Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 86: Theo về Thiên Đức quân

Phủ khăn trắng, thi thể Hữu Tướng quân Dương Ngôn được binh sĩ Thiên Đức khiêng đặt trên con đường đất. Chương trông thấy người tên Thổ dù tập tễnh vẫn đi sát bên cáng, phía sau là gần trăm quân sĩ bị thương đang dìu đỡ lẫn nhau.

Không khí nhuốm vẻ tang thương khi hàng trăm binh sĩ dưới trướng Dương Ngôn rơi lệ. Phạm Cự Lượng thấy cảnh này, liếc nhìn Chương, và Chương gật đầu. Lượng bèn lệnh binh sĩ Thiên Đức đứng nghiêm, giơ tay trái chào tiễn biệt thi thể Dương Ngôn khi cáng được khiêng xuống bến sông. Hành động tôn trọng chủ tướng địch của quân Thiên Đức khiến binh sĩ của Dương Ngôn vô cùng khó hiểu. Ánh mắt họ không hẹn mà cùng đổ dồn về vị chủ tướng Thiên Đức đang nghiêm trang giơ tay trái chào.

Thuyền Lâm gia thấp thoáng đằng xa. Chương thầm nghĩ mình nên nói gì đó.

– Các ngươi về bờ sông, hãy chuyển lời ta đến Vũ Ninh Vương. Sau này nếu ông ta còn đưa quân sang, ta sẽ không nương tay nữa. Các ngươi hay ta đều là dân Vạn Xuân, việc chém giết lẫn nhau là điều chẳng đặng đừng. Hẹn các ngươi sáng mai tại bến sông này, hãy đưa thuyền sang chở quân sĩ tử trận về.

Nói đoạn, Chương khẽ thở dài, rồi xoay người định bước đi thì một tiếng gọi vang lên:

– Chủ tướng! Xin dừng bước.

Người vừa gọi Chương là Thổ, cả tay và bắp chân anh ta đều quấn băng trắng, máu đỏ loang lổ. Chương quay sang hỏi Thiên Bình:

– Nghe Duệ nói em bắn trúng hắn, lẽ nào tài thiện xạ của em mai m���t rồi ư?

– Hắn không phải hạng vừa đâu, trong tình cảnh hỗn loạn như vậy mà em bắn trúng hai mũi tiễn đã là tốt rồi.

– Duệ nói hắn là Đại tướng quân gì đó. Chúng ta còn thiếu nhiều tướng chỉ huy, giá như hắn theo thì hay biết mấy.

Mong muốn của Chương đã nhanh chóng được toại nguyện.

Nguyễn Lạc Thổ bước tập tễnh, đến cách chỗ Chương đứng chừng gần năm trượng thì dừng lại, vì thấy Cự Lượng và Trương Lôi bước ra có ý ngăn cản. Lạc Thổ quỳ một gối, chắp tay nói:

– Nguyễn Lạc Thổ xin chủ tướng thu nhận làm quân Thiên Đức.

Chương thoáng ngạc nhiên, hỏi lại:

– Chủ tướng của anh vẫn còn nằm đó, sao anh lại muốn theo bọn ta?

– Chủ tướng đã mất, ta thân là Đại tướng quân không làm tròn chức trách, lẽ ra phải chết, nhưng giờ đây ta nghĩ khác.

– Ồ, anh nghĩ khác điều gì?

– Ngài là chủ tướng đứng đầu một quân, đánh bại chúng ta nhưng không tận diệt, cho chúng tôi con đường sống, đối đãi anh em binh sĩ tử tế và tôn trọng chủ tướng đã khuất của ta. Ta thân là võ tướng, trọng nghĩa khí và tấm l��ng bao dung ngay cả với người đã khuất của ngài. Mong ngài thu nhận.

– Trước nay bọn ta vẫn luôn làm vậy, chứ không phải chỉ riêng hôm nay. Anh không cần phải bận lòng đâu.

– Trương Lôi, Lý Văn Ba, Chu Diện, Triệu Văn Khoát! – Nguyễn Lạc Thổ lần lượt gọi tên từng người. – Các vị ấy từng là tướng của Vũ Ninh Vương, nay được trọng dụng, ta nghĩ mình cũng không thua kém các vị ấy.

Đoạn, Lạc Thổ nói với Trương Lôi:

– Ta và ông cùng là Đại tướng quân nhưng thuộc hai doanh khác nhau. Chúng ta bao lần cùng ăn chung bàn, uống chung vò rượu, chẳng lẽ ông không nói giúp ta một lời ư, ông Lôi?

Bấy giờ, Trương Lôi mới lên tiếng:

– Thưa chủ tướng, chúng tôi quả thật có chút giao tình với hắn. Lạc Thổ đây là người rạch ròi phân rõ trắng đen, nếu hắn đã xin vào quân thì chắc chắn không có ý đồ khác. Xin chủ tướng hãy yên lòng.

– Ta không có gì phải lo vì đã có các ông ở đây. Được, nếu Tiểu đoàn phó Trương Lôi đã nói vậy thì chính là vậy.

Chương tiến đến chỗ Lạc Thổ đang quỳ gối, đỡ anh ta dậy và nói:

– Quân Thiên Đức không có lệ quỳ. Nay anh đã vào trong quân, sau này chỉ quỳ gối trước trời đất, tổ tiên và bách tính thôi.

– Đội ơn chủ tướng đã thu nhận.

– Được rồi, đứng lên rồi hãy nói.

Lạc Thổ đứng dậy, bất ngờ quay lại nói lớn với ba quân:

– Anh em nghe đây! Ta là Nguyễn Lạc Thổ, từ hôm nay là quân Thiên Đức. Chủ tướng Thiên Đức tha cho chúng ta đường về, cho ăn cho uống, tôn trọng thi thể của Hữu tướng quân. Một người như vậy xứng đáng để Lạc Thổ ta làm bề tôi, anh em nào không muốn về bờ Bắc thì hãy ở lại với ta!

– Ta muốn ở lại!

Một người đi từ dưới bến sông lên, với cặp lông mày xếch.

– Chủ tướng, xin hãy nhận cả ta nữa.

– Anh tên gì? Chương hỏi.

– Ta họ Bàn, tên là Phù Sếnh, người tộc Dao. Ta cũng quen biết Chu Diện, Triệu Văn Khoát. Họ có thể đảm bảo ta không có ý xấu.

Chu Diện đứng ra nói với Chương về Bàn Phù Sếnh. Chương vui lòng thu nhận. Được nhận, Phù Sếnh cũng quay lại nói với ba quân tướng sĩ, rằng nếu trở về cũng sẽ bị trách phạt theo quân pháp, Hữu tướng quân đã mất thì sau này còn biết theo ai, chi bằng theo Thiên Đức?

Lời của hai Đại tướng quân vừa nói ra, cộng thêm việc tận mắt chứng kiến quân Thiên Đức sở hữu binh khí lạ kỳ, dũng mãnh thiện chiến; và cả việc Trương Lôi cùng những người khác vốn là quân bờ Bắc nay lại sống chết đi theo Thiên Đức ắt hẳn có chỗ tốt, được trọng dụng, khiến lòng quân không khỏi dao động.

Đầu tiên, những binh sĩ thuộc quyền Bàn Phù Sếnh và Nguyễn Lạc Thổ đồng ý theo. Tiếp đến là những người khác. Thậm chí, một số binh sĩ đã lên thuyền rồi cũng nhảy ngược lên bờ.

Thuyền Lâm gia chở quân Dương Ngôn sang bờ Bắc, nhưng số quân còn ở lại bờ Nam không chịu về vẫn rất đông. Sau kiểm đếm, có đến gần tám trăm người. Ngoài hai Đại tướng quân Lạc Thổ và Phù Sếnh, còn có thêm Đặng Công Chất và vài vị Đại tướng khác cũng ở lại.

Thiên Đức quân mất hơn một trăm lính sau trận chiến, tương đương mười phần trăm quân số ban đầu. Số người bị thương nặng nhẹ lên đến gần hai trăm. Mấy ngày sau đó, quân Thiên Đức tất bật đưa quân sĩ tử trận của đối ph��ơng ra bến Huyết mai táng, rồi chăm lo những người bị thương, kế đến là bố trí nơi ăn ở cho đội quân mới gia nhập. Như vậy, sau hai lần chạm trán với Sứ tướng Nguyễn Quốc Khánh, Thiên Đức quân đã tăng từ ba trăm năm mươi lên hơn hai nghìn lính.

Nguyễn Lạc Thổ, Bàn Phù Sếnh và Đặng Công Chất đều được chỉ định làm Đại đ��i trưởng. Theo lệ, ba đại đội cũ tách quân chia đều sang ba đại đội mới để giúp người mới nhanh chóng quen theo nếp ăn ở. Lệ này về sau trở thành quy định trong quân mỗi khi thu nạp binh sĩ mới. Chương còn có nhiều cách sắp xếp khác để đảm bảo quân dưới trướng chiến đấu tốt, giả như có kẻ hai lòng cũng sẽ sớm bị phát hiện và khó lòng thực hiện mưu đồ bất chính.

Tiểu đoàn Thiên Đức vì vậy mà có đến tám đại đội với hơn hai nghìn năm trăm quân. Doanh trại trải dài đến chân núi Linh Sơn và cả trại ven bờ sông, phía trước nhà bà Cả Ngư. Tiểu đoàn trưởng và phó vẫn giữ nguyên. Quân số mỗi đại đội khoảng trên dưới ba trăm người, riêng Đại đội Thần Sấm thì ít quân hơn, chỉ hai trăm.

Nghiêm Phúc Lý chỉ huy Đại đội Thiên Đức.

Lý Văn Ba chỉ huy Đại đội Thần Sách.

Chu Diện chỉ huy Đại đội Thánh Dực.

Nguyễn Lạc Thổ chỉ huy Đại đội Thông Điện.

Bàn Phù Sếnh chỉ huy Đại đội Quảng Thành.

Đặng Công Chất chỉ huy Đại đội Vạn Tiệp.

Phạm Bạch Hổ chỉ huy Đại đội pháo binh Thần Sấm.

Lâm Uyển Nh�� chỉ huy Đại đội Thắng Vũ. Dưới quyền Uyển Như có gần bốn trăm người, cả nam và nữ, không bị chia tách nhưng phải tập luyện chung theo lệnh của cấp trên trực tiếp là Cự Lượng và Trương Lôi. Sáu cô gái được Uyển Như chọn ra giao cho Duệ, thuộc quyền của Duệ. Chương có dự định riêng cho đội Vũ Thắng.

Tất cả Đại đội trưởng vẫn giữ cấp bậc Trung sĩ, riêng Thiên Bình tuy là Trung sĩ nhưng nắm Trung đội Thần Vũ toàn nữ binh. Sau trận đánh, Thiên Bình và đội Thần Vũ đã khẳng định được vị thế của mình trong quân bằng năng lực thực sự.

Nhằm giữ hòa khí cũng như tạo mối thâm tình với chính thất tương lai, Lâm Uyển Như đã dùng nhiều cách để thu nạp các cô gái trẻ, tuổi từ mười bốn đến mười tám, từ các châu phủ khác đưa về giao cho Thiên Bình.

Các cô gái này phần lớn là cô nhi, phần còn lại là tì nữ, gia cảnh khốn khó. Uyển Như đã tận dụng bình phong thương nhân để đưa cả gia đình các cô về sống trong làng Lôi và làng Thiên Bình. Chưa đầy hai tháng sau, Thiên Bình đã có quân số gần hai trăm người, và các cô gái này cũng luyện tập như cánh nam nhân.

Lâm Uyển Như là một cô gái thông minh. Kể từ ngày cô xuất hiện, Chương cảm nhận rõ Thiên Đức quân thay đổi nhanh chóng về chất, và Duệ cũng được giảm tải phần nào công việc.

Lâm Uyển Như và Duệ nhanh chóng trở thành đôi bạn thân. Thiên Bình biết mưu đồ của Uyển Như, nhưng thấy cô ta không có ý tranh ngôi chính thất, lại còn ra sức giúp đỡ Duệ và mình, nên dần không coi Uyển Như là tình địch mà xem như chị em. Ba cô gái cùng yêu hết lòng Chương theo cách riêng của mỗi người mà chưa đòi hỏi bất cứ điều gì.

Phạm Tu, hai phó tướng cùng Bỉnh Di, Xuân, Quang Diệu đều thừa nhận Thiên Đức quân có sức chiến đấu hơn hẳn Thiên Gia Bảo Hựu. Song họ lấy làm mừng vì những mong muốn ấp ủ hơn chục năm ròng nay đã thành hình. Tuy nhiên, nửa tháng sau trận chiến, Chương còn có một hành động khiến Phạm Tu cùng Thiên Gia Bảo Hựu quân nghe tin mà ngỡ là nghe nhầm.

– Chúng ta già thật rồi hai ông ạ. – Phạm Tu cảm thán. – Đời binh nghiệp của ta chưa từng chứng kiến chuyện như vậy. Nói Thiên Bình lúc xưa ngang ngược c��ng chỉ là do được cưng chiều, còn thằng Chương, cái ngang ngược của nó ta chưa biết phải diễn tả thế nào.

Bà Dung là người vui hơn cả, bởi con rể không những giỏi buôn bán mà còn khiến ba quân nể trọng, địch quân thì không đánh mà đã sợ cái uy.

Hai trong số bốn con trai của Phạm Tu đã theo dưới trướng Chương. Yết Kiêu, cậu con trai thứ ba, cũng đã ngỏ ý muốn gia nhập, nhưng Chương lại bảo Yết Kiêu nên tập luyện thêm về chiến thuật thủy binh và hứa sẽ không làm Yết Kiêu thất vọng.

Yết Kiêu không hề khó chịu vì chưa được trọng dụng, bởi anh tin rằng Chương đã hứa thì sẽ làm. Thay vào đó, anh chàng kết hợp với một số gia nhân của Lâm Uyển Như dạy cho quân Thiên Đức cách bơi lội, cách nhận biết dòng chảy ngầm cũng như đặc tính của từng loại thuyền bè.

Con đường thành danh của Yết Kiêu chậm hơn người khác bởi vì Thiên Đức quân lúc đó đang ưu tiên xây dựng lực lượng bộ binh.

Truyen.free có quyền sở hữu đối với nội dung văn bản này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free