Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 84: Nước mắt chủ tướng

Chương thúc ngựa phi nước đại về phía núi ngay khi đội nữ binh đã ẩn mình sau làng Long Ngô Động. Mười khẩu pháo hạng nặng cùng hàng trăm quân sĩ đang sốt ruột chờ đợi cậu. Chương phi nhanh qua những cây cao mà trên ngọn có treo cờ đo gió.

Tỉ lệ binh lực hai bên tương đương một chọi hai, và chiến thuật đánh tiêu hao đã được thống nhất. Chỉ chốc nữa thôi, quân Thiên Đức sẽ rút về đến chân núi. Chương sẽ chỉ huy trận địa pháo trên lưng chừng núi này. Do địa hình sườn núi khác biệt so với sườn núi ba làng Vạn, mười khẩu pháo ở đây được bố trí thành hai tầng. Tầng thấp cao khoảng hai mươi trượng so với mặt ruộng, các khẩu pháo đặt cách nhau hơn ba trượng. Tầng trên cao hơn tầng thấp mười trượng, với bốn khẩu được bố trí gần nhau trên một khoảnh đất rộng chừng tám chục mét vuông.

Trên đường về đây, Chương đã sai người báo cho Dương Cát Lợi di chuyển pháo về hướng làng Vạn, vì cậu tin rằng hơn hai nghìn địch quân sẽ không thể thắng nổi mười khẩu pháo. Hơn nghìn người chắn giữ dưới chân núi, dựa vào thế ỷ dốc hiểm trở, đối phương dù có đông hơn gấp đôi cũng khó lòng tiến lên.

Chương yêu cầu các khẩu đội chuẩn bị sẵn năm cầu chông thay vì đạn đá, bởi truy binh sẽ bám sát bọn Cự Lượng, Trương Lôi và Lý Văn Ba.

Khoảng đầu giờ Thìn, Chương đã nhìn thấy quân Thiên Đức rút chạy về phía núi, còn truy binh thì ở ngay sau lưng.

- Tầm bắn bốn mươi trượng, gió nhẹ, hướng chính Bắc, mười loạt chuẩn bị.

- Nghe rõ!

Tiếng hò la vang dội ngay dưới chân núi. Chương muốn đợi quân Thiên Đức rút hết qua con suối nhỏ mới bắt đầu bắn thẳng vào giữa đội hình địch. Bản thân Chương cũng thấy hồi hộp khi nhìn vài quân sĩ Thiên Đức ngã xuống, nhưng hàng chục cặp mắt đang dõi theo cậu nên Chương chỉ có thể lặng im nhìn xuống phía dưới.

- Sẵn sàng!

- Nghe rõ!

Khẩu lệnh của Chương được truyền xuống sáu khẩu pháo phía dưới rất nhanh.

- Bắn!

Chỉ vài giây sau, những tiếng "cạch cạch" nối nhau vang lên. Những quả cầu chông tre nhọn hoắt, to bằng cái thúng, bay vút trong không trung rồi rơi thẳng xuống đội quân địch đông nghịt dưới chân núi.

Mỗi quả cầu chông rơi xuống ngay lập tức đoạt mạng hai ba kẻ, đồng thời làm bị thương những kẻ xung quanh. Chẳng có quả nào bắn trượt, vì các quân sĩ đã luyện tập quen thuộc cả rồi.

Chương không hề vui mừng, không một chút nào, khi tận mắt chứng kiến vài chục kẻ địch đã vong mạng sau hai loạt bắn. Có vài khẩu pháo ở tầng thấp phía dưới thao tác nhanh hơn, một phút bắn được ba đạn, hai phút bắn được bảy đạn.

Năm loạt đạn đã cướp đi sinh mạng hàng trăm kẻ địch, khiến hàng nghìn kẻ khác hoảng loạn tột độ. Dương Ngôn biết mình đã trúng kế, liền khua chiêng ra lệnh lui quân, nhưng hai nghìn người không thể cứ muốn chạy là chạy ngay được. Khi mười lượt cầu chông đã bắn hết, Chương ra lệnh nhắm bắn đón đầu.

Đạn đá nhỏ được sử dụng.

Bọn Cự Lượng và Trương Lôi thấy cầu chông không còn rơi xuống, biết là pháo đang bắn đón đầu nên liền hè nhau xông ra truy kích. Hàng trăm mũi tên được phóng ra từ những cây cung, và hàng trăm ngọn lao cất giấu trong rừng trước đó cũng được dốc sức phóng về phía đối phương. May mắn đã đến với bọn Chương nhưng lại đen đủi cho Dương Ngôn. Không hiểu khẩu pháo nào đã nhắm bắn đón kỳ hiệu Hữu quân, viên đạn đá đường kính hơn hai mươi phân rơi trúng ngực Dương Ngôn khi ông ta vừa chạy vừa la hét lệnh quân rút lui.

Tầm bắn xa nhất của pháo khoảng một trăm tám mươi trượng. Tổng cộng một trăm quả cầu chông và hơn bốn trăm viên đạn đá đã thi nhau trút xuống cánh đồng. Đội hình của Dương Ngôn tan rã hoàn toàn vì chủ tướng đã chết. Các thuộc tướng mỗi người chỉ huy một kiểu nên từ trên cao nhìn xuống, đội quân chẳng khác nào bầy ong vỡ tổ.

Pháo ngưng bắn khi quân Thiên Đức truy kích đã tiến vào tầm nguy hiểm. Bọn Cự Lượng và Trương Lôi gần như đã diệt sạch tiền quân của đối phương, sau đó chia làm ba mũi phản công. Mỗi đại đội đảm nhiệm một mũi, cứ theo kỳ hiệu mà xông lên.

Chương rời sườn núi với lòng nặng trĩu, bởi đây là lần đầu tiên cậu chứng kiến nhiều người bỏ mạng đến như vậy. Dù cố kìm nén, nhưng khi tận mắt chứng kiến những kẻ bị thương nằm rên la, hàng trăm thây địch nằm đè lên nhau mà chết, Chương đã bật khóc.

Hơn một năm ở Vạn Xuân, từ một người cô độc cho đến nay luôn có vài chục người vây quanh, nhưng đây là lần đầu tiên Chương khóc. Người ta bảo nước mắt đàn ông rất quý. Mạng người còn quý giá hơn nước mắt.

Cảnh tượng Chương ngồi gục khóc bên những cỗ thi thể toàn trai tráng của đối phương, với hàng trăm binh sĩ dưới quyền chứng kiến, bọn họ cũng lặng im, không dám hò reo.

Hơn tám chục quân địch bị thương, số người chết lên đến gần năm trăm. Gần một nửa số người tử trận bị trúng tên, lao hoặc bị chém vào lưng khi bỏ chạy.

Chương ngồi thẫn thờ bên một gò nhỏ, nhìn đội pháo binh khiêng những kẻ bị thương tập kết vào một chỗ và bắt đầu thu dọn thi thể binh sĩ tử trận.

- Thưa chủ tướng, cô Duệ dẫn về hai chục tù binh bị thương.

Chương vội đứng bật dậy, bước thấp bước cao chạy theo binh sĩ và ngạc nhiên khi thấy Lâm Uyển Như đi cùng Duệ.

- Anh Chương, anh sao vậy?

Duệ hớt hải chạy đến sờ nắn hai bắp tay của Chương rồi ngó cả sau lưng, khiến Chương bật cười.

- Anh không sao.

- Vậy sao hai mắt anh đỏ hoe thế? - Duệ thở phào. - Làm em cứ tưởng anh bị thương.

Chương nhìn Lâm Uyển Như, nói:

- Tiểu thư chỉ cần đến một mình thôi đã khiến địch quân chạy sạch.

- Anh Chương, thật vui khi thấy anh khỏe mạnh.

- Ta lúc nào cũng khỏe, muốn ốm chẳng được, muốn đói cũng khó, vì các cô như Duệ đây chăm sóc ta như con trẻ vậy. Cô từ hướng Đông đến, hẳn là bên ấy đã tàn cuộc rồi.

- Ta không nghĩ một chủ tướng lại có thể rơi lệ. Anh khóc vì sợ ư?

Chương chưa kịp đáp lời thì binh sĩ đứng sau đã mắng:

- Hỗn láo! Chủ tướng của chúng ta vì xót thương những kẻ địch bỏ mạng vô ích nên mới rơi lệ, vậy mà cô dám xúc phạm chủ tướng ư?

Chương nói với binh sĩ, giọng ôn tồn như thể giải thích:

- Đây là Lâm Uyển Như, bạn của chúng ta, cô ấy chỉ nói đùa thôi. Cậu nóng tính thế thì cô gái nào dám lấy cậu?

- Chủ tướng thứ lỗi, là do tôi thấy chướng tai.

- Cậu nói anh em dẫn tù binh đến chỗ các quân sĩ bị thương. Kẻ nào bị nhẹ hãy lo cứu trước, nhớ cầm máu cho họ.

Đoạn Chương quay sang hỏi Duệ:

- Tù binh là em bắt, hay mấy nữ binh của chị Xuân giúp đỡ?

- Anh đừng coi thường em, chính em cùng các chị ấy đã bắt.

Duệ chỉ vào một tù binh rồi nói:

- Kẻ này là tướng, tên hắn là Nguyễn Lạc Thổ. Thiên Bình đã bắn trúng hai mũi tên nhưng mạng hắn còn lớn.

- Ồ! Thiên Bình dạo này lười tập nên tay nghề kém đi à?

Chương nhìn người mà Duệ vừa chỉ, anh ta đang nhìn Chương chằm chằm như thể muốn bóp chết cậu vậy.

- Anh là anh Thổ à? Thôi, thù hằn với ta cũng phải, nhưng cứ lo chữa trị vết thương đã. Sau này khỏe rồi hãy tính chuyện trả thù. Ngày rộng tháng dài, còn đầy cơ hội.

Lạc Thổ bị dẫn đi nhưng vẫn ngoái lại nhìn Chương thêm vài lần. Một kẻ mới đôi mươi lẽ nào lại tài năng đến vậy? Lạc Thổ bỗng oà khóc, vùng thoát ra chạy đến một cái xác mà khóc rống lên. Binh sĩ Thiên Đức định kéo anh ta ra thì Chương đi đến. Cậu đứng lặng im một hồi rồi mới lên tiếng:

- Đao kiếm nào có mắt. Đấy là chủ tướng của ngươi ư?

- Đây là Hữu tướng quân Dương Ngôn, - Lạc Thổ nói trong nước mắt, - là chủ tướng của ta.

- Mạng chủ tướng hay mạng quân sĩ đều như nhau cả.

Chương nói với các binh sĩ Thiên Đức:

- Đây là chủ tướng của địch. Hãy làm cáng đưa ông ta ra bến sông, trao trả cho bên họ.

Các binh sĩ Thiên Đức dạ ran rồi xốc nách Lạc Thổ kéo đi, trong khi anh ta vẫn khóc rống lên.

- Tất cả nghiêm!

Chương hô lớn. Những người đứng gần cậu và cả hai binh sĩ đang kéo Lạc Thổ cũng lập tức bỏ anh ta ra và đứng nghiêm.

Chương cúi đầu trước thi thể của Dương Ngôn. Những người khác cũng làm theo, trước con mắt thập phần ngạc nhiên của Lạc Thổ, Uyển Như, Chi Lan cùng mấy bảo tiêu.

Các nữ binh của Xuân chào Chương để ra về. Chương nói với họ hãy báo tin thắng trận với Tả Đô đốc, nhưng quân Thiên Đức sẽ treo cờ rủ.

Chỉ còn lại Chương, Duệ, Lâm Uyển Như cùng các thuộc hạ. Uyển Như tò mò về những gì tận mắt chứng kiến nhưng không dám hỏi, vì bây giờ cô đã rõ: chàng trai trẻ này quả thực là chủ tướng của hơn nghìn người như lời Thanh đã nói trên đường đến đây.

Chương thấy Uyển Như cứ nhìn mình đăm đăm nên đành hỏi:

- Tiểu thư thắc mắc vì sao ta thắng mà lại treo cờ rủ ư?

- Thưa chủ tướng, đúng là vậy.

- Hai phần ba quân Thiên Đức hiện nay từng là quân của Vũ Ninh Vương. Bọn ta không thể vui mừng là vì vậy. Cầm gươm lên là lính, bỏ đao xuống là dân. Những binh sĩ, và cả ông Ngôn kia tử trận, cũng vì phục vụ mục đích của Vũ Ninh Vương chứ họ có chiến đấu cho bản thân đâu.

- Quân sĩ Thiên Đức chẳng phải cũng đang chiến đấu cho anh sao, thưa chủ tướng?

- Khác đấy, tiểu thư ạ. Quân Thiên Đức chiến đấu không phải vì ta, mà họ làm thế để bảo vệ làng mạc, gia đình, người thân của họ. Nếu dân các vùng khác nhờ giúp đỡ, bọn ta cũng sẽ giúp họ. Tất cả binh sĩ trong quân đều từ dân mà ra, tiểu thư hiểu chứ?

Lâm Uyển Như vẫn hỏi thêm:

- Chủ tướng, như anh nói thì sau này dân nơi nào gặp khổ anh sẽ đến đánh dẹp, chẳng phải sau cùng nếu anh chiến thắng thì anh sẽ lên ngôi vua ư? Như vậy… như vậy, quân Thiên Đức vẫn là phục vụ cho mục đích riêng của anh.

- Ồ! Ta chưa bao giờ có ý định làm vua cả. Tại sao ta phải làm vua nhỉ?

- Bây giờ chủ tướng chưa muốn, nhưng rồi sẽ muốn, hoặc nhiều người khác muốn thì sao?

- À… sau này nếu quả thật cả dân Vạn Xuân đều muốn ta làm vua thì ta sẽ suy nghĩ. Song ta chắc chắn rằng làm vua thì không vui đâu, tiểu thư ạ. Như ông Ngôn kia, vị Hữu tướng quân mà lời nói ra nghìn người nghe theo, giờ cũng nằm đấy như một quân sĩ bình thường. Thế nên quyền lực là thứ người ta ham muốn cả đời, nó có ma lực, nhưng chết rồi thì không mang theo được đâu. Đời người rất ngắn, được mấy lần hai mươi năm? Tội gì mà phải làm vua.

Bất chợt Lâm Uyển Như quỳ gối, bọn thuộc hạ phía sau cũng làm theo.

- Chủ tướng, xin người nhận Uyển Như vào quân Thiên Đức. Từ bây giờ trở đi, Uyển Như là thuộc hạ của người.

Uyển Như định vái lạy thì Chương đã chạy đến đỡ kịp.

- Ta nói tiểu thư hay, quân Thiên Đức không có quy định quỳ lạy. Chỉ lạy trời đất, ông bà tổ tiên, cha mẹ mà thôi. Tiểu thư phải nhớ, cả mấy người kia nữa.

Duệ đỡ Uyển Như đứng lên. Chương nói với Duệ:

- Em giúp anh giải thích thêm cho tiểu thư Uyển Như đây về quân Thiên Đức. Cô ấy đã ở trong quân, chức vụ là C trưởng… ờ… đại đội của cô ấy sẽ lấy tên là Vũ Thắng, nghĩa là thắng cả gió, vì thuyền vẫn ngược gió được mà, đúng không?

- Đội ơn chủ tướng đã ban cho danh hiệu.

Chương nhăn mặt:

- Đừng có nói những lời khiến ta kinh sợ. Ban cái gì mà ban, chỉ là tên đẹp, có ý nghĩa thì đặt thôi mà. Nếu Uyển Như có tên nào hay cứ nói.

- Thưa chủ tướng, Vũ Thắng là một cái tên hay cho đội quân của Uyển Như.

- Được, vậy thống nhất thế nhé. Bây giờ chúng ta phải đi xem quân Thiên Đức đánh đấm ra làm sao.

Chuẩn bị lên ngựa thì Duệ ghé tai Chương thì thào:

- Anh đặt tên Vũ Thắng là mệt rồi đấy.

Chương chau mày hỏi thì Duệ nói:

- Quân của Thiên Bình là Thần Vũ, nghĩa là gió thần. Của tiểu thư Uyển Như là Vũ Thắng, thắng cả gió. Anh nghĩ xem, với tính cách của Thiên Bình, anh chẳng mệt thì sao nữa?

Chương vỗ nhẹ lên trán vài cái rồi tặc lưỡi:

- Thôi đành vậy, Uyển Như đã nhận rồi thì không thể đổi. Lát nữa em lựa lời nói với Bình nhé. Thắng gió, nhưng Thiên Bình là gió thần thì không thể tính là gió thường, em nhé!

Tự nhiên Duệ bị kẹp giữa hai cô gái, chẳng cô nào muốn chịu thiệt. Mới nghĩ thôi, Duệ đã thấy lo. Thật đúng là thiên binh vạn mã không sợ, chỉ sợ hai bà cãi nhau.

Chương chẳng muốn ai vái lạy mình, vì nơi Chương sống vốn là như vậy. Nhưng cậu không biết Nguyễn Lạc Thổ, sau khi nghe được hầu hết lời cậu nói và thấy cậu đối xử với thi thể của chủ tướng một cách đường hoàng, đã vừa khóc vừa dập đầu vái Chương ba vái.

Đi được một đoạn, Uyển Như cưỡi ngựa song song với Duệ, hỏi nhỏ:

- Cô Duệ này, cô là giúp việc của chủ tướng hay thuộc quân của… của Thiên Bình?

- Em không thuộc quân của Thiên Bình, em giúp việc sổ sách cho chủ tướng.

- Chị nghe nói chủ tướng có hai ý trung nhân, một là Thiên Bình, còn người kia là ai vậy?

Duệ lập tức đỏ ửng hai má, lắc đầu bảo không biết, nhưng Uyển Như nhận ra sự thay đổi trên nét mặt của Duệ.

- Chẳng lẽ… chẳng lẽ lại là em ư?

- Em không biết thật mà.

Uyển Như nhớ khi nãy lúc nói chuyện, Chương gọi Duệ là "em" rất nhẹ nhàng, và Duệ cũng cuống lên ngay khi gặp Chương.

- Nếu chị là người của chủ tướng thì… thì chị sẽ đứng sau em phải không?

- Hả? Chị nói vậy là sao?

- Ý là… ý là làm thê thiếp. Thiên Bình là chính thất thì em là thứ, chị sẽ xếp sau em đúng chứ?

Duệ đỏ mặt, đưa tay lên miệng ra dấu cho Uyển Như:

- Chị nói nhỏ thôi, trong quân Thiên Đức muốn thì phải báo cáo. Chị bây giờ là Đại đội trưởng thì sẽ phải báo cáo Ban chỉ huy và… và… báo cáo cả Thiên Bình nữa.

- Sao lại phải vậy?

- Thiên Bình được bổ nhiệm làm Hội trưởng Thiên Đức Hội. Hội này tập hợp các vị chỉ huy, những binh sĩ ưu tú, và cả các trưởng làng nữa.

- Có… có cả hội như vậy ư? Tại sao Thiên Bình lại có nhiều quyền lực đến vậy?

- Tính Thiên Bình rất rõ ràng, nó ít hơn em một tuổi, là chị em kết nghĩa. Nhưng chị đừng lo, chỉ cần chị không tranh giành ngôi chính thất với nó thì không sao.

Uyển Như chun mũi, bĩu môi:

- Chính thất thì báu gì mà tranh giành.

- Mỗi người có suy nghĩ khác nhau. Em thích chủ tướng, còn chủ tướng có thích em hay không chẳng quan trọng. Em chỉ cần mỗi ngày được gần chủ tướng là đủ rồi.

- Em thật lạ. - Uyển Như cười. - Thế… thế chủ tướng đã làm gì em chưa?

- Đã cầm tay một lần khi xung trận.

Uyển Như đơ ra. Duệ nói thêm:

- Cái Bình được cầm tay hai lần và một lần được thơm nhẹ lên má. Nó còn xúi em sau khi thắng quân Vũ Ninh Vương thì phải tìm cách thơm chủ tướng để cho công bằng.

Uyển Như nghệt mặt thở hắt ra.

- Bọn… bọn em ở chung nhà với chủ tướng đúng chứ?

- Đúng, được hơn nửa năm rồi, nhưng cũng chỉ là chung nhà thôi. Chủ tướng đối đãi với đàn bà con gái đặc biệt tốt, nhưng cũng rất nghiêm khắc trong chuyện trai gái. Bởi vậy, bọn em và đội nữ binh rất nể trọng.

- Có người như vậy ư? Cá dâng tận miệng mà không ăn, có khi nào…

- Chị đừng nghĩ bậy. - Duệ lườm. - Chủ tướng từng nói với em rằng nếu sa đà vào chuyện trai gái, lơ là việc quân thì nói chẳng ai nghe. Lấy ai phải có trách nhiệm với người đó, mà bây giờ chủ tướng rày đây mai đó, lỡ như cưới vợ mà không ở bên cạnh được sẽ rất buồn. Chi bằng cứ như bây giờ, ngày nào cũng gặp được nhau.

- Không được! - Uyển Như nói. - Cá bơi tung tăng sẽ bị kẻ khác vợt mất, tốt nhất là vợt trước rồi cho vào chậu. Đã là của mình rồi thì ai ngắm cũng không sao.

Thiên Bình mười tám, Duệ mười chín, còn Uyển Như hai mươi hai tuổi. Uyển Như lại là thương nhân, đi nhiều nơi, biết nhiều thứ, nên chuyện tình cảm không còn ngây thơ như Bình và Duệ. Vậy nên Chương đã bắt đầu bị các cô gái tính kế sau lưng mà không hề hay biết. Kế này tất nhiên không đáng sợ, cũng chẳng thiệt đến mạng, nhưng mệt thì chắc chắn rồi.

Những dòng văn này được tạo nên từ tâm huyết, dành riêng cho độc giả tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free