Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 90: Công thành ý toại

Khánh tức mắt muốn phái nghìn quân lên đánh, nhưng trên bầu trời bỗng xuất hiện hai chấm đen, chúng là những hòn đá! Một trong hai hòn đá tròn rơi xuống thửa ruộng cách chỗ Khánh đứng khoảng mười trượng.

Một hòn đá dằn mặt sao? Khánh nheo mắt nhìn những quân sĩ vẫn còn nằm rải rác trên ruộng gần tháp canh cũ, cố nén nỗi tức giận trong lòng. Quả không sai, kẻ mạnh luôn có cái quyền kiêu ngạo. Dù cho cả nghìn binh sĩ với cờ phướn rợp trời đang ở đây, chúng vẫn thản nhiên thổi cơm như không hề có chuyện gì xảy ra.

Ngạn thì thào: - Sứ tướng, ngài xem kìa. Lòng sông rộng hơn trăm trượng mà chúng bắn được đến tận đây. Cái thứ kỳ lạ ấy có thể bắn xa tới hai trăm trượng, thật kinh khủng. Khánh nghiến răng: - Ta biết. Chúng đã có sự chuẩn bị. Bây giờ mà cho quân xông lên, hẳn sẽ có hai, ba trăm người tử trận, nhưng… Khánh cười khổ: - Chúng sẽ nhảy tõm xuống sông, bơi lội chế giễu chúng ta. Đấy là chưa kể, binh sĩ thấy những hòn đá rơi như mưa thì sẽ ra sao nữa?

- Bây giờ chúng ta phải làm sao? - Ông lên đó gặp, hỏi xem chúng muốn gì. Đồng thời nói rõ chúng ta muốn thu xác binh sĩ. Sứ giả của chúng đang ở trong thành, hai bên đang nói chuyện, cớ sao chúng lại hành xử như vậy?

Kiều Công Ngạn rút kiếm khỏi vỏ, giao cho quân sĩ cạnh bên, rồi cùng một quân sĩ khác cầm kỳ hiệu bước lên phía trước để nói chuyện. Nhóm người đang thổi cơm cũng có hai kẻ tiến lại. Hai bên gặp nhau tại nơi quân sĩ của Hoàng Ngưu kẻ chết, người bị thương vẫn đang rên rỉ. Dù Ngạn cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng ông vẫn dâng lên những cảm xúc khó tả. Trong số những cung thủ, kẻ ít thì trúng hai mũi tên, kẻ nhiều thì dăm bảy mũi cắm đầy ngực. Nhiều người vỡ đầu, bị thương tay chân, thậm chí có số bị chông tre cắm xuyên người.

- Tả Tướng quân, chúng tôi nghe danh ngài đã lâu. Nay được diện kiến ngài, thật là vinh hạnh cho chúng tôi. Ta tên Hổ, là chỉ huy của những người này. Ngạn hỏi vài câu, Hổ đáp lời trôi chảy. Đại ý rằng, bọn Hổ chuẩn bị đóng trại ở đây để đón gia quyến của binh sĩ Thiên Đức từ bờ Bắc sang, theo lệnh chủ tướng, hoàn toàn không có ý đồ gì khác.

- Các ngươi đã phạm vào đất của Vũ Ninh Vương thì là sai rồi. Sứ giả của các ngươi đang ở thành Bát Vạn, các ngươi làm như thế này, chẳng phải sẽ gây khó dễ cho sứ giả của các ngươi sao? - Bẩm Tả Tướng quân, chủ tướng của chúng tôi có nói rằng, Vũ Ninh Vương sẽ ưng thuận cho gia quyến binh sĩ Thiên Đức về bờ Nam. Chúng tôi không hề có ý đánh, chính là do quân của Tả tướng quân đã đánh chúng tôi trước. Phận làm tôi tớ, chúng tôi chỉ biết thừa hành quân lệnh, nào dám biết gì hơn. - Các ngươi đừng quá cao ngạo, ngông cuồng như vậy.

- Thưa Tả Tướng quân, chúng tôi nhận lệnh thì thừa hành thôi. Đêm nay, ông Trương Lôi sẽ dẫn năm trăm quân sang đây để đóng trại. Tả Tướng quân, ngài đã sang sông hẳn biết thần khí của Thiên Gia Bảo Hựu mạnh đến mức nào. Nhưng chúng tôi không muốn đánh ai, chỉ mong an phận làm ruộng cày bừa. - Ngươi nói như vậy là muốn dọa chúng ta sao? - Thưa không, Tả Tướng quân an lòng. Chúng tôi nhận lệnh thế nào thì cứ thế mà làm thôi. Chúng tôi không được phép vào sâu quá năm mươi trượng tính từ bờ sông, cũng không được rút về cho đến khi ông Trương Lôi kéo quân sang. Ngài chỉ huy nghìn người, hẳn biết quân lệnh như núi chứ?

- Hừ! Bọn Thiên Đức các ngươi, đứa nào đứa nấy cũng dẻo miệng cả. Các ngươi có thật sự sẽ chỉ ở đây thôi sao? - Tả Tướng quân, ngài xem thử. Chúng tôi chỉ có dăm chục người, sao dám làm bậy cơ chứ? - Vậy những mũi tên này là sao? Các ngươi kéo sang cả vài trăm người mà còn dám xảo trá. Năm mươi kẻ các ngươi có thể hạ được chừng này binh sĩ của ta sao? - Bẩm Tả Tướng quân, chúng tôi dăm chục người có thể chống lại hai trăm người là vì có nỏ Liên Châu. Một lần bắn sẽ phóng ra mười mũi tên, thì số quân sĩ này đã là gì.

- Trên đời lại có thứ đó ư? - Tả Tướng quân, nếu ngài không tin, cứ việc đem trăm cung thủ ra thử xem. Quân của ngài mà bắn được một lượt, thì đã thành con nhím cả rồi. Ta có sao nói vậy.

Sau khi nói thêm vài điều, hai bên trở lại vị trí cũ. Kiều Công Ngạn kể lại với Khánh về nỏ Liên Châu, và cả việc tận mắt chứng kiến binh sĩ tử thương dính vài mũi tên cùng lúc. Kiều Công Ngạn nào hay biết, bọn Hổ đã cố tình tặng thêm cho những cung thủ tử trận mỗi kẻ vài mũi tên nữa để lời nói vống của mình càng thêm đáng tin. Mà quả thực, đối phương tin là thật, muốn không tin cũng khó.

Vậy là ngoài dàn ná đá, Khánh còn biết quân Thiên Đức có thứ nỏ liên châu bắn liên thanh. Hai loại binh khí này nằm ngoài mọi hiểu biết của Khánh và các thu��c tướng.

Nhóm quân Thiên Đức không cản việc thu xác nhưng mỗi lượt chỉ cho phép bốn người cùng xe bò ra kéo xác. Bọn Hổ còn giúp khiêng tử sĩ và những người bị thương lên xe bò, miệng luôn nói với những binh sĩ đến thu gom rằng đây là việc chẳng đặng đừng.

- Lên nhiều chết nhiều, lên ít chết ít. Hổ than thở: - Bọn ta chẳng thiệt người nào. Cung thủ bên này thật sự quá kém, bắn đã không trúng lại còn chậm chạp.

Khánh giao quyền chỉ huy cho Ngạn rồi trở về thành, trong lòng đầy rẫy những suy tính. Khánh cần lập tức gặp Vũ Ninh Vương để bẩm báo mọi chuyện. - Hiện thời chúng ta đông quân hơn, nhưng bọn chúng lại có những binh khí lạ mà mạt tướng chưa từng thấy bao giờ. Chúng có thể ném đá to bằng quả bưởi lớn đi xa tới hai trăm trượng có lẻ. Ngoài ra, thứ chông tre của chúng cũng rất lợi hại, thưa Vương.

- Chẳng lẽ không có cách nào đánh đuổi được bọn chúng sao? - Thưa Vương, quân của chúng ta không thể đến gần. Mạt tướng đã xem xét kỹ càng, cung thủ của chúng ta hoàn toàn không thể bắn tới chỗ chúng ngồi nấu cơm. Bọn này ngang ngược ắt hẳn có mưu đồ. Chúng tự tin đến như vậy, nếu chúng ta cho quân lên, không những sẽ thiệt hại nặng mà lòng quân còn dao động. Chúng ta không hiểu gì về chúng, phải có lý do gì đó bọn Trương Lôi mới dễ dàng trở giáo với chúng ta như vậy.

- Hừ! Bọn tiểu nhân chỉ đắc chí được nhất thời thôi. Kiêu binh tất bại. Chúng chẳng qua chỉ là đám ngựa non háu đá, muốn thể hiện bản thân. - Theo mạt tướng, cần phải có kế hoãn binh, chờ chế tạo ra được binh khí như của chúng, bấy giờ mới tính đến việc dạy cho bọn ngỗ ngược một bài học. - Có làm được không?

- Bọn chúng làm ra được thì chúng ta cũng phải cố gắng mà tìm tòi. Bằng không, ngày sau… Vũ Ninh Vương thở dài: - Ta và ông đã quá coi thường kẻ đứng đầu quân Thiên Đức rồi. Trước đây, ta cứ nghĩ lão Phạm Tu bày trò, nhưng nay đã rõ rồi. Phạm Tu không bao giờ hành sự kiểu trẻ con như vậy. Ông hãy bảo người đi gọi Nhật Hiệu. Chúng ta phải tính toán cho thật kỹ, không thể để đám trẻ ranh trêu ngươi như thế mãi được. Các sứ quân khác mà biết chuyện này, hẳn sẽ coi khinh chúng ta ra mặt.

- Đám gia quyến của bọn Trương Lôi, Vương có định cho họ sang bên ấy không? - Toàn là đám đàn bà, trẻ con và người lớn tuổi, chúng ta giữ lại thì có lợi lộc gì? Chưa kể, đó còn là mầm mống họa loạn sau này. - Nhưng có thể dùng bọn họ làm con tin đấy ạ.

- Ta và ông đã dùng đao kiếm mà định giang sơn, nay lại đem đàn bà, trẻ nhỏ ra uy hiếp đối phương thì trong quân sẽ nghĩ sao? Hơn nữa, bọn Trương Lôi không phải hạng người tuyệt tình. Ta ban cho chúng một ân huệ, những kẻ trượng nghĩa như bọn hắn liệu có làm càn được sao? Lời này Vũ Ninh Vương nói không sai, và Chương cũng đã dự liệu trước.

- Ông cũng đã nghe rồi đấy, trong quân với ngoài chợ đều kháo nhau rằng bọn Thiên Đức anh hùng mã thượng. Đánh ra đánh, thua rồi thì cho về, kẻ bị thương chúng còn cứu chữa rồi mới trả lại. Ta không ưa thằng ranh chủ tướng ấy, nhưng ta lại trọng cái nghĩa khí của hắn. Chẳng lẽ ông và ta lại không bằng thằng trẻ ranh ấy sao?

- Còn bạc và gạo chúng đòi, Vương tính thế nào? - Nhật Hiệu là kẻ mồm mép lanh lợi, cần bàn với hắn trước rồi cử hắn đi sứ. Ông phải nhớ kỹ, không được để bọn Trương Lôi kéo quân sang đây. Lòng quân mà dao động thì ông có yên được sao? - Vương anh minh!

- Không, điều ấy chỉ thể hiện thằng ranh Thiên Đức ấy là một bậc kỳ tài đấy. Nó toan tính rất chặt chẽ, khiến chúng ta phải làm theo ý nó nhưng vẫn giữ được thể diện. Rồi sẽ có ngày ta cũng muốn gặp hắn xem nhân dạng ra sao, con cái nhà ai. Đoạn Vũ Ninh Vương cảm thán: - Sứ giả của chúng là một nữ nhân đáng tuổi con ta mà ăn nói cặn kẽ, trong khi nhìn lũ chúng ta, kẻ nào cũng ngoài ba mươi cả rồi. Ông cũng nên chú ý trọng dụng người trẻ, vì ta hay ông rồi cũng sẽ theo tiên tổ, biết lấy ai để chèo chống đất nước này đây?

Khánh bèn sai binh sĩ đi gọi Nhật Hiệu đến. Trong khi chờ đợi, Vũ Ninh Vương căn dặn Khánh đôi điều. Nhật Hiệu sau khi nghe tỏ tường ý định của Vũ Ninh Vương liền mách nước vài kế nhỏ. Hiệu không muốn quân Thiên Đức được đắc ý. Vũ Ninh Vương nghe xong thì cho là phải, liền cho triệu kiến sứ giả của Thiên Đức đến phủ.

- Xét thấy mong muốn cha mẹ đoàn tụ với con cái, vợ được gần chồng, con được gần cha, ta sẽ đáp ứng nguyện vọng của các ngươi về việc cho gần ba nghìn người già trẻ là gia quyến của binh sĩ Thiên Đức từ bờ Bắc qua bờ Nam. - Vương anh minh khoan hòa, tiểu nữ đội ơn Vương. Duệ chắp hai tay vái lạy đáp lễ. - Dăm ngày sau, những gia quyến ấy sẽ được đưa đến bờ sông, ngay chỗ các ngươi ngày đêm phá quấy. Ngươi trở về, hãy báo cho chủ tướng của ngươi lập tức dừng ngay những hành động càn quấy ấy. Ta đáp ứng yêu cầu của các ngươi, trước là vì lòng nhân, sau là vì bách tính, chứ không phải vì các ngươi làm càn mà ta phải chịu nhún nhường. Ngươi đã hiểu rõ chưa?

- Thưa Vương, lời của Vương, tiểu nữ sẽ báo lại cho chủ tướng ngay ạ. Đội ơn Vương. - Còn về hai mong muốn khác là bạc và gạo, ta biết các ngươi còn đang đói khổ, nhưng không thể đáp ứng ngay được, vì ta không biết các ngươi có thật sự thiệt hại đến chừng ấy hay không. Hẹn ngươi hai ngày sau, ta sẽ sai người đi sứ, gặp chủ tướng của ngươi để truyền đạt ý của ta cũng như thương lượng thêm.

Duệ thêm lần nữa cúi đầu tạ ơn chân thành. Vũ Ninh Vương nói thêm: - Ta trọng người có nghĩa khí. Chủ tướng của các ngươi đối đãi tử tế, lại thả cho nhiều binh sĩ về, hắn có lòng nhân thì cớ sao ta lại không? Có điều, trước đây vì có kẻ nói lời xằng bậy, mới sinh ra hiểu nhầm dẫn đ��n cảnh binh đao. Ta mong rằng sau thiện ý này của ta, chủ tướng của ngươi sẽ hiểu mà hành xử cho đúng đắn.

- Vũ Ninh Vương là người anh minh, tiểu nữ chỉ biết vâng lời. Ba nghìn gia quyến và toàn thể ba nghìn Thiên Đức quân sẽ không quên ơn của ngài. Chủ tướng của tiểu nữ có dặn dò, nếu Vương cho gia quyến binh sĩ sang sông, chủ tướng sẽ nợ ngài một ân tình.

Đoạn Duệ lấy ra một miếng sắt nhỏ hình chữ nhật, trân trọng dâng lên. Vũ Ninh Vương cầm lấy, nhưng không hiểu miếng sắt vô tri ấy có ý nghĩa gì. - Thứ này đích thân chủ tướng của tiểu nữ làm ra tặng cho Vương. Ngày sau, nếu Vương cần giúp sức, xin hãy sai sứ đem thứ ấy đến gặp chủ tướng của tiểu nữ. - Cái gì? Thứ này ư? Ý ngươi là ta cần chủ tướng của ngươi giúp sức thật ư?

- Chủ tướng của tiểu nữ biết Vương quân hùng tướng mạnh, nhưng Tôn Trung Từ lại là kẻ lòng dạ thâm hiểm, luôn dòm ngó đất đai của Vương. Nếu có ngày Tôn Trung Từ đánh với Vương, chủ tướng của tiểu nữ, thứ nhất là sẽ không lợi dụng tình hình để đánh sang bờ Bắc, thứ hai là sẽ giúp Vương đánh Tôn Trung Từ, vì đó là người có mối cừu oán với chủ tướng của tiểu nữ. - Ồ, thật ư? Chủ tướng của các ngươi quả thật khiến người ta tò mò. Được, hắn đã có lòng thì ta cứ nhận, để xem hắn thực lòng đến đâu.

Vũ Ninh Vương đáp lễ chủ tướng Thiên Đức quân một con ngựa tốt, nhưng Duệ lại xin đổi lấy gà, vịt và lợn. Bởi Duệ nói, quân Thiên Đức chỉ muốn quân sĩ được ăn no bụng, chứ ngựa tốt thì không biết dùng vào việc gì. Vương lấy làm lạ, song vẫn chuẩn y, cho ngựa cùng gà, lợn, vịt mỗi thứ năm mươi cặp.

- Vũ Ninh Vương xem ra cũng không tệ nhỉ? Lâm Uyển Như nói với Duệ khi cả hai đang được hộ tống ra hướng bờ sông. - Gieo nhân nào sẽ gặt quả nấy. Ông ta cho những thứ này, cho dân sang sông đoàn tụ, ấy là để cho bản thân một đường lui. Chủ tướng của chúng ta sẽ không đụng đến ông ấy, ít nhất là cho đến khi chiếm xong Siêu Loại.

- Còn ý giúp sức đánh Tôn Trung Từ, em thấy thế nào? - Chẳng phải chủ tướng đã nói với chị rồi sao? Kinh đô là nhà của chị, chị sẽ về nhà. Nếu Tôn Trung T�� không đánh Vũ Ninh Vương thì chúng ta cũng sẽ phải đánh hắn. Còn như thế nào thì… em chịu, chả biết được. - Sợ rằng mấy ông già ấy sẽ đều trở thành những quân cờ cả.

Hai cô gái mím môi, cùng nhau cười khúc khích, bởi mục đích chuyến đi sứ xem như đã hoàn thành đúng như dự liệu. Duệ và Lâm Uyển Như trở về Thiên Đức quân cùng đàn gà, vịt, lợn, khiến ba quân bàn tán rất xôn xao. Hai cô gái đã làm được một việc lớn, khiến dân trong vùng dần dà đều biết chuyện.

Chương nói với ba quân rằng, chiến công lớn này đều do Duệ và Lâm Uyển Như tính kế, ấy là vì muốn ba quân sẽ được đoàn tụ với người thân. Còn phần thưởng đặc biệt như Uyển Như yêu cầu là một cái thơm lên má, Chương liền bảo ba cô gái thương lượng với nhau, nếu cả ba đồng ý thì Chương sẽ thơm mỗi cô một cái.

Thiên Bình thấy tự nhiên lộc rơi xuống đầu, lại còn cảm nhận rõ ràng rằng Chương để cho cô toàn quyền quyết định… đại sự như một chính thất, nên cô không suy nghĩ nhiều. Ba cô gái xếp hàng nhắm tịt mắt sau bữa cơm tối, nhưng Chương giữ đúng lời hứa, chỉ thơm lên má mỗi nàng một cái. Ba cô nàng đòi thơm nốt những cái má còn lại, Chương cũng chiều theo nhưng chỉ có vậy mà thôi.

Uyển Như mạnh dạn hỏi Chương có ý lấy các cô làm vợ không. Chương chỉ bảo nơi này quá chật chội, rồi không nói gì thêm. Ba cô gái ngầm hiểu ý nhau, thống nhất phân chia ngôi thứ, thậm chí còn bàn tính với nhau rằng cần phải sớm đánh chiếm Siêu Loại, vì nơi ấy có nhà lớn!

Nếu Lý Lệnh công biết được cơ đồ bản thân đã tạo dựng hơn chục năm trời lại chỉ vì mong muốn sớm có nhà lớn của ba cô gái nhỏ mà sớm rơi vào tay kẻ khác, hẳn ông ta sẽ không cam tâm, vạn kiếp bất phục.

Những âm mưu, ân tình và cả mộng ước xây nhà lớn này, tất cả đều thuộc về bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free