Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 8: Di chiếu của tiên vương

Sau khi làm lễ tại đền thờ thần nhân và cây đa nghìn năm ở Linh Sơn, Phạm Tu trở về làng và cấp tốc triệu tập một cuộc họp tại ngôi nhà lợp ngói, tường gạch vồ trát đất nằm giữa trung tâm làng Nhất Vạn.

Trên hai chiếc bàn tre nứa kê sát vào nhau, tề tựu đông đủ những người ông cần gặp, ngồi đúng vị trí theo ngôi thứ. Bên tả, đầu bàn là em gái ông, Phạm Quý Phi. Kế đó là Phạm Bỉnh Di, rồi đến Phạm Cự Lượng. Cuối dãy còn có hai người con của ông là Phạm Bạch Hổ và Phạm Hữu Thế, đều mười tám tuổi, là một cặp song sinh.

Đối diện với Hổ và Thế là ba cô gái. Cô đầu tiên tên húy Nguyễn Diệu Huyền, thường được gọi là Duệ, quê ở Hải Đông, năm nay mười tám tuổi. Cha của Duệ từng là binh sĩ dưới quyền của Phạm Tu. Khi cha mất, Diệu Huyền cùng mẹ đến ở thái ấp lúc mới lên hai. Mẹ cô đã mất mấy năm, Duệ xem Phạm Tu như cha ruột. Duệ có dáng mảnh mai, mặt mày thanh tú, chăm đọc sách, thích thơ ca. Trong số những cô nhi từng ở thái ấp, Duệ là người sáng dạ, giỏi chữ nghĩa nhất. Hiện tại, trẻ em trong ba làng Vạn đều do Duệ dạy chữ.

Cô thứ hai mang họ Bùi, tên húy là Xuân, quê gốc vùng Thanh Hoa ngoại quan, phía Nam kinh thành. Cha của Thị Xuân từng là tùy tướng của Phạm Tu, mất khi Thị Xuân mới lên sáu tuổi. Thị Xuân năm nay hai mốt tuổi, là người giỏi võ nhất trong số các con gái nuôi của Phạm Tu. Các chàng trai trong ba làng Vạn đều ái ngại, chưa chàng trai nào dám ngỏ lời tìm hiểu. Nếu Duệ thiên về lý lẽ, thì Thị Xuân lại thích dùng nắm đấm thay cho lời nói.

Cô gái cuối cùng vừa tròn mười bảy tuổi là Thiên Bình, cháu gái của Phạm Tu và là nghĩa nữ của Phạm Quý Phi. Thân phận thật của Thiên Bình là một bí ẩn, ngay cả các con trai của ông cũng không hề hay biết. Mọi người chỉ thấy Phạm Tu yêu chiều Thiên Bình hết mực, chính vì thế cô bé này có phần được đà lấn tới, thường xuyên bắt nạt hầu hết các anh chị em khác.

Thiên Bình võ nghệ không giỏi bằng Thị Xuân, văn chương cũng không sánh được với Duệ, nhưng nhan sắc vượt trội hơn hẳn hai người kia và đặc biệt tinh quái. Phạm Tu nuôi nấng Thiên Bình từ lúc lên ba sau khi bí mật bắt cóc cô bé. Ông biết cháu gái tính tình ương ngạnh, nhưng lại biết cách lấy lòng người khác, biết cách phân phó công việc – quả là thừa hưởng gen của Lý Nam Vương.

Ba cô gái này cùng với hai cô gái khác vắng mặt tự xưng là Ngũ Vạn Tinh Phi (năm ngôi sao sáng của làng Vạn). Trong nhóm năm cô, Thiên Bình ít tuổi nhất nhưng rất đành hanh, tự cho mình là người đứng đầu, các cô còn lại cũng đành phải chịu, chủ yếu là do chiều chuộng.

Ngồi đối diện Thị Xuân là Trần Văn Đạt, thường được gọi là Quang Diệu. Quang Diệu mồ côi cha mẹ từ nhỏ, ở với chú thím. Chú của Quang Diệu là thân tín của Phạm Tu nhưng đã mất vài năm trước. Quang Diệu trước đây theo thầy học võ trong núi gần mười năm, anh giỏi đại đao. Lúc xuống núi đi tìm chú ruột ở châu Vũ Ninh, anh lững thững đi vào vùng quân của Vũ Ninh Vương đang bắt lính. Diệu chống trả quyết liệt nhưng "mãnh hổ nan địch quần hồ", đúng lúc nguy cấp thì vô tình Thị Xuân, khi ấy mới mười bảy tuổi, đang đi thám thính quân cơ, đã xông vào rút đao tương trợ.

Diệu gia nhập làng Vạn, dần thể hiện được bản lĩnh, được anh em nể phục. Diệu hơn Thị Xuân sáu tuổi, chẳng biết giữa hai người có tình ý gì hay không, nhưng nhìn cái cách kẻ đầu mày người cuối mắt, Phạm Tu đã nhận ra được điều này.

Quang Diệu, Bỉnh Di, Cự Lượng, Bạch Hổ, Hữu Thế cùng nhau lập nên nhóm Thất Hổ Tướng Tam Vạn. Hai người còn lại là Võ Văn Dũng, quê Hải Môn trấn, năm nay hai mươi hai tuổi. Người cuối cùng là Phạm Ngũ Lão, con nuôi của Phạm Tu, mười chín tuổi, tính tình kiên định, ít nói. Hai người này đang ngồi giữa Cự Lượng và Quang Diệu.

Ngồi đầu bàn bên hữu là Triệu Quang Phục, phó tướng của Phạm Tu, năm nay vừa tròn bốn mươi tuổi. Phục là người mưu lược, trung thành với vương triều Lý. Ông cũng là người kề vai sát cánh cùng Phạm Tu ngay từ những ngày đầu tiên thực hiện mật chỉ và khẩu dụ của Lý Nam Vương.

Ngồi cạnh Phục là Đoàn Thượng. Thượng kém Phục hai tuổi, đã cùng ông vào sinh ra tử bao phen. Khác với nhiều người dưới trướng Phạm Tu, Đoàn Thượng quê cũng ở Hải Đông. Cha của ông từng là đồng liêu với Phạm Tu, giữ chức Công bộ Thượng thư (tương đương Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải và Bộ Xây dựng ngày nay) dưới thời Lý Nam Vương tại vị. Sau khi Lý Nam Vương băng hà, quan tướng tranh quyền đoạt vị. Bộ Công, vốn là bộ ít quan trọng nhất trong lục bộ (Lại, Lễ, Hộ, Binh, Hình, Công), nên Công bộ Thượng thư bị bãi miễn, gia sản bị tịch thu, đuổi về quê. Đoàn Thượng là con cả, khi ấy cũng đang ở trong quân, bất mãn trốn về theo cha. Sau đó, ông được Phục rủ theo Phạm Tu. Lúc gia nhập, Thượng dẫn theo hơn chục tráng đinh.

Có thể nói, những người có mặt đều là đầu lĩnh, và hơn phân nửa quê ở Hải Môn trấn, một vùng đất cửa biển thuộc Hải Đông lộ, vốn là một trong ba lộ và mười hai châu của Vạn Xuân, cách làng Tam Vạn gần trăm dặm. Sau khi mọi người yên vị, Phạm Tu nhìn họ một lượt rồi mới lên tiếng:

– Thiên tượng gần đây có sự lạ, sáng nay, ngay đầu tháng, sét lại đánh trúng cây đa nghìn năm gần đền Linh Sơn. Ta đã ở đây ngót chục năm trời chẳng thấy điều này, vậy mà chỉ trong hơn nửa tuần trăng lại xảy ra đến hai lần. Ban sáng ta làm lễ cầu an xong, cảm thấy trong người phấn chấn đến lạ. Điềm báo ngày càng rõ rệt, có thể người chúng ta đợi chờ bấy lâu nay đã xuất hiện rồi, chỉ là không biết mới chào đời hay từ phương xa tìm đến.

– Chúng con lại phải lần lượt dò tìm nữa hả cha?

Cự Lượng lên tiếng hỏi. Phạm Tu lườm một cái, anh chàng liền thụt vai, quay sang nhìn cô em họ nuôi phía cuối bàn, nhe răng cười.

��� Lúc ta dâng hương trong đền, mới cắm xong chưa kịp vái thì hương đã tự hóa cả. – Phạm Tu nói tiếp. – Đêm qua, canh tư, sấm kêu chớp giật ầm ĩ mà trời lại chẳng đổ lấy một hạt mưa nào, đó cũng là một điềm lạ nữa.

Ngay sau buổi họp này, tất cả sẽ tung người đi khắp nơi dò la những gia đình mới có hài nhi. Nếu sinh vào đêm vừa rồi thì phải đặc biệt để tâm. Chúng ta không biết đang tìm ai, hay tìm những ai, chỉ biết người đó thuận tay phải.

Triệu Quang Phục ngồi gật gù, đôi mắt ông hơi díp lại như đang suy nghĩ điều gì. Phạm Tu thấy vậy bèn hỏi, thì Phục đáp:

– Hai hôm trước, người của thuộc hạ đi dò la, trên đường về đây có thấy một sự lạ nhưng thuộc hạ không biết có phải không. Nay nghe Tả Đô đốc nói, thuộc hạ đang suy nghĩ điều này.

– Sự lạ gì, ông mau nói cho ta nghe xem nào?

– Sông Tào Khê nước cạn, có chỗ lội qua nước chỉ ngập đến đầu gối. Nhớ thuở thuộc hạ theo Tả Đô đốc qua sông ấy phải dùng thuyền hoặc bắc cầu phao, vả lại mùa này cũng đang là mùa mưa.

– Sao? Đã cho người đi ngược dòng xem xét chưa?

– Thưa chưa, thuộc hạ sẽ cho người đi tìm hiểu ngay. Thưa Tả Đô đốc, những năm gần đây trong dân có truyền nhau lời sấm: “Bao giờ rừng báng hết cây, Tào Khê hết nước Lý nay lại về”. Lời sấm này không rõ xuất phát từ đâu nhưng… liệu có khi nào linh ứng chăng?

– Ý ông là?

– Đầu nguồn Tào Khê là Xích Giang, Xích Giang chảy qua La Thành mà nơi ấy chẳng phải Long Xưởng đang nắm giữ sao?

Phạm Tu đăm chiêu một lát, ông đến bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân đất nện trước nhà suy nghĩ. Muốn đại sự thành công cần hội tụ đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Ông tin địa lợi đã có vì tiên vương chọn nơi này để lập lại cơ đồ. Phạm Tu cũng tin rằng, chỉ cần tìm được người mà tiên vương nhắc đến, nhất định sẽ nắm được thiên thời. Muốn hiệu triệu được dân chúng đứng dưới cờ cần danh chính ngôn thuận, song hành động sớm sợ rằng sẽ chẳng khác nào con bạc khát nước. Ông đã chờ mười bốn năm, không lẽ nào không chờ thêm vài tháng được nữa. Song, chậm quá thì sao? Là một vị tướng, từng đi từ cấp thấp đến chỉ huy vạn quân, Phạm Tu biết nếu không quyết đoán thì thời cơ sẽ qua đi.

Ông quay trở lại. Hơn chục cặp mắt đang dõi theo nhất cử nhất động của ông trong im lặng chờ đợi. Sau khi đã cân nhắc kỹ, Phạm Tu nói với Triệu Quang Phục:

– Lời ông nói không sai nhưng vẫn còn thiếu.

– Còn… còn thiếu gì? Mong Tả Đô đốc giảng giải giúp chúng thuộc hạ.

– Ông đọc lại lời sấm cho mọi người cùng nghe.

Triệu Quang Phục nhất thời ngẩn người tự hỏi, thì Cự Lượng nhanh nhảu đọc luôn. Lời sấm này lưu truyền trong dân, bất cứ ai ra khỏi làng đều có thể nghe được, vậy mà Phạm Tu mới nghe lần đầu. Dù ông cũng thường xuyên ra khỏi làng nhưng hiếm khi có dịp tiếp xúc với dân chúng.

– Dạ thưa bác, thưa mẹ, thưa chú và các anh chị, La Thành không có rừng báng! “Lý nay lại về” thì về đâu? Người ta nói vậy là kẻ đi xa sẽ về, nhưng Long Xưởng đang ở kinh thành, chẳng lẽ nào lại ám chỉ hắn ta? Ý của bác ấy chính là như thế.

Phạm Tu chưa kịp nói thì cô cháu gái yêu quý đã lên tiếng. Nếu là người khác phát ngôn thì Phạm Tu đã lườm hoặc nạt, nhưng vì là cô cháu gái này, ông lại mỉm cười lộ rõ vẻ hài lòng.

– Cháu Bình nói đúng, kinh thành không có rừng báng mà ở đây thì có, có rất nhiều. Vậy nên lời sấm chưa ứng nghiệm, hoặc giả sử có ứng nghiệm nhưng không phải Long Xưởng.

Tất cả bàn tán xôn xao, sau đó đều nhất trí rằng lời Phạm Tu là đ��ng.

– Hôm nay là một ngày trọng đại, ta sẽ nói rõ cho tất cả biết nguyên do vì sao chúng ta lại lập làng ở đây, ra sức tích trữ lương thảo, luyện binh mà không dựng cờ chiếm đất xưng vương.

Phạm Tu hít một hơi thật sâu.

– Mười bốn năm trước, đích thân bệ hạ đã truyền khẩu dụ và mật chỉ cho ta lập làng tại đây.

Tất cả đều im lặng quay sang nhìn nhau rồi nhìn Phạm Tu. Ông bảo Cự Lượng đi lấy hộp gỗ đặt trong gian buồng. Cự Lượng đem ra, Phạm Tu nhận lấy, rồi thành kính đặt lên ban thờ đang nghi ngút khói hương. Ông quỳ xuống khiến những người có mặt trong phòng vội làm theo.

– Tiên vương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Chỉ có lời Phạm Tu vang lên, bởi mọi người vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

– Hạ thần Phạm Tu, Tả Đô đốc, bề tôi trung thành của tiên vương, vâng theo khẩu dụ của người, hạ thần đã lập làng Vạn để chờ thời. Nay thấy thời cơ đã đến, hạ thần xin phép được công bố mật chỉ trước những bề tôi trung thành của tiên vương. Chúng thần trước sau nguyện một lòng vì nước, vì dân. Cúi xin tiên vương ngự trên cao chứng giám lòng thành, đưa đường chỉ lối cho chúng thần gầy dựng lại cơ nghiệp vương triều, đưa hậu nhân xứng đáng của tiên vương lên ngôi cao, giúp nước Vạn Xuân trường tồn muôn đời sau.

Phạm Tu dập đầu ba cái, ông đứng lên, cung kính lấy hộp gỗ xuống, quay lại. Hai dòng lệ đã tuôn rơi tự lúc nào. Phạm Tu tay run run mở hộp. Bên trong hộp có lót tấm lụa vàng, thứ lụa và màu sắc chỉ dành riêng cho triều đình, và chỉ có vua mới được dùng. Ông lấy chiếu chỉ đưa ra. Mọi người lại quỳ xuống hành lễ, không gian bỗng trở nên vô cùng trang trọng. Phạm Tu đọc to:

“Vâng thừa mệnh trời, nhà vua chiếu rằng: Phong Tả Đô đốc Phạm Tu làm Nhiếp chính đại thần, phò tá Hoàng thái tử theo chiếu truyền ngôi ban hành ngày Bính Thân, tháng Quý Hợi, năm Thiên Đức thứ 10. Phạm Tu có trách nhiệm bảo vệ ngọc tỷ truyền quốc và Thuận Thiên kiếm cho đến khi Hoàng thái tử tròn mười tám tuổi. Trẫm giao Phạm Tu lập làng Tam Vạn ở núi Linh Sơn. Sĩ tốt dưới trướng Phạm Tu là sĩ tốt của Trẫm. Sĩ tốt lập công, Phạm Tu thay Trẫm ban thưởng. Ngày Quý Mùi, tháng Quý Hợi, năm Thiên Đức thứ 10.”

– Tiên vương vạn tuế!

Tất cả những người có mặt trong phòng đồng thanh hô lớn. Phạm Tu đưa chiếu cho Phạm Quý Phi, lúc này mắt nàng đã ngấn lệ, để mọi người cùng xem. Còn ông, lẳng lặng bước ra cửa, nhắm hướng La Thành quỳ xuống bái vọng, nước mắt lưng tròng.

Từng dòng chữ này, nay thuộc về mái nhà truyen.free, mời độc giả cùng thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free