(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 7: 物歸原主 (Vật nguyên y chủ)
Chiều buông, những khóm lục bình lững lờ trôi trên dòng sông Thiên Đức. Đằng xa, những cánh chim nhỏ như chấm đen đang bay về tổ. Chương ngồi thẫn thờ, nỗi nhớ nhà dâng lên quặn thắt, nước mắt chực trào. Khói lam chiều bốc lên từ những mái bếp của các mái tranh trong thôn Đường Vỹ, quện vào những khóm tre ven sông. Nhà bà Cả Ngư nằm ở rìa làng, gần như tách biệt v���i thôn xóm, lại tọa lạc ven sông càng khiến cảnh vật thêm đìu hiu, buồn đến nao lòng.
Sau khi hỏi bà Cả Ngư về nơi bà đã tìm thấy mình, Chương quyết định tìm đến đó xem sao. Chẳng có lối đi rõ ràng, Chương đành giẫm lên cỏ, vạch cành lá mà tiến vào. Bà Cả Ngư kể hôm trước bà và cậu bé tên Tôn nào đó đã khiêng Chương về theo lối cánh đồng, nhưng lối ấy trống trải, Chương sợ bị ai đó nhìn thấy lại sinh chuyện phiền phức.
Lau sậy um tùm, cỏ tai voi mọc cao như rừng, xen lẫn vài loại cây mà Chương không biết tên. Lần mò gần cả tiếng đồng hồ, cuối cùng Chương cũng tìm thấy vệt bùn đất dài đã khô vẫn còn hằn rõ trên lá cỏ. Theo dấu vết đó, cậu tạm xác định được vị trí mà bà Cả Ngư đã nhắc đến. Nước triều dâng cao, ngập sâm sấp đến mắt cá chân.
Chương chép miệng thở dài, nhăn mặt nhìn bóng hoàng hôn. Mặt trời và mặt trăng ở nơi này có gì đó lạ lùng mà Chương chưa thể lý giải, chỉ là một cảm nhận mơ hồ. Quay lưng định trở về, bỗng Chương thấy một vật gì đó quen thuộc, trông như một cái túi. Nhìn kỹ hơn, c���u nhanh chóng nhận ra đó chính là chiếc túi thường được đặt trên baga xe máy, bên trong đựng mấy món đồ của mình. Mừng rỡ khôn xiết, Chương xắn quần cao tận bẹn, chậm rãi bước từng bước trong lớp sình lầy. Nước ngập sâm sấp mắt cá chân, nhưng bùn thì dính gần đến đầu gối.
Chương vui mừng nhặt chiếc túi nằm lẫn trong đống cỏ dại, vội vàng mở ra kiểm tra. Bên trong có một chiếc đèn pin LED siêu sáng, loại sạc được; một tấm tăng; con dao đa năng Victorinox Thụy Sĩ; mấy chiếc bàn chải đánh răng còn nguyên bao bì; tuýp kem đánh răng; rồi cả một vỉ thuốc Panadol xanh đỏ cùng vài loại thuốc khác. Đặc biệt còn có một lọ than hoạt tính, chắc ai đó lo cậu ăn phải đồ bậy gây tiêu chảy nên đã bỏ vào, cậu cũng không nhớ là ai. Ngoài ra còn có mấy chiếc bật lửa Bic, một móc chìa khóa hình la bàn bằng kim loại to bằng lòng bàn tay có giọt nước cân bằng, và một cuộn dây kẽm nhỏ.
Chương xem chiếc la bàn, thấy nó vẫn còn mới nên dùng được. Cuối cùng là một cây gậy ba khúc phòng thân làm từ titan siêu nhẹ, có nút bấm; ba bộ quần áo thể thao nhăn nhúm; và vài chiếc quần tam giác vẫn chưa cắt mác. Hóa ra những món đồ này là do mấy người bạn nhét vào nhờ Chương mang hộ. Bình thường Chương chẳng bao giờ để ý đến chúng, nhưng giờ đây, ở một nơi xa lạ không biết tên, có khi chúng lại trở nên hữu ích.
Nhìn quanh, Chương phát hiện lẫn trong bùn là chiếc mũ bảo hiểm cậu đã đội. Thoáng chút vui mừng vì tìm lại được món đồ mình vốn chẳng coi trọng, Chương suýt hét toáng lên khi nhận ra chiếc xe máy thân quen đang nằm trong bụi rậm, đầu một lạch nước nhỏ. Chìa khóa vẫn cắm trong ổ, nhưng ắc quy đã hết điện, còn bình xăng thì gần đầy. Chiếc xe chỉ bị xước xát nhẹ, không cong vành hay vỡ đèn, chẳng hiểu sao lại thế.
Chương vội vàng mở cốp xe. Bên trong có đôi Crocs màu đen, áo mưa dự phòng, cùng hai cuốn sổ quăn mép, vài cây bút bi cũ, một chiếc kéo thủ công, cuốn sổ bảo hành xe từ ngày mua vẫn chưa mở ra, và hơn chục tờ hóa đơn mua đồ từ đời tám hoánh nào. Xem ra, có lẽ chỉ đôi dép là hữu ích, vì nơi này chẳng có đường sá, chưa biết chiếc xe này có thể dùng vào việc gì. Ngẫm nghĩ giây lát, Chương tháo ắc quy xe đem về. Thứ này có thể cần, thậm chí rất cần, bởi ngay cả người đần cũng hiểu: có điện là có ánh sáng, mà có ánh sáng ắt sẽ có nền văn minh.
Chương quyết định sáng mai dậy sớm, tìm cách đem chiếc xe về giấu. Dù sao đây cũng là một tài sản, cả một đống tiền, lỡ sau này trở về được mà không có xe thì biết giải thích ra sao với bố mẹ đây.
Chương hồ hởi đem những thứ vừa tìm được về khoe với bà Cả Ngư. Bà cụ cũng vui lây dù chẳng hiểu những gì Chương nói. Bà đồng ý cho Chương đào một chỗ trú ẩn trong đống rơm để giấu thứ mà cậu gọi là “xe máy gì đó”.
Ngay sau bữa tối, Chương hăm hở đào cái hố sâu thêm chừng năm mươi phân rồi mở rộng ra chẳng khác nào một... huyệt mộ. Hôm sau, bà Cả Ngư giúp cậu kéo chiếc xe về nhà, chưa kể còn phải di chuyển đống rơm to nhập lại thành một khối để phủ kín cái hố Chương đã đào.
Tìm thấy chút niềm vui sau hơn chục ngày cô độc, Chương chợt nghĩ đến viễn cảnh mình sẽ mắc kẹt tại nơi này, có khi sẽ chết già. Cậu nghĩ bản thân phải làm gì đó thay vì cả ngày chỉ đi ra đi vào ăn bám bà cụ.
Trong chiếc laptop của Chương có lưu nhiều tài liệu. Cậu mở máy lục tìm những thứ mà bản thân cảm thấy phù hợp với nơi này, nhưng tốn cả tiếng đồng hồ cũng chẳng có gì hữu ích. Chương học kinh doanh, nên trong máy toàn là tài liệu liên quan đến kinh doanh, marketing và những thứ tương tự. Đó đều là những kiến thức giúp con người ta trở nên giàu có, nhưng bây giờ, Chương cần phải tồn tại trước đã.
Sự kiên trì của cậu cũng mang lại chút kết quả. Trên ứng dụng YouTube, Chương đã tải về nhiều video tưởng chừng như vô thưởng vô phạt, ví dụ như cách làm thủy điện nhỏ, lý do máy bay bay được, cách tạo ra thuốc súng, và cả vài chục video linh tinh khác. Xem ra thời gian ngồi xem các video hướng dẫn cũng không hề lãng phí.
Laptop rồi sẽ hết pin, Chương vội vàng ghi chép vắn tắt tất cả những gì cần thiết vào hai cuốn sổ quăn mép.
Cậu miệt mài viết trong khoảng hơn sáu tiếng cho đến khi chiếc laptop sập nguồn.
Chương vẫn còn máy tính bảng, điện thoại và một cục sạc dự phòng đa năng 50.000mAh, ít nhất có thể sạc được 10 lần cho điện thoại. Mỗi lần sạc đầy, điện thoại có thể dùng cả ngày. Điều Chương không rõ là không biết pin sẽ hao hụt sau bao lâu, và nếu không dùng mạng thì điện thoại có thể dùng được bao ngày. Bà Cả Ngư không hiểu những điều Chương làm nhưng bà cũng không hỏi, bởi lẽ sự xuất hiện của cậu trong nhà bà cụ đã là một chuyện lạ rồi.
Bà được thần nhân mách bảo. Với một người hàng tháng đều đi chùa như bà, lời thần nhân là trên hết, bà tuyệt đối tin theo. Thần nhân bảo rằng, nếu bà chăm sóc cho người mà bà cứu, người đó sẽ đưa chồng con bà trở về, ngày sau bà không còn phải lo cái ăn cái mặc, ba đời phú quý. Nhưng bà Cả Ngư chỉ quan tâm đến vế trước, mong chồng con bình yên trở về, thế là đủ.
Hơn chục năm qua, rau cháo qua ngày, gia đình sum vầy là điều bà vẫn khấn nguyện mỗi khi lên chùa. Nói thì nói vậy, bà chẳng biết cậu thanh niên kỳ lạ này sẽ đưa chồng con bà về bằng cách nào. Cậu ta có vẻ hiền lành, ngoan ngoãn, chẳng phải con nhà võ, cái gì cũng không biết, cái gì cũng hỏi han y như trẻ lên ba. Nay cậu ta lại đem về những thứ kỳ lạ, hẳn là chỉ có ở kinh thành. Có khi nào cậu này là con của bậc vương tôn nào đó đang lánh nạn? Chỉ có vương tôn công tử mới không hiểu cuộc sống dân dã, và ngược lại. Nghĩ vậy, bà Cả Ngư càng tin vào những lời thần nhân mách bảo.
Chương tốn mất mấy ngày đọc lại những gì đã ghi chép, cố gắng ghi nhớ, vắt óc suy nghĩ. Và rồi cậu nhớ lại khoảnh khắc mình rơi khỏi cầu, nhớ tiếng sấm, ánh chớp chói sáng.
“Nếu mình và chiếc xe máy rơi cắm đầu xuống sông, mà chiếc xe lại nằm trong bụi như thể có ai đó dựng vào, vậy thì chiếc ô tô to đùng kia liệu cũng rơi đến đây hay đã chìm xuống sông rồi?”
Chương quyết định mở rộng phạm vi tìm kiếm chiếc ô tô để ngày trôi qua có ích hơn. Bà Cả Ngư nuôi cậu hai bữa cơm độn ngô khoai mỗi ngày; sáng thì có hôm bắp ngô, hôm khác khoai luộc, có bữa lại là ốc.
“Mình phải làm gì đó để đền ơn bà cụ. Thanh niên sức dài vai rộng mà cứ ăn với nằm thế này mãi cũng không phải là cách hay.”
Chương đội nón, cầm gậy ba khúc vạch từng bụi cây ngọn cỏ suốt cả ngày trời nhưng chẳng thấy gì. Cậu nghĩ đến một khả năng là chiếc ô tô đã rơi xuống sông vì nó nặng, còn cậu và chiếc xe máy chắc sóng đánh dạt vào đây. Nhưng lạ thay, chiếc xe máy lại không hề dính bùn đất, thế nghĩa là sao nhỉ?
Chiều tà, Chương thất thểu ra về. Nhìn mặt trời đỏ rực như quả cầu lửa in bóng trên mặt sông mênh mông, bỗng nhiên cậu nhớ ra điều gì đó, vội ba chân bốn cẳng phi nhanh. Đặt la bàn xuống đất, Chương ngồi nhìn rồi xoay cho kim chỉ hướng chính Bắc trùng với giọt nước cân bằng. Theo những gì Chương biết từ ngày còn nhỏ, kiến thức cơ bản là mặt trời mọc đằng Đông. Vậy tại sao bây giờ, mặt trời đang lặn lại ở đằng Đông, phía bên phải kim la bàn?
“Đồ rẻ tiền này chắc hỏng rồi.”
Chương tĩnh tâm lục lại trí nhớ để xác định phương hướng. Đêm đó, từ Thủ đô về, cậu đã đi từ bờ Bắc sang bờ Nam sông Thiên Đức. Bà Cả Ngư cũng bảo đây là bờ Nam, vậy là đúng hướng Bắc Nam. Nhưng tại sao mặt trời lại mọc ngược hướng?
“Bãi bồi ven sông, đúng rồi.”
Chương nhớ con sông Thiên Đức ở quê mình không rộng mênh mông như thế này, vì cầu Thiên Đức dài khoảng năm trăm mét tính cả đường dẫn, trong khi hai bên bờ sông như Chương thấy mấy ngày nay phải cách nhau ít nhất đến cây số.
“Nếu mỗi năm con sông này bồi đắp phù sa một phân thì xem nào… một trăm năm được một mét, nghìn năm thì mười mét. Vạn Xuân cách thời mình sống mười lăm thế kỷ thì sông hẹp đi mười lăm mét ư? Cái này phải hỏi mấy người học bên Thủy lợi họ mới biết, nhưng mà cũng có lý nhỉ? Phù sa không thể mỗi năm chỉ bồi đắp một phân như vậy, có khi hai đến năm phân thì sao?”
Chương lẩm nhẩm một mình cả trong bữa tối.
“Lúc va chạm, mình đã lên cầu được một đoạn, hình như cũng phải năm mươi mét chứ không ít đâu. Chỉ có thể là vậy thì mình mới không rơi tõm xuống sông, mà rơi xuống bờ sông.”
Chương hỏi bà Cả Ngư:
“Lúc bà tìm thấy cháu, cháu nằm sấp hay ngửa ạ?”
Bà Cả Ngư nhớ lại rồi bảo là nằm sấp. Điều này càng khiến Chương tin vào nhận định của bản thân, vì nếu nằm sấp thì đã toi đời vì no bụng nước rồi. Chỉ có thể là vậy, chắc chắn cậu đã rơi xuống bờ sông, nơi bùn lầy, đất mềm và nhiều cỏ dại.
Chương tạm tin vào suy luận này và rằng chiếc xe ô tô không xuyên không đến đây, nó đã nằm dưới lòng sông Thiên Đức quê cậu. Tài xế có thể đã không còn, hoặc biết đâu anh ta bơi được vào bờ. Còn cậu thì ngồi đây, chẳng biết ai may mắn hơn ai nữa.
Gió ngoài sông thổi vào mát rượi. Chương nằm miên man theo đuổi những suy nghĩ riêng rồi chìm vào giấc ngủ, cho đến khi giật mình tỉnh giấc bởi một tiếng sấm lớn lúc trời gần sáng. Mắt nhắm mắt mở, Chương ngồi nhìn qua khung cửa sổ. Có mấy ánh chớp sáng lóa mắt, rồi cậu nghe một tiếng uỳnh ở mạn lau sậy, hình như không phải tiếng sấm.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ độc quyền từ truyen.free.