Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 96: Anh ấy là nam nhân

Phạm Tu và dân ba làng Vạn biết bọn Hổ ngang nhiên sang bờ Bắc thổi cơm trước hàng nghìn binh sĩ đối phương gươm giáo tua tủa đều đổ ra xem. Ai nấy đều hỉ hả, chưa từng nghe ai dám làm việc động trời đến thế. Năm phần kính phục bọn Hổ thì mười phần nể sợ chủ tướng Thiên Đức, vì ông dám vuốt râu hùm ngay giữa ban ngày.

Phạm Tu nghe tin báo rằng Duệ và thương nhân Lâm Uyển Như sang bờ Bắc liền mờ mịt đoán ra ý đồ của Chương. Ông vừa nói vừa cười:

– Nếu ta đoán không nhầm thì bọn chúng đi sứ, rồi sẽ đòi Vũ Ninh Vương thứ gì đó.

– Con nghĩ là tiền, bởi vậy cô thương nhân ấy mới đi cùng Duệ – Bỉnh Di nêu ý kiến.

– Sao chúng lại đòi tiền Vũ Ninh Vương? Ông ta nợ gì? – Đoàn Thượng lấy làm lạ.

– Suốt mấy ngày đêm, bọn chúng bắn pháo sáng, tưởng là tập trận, ai ngờ lại dùng để dọa địch. Quả thật không ngờ. – Triệu Quang Phục cảm thán. – Đó hẳn là kế “rung cây nhát khỉ”. Nếu ta là Vũ Ninh Vương, e rằng cũng chẳng biết xoay sở ra sao trong tình huống này.

Đến lúc nghe tin Duệ và Uyển Như trở về với đàn gia cầm trăm con thì ai nấy đều ngơ ngác không hiểu. Duệ về làng báo mọi chuyện với Phạm Tu theo lệnh của Chương. Khi Duệ thuật lại đầu đuôi câu chuyện, Phạm Tu lấy làm mừng rỡ mà nói rằng:

– Xưa nó cứ nói sẽ biến những điều phù phiếm thành tiền, giờ ngẫm lại, ta thấy trên đời này làm gì có thứ máy móc như thế. Nó nói vậy là ám chỉ dùng miệng lưỡi kiếm ra tiền các ông ạ. Nó làm được hay không thì chúng ta đã rõ cả rồi, giờ nó còn đem đá, đem cây đổi lấy dân nữa. Thật lòng ta chẳng biết nói sao, thằng bé này thật lắm chiêu trò.

Duệ cho biết Chương đang sắp đặt tiếp đón sứ giả Vũ Ninh Vương nhưng lại dùng Nguyễn Gia Miêu, con trai một hào phú ở Siêu Loại, làm thế thân tiếp sứ. Nghe vậy thì chẳng riêng Phạm Tu mà ngay cả các đầu lĩnh khác, ai nấy đều chỉ biết bật cười.

– Thằng nhóc này đúng là lắm trò thật, ta đề nghị nên sớm bắt nó làm tế tử ở làng Vạn, kẻo nay mai nhiều cô theo nó quá, chúng ta lại mất phần.

Đoàn Thượng dứt lời liền cười vang, mọi người hùa theo trêu Duệ khiến cô đỏ mặt.

Chương đến làng Vạn sau khi chào hỏi hết lượt, nhận lời chúc tụng xong, liền họp với bọn Bỉnh Di bởi lúc này có nhiều lưu dân đến xin nương nhờ. Người đông ắt lắm chuyện, nhưng Chương đặc biệt lưu ý đến nguy cơ gian tế trà trộn.

– Anh tuyển thêm người nhưng tuyệt đối không chọn vào đội của Hổ và Xuân. Hai đội này đang nắm giữ binh khí liên quan đến sống còn của chúng ta.

Bỉnh Di đồng ý nhưng tỏ ra băn khoăn vì đội nữ binh của Xuân chỉ có hơn một trăm, tính cả đội của Thiên Bình, tổng cộng hai trăm người. Đội của Hổ cũng chỉ có chừng ấy, nếu không tăng quân số sẽ khó khăn khi cần trợ chiến sau này.

– Tiểu thư Lâm Uyển Như sẽ lo tìm người bổ sung cho đội nữ binh. Những người này phải do chúng ta chủ động tìm kiếm và tuyển chọn kỹ càng từ khắp nơi, sau khi đã thẩm tra rõ ràng nhân thân. Độ tuổi từ mười sáu đến hai mươi lăm, có thể thấp hơn một chút, ưu tiên cô nhi, người nghèo. – Chương nói. – Còn đội của Hổ, cậu ta sẽ tự chọn người nhưng nhờ anh hỗ trợ.

Bỉnh Di hỏi:

– Hẳn là cậu muốn chọn trai tráng làng Vạn?

– Trước mắt là vậy vì chúng ta cũng chưa cần quá đông, mỗi khẩu pháo chỉ cần một người biết vận hành thành thục nên khi khẩn cấp huy động bổ sung cũng dễ dàng. Hai trăm người sẽ là hai trăm khẩu pháo, sắp tới em sẽ cải tiến để tiện cho việc di chuyển cũng như đặt trên tàu thuyền.

– Hôm trước ta đã rất thắc mắc, cậu có thể đặt pháo trên thuyền mà bắn được sao?

– Thuyền của Uyển Như là thuyền buôn nên có thể chở nặng được, có điều chúng ta cũng cần phải đóng mới hoặc mua một chiến thuyền thực thụ.

– Em có thể lo được việc này!

Uyển Như chợt lên tiếng, nhưng không rõ cô nàng xưng "em" với ai, Bỉnh Di, Quang Diệu, Võ Văn Dũng… hay là Chương. Mọi người đều nhìn Uyển Như, cô nàng sợ lời mình vừa nói không đáng tin cậy nên nhìn Chương, và khẳng định chắc nịch:

– Em có thể mà.

Bấy giờ mọi người mới vỡ lẽ ra rằng Uyển Như đang nói với Chương. Thiên Bình không tỏ thái độ gì bởi thứ bậc đã được phân định rõ ràng, đã thống nhất không làm khó Chương nhưng cũng không thể để "cá bơi lội tung tăng" mãi được.

– Vậy nhờ Uyển Như để tâm đến việc này. Chúng ta còn thiếu thủy binh và ta vẫn còn nợ Yết Kiêu lời hứa.

Bàn bạc cho đến gần khuya, Chương và các thủ hạ mới trở về quân doanh. Chương đã quyết định thưởng hậu hĩnh cho tất cả các đội của Hổ, của Xuân và Thiên Bình. Số tiền thưởng dĩ nhiên sẽ trích từ số bạc Vũ Ninh Vương đã cống nạp.

Một mình ngồi bên bờ sông khi trăng đã lên cao, Chương suy tính những việc cần làm sắp tới. Quân doanh ngày càng lớn mạnh, chỉ vài ngày nữa sẽ có thêm ba nghìn dân. Đôi lúc Chương cũng thấy lo và tự hỏi liệu rằng một mình cậu có thể toan tính cặn kẽ mọi thứ được không? Cũng cần phải phân công công việc dần. Trần Thông hay Gia Miêu chính là những phép thử đầu tiên.

– Triều đình có hai ban văn võ, thời của mình cũng nên có cả dân sự và quân sự. Người làm quân sự khó lòng làm tốt việc dân sự và ngược lại, vì mỗi người có sở trường riêng. Cần phải tìm cách nào đó... nhưng người thì quá ít. Càng nghĩ ra việc thì Duệ, Bình hay Uyển Như lại càng thêm bận rộn.

– Cả ngày bận rồi anh còn không vào ngủ, còn ngồi nghĩ gì nữa?

Uyển Như đến gần Chương tự khi nào và ngồi xuống vạt cỏ.

– Anh cũng bớt suy tư đi, có việc gì cần phân phó cứ nói với bọn em.

– À… cũng không có gì. Chuyện chiến thuyền và nữ binh ấy mà, để vẹn toàn mọi việc, e rằng đều phải nhờ Uyển Như cả.

– Nữ binh thì em thấy không khó, thời buổi này d��n chúng tứ tán khắp nơi rất nhiều. Em sẽ chú tâm tuyển chọn nữ binh.

– Và gia quyến của họ.

– Em biết rồi. Còn chiến thuyền sẽ lâu vì mua thì dễ, nhưng mang về đến đây mới là chuyện khó. Có phải anh tính mua một cái về làm mẫu?

– Đúng là như vậy.

– Đóng chiến thuyền cần những thợ lành nghề, hình như anh không có hiểu biết về thuyền nhiều đúng không?

– Thật là… – Chương gãi đầu. – Nhưng ta biết cách biến thuyền chiến trở nên lợi hại.

– Ta cái gì mà ta?

Vừa nói Uyển Như vừa ngồi xích lại gần, vai kề vai với Chương.

– Anh đã thơm em rồi thì em là người của anh, cớ sao anh xưng hô xa cách đến vậy?

– À… thật ra thì ta…

– Anh cũng đừng gọi em là tiểu thư, em muốn được gọi tên thân mật như gọi Bình hay Duệ vậy.

– À được, được.

– Anh còn lấn cấn tuổi tác hay sao? Vùng Vạn Xuân này gái hơn hai, trai hơn một mới đẹp đấy. Anh kém em một tuổi nhưng trông anh có khác gì ông cụ non đâu?

– Sao ta lại giống ông già được?

– Vì chỉ có người già mới không thích con gái. Ngoài ba chị em chúng em ra còn có biết bao cô nhan sắc không hề thua kém ai mà anh thử xem, anh chẳng thèm để mắt đến ai. Hay anh là hoạn quan? Chỉ có hoạn quan mới không thích con gái và mặt trắng như con gái thôi.

– Không có mà, không có mà.

– Không có cái gì?

– À… à… ờ… muộn rồi phải mau đi ngủ thôi.

Chương định nhổm dậy nhưng Uyển Như đã nhanh hơn, cô nàng kéo nhẹ một cái khiến Chương mất đà, ngã đè lên người cô. Cùng lúc ấy có tiếng Thiên Bình:

– Hai người dám làm chuyện bậy bạ ở chỗ này ư?

Chương luống cuống đứng dậy nói:

– Đâu có, làm gì có, anh bị ngã mà.

Thiên Bình sấn đến.

– Bao chỗ không ngã sao anh ngã lên người chị ấy?

– Bị… bị ngã làm… làm sao anh biết mình ngã lúc nào, anh nói thật.

– Chắc chắn anh Chương có ý đồ gì rồi, nếu anh ngã lên chị Uyển Như thì cũng phải ngã lên bọn em nữa chứ mới công bằng.

Duệ cũng đến.

Chương không phải người ngu ngốc, cậu lập tức nhận ra có thể mình đang bị mấy cô nàng này giăng bẫy nên liền mặc kệ, "đánh bài chuồn" thẳng. Dù đã đi xa một đoạn vẫn nghe tiếng cười khúc khích của ba cô nàng.

Chương thầm nghĩ mình thích cả ba cô này, quả là hơi tham! Nhưng… vùng Vạn Xuân này đàn ông có thể lấy nhiều vợ, miễn là đủ khả năng chăm lo thì cưới bao nhiêu cũng chẳng ai cấm cản. Đám Lượng cũng nói nhiều rồi, gần đây Bỉnh Di cũng xúi giục Chương sớm biến các cô gái đang thương yêu cậu thành vợ mình bởi họ cam tâm tình nguyện nhưng Chương cảm thấy chưa đủ dũng khí. Hôm trước cầm tay Thiên Bình, cậu cũng đã run run, tim đập mạnh. Vừa rồi ngã vào người Uyển Như, giờ vẫn còn phảng phất mùi hương con gái.

Yêu một người đã khó, yêu cùng lúc ba người thì biết phải làm sao? Bạn bè anh em nhìn vào nữa chứ. Lấy con gái nhà người ta mà ngay cả nhà cửa cũng chưa có, cưới vợ phải có nhà để ở. Cưới một lúc ba cô, chẳng lẽ lại ngủ chung một giường sao? Sao có thể? Chẳng lẽ phải xây một ngôi nhà thật to, hay là nhiều nhà liền kề nhau?

– Được, nếu mình chiếm được Siêu Loại sẽ cưới vợ, rủ cả đám Lượng cưới cùng cho vui. Mà mình mới hai mốt, lấy vợ thế này thì sớm quá. Bố mẹ cũng chẳng ở đây để chứng kiến…

Nghĩ tới bố mẹ và em gái, Chương lại cố gạt đi. Em gái Chương bây giờ chắc xong lớp 11.

– Chả biết nó có người yêu chưa, mình mất tích vào cuối hè mà đến đây đã là đầu năm, có khi nó đã lên lớp 12 rồi cũng nên. Mong là mọi người ở nhà bớt đau buồn vì mình, bởi ở đây mình sống cũng rất tốt.

Ba cô gái ch��m đầu thì thào với nhau ngoài bờ sông, Thiên Bình hỏi:

– Anh ấy là nam nhân đích thực phải không?

Uyển Như thì thào đáp:

– Chắc chắn, không thể là hoạn quan được.

– Làm sao chị biết? – Duệ thắc mắc.

– Hai người chạy ra nhanh thế, chậm thêm một chút có phải tốt hơn không. Em sợ chị giành lợi thế chứ gì?

Thiên Bình cười ngượng, gật đầu.

– Cảm nhận của em là vậy, chứ hoạn quan sao mặt đỏ như gấc, lúng ta lúng túng như gà mắc tóc thế chứ? – Uyển Như khẳng định. – Anh ấy vẫn còn là một chàng trai, chưa phải đàn ông đâu.

– Vậy phải mau biến anh ấy thành đàn ông, việc này em nguyện dấn thân. – Thiên Bình nói.

– Không thể ép anh ấy được. Giờ chúng ta phải làm thêm giao kèo.

– Giao kèo gì? – Duệ hỏi.

– Sau này chỉ cần là con của anh ấy thì do ai sinh ra cũng đều là mẹ của đứa bé. Một đứa sẽ có ba người mẹ, được không?

– Được! – Thiên Bình gật đầu. – Em sẽ là mẹ cả.

– Nhưng… – Duệ ngập ngừng. – Em nghĩ Thiên Đức ngày càng lớn mạnh thì kiểu gì cũng sẽ có vô số nữ nhân tìm đến. Chưa kể anh ấy là chủ tướng, rồi sẽ còn liên hôn chính trị các kiểu.

– Cái này chị cần gì phải lo, đứa nào đến sau thì phải xếp sau, theo đúng thứ tự chứ.

– Biết thế hồi trước chị chiếm lợi thế, bây giờ đỡ rắc rối. – Duệ nói.

– Hư! Tại chị nhát chứ trách ai. Thiên hạ người tài hở ra là bị cướp mất, cô nào chả muốn trao thân gửi phận nơi tốt đẹp, chị em mình phải giữ chặt anh ấy lại.

– Đúng! – Lâm Uyển Như đồng tình. – Anh ấy dám ra tay với Vũ Ninh Vương chứ chẳng dám làm gì chị em mình đâu, nhưng phải giữ bí mật. Đừng để anh ấy phát hiện bị mắc mưu, kẻo anh ấy giận.

– Được, chắc chắn anh ấy là đàn ông thì chúng ta cũng bớt lo được phần nào. Hừ, chúng ta xinh đẹp thế này, ở chung với anh ấy hơn nửa năm trời mà anh ấy chẳng dám làm gì, thật quá mất mặt.

Thiên Bình vừa dặn phải giữ chặt, nhưng thật sự chỉ cần ba cô lơ là một thoáng, e rằng "mâm cơm" lại có thêm người đòi ăn ngay.

Đàn ông lo chuyện quốc gia đại sự, lo đối phó với nhau, lo giành đất xưng vương nhưng lại chẳng thoát khỏi bàn tay phụ nữ.

Âu cũng là cái lẽ.

Tác phẩm này được đăng tải trên truyen.free, xin hãy ủng hộ tác giả bằng cách đọc tại nguồn chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free