Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 85: Xếp giáo quy hàng

Hai trong ba mũi truy kích đuổi theo quân Dương Ngôn về phía cánh đồng nằm giữa làng Đường Vỹ và Long Ngô Động. Trận kịch chiến giữa hai bên nổ ra trên cánh đồng không tên, bởi quân Dương Ngôn bị dồn ép, không thể rút lui. Sau trận chiến này, cánh đồng được gọi là cánh đồng Ngôn, vì quân của Dương Ngôn đã thất bại thảm hại và bị tiêu diệt hoàn toàn tại đây.

Bị dồn vào đường cùng, quân Dương Ngôn chống cự vô cùng mãnh liệt. Bọn Trương Lôi và Lý Văn Ba điên cuồng thúc quân tấn công, khiến cả hai bên đều chịu tổn thất nặng nề, thây chất đầy đồng.

Thiên Bình dẫn đội kỵ binh, được bổ sung thêm vài chục xạ thủ trẻ tuổi, đánh thốc vào sườn địch rồi nhanh chóng quay ngựa rút lui, khiến quân địch gần như bất lực vì không có kỵ binh để truy đuổi.

Phạm Cự Lượng chỉ huy Đại đội Thiên Đức truy kích một cánh quân địch đang rút chạy về phía bản doanh của quân Thiên Đức. Do không thông thuộc địa hình, cánh quân này của Dương Ngôn đã rơi vào hầm chông ở rìa doanh trại Thiên Đức quân, thiệt mạng hàng chục binh sĩ. Dù tỉ lệ quân số gần như tương đương, mũi truy kích của Phạm Cự Lượng vẫn chiếm thế thượng phong, bởi lẽ gần hai phần ba Đại đội Thiên Đức là những quân sĩ nòng cốt đã theo Chương từ những ngày đầu.

Quân Dương Ngôn dần núng thế, bị dồn ép về phía lũy tre làng Đường Vỹ. Phạm Cự Lượng ra lệnh chiêu hàng, và hơn hai trăm quân sĩ, không còn chủ tướng lẫn đại tướng chỉ huy, đành buông vũ khí xin hàng, giơ tay chịu trói hết lượt.

Thái Hương báo cho Cự Lượng tình hình ngoài bến sông gần Long Ngô Động. Cự Lượng cắt ba mươi quân sĩ ở lại canh giữ tù binh, rồi cùng Nghiêm Phúc Lý dẫn hơn ba trăm quân, đi dọc theo tuyến đường tiến quân, đến gần bờ sông mới rẽ trái.

Thái Hương nhìn thấy xác địch quân nằm la liệt, quân Thiên Đức cũng hy sinh không ít, ước chừng bốn mươi quân dựa vào y phục. Thái Hương chạy vào làng Đường Vỹ hô hoán, một lúc sau, từ người già đến trẻ nhỏ, ai nấy đều hò nhau kéo ra đồng giúp thu dọn tàn cuộc.

Lúc Cự Lượng dẫn quân đến tiếp ứng thì thấy quân Dương Ngôn đã bị ùn ứ dưới bến sông, phần đông vẫn còn ở trên đường đất và cánh đồng. Trên sông có mấy thuyền nhỏ, mỗi thuyền chở hàng chục binh sĩ đang cố đẩy ra giữa dòng vì không có mái chèo. Phía bên kia, quân trợ chiến của Dương Ngôn cũng điều động vài chục thuyền vượt sông sang hỗ trợ.

Cự Lượng không chút do dự, dẫn một trăm năm mươi binh sĩ đánh thẳng vào sườn địch quân trên đoạn đường đất. Nghiêm Phúc Lý dẫn số quân còn lại đánh thọc sang phải, men theo triền dốc thoai thoải mà xông thẳng xuống, mặc sức chém giết.

Khúc sông gần làng Long Ngô Động vì vậy mà loang đỏ một vùng, về sau dân trong vùng gọi là bến Huyết.

Ác mộng của đội quân đang hoảng loạn tìm cách vượt sông vẫn chưa kết thúc khi Thiên Bình, chẳng hiểu bằng cách nào, ��ã cho quân khiêng hai khẩu pháo hạng nhẹ trở lại, đặt ngay trên đường đất ven sông. Sau vài loạt bắn điều chỉnh, những quả cầu chông rơi trúng những binh sĩ đang đứng trên bãi cát, lau sậy. Thiệt hại do cầu chông chỉ là hai ba chục quân, nhưng lại tạo ra tâm lý hoảng sợ tột độ cho tất cả.

Chương cưỡi ngựa đến nơi thì Thiên Bình đã bắn hơn một nửa số cầu chông, mà vẫn chưa có ý định dừng lại. Chương vội yêu cầu dừng, nhảy xuống ngựa chạy lên vài trượng, nhìn khung cảnh đẫm máu trước mắt mà không khỏi run sợ.

– Cho pháo bắn cầm chừng ra sông, không cho quân tiếp viện sang!

Thiên Bình làm theo, nhưng trong lòng có chút không bằng lòng.

– Còi, còi đâu? Chiêng đâu? Thổi còi đánh chiêng hạ lệnh dừng tay! Mau!

Thiên Bình và mấy chỉ huy nữ binh có còi liền đồng loạt thổi, kèm theo tiếng chiêng gõ liên hồi. Quân Thiên Đức nghe hiệu lệnh liền dừng chém giết, nhất loạt lùi lại.

– Các người dưới bến nghe đây, chủ tướng của các người, Dương Ngôn, đã bị tiêu diệt. Ta sẽ cho các người một con đường sống!

Chương dõng dạc nói lớn, gần như thét lên.

– Ta, chủ tướng Thiên Đức quân, tất cả hạ vũ khí xuống, kẻ nào còn ngoan cố sẽ giết không tha.

Dường như để thể hiện lời nói của Chương có sức nặng, Thiên Bình bắn một quả cầu chông rơi vào đám quân đang dáo dác dưới bến sông. Chương thấy vậy có chút không hài lòng, nhưng cũng lợi dụng tình huống, nói:

– Chúng ta có thần khí, các người không quy hàng thì không còn kẻ nào được sống đâu. Nghe lệnh ta, bắn những con thuyền đang có ý tiếp viện.

Gần như tất cả binh sĩ hai bên, đông đến hai nghìn người, đều hướng mắt ra sông. Sau mỗi tiếng “cạch”, lại có một quả cầu chông vút bay lên, rơi tõm xuống sông. Thiên Bình cho bắn vài lượt mang tính răn đe như vậy.

– Hôm nay đã quá nhiều người phải chết rồi, đừng uổng mạng nữa. Các người bỏ vũ khí quy hàng, những kẻ bị thương nặng sẽ được sang sông trước, bị thương nhẹ sang sau.

Đáp lại lời của Chương là sự tĩnh lặng, hàng nghìn cặp mắt đổ dồn vào cậu. Có kẻ tò mò phải lách người lên nhìn cho bằng được.

Thiên Bình thấy lời của Chương chưa ai chịu nghe, nên lệnh cho pháo bắn ra giữa dòng hai quả cầu chông, rồi bắn thêm hai quả khác rơi gần mép nước.

– Hàng thì sống, chống thì chết!

Bất chợt Lâm Uyển Như bước đến gần chỗ Chương rồi hô lớn. Cô nàng ra hiệu cho mấy bảo tiêu và Chi Lan hô theo. Thiên Bình có chút chướng mắt, nhưng cũng lệnh cho đội Thần Vũ hưởng ứng.

Tiếng hô do chính Lâm Uyển Như bắt nhịp, khởi đầu từ hơn trăm người, mau chóng được cả nghìn quân Thiên Đức hô vang. Chẳng mấy chốc, âm thanh của nghìn người vang dậy cả một góc trời. Binh sĩ vừa hô vừa giơ cao vũ khí, tạo khí thế áp đảo, áp chế tinh thần đối phương.

Chương khoanh tay đứng nhìn quét mắt toàn cảnh, rồi ngoái lại nhìn Lâm Uyển Như đang ra sức hô hào. Cậu nhoẻn miệng cười hài lòng.

– “Một cô nàng thông minh, rất biết cách nói đúng lúc.”

Thiên Bình đứng gần đó, thấy Chương cười với một cô gái khác thì giận ra mặt, cho đến khi Chương nhìn cô cười và nháy mắt thì cô nguôi hẳn. Chỉ có Duệ là không để bụng mấy chuyện ấy, cô không có ý tranh giành với ai hết.

Một, mười, rồi hàng trăm quân sĩ lần lượt hạ vũ khí, ánh mắt của họ nửa sợ hãi, nửa hồ nghi.

Chương có thể hiểu họ đang nghĩ những gì.

Lâm Uyển Như ra hiệu ngừng, những tiếng hô nhỏ dần cho đến khi không còn nữa.

Quân sĩ của địch, cả dưới bến lẫn trên bờ, nhất loạt dồn sự chú ý vào người xưng danh chủ tướng, bởi lời nói của anh ta sẽ quyết định sinh mạng của họ. Bên cạnh vị chủ tướng lúc này là ba cô gái. Cô đứng bên phía tả mặc chiến y đỏ sẫm, đầu chít khăn vàng; hai cô đứng cạnh nhau bên tay hữu của vị chủ tướng cũng thập phần rạng rỡ.

– Uyển Như tiểu thư có thể cho ta mượn thuyền chở binh sĩ bị thương về bên kia không?

– Tôi nay là người của chủ tướng, lời người nói chính là mệnh lệnh.

– Ta muốn mượn khoảng mươi thuyền thôi.

– Tuân lệnh.

Lâm Uyển Như bảo Chi Lan lấy ngựa chạy về, nhưng Duệ lại cẩn trọng hơn. Duệ đưa cho Chi Lan một miếng sắt và dặn gặp Thiên Gia Bảo Hựu quân cứ giơ lên, nói rằng nếu cần trợ giúp, Thiên Gia Bảo Hựu quân sẽ tận lực tương trợ. Miếng sắt của Duệ không có chữ cái cũng chẳng có vạch nào, thay vào đó là một hình tam giác cân với hai dấu bên trên như sừng trâu. Duệ không phải là quân sĩ, nhưng lại phụ trách hậu cần của Thiên Đức quân, và Thiên Gia Bảo Hựu quân đều nhận ra vật này, bởi Chương đã có sắp đặt từ lâu.

Thiên Bình tiến lên phía trước nói:

– Chủ tướng Thiên Đức quân có lệnh, quân sĩ thuộc quyền của Hữu tướng quân Dương Ngôn mau lên hết bờ. Những kẻ bị thương ngồi riêng một chỗ, trong vòng một canh giờ tới sẽ có thuyền đưa các người sang sông.

Thiên Đức quân ở các phía nghe vậy liền lùi lại hai chục trượng để đối phương có cảm giác an toàn.

Chương nói với Duệ:

– Em huy động các làng gần đây nấu cơm nước đem ra cho họ ăn, nước cho họ uống.

Duệ liền cùng vài nữ binh đi vào làng Long Ngô Động và mấy làng quanh đó. Trưởng các làng này hay các bậc cao niên có uy tín như trưởng tộc, trưởng họ đều ở trong Thiên Đức hội và biết Duệ. Họ mau chóng huy động dân trong làng nổi lửa nấu cháo ngũ cốc và chuẩn bị rau dưa. Hàng trăm thùng nước giếng được đội Thần Vũ gánh từ trong làng Long Ngô Động ra.

Không khí căng thẳng, tang thương vì thế mà dần tan biến theo từng bước chân thoăn thoắt của các cô gái.

Nữ binh Thần Vũ đã theo Chương hơn nửa năm, bọn họ thấu hiểu dụng ý của vị chủ tướng, nên khi đem nước đến cho quân sĩ của Dương Ngôn thì ai nấy đều ân cần hỏi han, thậm chí còn uống nước trước để đảm bảo rằng trong nước không có độc. Bấy giờ hàng nghìn binh sĩ mới dám uống.

– Thật là biết dạy quân, tôi không ngờ nữ binh lại hiểu được dụng ý của chủ tướng.

Lâm Uyển Như đứng bên cạnh nói nhỏ, Chương đáp lời:

– Họ đều đẹp và sáng dạ, nhưng để hiểu được dụng ý của ta thì đều là nhờ các chỉ huy đã tận tình chỉ dạy. Thiên Đức quân không hiếu sát tiểu thư ạ. Hơn nữa, đối đãi với tù binh như người đối đãi với người, chứ không phải lòng ban ơn của kẻ chiến thắng cho kẻ bại trận.

– Hôm nay ta tận mắt thấy tất cả, một chủ tướng không giống ông chủ Vạn Xuân, và cả cô gái trẻ kia nữa. Cô ta thật biết cách khiến lời của chủ tướng có thêm trọng lượng.

– Ồ, chả phải tiểu thư cũng lên tiếng đúng lúc hay sao?

– Tôi không thể thua kém các cô ấy, chỉ mong sau này chủ tướng công bằng mà đối đãi.

Chương chưa hiểu hết ngụ ý trong câu nói của Lâm Uyển Như, nhưng cậu rất hài lòng vì Thiên Đức quân có thêm một cô gái lanh lợi y như Duệ. Còn chiến tướng ư? Chỉ riêng Thiên Bình là đủ rồi.

– Ban nãy giận anh lắm hả?

– Thưa không! Chủ tướng anh minh, tiểu nữ…

Chương cắt ngang lời Thiên Bình:

– Em không phải người hiếu sát. Diệt nhiều địch là tốt, nhưng em nhớ câu “chó cùng cắn giậu” không? Dồn bọn họ vào đường cùng, họ quyết sống mái thì chúng ta có thắng cũng thiệt hại nặng. Vậy còn ích gì nữa em nhỉ? Tha được thì tha, họ chỉ là binh sĩ theo lệnh thôi mà.

– Cô ả kia tại sao cứ bám lấy anh vậy? Anh không được dễ dãi với ả đâu.

– Người ở vị trí số một có cần tị hiềm với ai không nhỉ? Số một nhớ chưa?

– Ưm.

Chí ít là Chương cũng làm nguôi ngoai sự bực bội của Thiên Bình, và hơn cả, cậu đã triệt tiêu toàn bộ ý chí kháng cự của đối phương bằng những thùng nước mát và bát cháo ngũ cốc.

Trong mắt Lâm Uyển Như, người thương nhân mới gia nhập, những việc làm của Chương còn đáng sợ hơn gấp bội một chiến tướng bách chiến bách thắng, vì thứ Chương nhắm đến là lòng người. Là một thương nhân, Lâm Uyển Như càng thêm tin tưởng vào lựa chọn của bản thân.

Truyện này thuộc về tác phẩm gốc được giữ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free