(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 9: 三王之亂 (Tam vương chi loạn)
Năm Thiên Đức thứ 11, Lý Nam Vương băng hà. Quần thần không tìm thấy di chiếu, kiếm lệnh và ngọc tỷ truyền quốc. Các hoàng tử lấy đó làm cớ để tranh giành, không ai chịu ai, mỗi quần thần đều cho rằng lựa chọn của mình là đúng đắn. Lý Long Xưởng là Hoàng tử trưởng, lại có hậu thuẫn của Hoàng hậu Tô thị và Thái úy Tô Trung Từ cùng bọn Đỗ Anh Vũ, nhanh chóng tiếm quyền, kiểm soát toàn bộ kinh thành và tự xưng Trữ quân.
Ba hoàng tử khác cũng xưng vương, cùng kéo quân về hòng lật đổ Long Xưởng. Tuy nhiên, họ bị Lê Phụng Hiểu là Vũ vệ tướng quân, một bề tôi trung thành của vương triều Lý, nhận lệnh Thái úy dẫn quân ra chống. Vũ Đức vương Lý Long Côn bị chém tại trận tiền, hai hoàng tử còn lại bị bắt, sĩ tốt được tha đều quy phục Long Xưởng.
Ngũ Hoàng tử Long Trát nghe lời Thái sư Lý Đạo Thành không tham gia binh biến, kéo quân bản bộ về Sơn Tây, quê nhà của tiên vương. Ông thu nhận quan lại, sĩ tốt không theo phe Thái úy rồi tự xưng Sơn Tây vương.
Sau cuộc binh biến mà dân Vạn Xuân gọi là Tam vương chi loạn, hai hoàng tử này được tha nhưng đã mất hết binh quyền, đành phải về với Long Trát.
Bất cứ ai từng làm quan trong triều, hay kẻ có học thức, am hiểu phép tắc, đều hiểu rằng nếu không có ngọc tỷ truyền quốc và kiếm lệnh – hai thứ đại diện cho ngai vị và dùng để hiệu triệu thiên hạ – thì dù có lên ngôi cũng chẳng mấy ai theo. Danh không chính thì ngôn không thuận, đến di chiếu truyền ngôi của vua cũng chẳng tìm thấy ở nơi đáng lẽ phải có. Tất nhiên có ẩn tình phía sau, nhưng trong thời điểm kẻ nọ nghi kỵ kẻ kia, trắng đen lẫn lộn, chẳng rõ ai đang nắm giữ những thứ ấy.
Triệu Quang Phục hỏi Phạm Tu về di chiếu chỉ định Hoàng thái tử kế vị khi cơn xúc động đã lắng xuống. Phạm Tu mỉm cười nói với tất cả mọi người:
– Đến thời điểm thích hợp ta sẽ cho các người hay, song ta có thể đảm bảo rằng ta biết nơi cất những thứ ấy. Nhưng thời cơ chưa đến, công bố bây giờ chẳng khác nào tự biến chúng ta thành mục tiêu cho các sứ quân nhắm đến.
– Nhưng Hoàng thái tử mà bệ hạ chọn là ai, thưa cha? – Phạm Ngũ Lão thắc mắc.
– Dù ta biết cũng không thể nói ra lúc này. Theo chiếu chỉ bệ hạ đã ban, khi Hoàng thái tử tròn mười tám, các người sẽ rõ. Chúng ta lập làng ở đây để chờ người đến giúp, người mà bấy lâu nay chúng ta vẫn hằng chờ đợi.
Tiếng bàn tán xôn xao. Người mà mọi người phải chờ đợi là ai vẫn còn là một bí ẩn. Bên cạnh đó, tiên vương còn hai người con chưa đến mười tám nhưng đến nay chưa rõ tung tích.
– Bệ hạ đã truyền khẩu dụ cho ta, khẩu dụ rất giống một lời sấm.
Phạm Tu đọc bốn câu thơ mười sáu chữ, nghe xong chẳng ai hiểu. Ngay cả ông, mười bốn năm qua vắt óc suy nghĩ cũng chỉ đoán được vế sau.
– Cái gì mà “ngô không ngô”, rồi “phạm không phạm”? – Cự Lượng bực dọc. – Tại sao không nói trắng ra?
– Lời sấm hẳn có ẩn ý anh ạ. – Duệ lúc này mới lên tiếng. – Chúng ta phải tìm ẩn ý ẩn chứa bên trong đó.
– Con có ý nào không Duệ? – Phạm Tu hỏi.
– Thưa cha, con nghĩ câu “ngô nhưng không ngô” có thể hiểu theo hai nghĩa. Nghĩa thứ nhất, có thể là trông giống bắp ngô, nhưng lại không phải bắp ngô. Vậy thứ gì, cái gì giống ngô mà không phải bắp ngô?
– Còn nghĩa thứ hai?
– Thưa cha, nghĩa thứ hai rất có thể là một nhân vật quan trọng nào đó mang họ Ngô, nhưng không thuộc dòng dõi Ngô tộc.
Lời của Duệ như một tia sáng khai mở tâm trí Phạm Tu. Tại sao ông lại chưa từng nghĩ đến điều này? Người ông tìm có thể là con nuôi của một gia đình họ Ngô thì sao?
– Con giỏi lắm, quả không phụ kỳ vọng của ta. Hơn mười năm nay ta ngẫm nghĩ mà chưa từng nghĩ đến khả năng này.
Đoạn ông nhìn Cự Lượng.
– Cần phải nghĩ nhiều hơn, tốt nhất nên bái con bé làm sư phụ.
Mọi người bật cười còn Cự Lượng tức ra mặt.
Từ ý của Duệ, Phạm Tu lệnh cho kẻ dưới đi tìm những người mang họ Ngô để tra xét thân thế. Hàng trăm người toả ra tứ phía nhưng sau nửa tuần trăng, kết quả vẫn khiến Phạm Tu phiền lòng. Song Phạm Tu tin Duệ đúng, chắc chắn chỉ có thể là người mang họ Ngô nhưng không phải dòng dõi họ Ngô. Nếu bờ Nam Thiên Đức không tìm được, thì phải bí mật tìm ở bờ Bắc, kể cả việc dò tìm sang tận Hải Đông, thậm chí phải về cả kinh đô mà tìm cho ra.
Thật ra, Cự Lượng đã tìm được người cần tìm là Mạc Thiên Chương, nhưng cậu lại ở nhà bà Cả Ngư, mà bà cụ này lại là dâu họ Trần. Cự Lượng hỏi khắp các nhà họ Ngô ở thôn Đường Vỹ lẫn bà con lối xóm nhưng họ Ngô đã ở đây nhiều đời, gia cảnh chỉ đủ ăn, chưa từng có ai nhận con nuôi cả.
Từ nhà bà Cả Ngư đến Tam Vạn, đường không xa, chỉ hơn chục dặm. Đúng là tưởng chừng xa tận chân trời, nhưng hóa ra lại gần ngay trước mắt. Trời cao dường như biết trêu ngươi, nhưng cũng không phụ lòng người có chí. Phạm Tu một lòng thờ vua, ắt sẽ được toại nguyện, nhưng ngày đó xem ra còn xa lắm.
– Mọi người có biết chúng ta phải làm gì bây giờ không?
Tất cả đều lắc đầu khi nghe câu hỏi của Phạm Tu.
– Từ giờ, ngoài việc toả đi tìm kiếm thì phải tậu thêm trâu, ngựa. Cả ba làng Vạn chưa có nổi dăm chục con ngựa, cần phải tậu càng nhiều càng tốt. Ông Phục nghĩ sao?
– Thưa vâng, tôi cũng nghĩ là cần thêm ngựa chiến, chúng ta ít người nên cần phải di chuyển nhanh, mà ngựa lại đang thiếu.
– Tả Đô đốc… a… bẩm Nhiếp chính đại thần!
Đoàn Thượng lúng túng. Phạm Tu phẩy tay, cười bảo rằng chừng nào hoàn thành đại nghiệp cho tiên vương thì hãy gọi theo lối ấy. Còn bây giờ ông chỉ là một lão già vô tích sự nơi thôn dã.
– Tả Đô đốc, ông tính tậu trâu để làm gì? Cày bừa ư?
– Mai này, khi chúng ta có đông binh mã, ắt hẳn sẽ cần nhiều lương thảo. Lương thảo hiện tại của chúng ta đủ dùng trong mấy năm, nhưng nếu người đông lên thì sao? Chúng ta cần vỡ ruộng, khai khẩn thêm đất đai. Con lo tính toán giúp ta được không, Duệ?
– Vâng, thưa cha.
Phạm Tu nói thêm:
– Tậu trâu cày ruộng chẳng ai nghi ngờ, nhưng trường hợp thiếu ngựa, các ông có dám dùng trâu đánh trận không?
Chưa ai nghĩ đến tình huống ���y. Con trâu là đầu cơ nghiệp, đem cả cơ nghiệp ra đánh trận, liệu có nên chăng?
– Trâu thì quý nhưng mạng người quý hơn. – Phạm Tu ôn tồn. – Vài con trâu thì chẳng ai sợ, nhưng cả đàn trâu hai ba trăm con lao thẳng vào đại quân, các ông thấy thế nào?
– Tả Đô đốc, tôi đã hiểu ý. – Triệu Quang Phục gật gù. – Chúng ta từng bước chiêu binh mãi mã.
– Việc này nhờ cả vào ông và ông Thượng đây. Trước đây ta và các ông dùng binh cốt ở tinh, song song với việc tậu trâu ngựa và khẩn đất khai hoang, chúng ta phải chiêu thêm binh lính.
Đoạn Phạm Tu quay sang nhìn các chàng trai và ba cô gái một lượt, tủm tỉm cười:
– Kể từ hôm nay chúng ta không cống nộp thuế cho Lý Lãng công nữa. Thuế thân, thuế ruộng, thuế lâm sản… tất cả các sắc thuế đó. Trước tiên tìm cách khất lần khất lượt, khất mà không được thì…
Phạm Tu bỏ lửng câu nói.
– Tùy bọn con xử lý, phải không?
Vẫn là Cự Lượng nhanh miệng, Bỉnh Di ngồi cạnh phì cười.
– Thì đấy, của chúng bay tất. Ta và hai ông đây rồi cũng sẽ trở thành những lão già vô tích sự, thiên hạ này sẽ là của lớp thanh niên các người.
Như vậy, Phạm Tu nới lỏng phép tắc, cho phép kẻ dưới chống lại việc thu thuế, từng bước tiến gần hơn đến ngày dựng cờ xưng danh.
Cách nơi nhóm Phạm Tu tụ họp hơn chục dặm, có một sự việc kinh thiên động địa, khiếp quỷ thần xảy ra lúc canh bốn. Mạc Thiên Chương nghe tiếng động lớn, không phải tiếng sấm, nhưng chờ tảng sáng cậu mới dám cầm theo đèn pin, vạch lau sậy đi về hướng ấy.
Chương dụi mắt rất nhiều lần, thậm chí còn bấu nhẹ vào má để biết mình không phải đang mơ ngủ, vậy mà cậu vẫn không dám tin là thật. Trước mắt Chương bây giờ, trong đám lau sậy ngả nghiêng là chiếc xe tải hiệu Kamaz màu xanh sậm, chính là chiếc xe đã va vào Chương đêm nọ. Lốp trước bên ghế tài xế thủng một lỗ lớn bằng lòng bàn tay. Chỗ xe nằm cách nơi Chương tìm được xe máy khoảng hơn chục mét, đầu xe hướng ra sông.
Chương ngước nhìn lên trời. Chẳng lẽ cả chiếc xe máy và chiếc ô tô này đều từ trên trời rơi xuống ư? Hay giữa khoảng không vô định kia có một vòng tròn vô hình, mà chỉ cần chui qua sẽ trở về thời hiện đại?
Chương đi một vòng quanh xe để kiểm tra. Chiếc xe này có tận sáu bánh, thùng phủ bạt, biển số nền đỏ chữ KA màu trắng, là xe quân sự, dưới gầm xe có lốp sơ cua. Chương không nhớ Kamaz có bao nhiêu loại. Cậu có bằng lái hơn một năm trước nhưng… chưa từng chạm vào vô lăng kể từ ngày có giấy phép.
Sực nhớ đến tài xế, Chương liền leo lên, lia đèn vào khoang cabin nhưng không thấy người. Cậu vội lùng sục xung quanh tìm anh bộ đội nhưng không phát hiện ai. Chương không hiểu vì sao cùng rơi mà chiếc xe này lại xuất hiện sau cậu đến hơn nửa tháng trời.
Tìm không thấy người, Chương quay lại nhìn phần đầu xe, chỗ cản trước. Dấu vết va chạm với lan can cầu còn in hằn nhưng đèn pha không bị vỡ, kính lái cũng không hề hấn gì. Chẳng biết chiếc xe này bền như lời đồn, hay do lan can cầu bằng xi măng đã xuống cấp mà nó còn nguyên vẹn.
Cửa bên phụ bị khóa, nhưng cửa bên tài xế thì mở được. Chương leo vào ca bin và mắt tròn mắt dẹt một phen. Chỗ ngồi bên cửa phụ có một bao da đựng súng, vài viên đạn vàng chóe vương vãi khắp nơi trên ghế ngồi và dưới sàn xe. Một cặp táp bằng da màu đen nằm trên mặt táp lô, cùng với một chiếc mũ Kêpi gắn quốc huy.
Hơi thở của Chương gấp gáp vì hồi hộp, cậu cố điều chỉnh nhịp thở nhưng rồi mau chóng cảm thấy run rẩy khi thấy sau lưng ghế lái gác một khẩu AK47 mới toanh. Chương nhất thời chưa biết phải làm gì, cậu có chút hoang mang khi chiếc xe đóng kín, đồ đạc còn nguyên mà người đâu chẳng thấy?
Định thần một hồi, Chương run run cầm bao đựng súng ngắn xem xét hồi lâu. Cậu lấm lét nhìn quanh như kẻ trộm sợ bị phát hiện. Cậu hiểu rõ, tài sản của quân đội là tài sản Nhà nước, nếu cầm mấy thứ này thì dễ phải nhận lịch mấy quyển, cả đời khó mà ngóc đầu lên được.
Nhưng… bây giờ nếu bị anh bộ đội nào bắt được có khi lại may, chí ít cũng sẽ không cô đơn nơi xứ lạ này. Suy nghĩ đó giúp Chương mạnh dạn mở bao da rồi cầm trên tay thứ kim loại lạnh ngắt đó. Cậu từng thấy thứ này hồi đi học quân sự, đây hẳn là khẩu K54 dành cho sĩ quan cấp úy. Đại đội trưởng nơi Chương học là một Đại úy, anh ấy cũng có một khẩu y chang thế này. Anh ấy bảo K54 được trang bị cho cấp úy hoặc các anh cảnh vệ, còn K59 thì chỉ cấp tá mới được phép dùng.
Chương loay hoay tháo được băng đạn, đếm đi đếm lại thấy có 8 viên. Vậy chỗ đạn vương vãi trên sàn xe từ đâu ra?
Chương tìm kỹ hơn, nhặt được 10 viên đạn khác. So sánh với đạn súng ngắn, cậu thấy những viên này dài và nhọn hơn. Chương tháo băng đạn AK, việc này dễ dàng hơn vì cậu từng học nhưng không thành thạo. Song, bên trong băng đạn chẳng có viên nào.
– Súng không đạn chẳng khác gì cái gậy sắt, đem theo làm gì nhỉ?
Chương lẩm bẩm một mình, đoạn cậu lắp 10 viên đạn vừa nhặt được vào khẩu AK rồi đặt lại chỗ cũ.
– Có khi mấy anh này gặp người lạ bắn hết hai mươi viên rồi cũng nên.
Chương chép miệng, kiểm tra những thứ khác. Chìa khóa vẫn cắm trong ổ, nhiên liệu đầy bình nhưng đồng hồ toàn chữ Nga, Chương không hiểu. Xe to thế này chắc chắn là động cơ diesel.
Định rời khỏi cabin, Chương lưỡng lự một hồi rồi mới cầm bao da đựng khẩu súng ngắn theo. Khẩu súng còn có một sợi dây dù buộc ở chỗ tay cầm, không biết có tác dụng gì.
– Em giữ hộ các anh thứ này kẻo rơi vào tay kẻ khác, em chỉ giữ hộ chứ không ăn trộm đâu.
Chương tự trấn an bản thân, nói vậy cốt để giảm bớt cảm giác tội lỗi, chẳng biết các anh ấy đã lạc về nơi đâu. Nếu như thoát được hiểm cảnh sẽ lại phải đối mặt với kỷ luật thép. Mất xe rồi vũ khí, có khi nào phải ra tòa án binh gì đó không? Thôi, dù có bị ra tòa án binh vẫn tốt hơn mất mạng vô ích dưới sông hoặc… như Chương bây giờ, một thân một mình, chẳng biết ngày về.
Sự thật thì ở chốn xa lạ không biết ngày về này, bên người có vũ khí phòng thân cũng cảm thấy vững dạ hơn mười phần.
Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này thuộc bản quyền của truyen.free.