Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 91: Trịnh Lam Khuê

Quân đội hai trăm binh mã của Lý Lệnh công đóng trại ở sườn Nam ngọn núi Cửu Sơn đã bị Đoàn Thượng tập kích đêm đó, khi y giả dạng quân Vũ Ninh Vương. Đoàn Thượng không có chủ đích triệt hạ, nên chỉ có hơn chục binh sĩ mất mạng, số còn lại buộc phải rút lui trong đêm.

Lý Lệnh công biết Thiên Gia Bảo Hựu quân đang giở trò, nhưng nhất thời chưa hành động. Bởi lẽ, tin tức về bốn nghìn tinh binh do Tả Tướng quân Kiều Công Ngạn kéo sang bị đánh tan chỉ trong một khắc, bởi một thứ không rõ ràng nhưng lan truyền nhanh chóng trong dân chúng, đã khiến ông phải dè chừng. Phải biết rằng, bảy năm trước, gần vạn quân Vũ Ninh vương tràn sang, hai bên đã dàn trận giao chiến bất phân thắng bại trong gần cả tháng trời. Thế mà... đám Thiên Gia Bảo Hựu với hơn ngàn binh sĩ đã làm cách nào mà chống đỡ nổi?

Bỉnh Di một lần nữa đến cầu cạnh Lý Lệnh công, thanh minh rằng binh sĩ Thiên Gia Bảo Hựu vừa đánh đuổi được bọn Kiều Công Ngạn, thì đến nửa đêm canh ba, bọn chúng lại cho quân tập kích, khiến thiệt hại hơn ba trăm người.

Chiêu gắp lửa bỏ tay người trắng trợn ai cũng nhận ra, nhưng Lý Lệnh công đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Bởi lúc Kiều Công Ngạn đánh sang, tin báo về, binh lính chưa kịp xuất phát đã nghe tin Kiều Công Ngạn tháo chạy, bỏ lại vài trăm xác trên cánh đồng thì đêm hôm nào còn dám bén mảng sang nữa. Màn kịch lộ liễu của đám Thiên Gia Bảo Hựu nửa đêm giả trang, đốt đuốc đánh nhau trên cánh đồng trước cửa làng Nhất Vạn, lấy cớ bức quân Lý Lệnh công rút về, đến kẻ khờ cũng nhận ra.

Bỉnh Di có lý của Bỉnh Di. Y nại rằng Lý Lệnh công đã hứa giúp mà khi Kiều Công Ngạn kéo sang lại án binh bất động, phải chăng muốn nhân cơ hội này tiêu diệt bọn Bỉnh Di?

Lý Lệnh công lại vỗ về, ban cho Bỉnh Di mười hộc gạo trắng, hai mươi hộc ngô, thêm dăm nén bạc úy lạo. Có điều, vài ngày sau đó, Lý Lệnh công nghe kẻ dưới báo tin: đám Kiều Công Ngạn bị mất vài trăm quân kể ra còn là nhẹ, bởi lẽ Hữu Tướng quân Dương Ngôn cùng hơn hai nghìn tinh binh đã phơi thây trên cánh đồng do đội quân Thiên Đức dưới trướng Thiên Gia Bảo Hựu gây ra. Thông tin về đội quân này không rõ ràng, chỉ biết chúng trú đóng gần đầm lầy, một bên là núi, một bên là sông. Chủ tướng nghe nói là thân tín của Phạm Tu.

Lý Lệnh công sai người do thám qua lối Linh Sơn, nhưng ba nhóm phái đi chẳng thấy ai trở về. Nhớ lại năm trước cũng mất dăm bảy chục binh sĩ, Lý Lệnh công nghi ngờ đám Thiên Đức có lòng riêng, cần phải theo dõi sát sao hơn, thu thập thông tin bằng mọi cách.

"Cốt yếu phải nắm được binh lực của chúng. Ta đoán rằng lão Phạm Tu đang bao che, dung túng cho đám ấy. Ta muốn biết kẻ cầm đầu là ai, tìm cách trừ khử hắn."

"Thưa Lệnh công, mạt tướng nghe phong thanh kẻ đứng đầu là một gã trai tuổi mới ngoài hai mươi, dung mạo tuấn tú. Nhưng cũng có tin kẻ ấy là Mạc lão tiên sinh, có thể là cha con."

"Nếu là cha con thì diệt tận gốc cả cha lẫn con. Một Thiên Gia Bảo Hựu đã khiến ta chán ghét rồi, nay thêm đám này nữa sợ rằng có ngày Siêu Loại sẽ rơi vào tay chúng mất."

"Mạt tướng sẽ sớm có câu trả lời cho Lệnh công, xin ngài yên lòng."

Thuộc tướng đứng đầu của Lý Lệnh công là Lý An, cháu gọi ông là bác ruột. Lý An ngoài bốn mươi tuổi, được xem là một dũng tướng.

Lý An không ưng cách mà Lý Lệnh công đối đãi với Thiên Gia Bảo Hựu. Theo ông, cần phải sớm nhổ ba làng Vạn, bởi mầm mống ngày càng rõ rệt khi đám ấy không ngừng bành trướng thế lực. Ngoài việc dựng làng, chúng còn chiêu quân, gom dân ở Siêu Loại về đây sinh sống.

Lý An nghe danh Phạm Tu từ khi còn trẻ và có phần kiêng nể vị danh tướng, bởi ông từng là tướng của Lý Nam Vương sau khi đại sự đã thành. Tuy kiêng nể nhưng để tránh đêm dài lắm mộng, cần phải diệt trừ Phạm Tu hoặc vây cánh. Bởi thời thế này, không diệt người, ắt người diệt ta. Để người diệt thì sợ rằng không còn đất chôn thân.

Giờ đây, nghe tin Phạm Tu có thứ vũ khí giúp đánh tan Kiều Công Ngạn chỉ trong một khắc, Lý An càng thêm lo lắng và muốn ra tay sớm. Để cái ung nhọt ngay sát nách, nếu một ngày vỡ ra, nhẹ thì đau dăm bảy ngày, mà nặng thì chẳng thể biết được hậu quả đến đâu.

Lý An cho gọi Trịnh Lam Khuê, cháu gái bên vợ, đến phủ đệ. Lam Khuê vừa mười chín tuổi, cha mẹ mất sớm, đến ở với cô ruột là chính thất của ông. Lam Khuê là một cái tên đẹp, và cô thực sự là một cô gái sắc nước hương trời, vẻ ngoài thùy mị nết na, ăn nói nhỏ nhẹ, dễ khiến người lần đầu gặp liên tưởng đến cô tiểu thư khuê các, nhưng vậy là hoàn toàn sai lầm.

Lam Khuê là cháu vợ Lý An nên được học chữ từ nhỏ, thêu thùa cũng biết, đàn hát cũng không tệ, nhưng trội hơn cả là võ nghệ. Lý An coi Trịnh Lam Khuê như con gái, đã mướn thầy dạy võ cho cô từ lúc lên tám bởi Lam Khuê đặc biệt có khiếu võ thuật. Lam Khuê thành thạo trường côn và giáo dài, những binh khí như đao, kiếm hay cung nỏ đều sử dụng thành thục. Bên cạnh đó, Lam Khuê cưỡi ngựa múa côn cũng khiến nhiều binh sĩ nội phủ của Lý An lắc đầu lè lưỡi.

Tài năng của Lam Khuê chỉ gói gọn trong phủ. Lý An và vợ đều không muốn người ta đồn thổi về cô cháu gái "hổ vồ" này. Lam Khuê đến tuổi cập kê nhưng ba năm nay vẫn chưa có mối nào khiến cô nàng ưng ý. Kẻ thì Lam Khuê chê thư sinh trói gà không chặt, kẻ thì cô nàng chê cục mịch, võ biền, thiếu tinh tế. Gả Lam Khuê làm thê thiếp cho các tướng dưới trướng thì bản thân Lý An thấy cháu mình thiệt, mà cũng không nhất thiết phải vậy.

Trịnh Lam Khuê từng nói, nếu đất Siêu Loại không có chàng trai nào xứng đáng để cô trao thân gửi phận thì cô sẽ ở vậy. Sau này sẽ lo phụng dưỡng vợ chồng Lý An. Lý An nghe, không biết nên vui hay buồn, bởi vẻ ngoài thùy mị nhưng Lam Khuê lại vô cùng cá tính.

"Ta muốn con rời phủ một thời gian, tìm cách lẻn vào trong quân Thiên Gia Bảo Hựu hoặc dò la những nơi như chợ, bến sông. Ta muốn biết đám ấy có binh lực bao nhiêu, bố phòng ra sao, và đặc biệt là thứ vũ khí thần kỳ chúng mới có."

Lý An nói cho Lam Khuê những gì ông biết, muốn Lam Khuê tìm cách vào trong đội nữ binh làng Vạn.

"Chúng có một đội n��� binh, áng chừng hai trăm người, ai nấy đều vấn khăn đỏ, cưỡi ngựa, dùng cung nỏ đều thành thục. Con có bằng lòng không?"

"Xin nghĩa phụ yên lòng."

"Lần này đi, con sẽ chịu thiệt thòi vì ta không muốn ai biết con đi đâu. Về cha con Mạc lão tiên sinh của Thiên Đức quân, con cũng cần tìm hiểu và nếu được thì..."

Lý An đưa bàn tay lên ngang cổ kéo ngang một đường.

"Trừ hậu họa. Lệnh công nhân từ, chúng được đà lấn tới, chẳng mấy chốc sẽ đòi hẳn một phương. Hơn nửa năm nay chúng chưa cống nạp được gì, mà mỗi khi có chuyện lại vác mặt đến kể khổ xin gạo."

"Con sẽ có cách." Lam Khuê nói. "Nghĩa phụ nhìn này."

Lam Khuê khoe đôi giày cói mới tinh đang mang dưới chân, rồi nói tiếp:

"Thứ này có nguồn gốc từ chợ Thổ Hà, gần đây rất được ưa chuộng vì đẹp, nhẹ và bền. Con nghe nói cửa hàng ở chợ đó rất lớn, nhiều tiểu thương đã lấy hàng từ đó đem bán khắp các chợ trong vùng. Con sẽ bắt đầu từ khu chợ đó."

"Thứ này do thương nhân Hoa quốc bán sao?"

"Con nghe bảo không phải, thương nhân Hoa quốc còn nhập hàng từ đó để bán đi các nơi khác. Ngoài thứ giày này còn có thứ gọi là quang gánh cũng rất được ưa thích. Nữ nhân trong phủ nhà ta ai cũng có, cô ruột cũng có, con cũng có."

Lý An không để tâm đến đôi giày cói Lam Khuê đang đề cập mà chú ý lắng nghe Lam Khuê trình bày cách thức mà cô sẽ vào được Thiên Gia Bảo Hựu.

"Con có thể chọn thêm một hoặc hai người thân tín đi cùng, trước là giúp con việc thường nhật, sau là lo việc đưa tin. Con phải nhớ nơi ấy phức tạp, lộ thân phận sẽ rất nguy hiểm."

"Nghĩa phụ hãy tin ở con."

Lần đầu tiên Lý An cho Lam Khuê rời phủ làm chuyện lớn, trong lòng không khỏi lo lắng nhưng ông muốn chuyện này càng ít người biết càng tốt. Những người cho đi dò la phía ấy, một phần không trở về, một phần chẳng thu lượm được gì bên trong làng. Lý An dặn Lam Khuê hãy đặc biệt để tâm đến quân Thiên Đức, vì đến nay hiểu biết của ông về đám ấy còn rất mù mờ.

Tin Thiên Gia Bảo Hựu quân đánh tan bốn nghìn quân của Kiều Công Ngạn lan ra khắp Vạn Xuân theo các thuyền buôn lớn nhỏ. Các sứ quân đều để ý vì họ đều biết Phạm Tu, bởi biết rõ năng lực nên phần lớn đều lý giải rằng Kiều Công Ngạn không phải đối thủ của vị danh tướng.

Những binh sĩ từng dưới trướng Phạm Tu năm xưa, nghe tin Thiên Gia Bảo Hựu quân do Phạm Tu dựng cờ, người thì âm thầm dẫn gia quyến tìm đến, người tuổi cao không thể đi xa thì xúi giục con cái trong cảnh loạn lạc này nên tìm đến nơi đó nương nhờ.

Phạm Tu là tướng đối đãi binh sĩ rất nghiêm minh, công tư phân minh, nên người từng trong quân Lý Nam Vương đều tin theo ông sẽ không thiệt thòi.

Nhiều người từng chịu ơn Phạm Tu bí mật gửi bạc vàng, ngũ cốc. Số người từng được Phạm Tu phát chẩn năm xưa ở kinh thành, tưởng ông đã quy tiên rồi, nay lại dựng cờ và đánh bại Kiều Công Ngạn nên cũng lũ lượt tay nải tìm đường đến, trước là trả ơn, sau là tìm chốn dung thân.

Hơn một tháng sau trận chiến, cánh đồng làng Nhất Vạn chật kín những lều tạm. Thiên Gia Bảo Hựu quân tra xét từng gia đình rồi đưa họ về ở trong làng Thiên Bình và làng Lôi, đồng thời dựng thêm hai làng mới dưới chân núi. Số người già trẻ, lớn bé, trai gái lên đến gần hai nghìn. Dân mới đến được cấp lương thực, phân ruộng đất.

Thiên Gia Bảo Hựu quân tuyển được hơn bốn trăm tráng đinh tuổi từ mười bảy đến hai mươi lăm xung quân. Trại mới dựng phía trước ba làng Vạn, gần mé bờ sông. Vì quân đông, đóng trại lớn không tiện, Bỉnh Di cắt ra một trăm mười tráng đinh dưới hai mươi tuổi chuyển sang quân Thiên Đức.

Dân mới đến chẳng biết Thiên Đức quân là ai, họ mặc định đội quân ấy cũng là Thiên Gia Bảo Hựu. Thật ra họ nghĩ không sai, nhưng chính xác thì không phải. Thiên Đức quân đông hơn Thiên Gia Bảo Hựu, đã tự túc được cái ăn cái uống và bắt đầu gửi lương thảo, tiền bạc về làng Nhất Vạn dù Phạm Tu vẫn nói không cần đến.

Dân mới đến đều biết Phạm Tu hoặc biết vài người trong ba làng Vạn, bởi vậy họ hòa nhập cuộc sống mới khá nhanh, đồng thời tuân theo lề lối nơi này.

Phạm Tu cùng các đầu lĩnh bắt đầu cảm thấy nơi này chật hẹp nhưng việc cần kíp là ổn định nơi ăn chốn ở cho dân chúng, đành tạm gác lại những dự định khác.

Bỉnh Di nhớ lại hồi mới gặp, Chương có nói: quân muốn mạnh thì dân phải đông, nước muốn mạnh thì dân phải thịnh vượng. Càng ngẫm càng thấy đúng, nhưng giải quyết cái ăn cho hai nghìn người mới đến khi chưa đến vụ thu hoạch không phải là dễ. Cũng may mà số bạc vàng, thóc lúa, ngũ cốc bà Dung kiếm được từ việc bán quang gánh đã được dùng để mua lương thực. Lâm Uyển Như với đội thuyền hơn ba mươi chiếc đã giải quyết việc ấy.

Bây giờ Bỉnh Di mới thấy, rõ ràng Chương lập ra Công ty Vạn Xuân để làm kinh tài quả là có tầm nhìn xa. Nếu cứ chăm lo cày cấy thì đến bao giờ mới đủ lực để xuất binh?

"Lời sấm truyền ngày càng ứng nghiệm, cha ạ. Nếu không có tài lực mà cô ấy đem về, sợ là chúng ta phải xuất kho dự trữ."

"Điều ấy chỉ chứng tỏ rằng tầm nhìn của Chương rất xa, đến lúc chúng ta hiểu được thì nó đã ở một tầm cao khác rồi. Nó là người của chúng ta ấy là cái may mắn, lòng dạ nó tốt ấy là cái phúc lành. Cái Bình cũng mười tám rồi, ta nói không tiện nhưng con là huynh trưởng, tìm cách khích lệ để Chương trở thành rể của cô Dung sớm ngày nào tốt ngày ấy. Ta tin nó và muốn trong thời gian gần đây trao quyền cho nó. Theo di chiếu, Cái Bình đã mười tám."

"Cha muốn Chương lấy Cái Bình trước ạ?"

"Đúng! Như vậy sẽ tốt hơn. Nếu đủ mạnh, đưa ra lời hiệu triệu thiên hạ, sẽ có bao kẻ tìm đến, gây phức tạp. Ta muốn ván đã đóng thuyền. Tiên vương từng căn dặn, giang sơn này thuộc về họ Lý hay Phạm đều được, miễn là lo cho bách tính. Vậy thì thiên hạ sẽ mang họ Mạc, ý con ra sao?"

"Chân mệnh đế vương ứng vào ai thì con theo người ấy. Lượng, Hổ, Thế đều dưới trướng Chương cả. Theo con thấy thì Chương giao tất cả những việc trọng yếu cho ba đứa nó. Cái Bình giờ đã khác rồi, nó không còn là con bé nhõng nhẽo hiếu thắng nữa. Cái Duệ thì tay hòm chìa khóa, nắm giữ tài lực của quân. Con phục điều này. Nó là chủ tướng mà trong tay chẳng nắm giữ thứ gì cụ thể, nhưng cha xem, kẻ trước người sau đều nghe theo nó. Binh sĩ mới quy thuận cũng nể sợ, dù thực lòng con... chưa thấy nó cáu với ai bao giờ."

"Sao nó không đòi con nhỉ?"

"Con là huynh trưởng, nó một mực lễ phép. Có lần con hỏi đùa là khi nào thì nó đòi con sang, nó nói nếu các anh đi hết thì ai sẽ chăm sóc cha. Thằng này khéo ăn nói nhưng thâm ý rất sâu, thật may con không phải là đối thủ của nó."

"Chúng ta là chỗ dựa, nó tính vậy là phải rồi. Cha không rõ Chương tính ngày sau như thế nào nhưng con để ý sẽ thấy. Pháo thì nó để bọn Hổ nắm, binh sĩ phần lớn được tuyển chọn từ làng Vạn. Ngay như Xuân bây giờ cứ mở miệng ra là “cậu Chương” với tình cảm rất sâu sắc."

"Nó chế cho nỏ Liên Châu, đúng sở thích thì không quý mới lạ."

"Con và cái Ngọc sao rồi?"

"Dạ…"

"Ưng thì nói với cô mày tác hợp cho, mày hăm bảy rồi chứ còn ít gì."

Thời điểm cha con Phạm Tu nói chuyện đã là cuối tháng 6 năm Thiên Đức 25. Và dù muốn hay không, Thiên Gia Bảo Hựu đã trở thành tâm điểm chú ý của bao người. Họ buộc phải thay đổi cho hợp thời cuộc, hoặc chính thời cuộc sẽ buộc đội quân phải chuyển mình.

Những con chữ này là thành quả lao động của truyen.free, xin được giữ lại nơi này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free