(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 10: Thần khí
Khoang cabin của xe đã khiến Chương tròn mắt, nhưng khi leo lên thùng xe, cậu lại càng ngây người. Chắc do rơi từ trên cao xuống nên đồ đạc bên trong ngả nghiêng hết cả. Chương thấy có hai thùng giấy ghi chữ "JP battery" nên đoán là ắc quy dùng cho xe tải của Nhật. Ngoài hai hộp giấy đó, những thứ khác là thùng kim loại màu xanh sẫm với những ký hiệu màu trắng viết bên trên. Có ba thùng phuy, Chương đoán là đựng dầu diesel hoặc xăng, nhưng cậu cũng không biết chính xác, bởi cậu đâu phải cái gì cũng tường tận. Nói chung, xe quân đội thì chở đồ quân đội có gì lạ. Những thứ này, dân thường tốt nhất không nên đụng vào, đơn giản vì chúng thuộc về quân đội.
Dù ý thức được điều đó, Chương vẫn không ngừng sờ mó. Mới lạc ở đây hơn nửa tháng mà cậu cảm tưởng như đã nửa năm. Bây giờ lại được nhìn thấy những món đồ thuộc về thời đại của mình, quả thật cậu không thể không vui mừng.
Khám phá một hồi lâu, khi trời đã sáng rõ, Chương phát hiện ra một thứ rất có ích, đó chính là quân phục. Khỏi phải nói Chương đã vui mừng đến nhường nào. Những bộ quân phục K20 này, cậu từng thấy trên tivi và mạng xã hội không ít lần. Thử lấy ra một cái áo ngắm nghía trước sau, Chương thấy bên tay áo trái có một ký hiệu trên nền đỏ: một logo hình chiếc khiên màu vàng, bên trong có hai bông lúa ôm lấy ngôi sao năm cánh màu đỏ.
Chương lại thầm xin lỗi các anh bộ đội rồi mượn hai cái áo, hai cái quần dài. Cậu nghĩ, xe này chở cả quần áo thì chắc chắn không thể thiếu giày. Thế là cậu tìm được thùng đựng giày, có rất nhiều đôi, nhưng Chương chỉ chọn lấy đôi vừa chân mình. Quần áo và giày còn thơm mùi vải mới. Trong cái rủi lại ló cái may, ai mà ngờ chiếc xe tải đã kéo Chương xuống sông lại là xe quân sự cơ chứ!
Ôm đống đồ đứng cạnh xe, Chương suy tính: – Đây là tài sản quốc gia, không thể để rơi vào tay người khác. Mình phải tìm cách giấu chiếc xe này đi. Nhất định lối về phải ở đâu đó quanh đây. Nếu trông nom bảo vệ được chiếc xe này, có khi khi về đến nhà mình lại thành anh hùng không chừng ấy chứ.
Chương ngán ngẩm nhìn cái bánh xe phía trước. Cậu còn chưa từng tự vá xe máy thì làm sao vá được bánh ô tô? Ngay cả việc hạ bánh sơ cua xuống thay cho cái bị hỏng cũng đã là cả một vấn đề lớn rồi. Chiếc xe này chắc phải nặng đến 10 tấn, nếu dùng kích thay bánh ở nơi đất mềm như thế này, chắc chắn Chương sẽ bị xe đè toi mạng. Vả lại, thay bánh để làm gì? Lái xe thì Chương không biết, mà cho dù có biết thì cũng chẳng biết lái đi đâu? Lấy chìa khóa, chốt cửa xong xuôi, Chương ôm những thứ đã mượn về nhà. Việc cần kíp bây giờ là phải tìm cách giấu chiếc xe đi.
Bà Cả Ngư đã đi chùa. Hôm nay là ngày đầu tháng. Chương nghe nói bà Cả Ngư hay đến một ngôi chùa Linh Sơn nào đó, cách đây độ mươi dặm. Sau đó, bà cụ sẽ đi chợ. Chợ họp ở đâu thì Chương không rõ, nhưng hình như là ven sông.
Chương mặc thử quần áo rồi xỏ chân vào ghệt. Cậu tự thấy mình trông rất ổn vì bộ quân phục khá vừa vặn. Thắt lưng thì không cần, nhưng nếu thật sự cần thì cậu cũng có sẵn. Chương thử đeo bao da lên hông, đeo xong thấy cái dây dù phất phơ. Định lấy dao cắt đi thì cậu mới nghĩ: quân đội mà cấp phát thì không bao giờ thừa hay thiếu, chả có lý nào tự nhiên lại có cái dây này. Thế rồi Chương phát hiện ra dây dù sẽ buộc vào vòng khuyên, chắc để súng đỡ bị rơi. Đó là Chương đoán vậy.
– Mà hình như bộ này không hợp với khẩu súng. Đúng là râu ông nọ cắm cằm bà kia. Cầm AK chắc sẽ oai hơn.
Cảm giác có quần áo để mặc lâu dài khiến Chương thoải mái hơn nhiều. Sau khi thay lại bộ quần áo bà Cả Ngư mua cho, Chương ra ngoài cổng nhìn ngang liếc dọc rồi lấy la bàn ra xem thử.
– Đúng thật, mặt trời mọc đằng Tây, lặn đằng Đông, vậy mà kim la bàn vẫn chỉ hướng Bắc. Quái lạ thật. Nếu mình có bị xuyên không về thời trước thì mặt trời hay mặt trăng cũng phải mọc lặn theo quy luật chứ. Chả lẽ hồi xưa mặt trời mọc đằng Tây thật ư? Hay là các nhà khoa học đã sai rồi?
Tạm gác chuyện mặt trời mọc đằng Đông hay đằng Tây sang một bên, vì nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cậu lúc này. Chương khép cửa lại rồi nằm trên giường, suy nghĩ cách giấu chiếc xe. Sáng nay tinh thần của Chương rất tốt. Kể từ ngày bị lạc đến giờ, có thể nói hôm nay Chương cảm thấy vui nhất. Cậu cứ ngỡ chỉ cần chợp mắt một cái là có thể về quê ngay được.
Nhưng... mơ ước của Chương sẽ mãi chỉ là mơ ước mà thôi.
Bà Cả Ngư đẩy cửa bước vào nhà khi mặt trời đã lên cao. Bà cụ mua cho Chương hai cái bánh gai. Thứ bánh này hồi nhỏ Chương cũng hay ăn, nhưng vị khác hoàn toàn. Công bằng mà nói, hình như bánh bà Cả Ngư mua còn ngon hơn thứ người ta bán ở đầu làng của Chương.
Trong khi Chương ngồi ăn, bà Cả Ngư kể cho cậu vài chuyện bên ngoài làng. Như là hôm nay người ta cúng lễ ở đền Linh Sơn ra sao, nghe đâu thần nhân hiển linh khiến bát hương trong đền hóa sạch sành sanh. Thêm cả chuyện dân ngoài chợ kháo nhau đêm vừa rồi sét đánh trúng cây đa cổ thụ nên có ông bên làng Vạn phải làm lễ tế. Chương nghe chăm chú nhưng chẳng mấy bận tâm. Hồi còn nhỏ cậu cũng nghe bà kể những chuyện na ná như thế này, nhưng lớn lên thì cậu coi đó là chuyện cổ tích ru ngủ.
Thế giới này vốn chẳng có thần thánh nào cả, nhưng ma quỷ thì chưa chắc. Chẳng lẽ cậu lại giải thích rằng cây đa cổ thụ cao chót vót nên mới bị sét đánh trúng? Còn chuyện bát hương hóa, chắc chỉ hóa đôi ba chân hương, hồi ở quê cậu cũng từng thấy rồi. Nhưng qua miệng vài người thì thành ra hóa cả bát, Chương lạ gì mấy chuyện thêu dệt này. Tuy vậy, nhờ câu chuyện bà cụ kể, Chương bỗng nảy ra một ý.
Ăn xong hai cái bánh, Chương kéo bà Cả Ngư theo ra chỗ xe tải. Chẳng cần phải nói, bà cụ đứng không vững, tay chân run lẩy bẩy, suýt ngã ra sau khiến Chương vội đỡ. Bà cụ nét mặt kinh ngạc, hoảng hốt như thấy ma, chắp tay vái thần linh như thể đang tế sao.
– Đây chính là thần khí bà ạ!
Chương nói gọn lỏn, mặt thản nhiên như không. Chương nghĩ thông rồi. Ở cái xứ Vạn Xuân này, những món đồ hiện đại tốt nhất là nên quy cho trời đất, bảo rằng chúng thuộc về... thần! Ở thế kỷ XXI, nếu Chương nói vậy, kể cả ở quê thì người ta sẽ đưa cậu vào nhà thương điên, nhưng ở đây thì khác. Bà Cả Ngư tin lời Chương, quỳ gối vái lạy chiếc xe đến lún cả đất, miệng không ngừng đội ơn trời phật khiến Chương chẳng dám cười.
– Thần khí này cháu thấy sáng nay. Thứ này mà rơi vào người xấu bụng, sợ là tai họa trên trời sẽ giáng xuống vùng này mất thôi.
– Phải, phải đấy.
– Cháu nghĩ phải giấu nó đi. Thần khí chắc chắn do thần dùng, có khi thần gửi xuống trước rồi thần đến sau đấy bà ạ.
– Phải, phải nhỉ. Bây giờ phải làm sao?
– Nãy cháu thử rồi. Thứ này cả trăm người khiêng cũng không nổi, thần khí mà bà, nặng lắm.
– Cháu có cách không?
– Cháu có nhưng bà phải giúp cháu mới được.
– Giúp gì, giúp gì?
– Cháu sẽ đào hố xung quanh thần khí, chôn nó đúng chỗ này luôn. Cháu nhẩm tính, nếu một mình cháu đào có khi cả tuần trời mới xong được.
– Ta sẽ đào giúp.
– Không, bà lớn tuổi rồi, việc nặng cứ để cháu lo. Cháu sẽ đào một mình, còn nhờ bà chặt tre hay xin tre về đan thành những tấm phên để phủ lên. Sau đó, bà cháu mình sẽ lấy bùn dưới sông rải lên trên cùng với rơm rạ, thế là xong.
– Được, được! Giấu ở đây là phải, chỗ này chẳng có ai lai vãng đâu.
– Nhưng nước sông có khi nào ngập đến tận đây không bà?
– Nhà ta còn chưa bị ngập bao giờ thì chỗ này làm sao ngập được? Chỗ này tính ra còn cao hơn nền nhà ta cả trượng chứ đâu ít ỏi gì.
– Từ chỗ này đi về mạn dưới kia thì có người không bà?
– Hồi ông lão nhà ta còn ở nhà, ta với ông ấy từng xuôi thuyền xuống dưới ấy đánh cá. Nơi ấy chẳng có người, toàn lau sậy, sình lầy, đường đi cũng chẳng có. Nước sông mà dâng là đằng ấy ngập sạch, quanh năm suốt tháng có mấy ngày được khô ráo đâu.
Nghe vậy thì Chương vững bụng thêm, bà Cả Ngư nói tiếp:
– Qua hết chỗ đầm lầy là một dải đất cao kéo dài mãi đến tận dãy núi đằng kia, cháu thấy không? Dãy Linh Sơn có cả thảy chín ngọn, được các cụ gọi là Linh Sơn cửu đỉnh. Trong ấy cọp beo vẫn còn đầy. Hồi trước, đám tráng đinh vẫn hay rủ nhau đi săn ở đó. Dãy Linh Sơn uốn lượn mãi đến tận làng Vạn.
– Làng Vạn gì đó xa không bà?
– Cũng phải mươi dặm đường đất.
– Mươi dặm là bao nhiêu cây số ạ?
– Hả? Cây số á? Ta có bao giờ đếm cây số đâu, cứ đi là đi thôi.
Chương chỉ biết một dặm Anh đâu đó gần hai cây số, ai ngờ ở Vạn Xuân cũng dùng dặm. Thật khó hiểu. Nếu không biết hệ đo lường ở nơi này thì cũng khó mà xác định thời gian và phương hướng.
– Bà đi từ nhà mình đến làng Vạn có lâu không?
– Ta hả? Ờ, khoảng nửa canh giờ hoặc hơn một tí, cũng gần thôi mà.
Nếu Chương nhớ không nhầm, một người lớn bình thường đi bộ một mạch thì một tiếng có thể đi được khoảng năm cây số. Bà Cả Ngư tuổi đã ngót sáu mươi nhưng vẫn rất nhanh nhẹn. Nếu vậy thì chắc chắn dặm Anh khác với dặm Vạn Xuân.
Vậy một dặm ở đây dao động khoảng năm đến bảy trăm mét.
Chương chợt hỏi bà Cả Ngư:
– Hôm nọ bà bảo nhà mình có mấy sào ruộng ấy nhỉ?
– Ta bây giờ già rồi, chỉ còn hai sào thôi, muốn làm cũng chẳng có sức nữa.
– Hôm nào bà chỉ cho cháu ruộng lúa nhà bà nhé?
Một sào là 360 mét vuông. Chương chỉ cần nhìn thấy một hoặc hai sào ruộng thì sẽ quy đổi được về mét. Tất nhiên chỉ là tương đối, nhưng cậu cần phải định hình được nó. Thế mới biết việc học rất rất quan trọng. Mấy thứ này có khi hỏi mấy thằng mọt sách ở Khoa Sử học thì chúng nó kể cho vanh vách.
Nhưng Chương không cần phải nhìn sào ruộng của bà Cả Ngư bởi một thời gian sau, cậu rảnh rỗi đọc mấy cuốn sách buồn tẻ của thằng bạn tặng, trong đó có ghi dặm thời xưa dùng hệ thước Tàu thì tương đương 576 mét. Đến thời Nguyễn thì có thay đổi, nhưng Chương tin rằng ở Vạn Xuân này, một dặm chính là bằng 576 mét.
Mọi quyền xuất bản đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free.