(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 93: Kẻ sĩ đầu tiên
Gia Miêu được dẫn đến một ngôi nhà mái tranh ven sông. Trời còn chưa tối hẳn nên cậu vẫn có thể trông thấy vài cột buồm thấp thoáng. Gia Miêu chợt nghĩ ngay đến sông Thiên Đức và tự hỏi… lẽ nào đây là bản doanh của Thiên Gia Bảo Hựu quân?
Vừa đặt chân xuống khoảnh sân nhỏ, Gia Miêu đã sững sờ khi nhìn thấy trong nhà, cạnh bàn uống nước, có một chàng trai đang ngồi đợi. Dù đêm đó toán cướp đều đeo mạng che mặt, nhưng đôi mắt này thì không thể nhầm lẫn. Đến khi chàng trai đứng dậy bước ra cửa, Gia Miêu lập tức khẳng định chắc nịch đó chính là Trương Bình Duệ, kẻ cầm đầu toán cướp Chó Lửa.
Chương bước xuống sân, mời Gia Miêu vào nhà. Gia Miêu theo sau, bên cạnh là hai cô gái đã dẫn cậu đến đây.
– Anh Miêu ngồi đi, uống tạm chén trà rồi mình ăn cơm nhỉ? Đường sá xa xôi, hẳn anh cũng mệt rồi.
– Ta… ta không mệt.
– Không mệt thì anh cũng ngồi chứ? Đứng mãi sao được?
Gia Miêu đưa mắt nhìn khắp căn nhà. Một ngôi nhà bình thường với ba chiếc giường tre, một bàn uống nước và hai chiếc ghế, đơn sơ đến mức tối giản. Gia Miêu ngồi xuống ghế, nhận chén trà Chương đưa và hỏi:
– Anh đây là Trương Bình Duệ?
Chương tủm tỉm cười đáp:
– Cô Duệ bận việc nên không có nhà.
– Vậy anh tên gì? Anh biết rõ về ta mà ta thì…
– Ta tên Chương.
– Và… và đây là toán cướp Chó Lửa?
– Anh tin có toán cướp đó thật sao?
– Không tin, nhưng cũng không có cách giải thích nào khác. Anh là ai và… đây là đâu?
Chương bảo Gia Miêu cứ thong thả uống nước, thời gian còn dài, việc gì phải gấp gáp.
– Anh đang ở bản doanh của Thiên Đức quân.
Gia Miêu từng nghe danh đội quân này, họ chỉ khoảng ba bốn trăm người và thuộc về Thiên Gia Bảo Hựu. Nghĩ vậy, Gia Miêu hỏi Chương. Sau phút đầu bỡ ngỡ, Gia Miêu nhanh chóng trấn tĩnh, bởi nếu đã sợ thì cậu đã chẳng đến đây.
– Thiên Đức quân hiện có hai nghìn năm trăm binh sĩ, ta chính là chủ tướng.
– Chủ tướng sao lại trở thành quân cướp được?
– Như ta đã nói, ta vay và đã trả sòng phẳng cả vốn lẫn lãi, giấy nợ cũng đã xé bỏ rồi. Năm ngoái ta hứa vài năm mới trả, nhưng gần đây tiền bạc dễ kiếm nên ta trả sớm cho xong. Hẳn là anh cũng biết, ta vay chưa được một năm nhưng trả lãi tròn một năm chẳng thiếu một cắc.
– Ta đọc sách, nghe nhiều nhưng chưa từng thấy tướng cướp nào lại thành lập được một đội quân đông đến vậy. Anh đầu quân cho Thiên Gia Bảo Hựu?
Chương cười, lắc đầu:
– Ta chưa từng đầu quân cho Thiên Gia Bảo Hựu, nhưng Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu là một, anh có thể hiểu như vậy. Chẳng hay anh Miêu đây treo cờ làm gì?
– Ta muốn tung hoành khắp chốn. Bài thơ anh để lại đến nay ta vẫn nhớ. Anh đã trả tiền bạc cho cha ta. Cha ta dù không muốn tin, nhưng ông đã đi khắp nơi bao năm cũng chưa từng gặp chuyện như thế. Cha ta nói, thời buổi loạn lạc mà một kẻ cướp còn biết giữ lời thì kẻ cướp ấy có thể theo được.
– Ta đánh giá rất cao các thương nhân, – Chương nói. – Nhưng trong thư có viết, chuyến đi này của anh là một chiều, nghĩa là anh sẽ không thể trở về nếu ta không cho phép. Anh tự ý về thì… thật tiếc.
– Ta không định quay về nếu chưa lập được công danh gì. Ta muốn tên của mình được nhiều người biết, ấy là chí làm trai của ta.
– Như vậy rất hợp. Ta đang thiếu người tài, điều này ta cũng nói rồi nhỉ? Vậy Gia Miêu cậu có tài gì?
– Cha ta là thương nhân. Ta từ nhỏ đã đọc sách thánh hiền, đọc cả binh pháp và đọc đủ loại sách vở khác nữa. Ta đã theo cha đi khắp gầm trời này, tận mắt thấy nhiều điều hay, điều lạ nên ta nghĩ mình có thể trở thành một mưu sĩ.
– Ồ! Nếu ta thực là toán cướp thì sao?
– Thì ta vẫn sẽ là mưu sĩ. Cướp cũng cần phải sáng dạ. Ta không đánh giá cao những kẻ võ biền.
– Anh thẳng thắn vậy là tốt, nhưng ta có lời khuyên. Anh coi thường kẻ võ biền, vậy liệu anh có mong họ trọng mình không?
– Tất nhiên là có!
– Như vậy là sai rồi. Anh không trọng họ, cớ sao họ phải trọng anh chứ?
– Điều này thì…
Chương lại cười tươi và rót nước cho Gia Miêu.
– Không sao. Đi nhiều hiểu rộng, suy nghĩ ắt thay đổi, ấy mới là người sáng dạ và thức thời. Anh là nho sĩ nhưng có ánh mắt ngang ngược của kẻ thích xông pha nên ta rất thích.
– Vậy Thiên Đức quân đã có mưu sĩ chưa? Ta có thể làm mưu sĩ.
Chương nhăn trán ra chiều suy ngẫm rồi nói:
– Mưu sĩ, theo nghĩa là kẻ sĩ, thì quả thật là chưa có. Thú thật với anh là ta không thích mấy ông già cổ hủ. – Chương tặc lưỡi. – Ta còn trẻ mà, thích tự do vùng vẫy cho thoả chí tang bồng. Tuy ta không thích nhưng ta vẫn sẽ dùng, hoặc ít nhất cũng sẽ lắng nghe. Các cụ xưa vẫn dạy, kính già già để tuổi cho. Anh là nho sĩ còn lạ gì nữa.
– Chả lẽ Thiên Đức quân các anh toàn người trẻ ư?
– Già nhất hình như là ông chú Trương Lôi, ta không nắm rõ.
Gia Miêu nhếch miệng cười:
– Anh là chủ tướng lại không biết, vậy anh biết cái gì chứ?
– Ta hả? Ta biết dùng người!
– Dùng người? Ừm… cũng có lý lắm.
– Trong quân doanh của ta… – Chương chỉ vào hai nữ binh nãy giờ vẫn đứng hầu chuyện. – Ta còn đánh không lại hai cô này.
Gia Miêu nhìn Chương, ánh mắt đầy hồ nghi. Chương khẽ nhún vai hỏi hai nữ binh, một trong hai cô đáp:
– Chủ tướng của chúng ta nói không sai. Nếu xét về võ nghệ, chủ tướng không đánh lại bất cứ ai trong quân doanh này, bao gồm cả bọn ta. À… thật ra… chủ tướng có thể đánh thắng cô Duệ vì cô ấy chẳng biết gì ngoài chữ nghĩa.
Gia Miêu bán tín bán nghi hỏi:
– Nếu anh Chương này không thắng nổi các cô thì các cô theo anh ta làm gì? Sao có tương lai được?
– Chủ tướng của chúng ta biết những thứ mà tất cả chúng ta không biết. Chắc hẳn anh từng nghe Trương Lôi tướng quân, Tả Tướng quân Kiều Công Ngạn, Hữu Tướng quân Dương Ngôn của Vũ Ninh vương chứ?
Gia Miêu gật đầu, cô gái nói tiếp:
– Họ đều là bại tướng dưới tay chủ tướng. Ông Trương Lôi mà chủ tướng vừa nhắc ��ến, giờ là một trong những chỉ huy của Thiên Đức quân.
– Không thể nào, bọn họ bị Tả Đô đốc Phạm Tu đánh bại.
– Dân vùng Siêu Loại ai cũng nghĩ vậy, ngay cả đa số người ở đây cũng thế, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ thực hư.
– Anh đọc binh pháp xem ra bỏ phí rồi. – Cô gái còn lại nói.
– Chẳng lẽ… thật vậy ư?
Gia Miêu nhìn Chương, Chương lại nhún vai thêm một cái.
– Ta thì không đọc binh pháp như anh đọc. – Chương nói. – Mấy hôm nữa cô Duệ về, anh sẽ được mở mang tầm mắt. Tôi không có ý gì khác, nhưng trong quân Thiên Đức không phân biệt nam nữ, không để tâm nguồn gốc xuất thân, ai có tài gì cứ tha hồ thể hiện. Sai thì sửa, đúng thì phát huy. Thất bại là mẹ thành công mà. Cô Duệ tuy là con gái nhưng… thú thật với anh là quân Thiên Đức bọn ta đều chịu thua cô ấy cả.
Gia Miêu hoang mang bởi những điều vừa nghe thật quá đỗi mới lạ. Mà nhìn nét mặt ba người đối diện, cậu thấy họ không hề nói dối, vả lại nói dối để làm gì cơ chứ?
– Vậy ta muốn theo thì cần phải làm gì? – Gia Miêu hỏi.
– Anh là người tài, dù ta chưa rõ tài năng anh đến mức nào. Tuy nhiên, anh đã là quân Thiên Đức kể từ khi anh rời cổng gia trang. Từ bây giờ nơi này sẽ là nhà của anh. Việc sắp xếp công việc, mức lương bổng hàng tháng, cô Duệ sẽ hướng dẫn anh chi tiết. Có gì chưa rõ, cứ hỏi. Ta nhắc anh Miêu nhớ, nơi này không kể xuất thân đâu.
– Ta biết điều ấy. Vậy ta gọi… gọi anh đây là gì? Chủ tướng?
– Anh năm nay bao nhiêu tuổi?
– Ta hai mươi.
– Vậy ít hơn ta một tuổi. Cứ gọi ta là anh được rồi. Trong quân doanh, trừ khi tụ họp bàn việc quân cơ mới gọi theo chức vụ, khi tác chiến thì tuân theo lệnh cấp trên, còn trong đời sống thường nhật cứ theo vai vế mà xưng hô.
Gia Miêu đứng dậy, định quỳ gối ra mắt thì một cô gái tiến đến ngăn lại.
– Quân Thiên Đức không có lệ ấy, anh sẽ được hướng dẫn sau. Những người trong Thiên Đức quân hiện nay chỉ thi lễ theo lối cũ với Tả Đô đốc Phạm Tu và hai phó tướng, vì họ là bậc trưởng bối, ngang hàng cha mẹ. Anh là quân Thiên Đức thì sau này chỉ quỳ gối trước trời đất, gia tiên, đấng sinh thành hoặc người mà anh xem là đấng sinh thành.
– Có lệ ấy sao?
– Sau này gặp vua anh cũng chẳng cần phải quỳ gối. – Chương nói.
– Nếu chủ tướng là vua thì sao?
– Cũng không phải quỳ. Nên bỏ mấy thứ rườm rà đi, chúng ta còn trẻ mà.
Gia Miêu khép hai tay sát nách, cúi đầu nói:
– Xin chủ tướng thu nhận thuộc hạ. Kể từ nay, Gia Miêu này là bầy tôi của chủ tướng, mọi việc đều nghe theo phân phó của người.
– Được rồi, cậu ngồi đi.
Thay vì ngồi, Gia Miêu lấy tay nải đặt lên bàn, bên trong có mấy cuốn sách, vài ba bộ quần áo và… mấy nén bạc. Gia Miêu cầm một nén bằng hai tay đưa cho Chương:
– Số bạc này dâng lên chủ tướng xem như quà ra mắt.
Chương phì cười, đứng dậy ấn vai Gia Miêu ngồi xuống ghế, nói:
– Thiên Đức quân chỉ thu nhận người tài vì nhân tài khó tìm, còn bạc thì đầy rẫy thiên hạ. Nhưng cậu đã có lòng mà ta từ chối sẽ không phải phép.
Đoạn Chương quay ra nói với nữ binh:
– Đem số bạc này gửi tận tay thân phụ của cậu Miêu kèm theo một đấu gạo. Bảo người của cô Duệ viết thư cảm ơn ông Cả Lụa đã nuôi nấng Gia Miêu thành tài. Nay cậu đã là người của Thiên Đức quân, sẽ tự thân lập nghiệp. Hẹn một ngày không xa sẽ áo gấm về làng.
Một nữ binh liền rời đi trong khi Gia Miêu mắt tròn xoe ngạc nhiên.
– Nguyễn Gia Miêu con ông Cả Lụa! – Chương nói. – Nhanh thì nửa năm, chậm thì một năm kiểu gì dân Siêu Loại cũng nghe danh.
– Chủ tướng, tôi đi thế này đã được cha đồng ý, nhưng nếu để người ta biết tôi ở trong Thiên Đức quân sợ là Lý Lệnh công sẽ làm khó cha tôi.
– Ừ nhỉ? – Chương vỗ vai Gia Miêu mấy cái rồi trở lại ghế ngồi, ra hiệu cho Gia Miêu cũng ngồi xuống rồi mới thủng thẳng nói tiếp. – Nhưng nếu không còn Lý Lệnh công thì sao?
– Dạ? Ý của chủ tướng là…
– Anh nghĩ đúng rồi đấy! – Chương nói ráo hoảnh. – Ông ấy già rồi thì về chăn gà, làm thơ, nuôi cá chứ. Đất này chật hẹp rồi, sớm muộn gì ta cũng lấy Siêu Loại.
– Ban nãy chủ tướng có nói… ờ… Thiên Đức quân có hơn hai nghìn…
– Lý Lệnh công hơn vạn quân chứ gì? – Chương tặc lưỡi. – Dùng binh cốt ở tinh chứ đông chắc gì đã mạnh. Hơn nửa năm trước, khi Thiên Đức quân chỉ có hơn ba trăm người, đã bắt sống ba trăm quân của ông Chu Diện. Bây giờ ông ấy là tướng ở đây. Nửa tháng trước chúng ta có một nghìn ba trăm quân nhưng đánh với ông Dương Ngôn hai nghìn mấy trăm mà…
Chương khẽ thở dài rồi nói thêm:
– Trong số binh lính của ông Dương Ngôn, gần nghìn người đã quy phục, tám trăm người đã trở thành quân Thiên Đức.
– Thật ạ?
– Thôi, cậu ngồi uống nước đi.
Chương nói với nữ binh:
– Cô đi mời bọn anh Lượng, chú Lôi đến uống nước. Nhớ đem thêm mấy cái ghế nhé, nói với mọi người là chúng ta có anh Miêu bên Siêu Loại gia nhập. Anh em nào chưa ăn thì đến ăn luôn ở đây chứ ta chưa ăn gì.
Nữ binh tuân lệnh rời đi. Còn lại một mình Gia Miêu, Chương nói:
– Chốc nữa bọn họ đến, cậu thích hỏi gì thì hỏi, người thật việc thật chứ ta nói bằng thừa. Ta nhắc lại một lần nữa, cậu phải tôn trọng người khác trước khi cậu muốn họ tôn trọng cậu. Chân lý này tưởng như đơn giản song không phải ai cũng làm được đâu. Tiên học lễ, hậu học văn, nhớ nhé.
– Tôi sẽ ghi nhớ lời chủ tướng dạy.
– Mà này, cậu biết nhiều chữ nghĩa, sắp tới sẽ bận lắm đấy.
– Được chủ tướng tin tưởng giao phó, tôi sẽ không làm chủ tướng thất vọng.
Gia Miêu đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi căn nhà nhỏ bỗng chốc chật kín người. Mọi người trải chiếu ra ngồi, còn bàn ghế hay giường đều được khiêng ra ngoài. Ai ăn cơm cứ ăn, Chương cũng ngồi ăn cùng mấy người. Ai uống nước cứ uống. Gia Miêu hỏi gì bọn họ cũng trả lời rành mạch. Miêu cũng giới thiệu bản thân mình. Dù chưa biết mình có thể làm gì, cậu vẫn nhận được hàng tá lời động viên. Mọi người bảo có gì khó cứ hỏi họ, đều là người nhà cả.
Trong vài khoảnh khắc, Gia Miêu nhìn vị chủ tướng trẻ đang ngồi ăn vui vẻ cùng mấy người bên ánh đèn dầu mà trong lòng như có điều gì thôi thúc. Anh chàng thực sự muốn trở thành một trong số bọn họ. Lúc này, Gia Miêu nhận ra mình đã lựa chọn đúng, bởi những gì cậu vừa thấy, vừa nghe đã vượt xa mọi mong đợi.
“Anh ta chỉ hơn mình một tuổi vậy mà chỉ mấy tháng trời đã thu nạp được hơn hai nghìn binh sĩ. Sách thánh hiền cũng dạy, kẻ muốn làm đại sự trước phải được lòng bách tính, sau phải được ba quân nhất mực trung thành, gan dạ theo phò tá. Anh ta là chủ tướng mà ngồi với sĩ tốt không phòng bị. Người hôm qua là địch nay lại là bầy tôi, nói chuyện không quan cách, đối đãi với kẻ mới đến như mình cũng chân thành, không câu nệ… bảo sao anh ta được lòng người. Xem như Gia Miêu này thực tìm được người để phò tá rồi.”
Gia Miêu đem theo những suy nghĩ ấy vào giấc ngủ, và cậu không thể nào biết được những điều mới mẻ nào đang chờ đón mình khi mặt trời ló rạng.
Đoạn trích này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.