(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 83: Yết Kiêu xuất trận
Nhằm chuẩn bị cho trận chiến với quân Vũ Ninh vương, Chương đã xin thêm quân từ Thiên Gia Bảo Hựu. Thật ra, Chương muốn chọn ai cũng được, một phần vì uy tín của chàng trong quân, một phần vì Tả Đô đốc Phạm Tu đã ra lệnh hỗ trợ toàn lực cho quân Thiên Đức.
Trong đợt tuyển người vào đội pháo binh, Yết Kiêu không hiểu vì sao mình không được chọn, dù chàng chẳng hề kém cạnh Bạch Hổ. Phàn nàn với Bỉnh Di, chàng được Bỉnh Di khuyên nên sang hỏi Chương. Yết Kiêu từng giúp Chương huấn luyện quân sĩ bơi lội, và Chương cũng từng hứa sẽ giúp chàng vang danh thiên hạ, thậm chí còn đặt biệt hiệu cho chàng. Vậy mà, Chương lại thản nhiên từ chối Yết Kiêu gia nhập đội pháo binh.
– Cậu có thấy cá bơi được trên cạn bao giờ chưa?
Lúc ấy, Yết Kiêu không hiểu Chương hỏi vậy có ý gì, nhưng trong lòng chàng vẫn không phục. Ngay cả Cự Lượng cũng khuyên Yết Kiêu hãy quay về. Thấy bọn Bạch Hổ đang hì hụi trên núi, Yết Kiêu không khỏi nóng ruột, thầm rủa Chương là kẻ bạc tình, ăn cháo đá bát.
Gần nửa tháng sau, Chương trở về xin người và chỉ đích danh Yết Kiêu. Nghe Bỉnh Di nói, Chương đã đề nghị cần có Yết Kiêu và những người do chính Yết Kiêu chọn lựa. Yết Kiêu dẫn theo năm mươi người sang quân doanh gặp Chương, trong lòng vẫn còn ấm ức.
– Sao rồi? – Chương vừa rót nước trà mời Yết Kiêu, vừa nói. – Cảm giác không được chọn thật khó chịu phải không? Cậu giận ta cũng phải thôi.
– Ta nào dám giận. – Yết Kiêu đáp lại bằng giọng mát mẻ.
– Thế nhưng vẻ mặt cậu lại nói điều ngược lại đấy, uống nước đi. Ta bảo không chọn cậu vào đội pháo binh là có chủ ý cả. Dạo trước ta từng nói sẽ giúp cậu trở thành một danh tướng mà.
– Vâng, được như thế thì mừng quá.
– Sắp tới Vũ Ninh vương sẽ mang quân tiến đánh, quân doanh Thiên Đức không kiên cố như làng Vạn nên ta mới cố ý giữ cậu lại. Lời này là thật chứ không phải khách sáo đâu, nếu cậu quyết tâm thì ta mới dám nhờ, bởi tính mạng của hơn nghìn anh em đều nằm trong tay cậu cả.
– Anh Chương, chúng ta đâu phải người xa lạ, anh cần gì phải nói những lời trang trọng để đề cao ta như vậy.
– Quân Thiên Đức có lệ rồi, một khi đã nhập quân, dù là tạm thời, cũng phải tuyệt đối nghe theo lệnh cấp trên, không được phép chất vấn. Chắc cậu cũng biết điều này.
– Anh Chương cứ nói đi.
– Cậu sẽ tuân lệnh chứ?
– Ta xưa nay không nói hai lời.
Và chính vì lẽ đó, Yết Kiêu cùng năm mươi anh em đã ăn bờ ngủ bụi trong đầm lầy suốt ba ngày ba đêm. Ngoài cung nỏ, họ còn có năm chiếc thuyền giấu trong lùm cây cùng hàng chục bè tre.
Tiếng trống ngũ liên dồn dập khiến Yết Kiêu và đồng đội vội vàng chuẩn bị sẵn sàng. Chương đã dặn dò kỹ lưỡng rằng phải chờ cho quân Vũ Ninh vương sang hết rồi mới dùng hỏa công phá đường lui.
Ngồi chờ đợi, Yết Kiêu nhấp nhổm không yên, phải đến khi những toán quân cuối cùng của Dương Ngôn vượt sông thì chàng mới cảm thấy bớt hồi hộp. Giờ đây, Yết Kiêu đã hiểu rõ thâm ý của Chương: chàng muốn dụ quân Dương Ngôn vào sâu đến núi, sau đó chặn đường rút để hốt gọn toàn bộ. Để đảm bảo thắng lợi ngay trong trận đầu ra quân và không phụ lòng tin của Chương, Yết Kiêu chờ thêm gần hai khắc mới bắt đầu hành động.
Những bè tre được ghép từ dăm bảy thân cây, lần lượt được thả xuống nước. Củi khô, rơm rạ được chất lên cùng những nồi đất nhỏ chứa dầu lạc. Người của Yết Kiêu đẩy bè ra giữa dòng rồi mới châm lửa, bè cứ thế mà xuôi dòng. Hơn ba mươi chiếc bè như vậy được quân của Yết Kiêu thả trôi, một số người còn bơi đẩy bè đi một đoạn rồi mới lên bờ.
Củi rơm bắt lửa cộng thêm làn gió sớm hiu hiu thổi trên mặt sông, nên chỉ trong chốc lát, những bè ấy đều cháy đượm.
Quân của Dương Ngôn ở hai bên bờ mau chóng phát hiện ra kế sách của đối phương, vội vàng dùng sào tre dàn quân trên cầu phao, chuẩn bị dập lửa hoặc đẩy bè trôi qua khoảng hở giữa các thuyền.
Yết Kiêu đã dự liệu trước chuyện này, liền cùng thuộc hạ xuống thuyền, mỗi thuyền mười người, rồi xuôi dòng. Trên thuyền có ván gỗ trát bùn che chắn, nhưng thuyền ở giữa dòng nên quân sĩ hai bên bờ dùng tên bắn không tới, trong khi quân của Yết Kiêu lại nhắm bắn những kẻ đang đứng trên cầu phao. Năm chiếc thuyền chậm rãi xuôi theo hình so le, nhắm đến những thanh tre nối cầu và hai chiếc thuyền ở giữa sông.
Lửa cháy bén sang các thuyền phao, nhưng để nhanh hơn, Yết Kiêu lệnh cho mỗi thuyền cử hai người xuống nước, lặn đến chỗ thuyền phao cắt dây chão rồi lật thuyền đẩy đi.
Quân sĩ hai bên bờ đứng trên cầu phao trút mưa tên vào năm con thuyền nhỏ, nhưng quân của Yết Kiêu lật úp thuyền, lặn một hơi dài, dùng dao cắt những mối chằng buộc. Những chiếc thuyền phao bỗng chốc trôi lững lờ theo dòng nước. Một số quân sĩ đối phương ngã xuống nước đều bị tiêu diệt, vài kẻ khác liều chết nhảy xuống quyết sinh tử, nhưng quân của Yết Kiêu bơi lội vượt trội hơn nên những kẻ ấy đều không thấy nổi lên nữa.
Cầu phao đầu tiên bị đứt đoạn ở giữa khoảng năm trượng, bè tre mắc kẹt vào vài con thuyền cháy lan. Dây chão bị cắt nên những chiếc thuyền nhỏ này dính liền vào bè tre, cùng nhau bốc cháy dữ dội. Hai cầu phao còn lại cũng đều bị cắt mất nhịp giữa.
Quân của Yết Kiêu lật úp nhiều thuyền khiến đối phương không biết đâu mà lần, tên bắn trở nên vô dụng, chỉ còn cách dùng giáo nhọn đâm thủng đáy thuyền gỗ nhưng cách này chẳng ăn thua. Năm mươi người như năm mươi con rái cá, ngụp lặn dưới làn nước đục ngầu.
Hai khắc trôi qua, ba cầu phao hoàn toàn bị đứt ở đoạn giữa sông. Cầu phao đầu tiên xem như không thể sử dụng được nữa. Những chiếc thuyền nhỏ, cái thì trôi theo dòng, vài cái đang cháy, nhiều cái khác đã bị lật úp.
Nhận thấy nhiệm vụ đã hoàn thành, quân của Yết Kiêu bơi xuống hạ lưu khoảng năm mươi trượng, lật thuyền lên bám vào để dưỡng sức, và ngắm nhìn thành quả của mình. Đường rút lui của địch giờ đây đã bị phá hủy hoàn toàn, chỉ còn cách nhảy xuống sông và bơi khoảng năm trượng để bám víu vào những chiếc thuyền phao còn sót lại.
Yết Kiêu nói với mọi người: – Chúng ta cứ bơi giữa dòng. Nếu chúng nó rút lui, hãy lặn xuống tiễn vài đứa về chầu Hà bá. Anh em nào mệt thì cứ vào lòng thuyền nằm nghỉ.
Lát sau, quân sĩ hai bên bờ lấy những chiếc thuyền nhỏ ở cầu phao thứ nhất định nối lại phần bị đứt của hai cầu phao còn lại, nhưng Yết Kiêu không để đối phương thực hiện được. Thuyền lại lật úp và bơi ngược dòng. Quân sĩ của Dương Ngôn ngồi trên thuyền dùng giáo thi nhau chọc xuống nước, nhưng thuyền tròng trành, khiến họ ngã cả xuống sông, vội vã bơi tìm nơi bấu víu; một số kẻ chậm chân không thấy nổi lên nữa.
Trong trận này, Yết Kiêu mất tám người, bị thương nhẹ mười một người. Thành quả là toàn bộ một cầu phao bị hủy, hai cầu còn lại không thể dùng được nữa vì đã hết chỗ chằng néo, trôi dạt vào hai bờ sông. Đường lui của Dương Ngôn chỉ còn cách bơi qua sông hoặc phải chờ quân trên bờ Bắc đưa từng chuyến thuyền nhỏ sang đón. Trong khi đó, ở bờ Nam cũng chỉ còn khoảng ba bốn chục chiếc thuyền.
Thái Hương từ chỗ ẩn nấp, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ đầu chí cuối, vội băng đồng tìm Phạm Cự Lượng để báo tin.
Bản văn này, với sự trau chuốt về ngôn từ và mạch lạc trong diễn đạt, là tài sản của truyen.free.