi khẽ nhếch, khoan thai bước đi trên những tấm ván gỗ.
"Mạnh Đức tiên sinh sang đây đường công danh rộng mở, thảo nào không có ý trở về. Chúc mừng tiên sinh, chúc mừng."
"Thủ phụ Đại học sĩ chê cười, ta ở đây chẳng nắm giữ chức vụ gì, chỉ là một ông thầy đồ gõ đầu trẻ kiếm kế sinh nhai."
"Ồ! Thiên Đức quân không trọng dụng tiên sinh ư?" Nhật Hiệu thở dài. "Âu cũng phải, chẳng ai lại tin dùng phường phản phúc."
"Ta bất tài, cũng may có ít chữ lận lưng. Thiên Đức quân ít người biết chữ nên ta mới được gọi đến đón Thủ phụ Đại học sĩ. Ngài là bậc đại nhân không chấp tiểu nhân như ta. Ta cũng chỉ vì miếng cơm manh áo, để được sống yên phận. Nếu đại nhân nể tình ta từng giúp việc cho Vũ Ninh vương, mong đại nhân nói tốt cho ta vài lời cũng đủ giúp ta sau này dễ sống hơn rất nhiều."
"Hử? Thiên Đức quân ít người hay chữ?"
"Quả đúng là vậy, thế nên mới phải để Diệu Huyền cô nương, một phụ nữ, đi sứ."
"Nay ta sang đây theo lệnh của Vũ Ninh vương để thương lượng việc các người ngang ngược đòi đền bù chiến phí. Vũ Ninh vương anh minh nhân từ, đã đồng ý cho gia quyến những kẻ phản loạn được sang sông. Vậy mà… các người còn đòi bạc, thật là tiền v�� cổ nhân, hậu vô lai giả."
"Ta chỉ biết đưa đón đại nhân, những điều ấy đại nhân nên nói với chủ tướng của ta."
"Chẳng hay chủ tướng của tiên sinh tên hiệu là gì?"
"Chủ tướng không có tên hiệu, chỉ có tên huý là Văn Chương, họ Mạc."
"Hừ!" Nhật Hiệu cười mũi. "Đến tên hiệu cũng chẳng có ắt là kẻ võ biền hoặc dân cày vỗ ngực xưng danh."
Thông dẫn Nhật Hiệu và tùy tùng đến nhà bà Cả Ngư. Qua đoạn đường ngắn, Nhật Hiệu thấy cờ hiệu bay phấp phới không rõ hình thù, quân doanh còn đang dựng rào, lèo tèo vài trăm tráng sĩ cởi trần. Nhật Hiệu cho rằng Thiên Đức quân chẳng khác gì đám cướp cạn thất học tụ lại với nhau, là đầu sai của Thiên Gia Bảo Hựu.
Chủ tướng Thiên Đức quân đúng như lời đồn, một gã trai tuổi đôi mươi, dáng vẻ thư sinh, mặt mày anh tuấn. Nhật Hiệu dù nhìn kỹ vẫn không thấy chủ tướng Thiên Đức có điểm nào giống kẻ có thể cầm đao định giang sơn, mà trái lại, gã này giống một nho sĩ. Nhật Hiệu càng khẳng định Thiên Đức là đầu sai của Thiên Gia Bảo Hựu.
Sau khi phân định ngôi thứ chủ khách, Nhật Hiệu đi thẳng vào mục đích của chuyến đi sứ với giọng có phần kẻ cả. Ông nói rằng Hiệu muốn tận mắt thấy mồ mả của những binh sĩ mới chôn cất cũng như lúa bị giẫm đạp trên cánh đồng.
"Theo phong tục bấy lâu, người đã khuất yên nghỉ chưa được ba năm không thể khai quật mồ. Tuy vậy, Thủ phụ Đại học sĩ đại nhân muốn xem tận mắt cũng không sao. Bây giờ ta cho người dẫn ngài đi khai quật bất cứ ngôi mộ nào ngài chỉ."
Miêu nói với thuộc hạ:
"Các ngươi mau đi lấy cuốc xẻng rồi dẫn đại nhân đây đến nơi chôn cất tử sĩ. Ngài ấy chỉ ngôi mộ nào thì khai quật ngôi mộ đó. Nhớ tuân lệnh ngài đây, ngài ấy là Thủ phụ Đại học sĩ, một chức quan lớn, cả đời các ngươi chưa chắc đã có dịp gặp được ngài ấy đâu. Nhân cơ hội này mà chiêm ngưỡng dung mạo của ngài."
"Mạc chủ tướng, thật ngài sẽ khai quật mồ ư?"
"Ôi trời, chỉ là mồ mả quân sĩ thôi mà. Bọn ta có đến mấy ngàn, chết vài kẻ cũng chẳng đáng kể gì."
"Những gì ta nghe nói về Mạc chủ tướng khác cơ."
Miêu nhếch miệng cư���i đuổi hết thuộc hạ ra, chỉ giữ Duệ lại.
"Trước mặt ba quân làm thế mới lấy lòng được đám thất học chứ. Thủ phụ đại nhân, ngài cứ đi kiểm tra theo chức trách, có gì cứ bẩm báo y nguyên với Vũ Ninh vương."
"Chẳng hay… mạn phép hỏi chủ tướng, số bạc ngài đòi thật không nhỏ, thêm cả lương thực. Số ấy để nuôi quân của ngài?"
"Quân ta tự làm tự ăn, thiếu đói thì sang Thiên Gia Bảo Hựu vay mượn. Ta cần có bạc, có lương để chiêu mộ thêm quân."
"Tính mạng binh sĩ lẽ nào chỉ đáng giá hai mươi nén bạc? Chẳng phải đó là những kẻ tâm phúc của ngài ư?"
"Thủ phụ Đại học sĩ, ngài đứng đầu văn quan không rõ đó thôi, ta làm chủ tướng nhưng chưa có gì trong tay. Xưa nay kẻ dấy cờ xưng bá cũng để đổi vận, ta không muốn làm kẻ ăn bám Phạm lão gia."
"Mạc chủ tướng đây có quan hệ thế nào với Tả Đô đốc?"
"Xem như tế tử. Thân phụ của ta xưa kia có chỗ giao tình."
Thuộc hạ vào bẩm báo đã sẵn sàng đưa Thủ phụ Đại học sĩ đi kiểm tra mồ mả. Nhật Hiệu được dẫn đến một khoảnh đất gần quân doanh, nơi này có hàng trăm ngôi mộ mới đắp, cỏ đã úa, chân hương vẫn còn mới.
Thực sự Vũ Ninh vương muốn xem Thiên Đức quân thiệt hại bao nhiêu. Mồ mả là thật hay mộ gió chỉ cần kiểm tra ngẫu nhiên là biết nhưng Nhật Hiệu trù trừ vì có hàng trăm dân làng già trẻ lớn bé đứng xem. Quân Thiên Đức đang ra sức nói với dân làng rằng Nhật Hiệu là Thủ phụ Đại học sĩ của Vũ Ninh vương, học cao hiểu rộng, tài đức hơn người nay đến để khai quật mộ, kiểm chứng mức độ thiệt hại của Thiên Đức quân.
Quân Thiên Đức càng tâng bốc Nhật Hiệu thì ông càng biết, nếu bảo khai quật mộ binh sĩ thì ông sẽ nghe hàng trăm lời sỉ vả, sợ rằng cả gia tiên khuất núi của mình cũng bị người đời lôi ra mà sỉ vả. Là kẻ sĩ, Nhật Hiệu hiểu khai quật mồ là việc xưa nay chính nhân quân tử không làm, nho sĩ lại càng không.
"Thằng ranh con họ Mạc không đơn giản, nó cố ý cho dân đứng xem. Nếu ta cho khai quật mồ thì họ rủa ta suốt kiếp, Vũ Ninh vương đâu có bị réo tên."
Ngẫm vậy, Nhật Hiệu nói vài lời hay ý đẹp, rằng chỉ cần trông thấy mộ là đủ rồi. Chỉ có kẻ không biết đạo lý mới làm việc thương thiên hại lý. Nhật Hiệu cũng thắp hương thành tâm khấn vái trong khi dỏng tai nghe người ta khen Thủ phụ Đại học sĩ đúng là tài trí hơn người, là bậc danh sĩ trong thiên hạ.
Biết mình bị phỉnh nịnh nhưng Nhật Hiệu vẫn thấy dễ chịu hơn nhiều so với việc bị người ta nguyền rủa ba đời tám kiếp tổ tông. Đây có lẽ là cái nhược của kẻ sĩ, lòng nghĩ một đằng nhưng miệng nói một nẻo.
"Mồ mả thì đúng rồi nhưng…" Nhật Hiệu cười khỉnh. "Rạ trơ gốc, khô queo khắp cánh đồng, kẻ mù cũng biết lúa đã gặt ngót một tháng. Chẳng hay ở đây có nhầm lẫn gì không, Mạc chủ tướng?"
"Nhầm? Nhầm gì nhỉ?"
Miêu tỉnh bơ hỏi lại rồi đuổi hết thuộc hạ ra ngoài, kể cả Duệ.
"Thủ phụ Đại học sĩ, bổng lộc của ngài một năm liệu có được năm nén bạc?"
"Ơn Vũ Ninh vương, bổng lộc hàng tháng của ta là mười nén."
"Mười… mười nén cơ à? Sao… sao nhiều thế?"
"Ta giữ chức Thủ phụ Đại học sĩ, đứng đầu quan văn nho sĩ, mười nén có đáng là bao. Ta một lòng phò tá Vũ Ninh vương, bổng lộc là vật ngoài thân. Chủ tướng, tự dưng ngài hỏi làm gì?"
Miêu khịt mũi, nhìn ra cửa rồi nói:
"Ta cũng là kẻ biết trước biết sau, ta đòi bồi thường 750 nén nhưng đâu phải ăn riêng một mình. Tướng sĩ không tiếc xương máu giúp ta mà nay còn đói rách."
Đoạn Miêu giơ ba ngón tay ra trước mặt Nhật Hiệu, hạ giọng:
"Nếu Thủ phụ Đại học sĩ đây giúp ta, ta gửi biếu ngài ba phần."
"Mạc chủ tướng, ta là kẻ liêm chính chí công vô tư. Ta chỉ làm phận sự Vương giao phó, mong Mạc chủ tướng đừng đem của nả ra nói chuyện như phường con buôn như thế."
"Ba phần cũng bằng hai năm bổng lộc của đại nhân, ngài muốn bớt thì bạc ấy cũng là bớt cho Vũ Ninh vương chứ nào bớt cho ngài. Ngài có tài cũng không thể về bẩm báo là ta không đòi bạc được. Trên danh nghĩa, ta nhận 750 nén, thuộc hạ của ta sẽ trực tiếp biếu ngài ba phần ngay tại đây, vị chi là 225 nén. Ta cũng ba phần, còn lại chia cho các tướng rồi cho bọn sĩ tốt đánh chén một bữa no say."
"Mạc chủ tướng, ngài đây muốn ton lót ta?"
"Ton lót ư? Ta đâu có ý định dùng tiền để riêng mình hưởng lợi? Nếu Thủ phụ đại nhân có ý khác thì ta nói luôn, ta không thể nhận ít hơn 500 nén bạc. Tiền bạc còn làm ra được chứ người đẻ ra hai mươi năm sau còn chưa biết có dùng được không kia."
"Mạc chủ tướng thật biết tính toán, ngài kiếm tiền trên xương máu binh sĩ của mình mà không thấy ghê tởm?"
"Ta ghê tởm một mình được rồi, dù gì trong mắt sĩ tốt ta cũng chỉ là chó chui gầm chạn, thanh cao làm gì."
"Phạm lão gia có biết?"
"Mặc ông ấy." Miêu gạt tay, tỏ vẻ bất mãn.
"Thóc lúa thì…"
Miêu vội cắt ngang:
"Sắp tới dân sang đây, bọn ta thân mình còn lo chưa xong, ôm thêm nợ vào thân làm gì? Đại nhân lựa lời xin giúp 40 hộc gạo thì tốt, số còn lại cho ngô, sắn, đậu gì cũng được cả."
"Năm nay mất mùa."
Miêu chồm tới vồ lấy tay Nhật Hiệu:
"Ngài là Thủ phụ Đại học sĩ, lời ngài nói có cân có lượng. Ngài giúp ta lần này, về sau ta sẽ không quên ngài."
"Sứ giả của Mạc chủ tướng có tặng cho Vũ Ninh vương một lệnh bài."
Miêu thở hắt ra, cười khinh mạn:
"Thứ đó là của Phạm lão gia chứ ta thì… cũng chỉ là kẻ hữu danh vô thực."
"Mạnh Đức tiên sinh ở trong quân Thiên Đức nay đang giữ chức vụ gì nhỉ?"
"Lão Mạnh Đức? À… Mạnh Đức tiên sinh ngoài quét chuồng gà, dọn dẹp thì đôi khi cũng lo việc bếp núc."
"Sao Mạnh Đức tiên sinh nói rằng ông ta gõ đầu trẻ?"
"Như ta là chủ tướng đây." Miêu tỏ vẻ chán chường. "Nơi này tạp nham, chức vụ đầy, ai muốn chức gì thì cứ nhận chức ấy nhưng chủ yếu vẫn là nô bộc thôi."
"Ta thấy không đúng, Mạnh Đức tiên sinh nói nơi này rất tốt."
"Con cái của ông ta bị giữ ở làng Vạn, nói vậy đại nhân đã hiểu. Đề nghị của ta, đại nhân thấy sao?"
"Ta sẽ cân nhắc, ta không thể hứa gì."
"Nếu đại nhân giúp được ta, ta nguyện ý. Nếu ngài giám sát việc giao người hay giao tiền bạc thì tốt, nếu không, để giữ gìn thanh danh cho ngài, ngài cứ cho thuộc hạ nhận ở ngay bến sông. Ta đảm bảo sẽ rất kín đáo. Miệng đời chửi rủa ta thì đã đành, nhưng ngài nào có ô danh?"
"Ta thực thấy Mạc chủ tướng là kẻ biết làm ăn, thật tiếc nếu ngài không làm thương nhân."
"Nói vậy là Thủ phụ Đại học sĩ đã đồng ý với ta?"
"Vũ Ninh vương sẽ quyết chứ không phải ta, Mạc chủ tướng đừng kỳ vọng."
"Đại nhân đồng ý với ta là được. Ngài quyền cao chức trọng, nói có kẻ nghe, đe có kẻ sợ."
Miêu tiễn Nhật Hiệu cùng hai tùy tùng xuống tận bến sông để tỏ rõ trọng thị. Trần Thông đứng ở một góc khẽ lắc đầu, tủm tỉm cười, nói với Chương:
"Thật đáng thương, tôi ngày xưa cũng có bộ dạng đắc chí như vậy. Thật đáng xấu hổ."
"Có gì mà ông xấu hổ? Ông nhận ra con người của mình trước đây nghĩa là ông đã khác, đã hơn chính ông. Ông nên vui vì điều ấy mới phải."
"Chủ tướng dạy phải, đều nhờ ơn chủ tướng đã khai nhãn cho bầy tôi."
"Ông thấy cậu Miêu thế nào?"
"Thưa chủ tướng, cậu ta học rất nhanh, một người có tư chất thông minh."
"Ta thì không biết ông có tài hơn cậu ta không, điều ấy chẳng quan trọng." Chương vỗ vai Trần Thông. "Nhưng ông hơn cậu ta cả giáp, người từng trải bao giờ cũng thấu lẽ đời hơn. Hãy giúp đỡ cậu ta."
"Chủ tướng yên lòng, tôi nhất định sẽ ghi nhớ lời chủ tướng."
"Mấy hôm nữa tiếp nhận gia quyến là việc trọng đại, ta tin tưởng hoàn toàn vào ông."
"Bầy tôi sẽ cố hết sức để chủ tướng không thất vọng."
"Mà này, nếu lấy được bạc của mấy lão thủ cựu, ông nói với cô Duệ tổ chức đại tiệc ở gần làng đang dựng. Ta dặn cô Duệ rồi nhưng việc này ta giao cho ông thì thế nào là do ông quyết định. Ta sẽ không có mặt."
"Thưa chủ tướng, sao chủ tướng lại không đến?"
"Ta không quen những nơi như vậy." Chương cười. "Ta để ông, cô Duệ, cô Bình và cậu Miêu được dịp tỏa sáng chứ."
"Sờ pót lai là gì ạ?"
"Ý là tỏa sáng, ông hiểu vậy là được. Ngày sau ông dạy dỗ những đứa trẻ ấy, ông cũng là người bờ Bắc sang nên hiểu tâm tính họ hơn ai hết."
"Chủ tướng có cái nhìn xa quá, nay tôi mới hiểu hết thâm ý."
"Thế nhé, cố làm tốt. Bây giờ ta còn có việc ở bên làng Vạn."
Chương về làng Vạn cùng Thiên Bình và Uyển Như. Chương muốn gặp Phạm Tu và các vị đầu lĩnh để bàn tính vài chuyện, đồng thời chính thức giới thiệu Lâm Uyển Như.
Bản dịch thuật này là tài sản tinh thần của truyen.free, không được phép sao chép dưới mọi hình thức.