Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 87: Rung cây doạ khỉ

Chương không phải quá lo lắng về việc quân. Anh dành trọn một ngày để họp và gặp gỡ từng chỉ huy cấp tiểu đội, lắng nghe tâm tư, nguyện vọng và đặc biệt là những góp ý chân thành từ họ. Chương khuyến khích điều này, bởi anh hiểu rõ một cánh én chẳng thể làm nên mùa xuân.

Từ những mong muốn của binh sĩ, Chương biết mình phải nghĩ ra cái gì đó để quân thiện chiến hơn, tăng tính cơ động.

Lâm Uyển Như ngỏ ý muốn dâng toàn bộ gia sản cho quân đội, nhưng Chương chỉ đồng ý nhận người. Khi Uyển Như không chấp nhận, Duệ đã lên tiếng can thiệp, khiến Chương đành phải triệu tập cuộc họp cổ đông Công ty Thiên Đức. Số bạc vàng Lâm Uyển Như mang đến đã được Chương đổi thành hai mươi lăm phần trăm cổ phần, đồng thời bổ nhiệm Uyển Như làm Trưởng phòng kinh doanh, thay thế Thiên Bình.

Số bạc vàng thu được từ việc bán cổ phần rất lớn. Một phần được Chương dặn Duệ gửi về Thiên Gia Bảo Hựu, ba phần dùng để trả hết nợ cho ông Cả Lụa. Sáu phần còn lại, cả bốn người quyết định nhập vào làm vốn của công ty, phục vụ việc buôn bán của Uyển Như. Uyển Như có quyền quyết định mua bán gì tùy ý, chuyện tiền bạc sẽ bàn với Duệ, chỉ khi có khó khăn mới hỏi Chương.

Lương của quân sĩ Vũ Thắng vẫn giữ theo cách Uyển Như từng trả. Còn quân sĩ Thiên Đức cũng được tăng lương thành 25 đồng một tháng. Chỉ huy tiểu đội nhận 30 đồng, trung đội 40 đồng, đại đội 50 đồng. Tiểu đoàn trưởng và phó mỗi người nhận 60 đồng, tương đương 1 tiền trong một tháng. Vị chi, mỗi tháng, tổng lương bổng cho binh sĩ và các đơn vị nhỏ trực thuộc (không tính quân Vũ Thắng) vào khoảng 120 nén bạc. Theo cách tính của Chương, số tiền này tương đương 1,4 tỷ đồng. Binh sĩ lập công hay có phát kiến hay đều được thưởng gạo hoặc tiền.

Chương mượn từ Thiên Gia Bảo Hựu ba người thợ rèn lành nghề đến gặp riêng để hỏi chuyện. Sau đó, anh triệu tập các Đại đội trưởng để bàn bạc chuyện cơ mật.

Người dân Vạn Xuân vẫn sử dụng xe bò kéo với trục và bánh xe hoàn toàn bằng gỗ, hạn chế khả năng chuyên chở nặng và di chuyển chậm chạp. Vì vậy, trước mắt, cần có những cải tiến nhất định để phục vụ cho việc quân.

Chương đưa ra bản vẽ xe rùa có một bánh lớn làm bằng gỗ, nan hoa cũng bằng gỗ, vòng bi (bạc đạn) cũng làm bằng gỗ. Xe rùa có thể phục vụ nhiều mục đích, kể cả vận chuyển thương binh, giúp chỉ cần một người cũng có thể khiêng. Khi hành quân, xe rùa có thể chở được vài quả đạn đá hoặc chông cùng lương thực.

Lâm Uyển Như nhận định đây là một phát kiến vĩ đại. Mọi người nhất trí rằng mỗi xe rùa sẽ ��ược trang bị thêm một rìu hoặc xà beng. Trong trường hợp phải bỏ lại, chúng cần được phá hủy hoàn toàn, không để lọt vào tay địch. Mỗi tiểu đội tự trang bị xe rùa theo nhu cầu nhưng không được ít hơn năm xe.

Đối với xe bò kéo hoặc trâu kéo, Chương sẽ cùng làm việc với các thợ rèn để làm ra vòng bi bằng sắt và ốp sắt lên bánh xe, giúp xe kéo nhanh hơn, chở được nặng hơn.

Chương cùng Thiên Bình cũng đến gặp Bùi Thị Xuân để trao đổi về việc cải tiến nỏ Liên Châu. Mục tiêu là trang bị nỏ cho tất cả nữ binh thuộc cả hai quân. Việc bảo mật cách chế tạo nỏ được ưu tiên hàng đầu, tiếp đến là đảm bảo độ chính xác và lực sát thương khi bắn.

Khoảng một tuần sau trận chiến, Chương cho gọi Phạm Bạch Hổ cùng hai chỉ huy dưới quyền là Dương Cát Lợi và Trần Thái Bộc. Bộc và Lợi từng chiến thắng trong cuộc thi năm trước, nay là Trung đội trưởng 1 và 2 của Đại đội Thần Sấm.

Cuộc họp có thêm Cự Lượng, Trương Lôi và không thiếu mặt ba cô gái. Mặc dù không ai nói ra, nhưng Cự Lượng và những người khác đều ngầm hiểu rằng ba cô gái này là người tâm phúc của chủ tướng, nên việc họ tham gia cuộc họp là điều tất yếu.

Song sự thực không phải vậy.

Chương cho biết sẽ cải tiến pháo. Đầu tiên là gắn bánh xe ốp sắt có vòng bi để di chuyển nhanh hơn khi cần, đồng thời làm giảm xóc bằng tre, mây để giảm độ giật khi bắn. Lâm Uyển Như sẽ tăng cường mua quặng sắt, đồng từ nguồn lợi nhuận của công ty Vạn Xuân để cải tiến pháo. Một vài chi tiết của pháo cũng sẽ dần được kim loại hóa.

Đạn pháo vẫn chia làm hai loại chính: đá và cầu gai, với ba kích cỡ. Mỗi loại đạn pháo cần có sẵn một nghìn viên. Số lượng pháo đặt quanh quân doanh cũng phải đảm bảo tối thiểu ba mươi khẩu hạng nặng và năm khẩu hạng nhẹ do đội Thần Vũ quản lý. Về cơ bản, pháo hạng nhẹ vẫn sẽ chịu sự quản lý của Bạch Hổ khi cần. Tuy nhiên, qua thực chiến, Chương nhận thấy cần có pháo cơ động để hỗ trợ bộ binh khi tấn công. Nhưng vì đây là vũ khí mật, chưa thể trang bị lẫn vào bộ binh mà cần có sự hiệp đồng tác chiến.

Lần đầu tiên, Chương nói với Bạch Hổ, Cát Lợi và Thái Bộc về chiến thuật “tiền pháo hậu xung” nhằm giảm bớt thương vong cho bộ binh, hoặc khi bộ binh buộc phải rút chạy thì pháo sẽ bắn chặn hậu. Để đạt được điều đó, pháo cần bắn chuẩn xác và có tầm bắn xa.

Tiếp đó, Chương giảng giải thêm cách bày trận pháo, một trong số đó là hỏa khí phân tán, hỏa lực tập trung.

Những điều Chương chia sẻ đều là kinh nghiệm xương máu được đúc kết từ các thế hệ cha ông ở nơi anh đến. Giờ đây, anh truyền đạt lại kiến thức ấy cho tướng sĩ Thiên Đức. Không chỉ các sĩ quan, mà cả ba cô gái, đặc biệt là Lâm Uyển Như vừa gia nhập, cũng say mê lắng nghe. Họ không thể hiểu vì sao chàng trai mình yêu mến lại có thể thông tuệ đến nhường vậy.

Sau cùng, Chương yêu cầu Bạch Hổ tìm vị trí thích hợp bên bờ sông, chỉ giữ lại mười khẩu trên sườn núi, còn lại đem hết ra bờ sông tập bắn. Mục đích cần đạt được là bắn xa nhất có thể.

– Ngày bắn, đêm bắn! – Chương nói. – Cần cho đội pháo binh tất cả đều thành thục, ngày sau mỗi người đều có thể trở thành chỉ huy. Ta muốn một ngày nào đó Thiên Đức có đến hai trăm vị chỉ huy pháo binh.

– Hai… hai trăm? – Cự Lượng há hốc miệng.

– Đúng, tương đương ba đến bốn vạn quân pháo binh.

Chương nói nửa đùa nửa thật trong khi mọi người nhìn nhau, chỉ có ba cô gái mờ mắt vì yêu thì tin là thật.

– Nhờ anh Lượng với chú Lôi cho quân canh phòng, tuyệt đối không được để dân thấy pháo. Nếu cần thì dựng phên tre che kín pháo và… à… cả che nắng mưa cho pháo binh nữa.

Đến chỗ này thật chẳng ai hiểu Chương muốn làm gì. Phải biết rằng để có một viên đạn đá hoặc đạn gạch nung cũng rất kỳ công, đâu thể đem ra bắn hú họa.

Biết mọi người thắc mắc, Chương hỏi Duệ:

– Một tháng mình trả lương quân sĩ khoảng 130 nén em nhỉ?

– 125 nén tất cả ạ. – Duệ đáp.

– Được, vậy chúng ta sẽ biến gạch đá thành bạc.

– Anh Chương, hồi trước anh bảo rằng anh đang nghiên cứu biến nước bọt thành tiền nhưng em chưa thấy. – Thiên Bình hỏi.

– Ừ, thì bây giờ anh biến đá với gạch thành bạc cũng được vậy.

– Bằng cách nào?

– Việc quân cơ, không nói được.

Chương đáp mà ánh mắt lộ rõ vẻ tinh quái khiến ai nấy đều nhìn nhau lắc đầu.

Một ngày sau, Bạch Hổ dẫn Yết Kiêu đến gặp Chương. Nhờ Yết Kiêu cho ý kiến dựa theo địa hình bờ sông, Chương quyết định chọn một dải đất gần làng Nung vì lòng sông chỗ ấy hẹp nhất. Chương bảo Cự Lượng cho quân quây phên, làm lán tạm ở nơi ấy.

Bạch Hổ nhờ quân Thiên Gia Bảo Hựu di chuyển pháo trên sườn núi xuống trong đêm. Mười khẩu pháo trên sườn núi thì Phạm Bạch Hổ cùng quân sĩ phải tự mình di chuyển. Anh còn mượn thêm chín khẩu pháo hạng nhẹ từ ba làng Vạn, cùng với đội quân của Bùi Thị Xuân. Thiên Bình cũng phải đưa quân Thần Vũ đến tập bắn.

Yết Kiêu cho làm tạm hàng chục bè tre, gắn bù nhìn rơm neo ở giữa dòng và gần mạn bờ Bắc. Ngay cả quân Thiên Đức còn không biết chủ tướng định làm gì, nói chi đến quân của Thiên Gia Bảo Hựu.

Ai nấy đều vô cùng tò mò.

Lán trại tạm được dựng dài cả trăm trượng ngay bờ sông. Từ bờ đối diện nhìn sang, pháo hoàn toàn bị che khuất bởi những tấm phên.

Đội pháo binh và đội nữ binh của hai bên, tổng cộng bốn trăm người, họp trong làng Nhất Vạn. Chương nói rõ hơn về nhiệm vụ, trong đó nữ binh chia làm chín nhóm, dùng pháo hạng nhẹ nhắm bắn những tấm bè tre, bắn đến khi nào trúng tối thiểu năm trên mười mục tiêu chỉ định thì được nghỉ. Nếu bắn lung tung hết đạn mà vẫn chưa đạt yêu cầu, họ phải tự làm đạn mà bắn, đạn loại gì thì tùy.

Pháo hạng nặng có hai mươi lăm khẩu, chia làm hai mươi lăm đội, cách thức có khác đội nữ binh. Một là đạn phải không rơi xuống sông, hai là phải bắn trúng mục tiêu do chỉ huy chọn. Mục tiêu có thể là bụi cây, bụi cỏ nào đó. Bắn trúng năm trên mười lượt là đạt.

Ba nhóm nhất, nhì, ba của mỗi bên trai, gái sẽ được thưởng 1 quan và mỗi người trong nhóm sẽ nhận thêm một bộ quần áo mới cùng ba đấu gạo trắng.

Từ tướng sĩ đến binh lính đều nghĩ Chương đang tổ chức cuộc thi bắn súng giỏi, nhưng ai nấy đều thắc mắc chung một điều: tại sao lại chọn địa điểm bắn ở đó và bắn sang bờ Bắc làm gì.

Bỉnh Di cũng chỉ biết nói với mọi người:

– Thằng Chương từ trước đến nay không bao giờ làm gì vô bổ, rõ ràng nó đang có âm mưu gì đó. Nếu chỉ tập bắn thì kéo nhau vào núi chẳng phải có thể nhặt lại đạn sau khi bắn ư?

– Có thể nó muốn rèn quân, kiểu như bắn bậy thì t��� đi mà đẽo đá ấy. – Triệu Quang Phục đoán.

– Cái thằng ranh này thật biết cách khiến người ta tò mò nhấp nhổm.

Ngay cả Phạm Tu cũng ngày nào cũng cưỡi ngựa ra xem việc dựng lán và chia đạn pháo cho từng nhóm. Ông dò hỏi con trai mình là Bạch Hổ, nhưng Bạch Hổ cũng lắc đầu không biết gì.

Bà Dung cũng đến xem rồi về làng nói rằng: “Tế tử của ta chắc đang chuẩn bị cho việc đánh Vũ Ninh vương”.

Thiên Bình, Duệ, Uyển Như ngọt nhạt hỏi Chương nhưng anh tỉnh bơ bảo đây chỉ là một cuộc thi.

Chương gặp Ngọc, xin vải vụn và quần áo cũ rách nát rồi đưa cho Bạch Hổ. Anh dặn Bạch Hổ dùng chúng quấn quanh những viên đạn đá nhỏ sẽ bắn vào ban đêm. Ngoài vải vóc tẩm dầu lạc, còn có thể quấn thêm dây leo khô dễ cháy, miễn sao đạn cháy có thể bắn qua sông.

– Ban đêm cậu cho bắn sang đó cái gì cũng được, kể cả một viên gạch nhưng phải có lửa.

– Mục tiêu thì sao anh Chương?

– Đấy, bắn được qua bờ sông, bắn vui thôi cũng được. Ta muốn người bờ Bắc thấy lửa trên trời, vậy nên cậu bắn cao cho rơi lung tung xuống sông cũng chẳng sao. Cốt yếu là cho anh em thành thục, bắn nhanh.

– Anh muốn phá quấy bọn họ phải không?

– Suỵt! Ta muốn trấn tiền của Vũ Ninh vương. Tả Đô đốc có hỏi cũng không nói, nghe chưa?

– Sao lại trấn được tiền của ông ta nhỉ?

– Cậu cứ xem, trên đời này, người ta thường sợ những thứ mình không biết. Nếu tiền có thể giúp họ yên thân thì quá dễ dàng, ông ta đâu thiếu gì tiền. Hừ! Các quân sĩ Thiên Đức đã thiệt mạng hôm nọ cũng sẽ ngậm cười nơi chín suối, ta sẽ không để họ chết oan đâu.

Và thế là vào một sáng, mặt trời mới ló đằng Tây thì các khẩu pháo bắt đầu nhả đạn. Sau khi được thay cần là những thân cây nhỏ, có độ dẻo và chắc thì tầm bắn của pháo đá xa hơn khoảng hai mươi phần trăm so với hai thân tre buộc làm một. Hướng bắn cũng chuẩn hơn vì tay đòn được cố định bằng hai sợi dây da buộc hai bên giúp cho cần bắn khi vung lên sẽ giảm biên độ lắc ngang.

Dù vô tình hay cố ý, tháp canh nằm sâu khoảng năm mươi trượng so với bờ Bắc đã trở thành đích ngắm của những khẩu pháo hạng nặng. Lòng sông rộng hơn trăm trượng, nhưng pháo đã được cải thiện tầm bắn, nên những viên đạn đá tròn đường kính khoảng hai mươi lăm phân vẫn có thể bắn vượt qua. Tuy nhiên, bắn trúng tháp canh lại không phải là điều dễ dàng.

Các khẩu pháo lớn lần lượt khai hỏa, nhưng vì khoảng cách xa, không có ống nhòm, và vị trí đặt pháo lại ngang tầm với mục tiêu, nên mỗi phát bắn đều dựa vào cảm giác. Những viên gạch vồ cũng được đem ra làm đạn nhưng bắn gần cả canh giờ mà không trúng mục tiêu.

Bạch Hổ đổi ý cho pháo bắn vào những lùm cây ven bờ. Tầm nhìn tốt hơn nên có khoảng hai mươi phần trăm đạn trúng mục tiêu.

Sau gần nửa buổi sáng, gần hai trăm người nhận ra việc này không hề dễ dàng, nên họ ngồi lại bàn tính với nhau để tìm cách giải quyết. Nhớ lời dặn của Chương là đạn cần tròn và thực tế đã thấy đạn tròn bay xa hơn. Bạch Hổ đi hỏi Chương. Chương mang theo một mâm gỗ và một sợi dây, bảo các chỉ huy đo từ vị trí đặt khẩu pháo lớn một trăm trượng dọc theo bờ sông về phía Tây rồi cắm tạm một cọc tre. Sau đó, Chương vẽ lên mâm cát: số 1 là vị trí anh đang đứng, số 2 là vị trí đặt pháo, rồi kẻ một đường thẳng nối hai điểm.

– Từ số 1 đến số 2 là một trăm trượng, một đường thẳng tắp, các cậu phải nhớ rõ điều này.

Tiếp đó, Chương hướng dẫn mọi người dùng sợi dây đưa lên ngang tầm mắt, lấy điểm số 2 làm mốc, căng dây cho đến khi chạm nóc tháp canh thì dừng lại, rồi cắt dây.

– Bởi nơi các cậu đặt pháo đối diện với tháp canh nên ta gọi cái tháp canh này là số 3 nhé. Chúng ta không thể qua sông, nhưng các cậu có thể đo trên cánh đồng. Đây nhé, đứng nguyên vị trí cũ, đưa dây ngang tầm mắt di chuyển sang bên trái. Tại điểm cuối của sợi dây, các cậu hãy cắm cọc đánh dấu. Sau đó, đo từ vị trí số 2 (nơi đặt khẩu pháo) đến chỗ vừa cắm cọc, ta gọi là số 4.

Bạch Hổ cùng các chỉ huy làm theo, đo được một trăm bảy mươi trượng từ vị trí pháo đến cọc vừa cắm. Yêu cầu là cái cọc, khẩu pháo và tháp canh bên kia sông phải nằm trên một đường thẳng.

– Đây có thể coi là nguyên lý tam giác cân với hai cạnh bằng nhau.

Vừa nói Chương vừa dùng que vẽ trên cát, giảng giải cho binh sĩ.

– Có thể chưa chính xác tuyệt đối nhưng ta tin rằng đúng đến chín phần mười. Muốn biết thì các cậu thử tầm bắn khoảng một trăm bảy mươi trượng rồi điều chỉnh thêm.

Chương dạy thêm cho Bạch Hổ và đồng đội về tam giác có cạnh huyền, theo đó, pháo đặt cao hơn sẽ bắn xa hơn so với pháo đặt thấp.

Từ cách ước lượng sơ khai ban đầu đó, sau này đội pháo binh đã chọn ra những người sáng dạ nhất để đi quan sát, thám thính, đo đạc, tính toán và ước lượng trước các yếu tố bắn. Các khẩu pháo sau đó sẽ đặt đạn, chỉnh nấc chắn phù hợp theo số liệu được cung cấp và khai hỏa mà không cần phải nhìn trực tiếp nữa.

Bạch Hổ hỏi liệu có thể chế tạo một khẩu pháo lớn hơn nữa không. Chương đáp rằng nếu làm lớn thì chỉ nên đặt trong quân doanh, không cần quá nhiều, và đạn cũng sẽ lớn theo. Tuy nhiên, tầm bắn không vì thế mà xa hơn, mà chỉ cải thiện tính sát thương. Chương hứa sẽ vẽ ra một bản thiết kế ưu việt hơn. Khi ấy, máy bắn đá sẽ hoàn toàn bằng gỗ, nhưng mỗi máy sẽ kèm theo hai chiếc rìu. Mục đích là để phòng khi phải bỏ lại, quân lính có thể phá hủy bánh xe, chặt dây, mang cần đi, không để rơi vào tay địch. Nếu có đủ thời gian thì đốt cháy hoàn toàn.

Đúng như Chương nói, sau bốn lần chỉnh bắn, đến lần thứ năm, viên đạn đá rơi thủng mái tháp canh bằng rơm. Ai nấy vui mừng khôn xiết, họ tự đặt cho chủ tướng biệt danh "Thần pháo", khiến Chương cũng phải đỏ mặt.

Đội nữ binh có phần công việc dễ dàng hơn, lại được các tráng niên chỉ bảo tỉ mỉ, nên chỉ sau hai ngày các cô đã có thể bắn trúng mục tiêu, dù vẫn còn chậm chạp. Nhờ việc tập bắn pháo, vài chục cặp đôi đã nên duyên, sau này Chương được làm đại diện nhà trai còn Tả Đô đốc làm đại diện nhà gái.

Đêm xuống, cuộc vui mới thực sự bắt đầu. Bạch Hổ và các nữ binh thi nhau bắn lung tung đạn cháy qua sông. Bạch Hổ dặn cứ lấy gạch, đá hay bất cứ thứ gì có thể cháy được mà không rơi xuống sông. Thế nên, các chàng trai và cô gái đã vào rừng đốn củi làm đạn bắn vào ban đêm. Nhờ vậy, thao tác của họ trở nên thuần thục, ai cũng như ai, chỉ có số ít vượt trội hơn nhưng không đáng kể.

Trong vài ngày, hàng nghìn quả đạn đủ loại đã được bắn qua sông. Dù không ai thiệt mạng, nhưng nỗi sợ hãi đã lan truyền trong quân lính và một bộ phận dân chúng bờ Bắc. Sứ tướng Khánh và Vũ Ninh vương không thể lý giải đối phương đã dùng cách gì mà ném được những tảng đá nặng qua sông. Cử quân đi thám thính, họ chỉ thấy những tấm phên quây che giấu một thứ gì đó bên trong.

Binh sĩ thất trận trở về từ cả hai cánh quân đều kể rằng đá, chông rơi từ trên trời xuống. Tòa thành Bát Vạn này, nếu bị những thứ chông, đá đó ném vào thì khác gì cá nằm trong rọ? Tường thành cao ba trượng cũng chẳng thể làm gì được, thật không lo không được.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những dòng chữ được dệt nên bằng sự tận tâm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free