Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 88: Nữ tử nhập thành

Nghe tin sứ giả của Thiên Đức quân xin được diện kiến, Vũ Ninh vương lập tức triệu tập bá quan văn võ đến phủ. Chẳng riêng Vũ Ninh vương, tất cả quan lại dưới trướng đều xôn xao bàn tán khi hay tin sứ giả lại là hai cô gái trẻ tuổi, mà cô nào cô nấy cũng vô cùng xinh đẹp.

Sứ tướng Khánh nhận ra một trong hai cô gái ấy là Lâm Uyển Như, một thương nhân của Lâm gia. Nàng vẫn thường mua ngũ cốc, bán vải vóc, muối mắm, đôi khi cả ngựa cho quân của Khánh.

-Thiên Đức quân hết người rồi hay sao, hay lại sợ chết mà phải cử hai tiểu thư làm sứ giả đến đây?

-Thưa ngài, tiểu nữ vốn là thương nhân, giao thương với nhiều bên, rõ đường đi nước bước nên được chủ tướng Thiên Đức tin tưởng nhờ làm sứ giả. Vị này là Nguyễn Diệu Huyền, Trợ lý quân lực kiêm thư ký riêng của chủ tướng Thiên Đức quân. Nàng đến đây để chuyển lời.

-Trợ lý quân lực là gì? Thư ký là gì mà nghe lạ vậy?

-Có thể coi là người thân cận, được chủ tướng Thiên Đức giao phó thay mặt, thưa ngài.

Vũ Ninh vương cười khẩy một tiếng, hai bên tả hữu cũng hùa theo cười vang, một kẻ buột miệng nói:

-Cô ta mới đôi mươi, biết gì được việc đại sự? Hẳn chỉ là người tình hoặc thê thiếp của kẻ tự xưng làm loạn kia mà thôi.

Tiếng cười chế giễu càng lúc càng lớn, nhưng hai cô gái vẫn bình thản như không hề nghe thấy.

-Tiểu nữ nghe nói dưới trướng Vũ Ninh vương anh minh có nhiều bậc hiền tài, nho sĩ đông đảo không đếm xuể. - Duệ chắp tay cung kính nói. - Lần đầu được đến diện kiến Vương, nào ngờ nhân sĩ dưới trướng ngài cũng chỉ là những kẻ cao ngạo, tầm nhìn thiển cận, coi thường người khác. Xưa nay bậc sĩ phu thường nho nhã, lời nói ra không thể giống kẻ thất học đầu đường xó chợ. Xin Vương thứ lỗi nếu tiểu nữ có lời nào mạo phạm.

-Con ranh miệng còn hôi sữa này dám mắng chửi bọn ta ư? Mày to gan đến thế sao?

-Xin hỏi vị đại nhân đây là ai?

-Ta chính là Nhật Hiệu.

-Nhật Hiệu đại nhân chắc hẳn đã nghe nhầm. Tiểu nữ đang không hề nói đến ngài, sao ngài lại vội vơ vào như vậy?

-Cái… cái con ả này, miệng lưỡi… hừ!

-Thưa Vương, thưa các vị đại nhân. Ở chỗ tiểu nữ, khi có khách đến và chủ tướng tiếp chuyện, kẻ dưới chỉ được phép lên tiếng khi chủ tướng cho phép. Dù khách có thân phận thế nào cũng vẫn là khách, nhưng các ngài ở đây lại nhục mạ tiểu nữ, xem thường chủ tướng của tiểu nữ trong khi tiểu nữ là sứ giả. Theo phép tắc xưa nay, hành động như vậy là hoàn toàn không đúng.

-Đất Vạn Xuân xưa nay chưa từng có sứ giả là nữ nhân. Việc của ngươi lẽ ra chỉ là bếp núc, giường chiếu mà thôi.

-Lời Nhật Hiệu đại nhân nói quả không sai, nhưng Thiên Đức quân từ lúc dựng cờ đến nay chỉ xem trọng tài năng, chứ không để tâm đến tuổi tác hay giới tính. Ai có tài đều sẽ được trọng dụng.

-Hừ! Ý ngươi nói mình là kẻ có tài ư? Ngươi rốt cuộc được bao nhiêu tuổi?

-Ta năm nay mười chín tuổi.

-Vậy tài năng của ngươi là gì?

-Nay tiểu nữ đến yết kiến Vương, không phải để thi tài. Nếu Nhật Hiệu đại nhân muốn biết tài năng của tiểu nữ, ngài hẳn là bậc nho sĩ, tiểu nữ sẵn sàng phân cao thấp với ngài. Tiểu nữ thua cũng chẳng sao, bởi tiểu nữ còn trẻ, hãy còn phải học hỏi nhiều. Nhưng nếu ngài không thắng được tiểu nữ, e rằng thiên hạ sẽ chê cười ngài.

Vũ Ninh vương ra lệnh im lặng, lúc đó cuộc đấu khẩu giữa Duệ và Nhật Hiệu mới tạm ngưng.

-Hai cô là sứ giả, vậy thư của các cô đâu?

Duệ lấy ra một tờ giấy cuộn tròn, được buộc bằng một dải vải màu vàng, rồi cung kính đưa ra. Cảnh tượng ấy khiến tất cả bá quan đều trố mắt nhìn, rồi quay sang thì thầm to nhỏ với nhau. Xưa nay, thứ vải màu vàng chỉ dành cho bậc quân vương, chẳng ai dám dùng. Dùng chúng chẳng khác nào vỗ ngực xưng đế, cái tội ấy đáng bị bêu đầu.

Duệ cũng biết rõ những gì mọi người xung quanh đang nghĩ, nhưng nàng chẳng hề để tâm.

-Cái gì? Bồi thường chiến phí ư? Hỗn xược!

Vũ Ninh vương nộ khí xung thiên, đập mạnh tay xuống bàn, quát lớn. Ông chỉ thẳng mặt Duệ, mắng rằng:

-Chúng bay thật ngang ngược! Dưới gầm trời này, chưa có kẻ nào dám nghĩ chứ đừng nói đến việc uy hiếp ta. Một đám ngông cuồng! Các ngươi thắng ta được hai trận cỏn con với thứ mưu kế hạ đẳng đã vội lên mặt nghĩ mình là ông trời con ư?

-Thưa Vương, chẳng hay ngài vì sao lại nổi giận đến vậy? Ngài có thể cho tiểu nữ tỏ tường được không ạ?

Vũ Ninh vương nghiến răng nhìn Duệ, rồi thả người xuống ghế, ra hiệu đưa thư cho tả hữu cùng xem.

-Các ngươi đúng là một lũ cắc ké! Quân của các ngươi được bao nhiêu mà dám đặt điều kiện với ta chứ? Đến như Tô Trung Từ còn phải nhìn thái độ của ta mà hành sự, vậy mà các ngươi… hừ!

-Thưa Vương, chủ tướng của tiểu nữ không phải là Tô Trung Từ.

-Ý ngươi là gì?

-Là chủ tướng của tiểu nữ đâu cần phải nhìn thái độ của Vương mà hành sự.

-Hỗn xược! Đâu rồi, mau túm con ả này lại, đem ra ngoài đánh năm mươi trượng!

-Vũ Ninh vương, ngài đừng quá nóng giận. - Lâm Uyển Như lên tiếng. - Xưa nay hai bên giao chiến đều không đánh giết sứ giả. Việc Diệu Huyền cô nương đây đến thành Bát Vạn, dân bờ Nam đều biết, quân sĩ của ngài cũng rõ. Nếu chuyện ngài đánh đập sứ giả bị đồn ra, thật khó ăn nói, sau này còn ai dám đến gặp ngài nữa?

-Hừ! Sứ giả là nữ nhân xưa nay chưa từng thấy, đã vậy còn trẻ tuổi, biết trời cao đất dày là gì mà dám ăn nói! Được, Uyển Như tiểu thư đã có lời như vậy thì ta tạm bỏ qua vậy.

Đoạn, Vũ Ninh vương quay sang nói với Duệ:

-Về nói với chủ tướng của cô rằng ta đây không đáp ứng yêu cầu của hắn. Cứ bảo hắn chuẩn bị đi, ta sẽ kéo quân sang dạy hắn một bài học, để xem rốt cuộc mày ngang mũi dọc ra sao mà lại to gan lớn mật đến vậy!

-Thưa Vương, trước hết tiểu nữ xin ngài thứ lỗi nếu đã lỡ lời mạo phạm khiến ngài tức giận. Sau đó, tiểu nữ đội ơn ngài đã không trách phạt. Tiểu nữ sẽ chuyển lời của Vương đến chủ tướng, bởi chủ tướng của tiểu nữ cũng mong chờ lâu lắm rồi. Tiểu nữ xin cáo lui ạ.

Duệ vừa lùi vài bước ra cửa, Vũ Ninh vương liền gọi dừng lại, hỏi:

-Ngươi vừa nói chủ tướng của ngươi mong chờ điều gì?

-Bẩm Vương, là giao chiến đấy ạ.

Chủ tướng của tiểu nữ có dặn thêm rằng, nếu Vũ Ninh vương không kéo quân sang thì nửa tuần trăng nữa, chủ tướng sẽ dẫn Thiên Đức quân vượt sông đánh thẳng vào thành Bát Vạn.

-Hả?

Vũ Ninh vương và đám bầy tôi ngẩn người nhìn nhau, rồi đột nhiên phá lên cười. Sứ tướng Khánh còn phải hỏi lại, Duệ nhẹ nhàng trả lời, khiến cả đám lại được một phen cười thêm nữa.

-Tính cả đám Thiên Gia Bảo Hựu nữa, thì chúng bay không quá năm nghìn quân, bao gồm cả những kẻ hèn nhát đã trở giáo phản bội. Chúng bay lấy cái gan ở đâu ra mà dám đánh vào đây? Thật nực cười!

Sứ tướng Khánh vẫn nhếch miệng cười khinh bỉ.

-Theo như tiểu nữ biết, toàn bộ bố trí trong thành Bát Vạn đã được vẽ sơ đồ chi tiết. Nếu ngài muốn, tiểu nữ có thể nói cho ngài biết vị trí đóng quân của từng quân doanh, của từng phủ lầu của quan lớn nhỏ, kèm theo số binh mã ước tính trong từng phủ. Tất nhiên, không thể đúng tuyệt đối số quân, bởi đó là số liệu của nửa tháng trước.

Khánh ngây người nhìn Vũ Ninh vương. Lời Duệ nói không phải không có lý, bởi đám phản tặc quả thực sở hữu nhiều Đại tướng quân.

-Các ngài có một vạn hay hai vạn quân trong thành thì cũng vậy cả thôi. - Duệ nói tiếp. - Mấy ngày hôm nay, chủ tướng của tiểu nữ đã cho thần pháo bắn qua sông, các ngài cũng đã thấy những viên đá lớn và chông rồi. Sông rộng bao nhiêu? Một trăm trượng ư? Tháp canh của các ngài cách bờ sông bao xa? Tiểu nữ nói vậy, ngài Sứ tướng ắt hẳn đã hiểu.

-Cô gái! Chỉ với mấy cục đá ấy mà dám đem quân sang đánh thành, ta thật sự khiếp sợ cái đám trẻ tuổi các ngươi.

-Đổ quân lên bờ trong khi hàng trăm viên đá lớn như vậy, Sứ tướng cầm binh nhiều năm, ngài thử ngẫm xem liệu có thể dùng cung tiễn hay bộ binh áp sát để đẩy được quân Thiên Đức xuống sông không? Hai trăm thần pháo, một loạt bắn ra hai trăm quả. Binh sĩ của ngài xông lên được dăm bước chân thì hai trăm quả khác đã rơi xuống đầu. Điều này ngài có khi còn rõ hơn tiểu nữ, bởi cả nghìn binh sĩ dưới trướng ngài đã mất mạng trong chưa đầy một khắc, trong khi quân Thiên Đức không hề mất một người nào.

-Ngươi cứ tự nhiên mà nói, ta đang lắng nghe đây.

-Quân sĩ của ngài đông gấp đôi, nhưng dù có xua quân cảm tử xông lên cũng chẳng làm gì được, bởi họ sẽ tử trận hết trong cơn mưa đá cả rồi. Thành Bát Vạn cao vỏn vẹn mười trượng, cũng chỉ bằng ngọn tre thôi. Ngài cứ hỏi Tả tướng quân Kiều Công Ngạn sẽ rõ những thứ ấy bay cao và xa đến mức nào. Với lại, đêm nào đội pháo binh cũng thay nhau tập bắn qua sông, chính là để canh tầm bắn xuyên qua tường thành, nhắm đến các phủ, các doanh.

-Xem ra ngươi không phải là một cô gái tầm thường. Ta đã đánh giá thấp cô rồi, cô gái.

-Một đứa bé mười ba tuổi có thể làm được thì tiểu nữ tin mình cũng làm được. Tối nay, các ngài cứ quá bộ ra gần bờ sông mà xem thử. Lời tiểu nữ nói là thật, cần gì phải đối gạt.

Khánh nín họng, không muốn bị bóc mẽ vụ bị Thái Hương lừa.

-Hai người cứ về khách điếm nghỉ tạm. Chúng ta cần bàn bạc rồi sẽ phúc đáp vào sáng mai. Nhưng đừng hy vọng gì vào việc ta sẽ đáp ứng các ngươi. Trong tay chỉ có vỏn vẹn năm nghìn quân mà dám hung hăng đánh ta ư? Ta cứ chờ xem.

-Vậy bọn tiểu nữ còn ở lại đây làm gì nữa?

-Thư chủ tướng ngươi gửi có viết rằng ta nên trả lời sau một giấc ngủ ngon. Ta thấy điều này rất lạ. Chủ tướng của ngươi chỉ là một tráng niên tuổi đôi mươi, ta cũng muốn xem hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Duệ và Uyển Như được cho lui, bỏ lại sau lưng những tràng cười vang và hàng loạt lời dè bỉu.

-Một lũ đần độn, sáng mai rồi sẽ tỉnh ngộ mà thôi. - Lâm Uyển Như cười gian trá. - Cuộc đời hai mươi hai năm của ta, dạo gần đây mới thực sự thấy thú vị. Cảm giác nhìn kẻ khác bị lừa gạt thật là khoái chí.

-Chị là thương nhân, mua thấp bán cao cũng là một kiểu lừa người rồi. Lừa nhiều quá nên không còn thấy vui nữa sao?

-Buôn bán không phải lừa lọc, mà là dùng trí khôn để đổi lấy tiền tài. Chị vẫn nghĩ mình tài giỏi, nhưng so với việc anh Chương lừa cả vạn người cùng một lúc thì chị thấy mình đúng là trẻ con.

-Chị nghĩ bọn họ sẽ trả lời thế nào?

-Đám người lớn tuổi này trọng mặt mũi, có thể sẽ đáp ứng nhưng sẽ tìm một lý lẽ nào đó xuôi tai để nói ra bên ngoài. Kẻ độn trí cũng có thể thấy gã Sứ tướng và Tả tướng quân mặt mày trắng bệch. Gã Tả tướng quân đó bây giờ có đưa vàng cũng chẳng dám dẫn quân qua sông đâu.

-Lần đầu tiên trong đời em được sang đây, nhà cửa, thành quách của họ đẹp thật đấy. Sau này em sẽ bảo anh Chương đắp lũy đẹp như thế này, mấy chị em mình mỗi người sẽ có một cái nhà đẹp và to hơn khách điếm này nhiều.

Lâm Uyển Như tủm tỉm cười.

-Chị ở kinh đô nên thấy thành quách ở đây cũng thường thôi. Dạo trước anh Chương từng bảo sẽ có ngày đem vạn đôi giày cói về kinh thành. Em hiểu ý đó chứ?

-Anh ấy chắc chắn sẽ làm được. Em gặp anh ấy đến nay mới được mươi tháng mà từ tay trắng đã trở thành như bây giờ, chị nghĩ năm sau sẽ ra sao?

-Gần nhất là Siêu Loại. Theo chị nghĩ, sẽ có ngày chị em mình ở được Siêu Loại. Nơi ấy rộng rãi hơn, đông dân hơn.

-Tiện nhắc đến Siêu Loại, em kể chị nghe chuyện này, là chuyện lần đầu anh Chương nắm tay em ấy.

Hai cô gái cứ thế to nhỏ chuyện trò cho đến tận đêm mới ngủ. Họ chẳng hề có chút lo sợ nào dù đơn thương độc mã giữa chốn ba quân, bởi trước khi đi, Chương đã nói rằng nếu hai cô có mệnh hệ gì, hắn sẽ san phẳng thành Bát Vạn, chó gà không tha. Một ngày không làm được thì hắn sẽ dành cả đời chỉ để đánh thành Bát Vạn.

Lâm Uyển Như từng đề nghị chủ tướng Chương tăng thêm sĩ khí bằng cách thơm mỗi cô một cái, nhưng Chương nào dám. Tuy nhiên, nếu hai cô trở về an toàn, nhất định sẽ có quà hậu hĩnh.

Thiên Bình đòi đi cùng nhưng Chương không đồng ý, vì Bình không khéo ăn khéo nói như Duệ và Uyển Như, dễ làm hỏng việc. Hơn nữa, Thiên Bình đã lập công trong hai trận đánh vừa qua, được ba quân nể trọng. Uyển Như và Duệ cũng không muốn chỉ là những bình hoa di động trong mắt quân sĩ Thiên Đức.

Truyen.free giữ toàn quyền đối với phần biên tập văn bản này, góp phần mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free