(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 92: Nguyễn Gia Miêu
Tại La thành, nơi từng là kinh đô của Vạn Xuân và đến nay vẫn được bách tính quen gọi như vậy, Tô Trung Từ vô cùng khó hiểu khi nghe tin Vũ Ninh vương cùng đám thuộc hạ bị đánh cho chạy tán loạn. Trận đánh chỉ diễn ra trong khoảng một khắc đồng hồ. Theo tin tình báo, ngoài số binh sĩ phơi thây trên chiến trường, số chết đuối cũng lên đến hàng trăm người.
– Bọn Kiều Công Ngạn tháo chạy trong cơn hoảng loạn. Thuộc hạ vẫn đang dò la xem Phạm Tu đã dùng loại binh khí gì.
– Một kẻ không chịu an phận. Nếu là Lý Lệnh công hay Vũ Ninh vương, ta đã phải mau chóng nhổ cái gai ấy đi càng sớm càng tốt. Uy danh của Phạm Tu không phải do người đời tâng bốc mà chính hắn đã tạo nên.
– Bẩm Phụ quốc Thái úy, Hữu Tướng quân của Nguyễn Quốc Khánh đã tử trận. Điều đáng nói là ông ta tử trận khi tấn công quân Thiên Đức. Hơn hai nghìn quân ra đi, nhưng chỉ non một nghìn trở về, mà số đó là do được thả chứ không phải rút lui.
– Ta đã nói rồi, Phạm Tu là danh tướng thực thụ. Hắn vươn lên bằng năng lực thực sự, chứ không phải vì lời lẽ khéo léo hay gia thế hiển hách. Các ngươi hãy dò la thêm tin tức.
Lê Phụng Hiểu hiện đang giữ chức Tả thân vệ Điện tiền chỉ huy sứ, chỉ huy cấm quân bảo vệ kinh thành. Từ khi nghe tin vị chủ tướng cũ của mình dựng cờ nơi thôn dã, trong lòng ông dấy lên nhiều cảm xúc nhưng vẫn giữ kín, không để lộ ra ngoài. Khi quân binh báo rằng Kiều Công Ngạn dẫn quân tiến đánh đã thua nặng đến hai lần, binh sĩ phần chết, phần lớn quy hàng và gia nhập quân của Tả Đô đốc, ông lấy làm mừng rỡ. Vị chủ tướng ấy đã có ơn dạy dỗ, dìu dắt Lê Phụng Hiểu từ những ngày đầu còn chập chững trong quân, như một bậc cha chú. Bao năm qua, Phụng Hiểu vẫn chưa có dịp đền đáp ân tình này.
– Tả Đô đốc có thần khí phi phàm, chỉ trong một khắc đã đẩy lui Kiều Công Ngạn, khí thế thật mạnh mẽ.
– Kiều Công Ngạn là gì chứ? Ngày Tả Đô đốc nam chinh bắc chiến cùng tiên vương, hắn ta ở đâu? Hừ! Ngươi phải theo sát tình hình nơi đó, báo ngay cho ta khi có bất kỳ tin tức lạ nào.
– Thần khí ấy…
Lê Phụng Hiểu giơ tay ngăn thuộc hạ:
– Ta chỉ quan tâm đến Tả Đô đốc và sự an nguy của ngài. Những việc không cần thiết thì không nên tìm hiểu. Ta có được ngày nay đều nhờ Tả Đô đốc một tay dìu dắt từ những ngày đầu, ngài ấy sẽ không bao giờ là kẻ địch của ta. Ta hiểu Tả Đô đốc. Ngươi chỉ cần nghe ngóng tình hình nơi đó mà thôi.
Khoảng nửa tuần trăng sau, Lê Phụng Hiểu nhận được tin Thiên Gia Bảo Hựu ném đá sang bờ Bắc, quân sĩ ngang nhiên nổi lửa nấu cơm ngay khi thiên binh vạn mã của Khánh chỉ cách đó hai trăm trượng. Ông không rõ ý đồ thực sự của việc này là gì.
– Với tính cách của Tả Đô đốc, ngài ấy sẽ không làm vậy. Kẻ nắm quyền điều binh mã có phải là Phạm Bỉnh Di không?
– Theo những gì thuộc hạ nghe ngóng được thì đúng là vậy, song hành động ngang ngược ấy lại do kẻ đang là chủ tướng của Thiên Đức làm.
– Ngươi biết gì về kẻ ấy? Có phải kẻ đó tên Cự Lượng?
– Dạ thưa, nghe nói Cự Lượng đứng đầu quân ấy nhưng chủ tướng là kẻ khác.
– Là kẻ nào?
– Không rõ ạ, có người nói đó là Mạc lão tiên sinh, trong khi tin tức từ phía Vũ Ninh vương lại một mực khẳng định đó là một tráng niên khoảng đôi mươi tên Mạc Thiên Chương. Kẻ này hành sự vô cùng khác lạ. Thuộc hạ bên Vũ Ninh vương còn kể, Chu Diện cùng ba trăm quân mất tích hồi trước Tết, tưởng đã tử trận cả nhưng giờ lại đang dưới trướng Mạc Thiên Chương. Ngay cả Trương Lôi cũng là thuộc tướng của hắn.
– Đôi mươi ư? Hắn là con trai Mạc lão nào đó?
– Có thể là vậy ạ.
– Cần phải biết rõ nhân dạng của kẻ đó.
Khi chỉ còn lại một mình, Lê Phụng Hiểu suy nghĩ mãi vẫn không hiểu vì sao quân của Tả Đô đốc lại ngang nhiên thổi lửa nấu cơm để trêu ngươi địch quân. Vài ngày sau, nghe thuộc hạ báo cáo lại, Phụng Hiểu càng cảm thấy khó hiểu hơn.
Thái sư Lý Đạo Thành, khi nghe tin Phạm Tu thắng trận chỉ trong một khắc, đã vô cùng ngạc nhiên. Tiếp đó, nghe tin Thiên Gia Bảo Hựu ngang nhiên nổi lửa nấu cơm thách thức đối phương, ông lại càng lấy làm lạ hơn. Trong quân đội, xưa nay chưa từng có tiền lệ như vậy. Lý Đạo Thành nghe người dưới trướng nói đến thần khí gì đó của Phạm Tu thì bán tín bán nghi nhưng không để tâm, bởi ông biết Phạm Tu không có ý đối địch với mình. Lý Đạo Thành lại bí mật cho hai thuyền chở lương thực đem tặng Phạm Tu. Nếu Phạm Tu mạnh lên, chẳng phải ông sẽ có thêm một đồng minh hay sao?
Sau sự việc này, Lý Đạo Thành càng thêm tin vào lời của Đại sư Nguyễn Minh Không: Chân Long, hổ tướng nhất định sẽ xuất hiện từ nơi đó.
Thuyền chở lương quay về báo cho Lý Đạo Thành một tin khiến ông bắt đầu nghiêm túc chú ý đến đội quân vô danh ấy. Lần đầu tiên trong nhiều năm, Lý Đạo Thành bỗng có cảm nhận rằng hình như… mình đã sai ở một điểm nào đó.
– “Chẳng lẽ… chẳng lẽ Bạch Hổ và Thanh Long thật sự đang ở trong quân của Phạm Tu? Có thể lắm. Thiên Gia Bảo Hựu khuông phò nhà Lý, nhưng Lý Lệnh công thì không thể, Lý Long Xưởng cũng không, bởi Phạm Tu ghét những kẻ đại nghịch bất đạo. Như vậy, chỉ còn Long Trát là hậu nhân của Lý Nam Vương.”
Lý Đạo Thành trăn trở nhiều đêm.
– “Nếu Phạm Tu có ý thần phục nhà Lý, thì chẳng lẽ lại không dẫn binh về đây hợp quân mà cứ ở nơi thôn dã? Ở nơi đây có nhiều người từng là thuộc tướng của ông ta. Mình với ông ta cũng có giao tình, thiện ý đã rõ ràng. Ông ta mà về, Long Trát sẽ như hổ thêm cánh, việc dẹp bọn Tôn Trung Từ chỉ là vấn đề thời gian. Vậy ông ta còn chờ đợi điều gì đó? Ở nơi đó còn điều gì để ông ta chờ đợi chứ?”
Lý Đạo Thành chong đèn nghiền ngẫm, chợt ông nhớ đến một chuyện cũ.
– “Năm xưa trưởng Công chúa mất tích, còn Phạm Quý phi bị thất sủng, đuổi ra khỏi cung về ở thái ấp. Trưởng Công chúa bị bắt cóc nhưng chẳng có kẻ nào đòi chuộc. Vả lại, Trưởng Công chúa là nữ, cũng không có khả năng kế thừa ngôi vị. Vậy thì… có kẻ nào ganh ghét đâu? Các phi tần cũng chẳng ai dại gì mà làm những việc vô ích. Chỉ có một khả năng đó là… trưởng Công chúa không bị bắt cóc mà được đem giấu đi có chủ đích. Tiên vương băng hà không thấy di chiếu, chẳng thấy ngọc tỷ truyền quốc, Thuận Thiên kiếm cũng biến mất. Những thứ ấy không thể bị trộm, trừ phi… trừ phi… không thể nào! Trưởng Công chúa nếu còn thì nay cũng mười tám tuổi. Nếu Công chúa đang ở với Phạm Tu, vậy thì tất cả sẽ vỡ lẽ. Phạm Tu phò tá hậu nhân nhà Lý, tức là khuông phò trưởng Công chúa!”
Nghĩ đến đây, Lý Đạo Thành sợ đến run người, nhưng rồi dần trấn tĩnh lại.
– “Nếu là vậy cũng chẳng sao. Long Trát là anh, trưởng Công chúa là em gái. Long Trát không có chân mệnh thiên tử nhưng… nếu là anh em thì quá tốt. Cần phải cho người dò la thêm.”
Lý Đạo Thành không nhớ tên húy của trưởng Công chúa là gì vì đã mười lăm năm trôi qua. Ông hỏi Long Trát thì được biết Công chúa tên húy là Thiên Bình.
Một thời gian sau, Lý Đạo Thành nổi da gà khi nghe tin trong quân Thiên Đức có một nữ tướng tên Thiên Bình, là con gái nuôi của Phạm Quý phi năm xưa, và vừa hay, tuổi cũng mười tám. Lý Đạo Thành không còn tin đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên nữa, nhất là khi thuộc hạ bẩm báo:
– Nữ tướng Thiên Bình này tuổi còn trẻ nhưng đã đứng đầu một đội tinh binh gồm mấy trăm nữ binh. Bọn họ vô cùng thiện chiến, sở hữu binh khí lạ kỳ, có thể một người địch mười, và… bẩm Thái sư, toàn bộ nữ binh đều quấn khăn vàng trên đầu!
– Sao?
– Bẩm Thái sư, chủ tướng đứng đầu Thiên Đức quân tự xưng… Thiếu úy.
– Ngươi nghe đây, tất cả những gì thu thập được phải đào sâu chôn chặt, không được để lộ ra ngoài. Những gì ngươi biết mà kẻ khác cũng biết, thì đất Vạn Xuân này sẽ dậy sóng, khó tránh khỏi cảnh máu chảy đầu rơi đâu.
– Thuộc hạ đã hiểu, xin Thái sư an lòng.
Lý Đạo Thành đã có được một phần câu trả lời: Phạm Tu sẽ trở thành sứ quân khuông phò trưởng Công chúa. Điều này ông không nói ra ngoài và đó là một quyết định đúng đắn, bởi cũng như Phạm Tu, Lý Đạo Thành hết mực phụng sự hậu nhân của Lý Nam Vương. Ông không nỡ lòng hại họ. Ngay như Lý Long Xưởng, dù đại nghịch bất đạo, tư thông với phi tần của tiên vương, mà ông cũng không muốn trừ bỏ.
Phận làm bầy tôi thật khó trăm bề!
Đó là tình hình bên ngoài vùng kiểm soát của Thiên Gia Bảo Hựu.
Trở lại quân doanh Thiên Đức sau khi Duệ và Uyển Như trở về mang theo tin tức gia quyến binh sĩ sẽ sớm được sang sông, cùng với việc Vũ Ninh vương đã hẹn sứ giả đến gặp chủ tướng Thiên Đức quân để bàn chuyện bạc tiền.
Vài ngày trước khi Duệ và Uyển Như sang sông, Chương đã nhận được tin báo từ đội trinh sát của Nguyệt: cổng chính gia trang của cự phú Cả Lụa đã treo cờ! Trên cờ viết tên Nguyễn Gia Miêu, con trai thứ ba của ông Cả Lụa.
– Ồ! Chúng ta mới trả hết bạc vàng, tính cả lãi mà họ đã treo cờ chiêu mộ nhân tài rồi sao?
– Đó có thể là một cái bẫy, thưa thầy! – Nguyệt nói.
– Bẫy thì đã sao? Lực lượng của chúng ta bây giờ tuy chỉ bằng một phần tư, một phần năm của Lý Lệnh công, nhưng liệu ông ta có dám động binh không? Em cũng biết thương nhân chỉ kiếm tiền, không kiếm chuyện. Họ ở mặt sáng, ta ở mặt tối.
– Tiếp theo chúng em cần làm gì, thưa thầy?
– Em nói chị Duệ viết thư gửi cho Gia Miêu, nói anh ta nếu thực lòng muốn tung hoành bốn bể thì đến một điểm hẹn do em tự chọn, tự bịt mắt ngồi chờ. Sau đó các em dẫn anh ta về đây.
– Nếu có kẻ theo dõi thì tính sao ạ?
– Cắt đặt người bám sát gia trang, theo dõi ngay khi anh ta rời nhà. Giả như có kẻ theo sau, hãy dùng còi báo hiệu để mọi người rút lui. Em nói với chị Duệ viết rõ ràng: nếu anh ta có ý khác thì nên từ bỏ đi, vì chỉ cần một người trong đội của em bị bắt, nội trong nửa tuần trăng, ta sẽ san phẳng gia trang, chó gà cũng không tha.
– Thầy làm thật ạ?
– Các em là người một nhà, lại phải chịu thiệt thòi ở trong lòng địch quân, thầy nhất định sẽ làm vậy. Có như thế các em mới dám dấn thân chứ.
– Chúng em không có ý khác, thưa thầy.
– Thầy biết. Nhưng em cũng phải thường xuyên nhắc nhở đội cẩn thận. May mắn không đến hai lần đâu em à.
Duệ viết thư đưa cho Nguyệt, Lượng cử hai người tháp tùng Nguyệt sang Siêu Loại. Tôn nhận thư, sau đó đưa cho đồng đội mang đến cổng gia trang, trao tận tay Nguyễn Gia Miêu.
Nguyễn Gia Miêu đeo tay nải đến điểm hẹn lúc chập tối, tự bịt mắt ngồi chờ đến khi có người đến bên cạnh và hỏi:
– Canh mấy rồi nhỉ?
Gia Miêu đáp:
– Canh bốn!
Ngay sau đó, có người cầm tay Gia Miêu dắt đi. Bên cạnh và phía sau cũng có tiếng bước chân. Gia Miêu bị dẫn đi rất lâu, phải đến hơn một canh giờ đồng hồ. Đường đi qua ruộng ngô, ruộng sắn rồi leo dốc. Cứ chừng hai khắc, người dẫn Gia Miêu đi lại thay đổi, khi thì là bàn tay thô ráp của đàn ông, lúc là bàn tay trẻ nhỏ, và có cả bàn tay mềm mại của con gái.
Trong suốt quãng đường, Gia Miêu không hỏi gì, thi thoảng có người đưa nước cho uống.
Hết leo dốc cao, lại vạch lá đi xuống. Quanh vùng Siêu Loại chỉ có dãy Linh Sơn cửu đỉnh. Ban đầu Gia Miêu nghĩ toán cướp đóng trại trên núi, nhưng rõ ràng là không phải. Khi giẫm lên gốc rạ, hắn nhận ra đó là ruộng đồng. Có ánh lửa bập bùng, tiếng bước chân cũng trở nên dồn dập hơn.
– Bây giờ Miêu công tử có thể tháo khăn bịt mặt!
Gia Miêu làm theo và tròn mắt kinh ngạc khi nhận ra cô gái đứng trước mặt từng là gia nô trong chính gia trang của hắn. Gia Miêu mau chóng hiểu ra cô gái này là nội ứng.
– Chủ tướng đang chờ anh, sẽ có người đưa anh đi.
– Chủ… chủ tướng?
Bấy giờ Gia Miêu mới ngó xung quanh. Nơi đây không rõ là ở đâu, nhưng hẳn là không quá xa so với gia trang của hắn. Trăng chưa lên nhưng nhìn trước ngó sau, Gia Miêu nhận ra nơi này trông giống một quân doanh.
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin vui lòng ghi rõ nguồn khi tái sử dụng.