Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 82: Sếnh và Thổ

Tiếng trống ngũ liên thùng thùng như thúc giục, đuốc bên bờ Bắc thắp sáng rực cả một góc trời khi gà vừa gáy sáng. Các trạm gác cấp báo về quân doanh rằng quân Vũ Ninh vương đã dựng một tháp cao ba trượng ở khoảng giữa làng Đường Vỹ và Long Ngô Động, bởi nơi ấy có bến sông và bờ thoai thoải, thuận lợi cho việc đổ quân.

Chương biết rõ phía sau tháp canh �� bờ Bắc là đầm lầy, nên quân địch ắt phải dàn trải binh lực. Nhờ thông tin từ Trương Lôi và Chu Diện về quân Vũ Ninh vương, Chương nhận định cánh quân tấn công này chỉ là mũi thứ yếu, song vẫn chưa nắm rõ quân số.

Trương Lôi cho biết, Sứ tướng Nguyễn Quốc Khánh có Tả tướng quân Kiều Công Ngạn và Hữu tướng quân Dương Ngôn. Nếu họ nhắm Thiên Gia Bảo Hựu làm mục tiêu chính, ắt Kiều Công Ngạn sẽ là người dẫn quân. Còn cánh nghi binh vượt sông sẽ do Dương Ngôn chỉ huy. Dương Ngôn ít nói, tính tình khó đoán. Vì Trương Lôi, Chu Diện hay Lý Văn Ba trước đây từng phục vụ dưới trướng Kiều Công Ngạn, nên hiểu biết của họ về cách dùng binh của Dương Ngôn cũng khá hạn chế.

Trước đó, Trương Lôi cũng nhận định quân bờ Bắc sẽ dùng thuyền nhỏ ghép nối, dùng thang tre làm cầu phao. Mãi cho đến khi Chương nhận được tin tức từ Lâm Uyển Như, cậu mới đem ra bàn bạc cùng các chỉ huy. Cuối cùng, tất cả đều kết luận Dương Ngôn sẽ dẫn một đội quân có quân số bằng khoảng một nửa đến hai phần ba so với quân của Kiều Công Ngạn.

Trương Lôi, Lý Văn Ba, Chu Diện, Triệu Văn Khoát leo lên bụi tre nhìn sang bờ Bắc và báo rằng đó chính là kỳ hiệu của Dương Ngôn. Trong tiếng trống thùng thùng không ngừng vang vọng bên kia sông, Chương liền triệu tập cuộc họp khẩn các chỉ huy tại ven bụi tre làng Long Ngô Động.

Chương nói: – Chúng ta chỉ có một nghìn bốn trăm quân. Tuy chưa rõ địch kéo sang bao nhiêu, nhưng các ông cần phải nhớ vài điều. Một, bảo toàn lực lượng là trên hết, tuyệt đối không ham đánh. Hai, đánh rắn phải đánh dập đầu, nhắm thẳng chủ tướng địch mà tấn công, bỏ qua quân sĩ. Ba, tích cực chiêu hàng binh sĩ, bắt được phải đối đãi tử tế.

Tướng sĩ đều nghe lệnh.

– Bờ Bắc hay bờ Nam đều là dân Vạn Xuân. Nếu phải giết thì hãy giết, nhưng tha được thì cứ tha. Song, tướng lĩnh phải bắt sống, nếu chống cự thì diệt. Suốt thời gian qua, các ông đã chăm chỉ tập luyện. Giờ là lúc ta muốn cho địch biết đối đầu với quân Thiên Đức đáng sợ nhường nào! Tất cả nghe rõ chưa?

– Rõ!

– Hẹn gặp lại!

Đội Cự Lượng đứng nghiêm chào Chương. Chương chào lại rồi giải tán, ai vào việc nấy. Chỉ còn lại Duệ, Bình và Trung đội Thần Vũ, tất cả đều nai nịt gọn gàng sẵn sàng chờ lệnh. Chương vẫy Thái Hương lại, xoa đầu cô bé rồi ra lệnh:

– Truyền lệnh cho Yết Kiêu, khi nào toàn bộ quân địch vượt sông hoàn toàn mới được hành động.

Thái Hương nhận lệnh, ba chân bốn cẳng nhắm hướng đầm lầy mà chạy. Bấy giờ Chương mới nói với Thiên Bình:

– Trời còn chưa sáng rõ, tầm nhìn của địch còn hạn chế. Em cho pháo nhẹ bắn cầu vồng qua những khóm tre nhắm vào cầu phao, chỉ dùng đạn đá nhỏ.

Thiên Bình và Trung đội Thần Vũ lần thứ hai được Chương ưu ái cho mở màn trận đánh. Trung đội với hơn tám mươi nữ binh được trang bị hai khẩu pháo hạng nhẹ, dễ khiêng vác và dễ dàng phá hủy nếu cần thiết. Cơ số đạn không nhiều, mỗi nữ binh tự trang bị hai viên đạn, chủ yếu là đá nhỏ và chông tre nhỏ để đảm bảo tính cơ động.

Hai khẩu pháo bắn đá đặt ngay trên con đường đất ngăn cách bờ sông với làng Long Ngô Động đã sẵn sàng nhả đạn. Những binh sĩ đứng trên bụi tre hỗ trợ hiệu chỉnh trong khi quân của Dương Ngôn vẫn đang bắc cầu phao. Đuốc cháy trên sông bập bùng thành ba hàng dọc. Theo ánh đuốc, quân bờ Bắc đã hoàn thành hai phần ba cầu phao, còn khoảng bốn mươi trượng nữa là sẽ sang được bờ Nam.

Thiên Bình ra lệnh bắn một viên.

– Sang hữu khoảng mười trượng!

Thiên Bình lại ra lệnh bắn viên thứ hai.

– Sang hữu thêm hai trượng!

Viên thứ ba được bắn cầu vồng qua ngọn tre, dưới sông có tiếng động lạ.

– Trúng thuyền nhỏ rồi, tăng tầm bắn!

Thiên Bình ra lệnh bắn liên tục. Dưới sông, những tiếng “ùm ùm” vang vọng rõ mồn một. Trời còn tối, địch quân biết bị tấn công nhưng không rõ thứ gì đang tấn công, vẫn tiếp tục bắc cầu phao.

Hai khẩu pháo hạng nhẹ bắn cấp tập, đạn rơi tản mát, có viên trúng thuyền, viên rơi xuống sông, và rất ít viên trúng đích. Chương vẫn hài lòng vì điều cậu cần là những nữ binh này có thể bắn pháo, còn để bắn tốt thì cần thêm thời gian tập luyện.

Bắn hết đạn đá, Thiên Bình lệnh cho nữ binh khiêng pháo rút về sau Long Ngô Động. Nơi ấy đã có xe trâu kéo ph��o và đạn chông về hướng núi chờ sẵn.

Trời sáng rõ, quân của Dương Ngôn đã lập được điểm đầu cầu trong làn mưa tên của Đại đội Thần Sách và Thần Vũ, chịu thiệt hại vài chục người.

Ba đội tiền quân của Dương Ngôn, trang bị giáo dài và khiên gỗ, từ bờ sông chậm rãi tiến lên giao chiến trực diện với Đại đội Thần Sách. Đại đội này vừa đánh vừa lùi về cánh đồng nằm giữa hai làng Đường Vỹ và Long Ngô Động. Quân của Dương Ngôn mỗi lúc một đông.

Thiên Bình dẫn đội Thần Vũ ẩn nấp ở mé Đông làng Long Ngô Động, bất ngờ xông ra dùng tiễn bắn tới tấp vào sườn phải đội tiền quân địch, hạ được vài chục người rồi rút về sau làng theo lối cũ. Họ nhận lệnh không được cận chiến dù có thừa sức. Đội tiền quân của Dương Ngôn không dám truy kích vì sợ có phục binh và cũng vì trung quân vẫn còn ở dưới bờ sông.

Đại đội Thần Sách với quân số khoảng bốn trăm, vừa đánh vừa lui quân. Đến khi có tiếng chiêng gõ liên hồi thì họ quay giáo rút chạy.

Chỉ huy tiền quân của Dương Ngôn là Đại tướng quân Bàn Phù S��nh, một người tộc Dao mới hai mươi lăm tuổi. Hắn tưởng rằng kẻ cầm đầu là Lý Văn Ba, người từng thuộc tả quân nay đã phản bội. Coi Ba là kẻ hèn nhát, lại thấy địch quân có cả nữ nhân nên có phần xem thường, tức giận thúc quân truy kích.

Trung quân của Dương Ngôn cũng đã lên được đường đất, đang ổn định đội hình chờ chủ tướng. Bàn Phù Sếnh dẫn gần năm trăm quân truy rát phía sau. Vừa mới qua khỏi rặng tre phía sau hai làng Đường Vỹ và Long Ngô Động thì bị phục kích từ hai bên sườn. Sườn phải là đội nữ binh dùng xạ tiễn bắn rồi lại rút. Sườn trái bị Trung đội Nhất của Đại đội Thiên Đức với hơn một trăm quân xông thẳng vào.

Trương Lôi và đồng đội cũng quay ngược lại đánh trực diện. Trong thế bị vây công ba mặt, Bàn Phù Sếnh ra lệnh rút lui hòng hợp với trung quân ở phía sau, nhưng tình thế khá khó khăn khi một nhóm khoảng vài chục quân bất ngờ từ trong lũy tre xông ra chặn hậu. Nhóm này không giao chiến mà phóng lao xong liền nhập ngay vào đội phục binh.

Bàn Phù Sếnh bị nhắm đến, rõ ràng là địch quân đang nhắm vào tướng. Gạt được một ngọn lao, tránh được một mũi tên nhưng địch quân tấn công rất rát. Bàn Phù Sếnh bị kẻ nào đó nhào đến vật ngã, trong chớp mắt vũ khí bị tước, một bàn tay cứng như thép nguội chặt mạnh vào phần cổ khiến hắn ngất lịm.

Tiền quân của Bàn Phù Sếnh rút chạy bỏ lại hơn năm mươi quân tử trận và bị thương. Riêng Bàn Phù Sếnh bị Lý Văn Ba và đồng đội khiêng chạy về hướng núi.

Dương Ngôn nhận tin tiền quân bị phục kích, liền dẫn trung và hậu quân tiến nhanh trên cánh đồng. Tiến được khoảng ba dặm thì thấy Thiên Đức quân dàn ngang đội hình phía trước. Dương Ngôn thấy địch chỉ có khoảng bảy trăm quân, ước chừng khớp với tin tức nhận được trước khi xuất quân, liền dàn quân thành ba khối: tả, trung, hữu, ngay đối diện. Cách nhau chỉ ba mươi trượng, đủ một tầm tên bắn.

Dương Ngôn thấy Trương Lôi và Lý Văn Ba, liền mắng chửi thậm tệ. Trương Lôi chỉ đáp: – Hữu tướng quân, ngài trách ta trở mặt thì ngài có cái lý của ngài, ta cũng có cái lý của ta. Hôm nay đối đầu, hoặc ngài thắng, hoặc ta bại, võ tướng không nhiều lời.

– Ngươi là hạng cắc ké, Sứ tướng đối đãi với ngươi không tệ. Nay ngươi chống lại bọn ta, có khác nào quân chó má cắn bậy!

– Chủ tướng của ta có lệnh, binh sĩ của Dương Ngôn kẻ nào quy hàng sẽ được tha mạng, kẻ nào chống lại đều bị diệt trừ!

Bị một kẻ từng dưới trướng, đồng liêu gọi thẳng tên huý chẳng kiêng nể gì, Dương Ngôn cực kỳ tức giận. Nhận thấy Trương Lôi và đồng đội ít quân, dàn trận ngang nhưng đội hình thiếu chiều sâu, Dương Ngôn ra lệnh gióng trống thúc tả và hữu quân cùng tiến đánh tạo thế gọng kìm. Bản thân Dương Ngôn dẫn trung quân đánh trực diện.

Đội xạ tiễn hơn ba trăm quân của Dương Ngôn được lệnh bắn áp chế để bộ binh cầm khiên gỗ tiến lên. Trương Lôi và đồng đội bắn tiễn ngược lại nhưng không gây được tổn thất đáng kể nào.

Nhận thấy yếu thế, Trương Lôi và đồng đội rút nhanh. Dương Ngôn thúc quân đuổi theo. Trương Lôi và đồng đội vừa chống đỡ vừa rút, Dương Ngôn được thế càng đánh mạnh hơn với quân số áp đảo. Dương Ngôn muốn vây Trương Lôi và đồng đội vào giữa rồi mặc sức chém giết.

Hắn bỗng thấy bên mạn hữu xuất hiện một toán khoảng hơn một trăm kỵ binh, chủ yếu là nữ binh, thúc ngựa phi nước đại đánh vào mặt sau hữu quân.

– Bọn khốn này ít quân đến nỗi đàn bà cũng tham gia ư? Bắt hết lũ đàn bà đó lại!

Cánh tả có năm trăm quân do Đại tướng quân Nguyễn Lạc Thổ chỉ huy quay lại đánh với đội kỵ binh vừa đến.

Hai bên cận chiến. Lạc Thổ định cho quân khép chặt hai cánh nhưng lệnh mới ban, ý định còn chưa thực hiện thì chỉ huy quân cánh tả đã trúng tiễn giữa ngực.

Nguyễn Lạc Thổ thét lớn ra lệnh quân xông lên bắt lấy cô gái vận y phục đỏ sẫm, đầu chít khăn vàng, vì cô ả có vẻ là chỉ huy. Vả lại, ả này vung tay một cái là có quân sĩ trúng phi đao.

Lạc Thổ thét lớn, cô gái cũng nhận ra điều ấy và giơ vật gì đó nhắm Thổ bắn ngay lập tức. Thổ không vừa, dùng khiên gỗ đỡ được mũi tên nhưng hắn ngạc nhiên khi mũi tên thứ hai đã bắn đến rất nhanh. Thổ lách người tránh được nhưng một mũi tên khác trúng vào đùi phải. Còn chưa kịp có hành động gì tiếp theo thì một mũi tên khác trúng ngay bắp tay.

Thổ ngạc nhiên quá đỗi bởi thứ binh khí cô gái đang cầm trong tay, nó bắn quá nhanh và cô ả rõ ràng là một xạ thủ cừ khôi. Hắn nghiêng đầu tránh được một mũi tên nhắm vào mặt nhưng một mũi tên khác cũng trượt qua bả vai.

Thổ thấy toàn thân bắt đầu ngứa ngáy, lập tức biết tên có độc, vội thét lớn bảo binh sĩ cẩn trọng. Quân của Thổ không kịp khép vòng vây bởi đội kỵ binh đã quay ngựa rút chạy và không ngừng bắn tiễn chặn đường. Bọn họ không mất một người nào. Thổ không thể hiểu nổi cách hành binh của đám quân này và loại binh khí họ sử dụng.

Cơn ngứa ngáy lan khắp người Thổ. Trận đánh diễn ra chớp nhoáng làm quân Thổ thiệt hại hơn bốn mươi binh sĩ. Có thể thấy đối phương đang tiêu hao sinh lực của quân Thổ chứ không có ý định liều chết.

Trương Lôi và đồng đội bỏ chạy về hướng núi, Dương Ngôn dẫn quân truy kích. Lạc Thổ giao lại quyền chỉ huy cho phó tướng bởi hắn đã bị thương và khắp người đã nổi mẩn.

Dương Ngôn cho phép Lạc Thổ trở về bến sông cùng những binh sĩ bị thương. Thổ bước thấp bước cao cùng hơn ba chục quân sĩ khác quay về điểm xuất phát nhưng được nửa đường thì gặp chuyện bất ngờ.

Một cô gái trẻ dẫn hơn mười nữ binh cưỡi ngựa từ mé Đông chặn đường. Thổ ra lệnh cho binh sĩ bị thương mở đường máu nhưng mau chóng nhận ra cơ hội mong manh khi gần mười quân sĩ bị cô gái ngồi trên ngựa bắn hạ một cách dễ dàng. Cô này cũng cầm một loại nỏ giống với cô gái vận y phục đỏ sẫm khi nãy. Loại nỏ này bắn quá nhanh, không thể tiếp cận được.

Thổ và gần hai mươi binh sĩ buộc phải vứt binh khí đầu hàng. Đối với một võ tướng, nỗi nhục bị đàn bà bắt sống khó mà nuốt trôi được. Thổ định tự sát nhưng cô gái nói với hắn:

– Chủ tướng ta nói quân sĩ bị thương sẽ được trả về, đừng có phí hoài mạng sống của bản thân. Các ngươi hãy còn may đấy.

Nhận thấy Thổ nổi mẩn khắp người, cô gái đưa cho hắn một nắm bột và nói đó là thuốc giải.

– Cô gái, ta thân mang phận võ tướng, bị đàn bà bắt sống thế này thật mất mặt. Tuy vậy, ta là người rạch ròi, cô cho ta thuốc giải hẳn là không muốn giết ta. Ta nghe danh Tả Đô đốc đã lâu, nay bại dưới quân của ngài cũng đành tự an ủi là vinh hạnh.

– Tả Đô đốc không phải chủ tướng của ta.

– Vậy… vậy là ai? – Thổ ngạc nhiên.

– Thiếu úy Mạc Thiên Chương, chủ tướng Thiên Đức quân.

– Người đó là ai?

– Ngươi sẽ sớm biết. Bây giờ cứ ngoan ngoãn theo lệnh ta, ta đảm bảo các ngươi sẽ toàn mạng. Chúng ta không đánh người bị thương. Xong trận chiến, các ngươi có thể trở về nếu muốn.

– Cô gái, cô tên gì?

– Ta tên Duệ.

– Ban nãy ta bị hạ bởi một cô gái cũng trạc tuổi cô, cô ấy cũng có thứ giống cô. Thứ này là gì?

– Ngươi không cần hỏi. Ngươi thật may mắn khi trúng tên của Thiên Bình mà còn sống. Hoặc có thể cô ấy không muốn diệt ngươi.

– Thiên Đức quân các cô còn có cả nữ nhân ra trận. – Thổ nhếch miệng cười. – Đánh cũng rất tốt. Ta thua rồi.

– Các ngươi có dẫn bao nhiêu binh mã đến cũng vậy thôi. Bọn ta chỉ là đội quân cận vệ được lệnh đi do thám tình hình. Nếu ta đoán không lầm thì giờ này quân của Kiều Công Ngạn hẳn xác phơi đầy đồng. Còn Dương Ngôn, chủ tướng của ngươi…

Cô gái chỉ về hướng núi và nói thêm:

– Mong là ông ta còn cơ hội sống sót như ngươi.

– Không thể nào! Quân của các ngươi, bao gồm cả Thiên Gia Bảo Hựu chỉ đâu đó hai nghìn. Ban nãy ta thấy ở đây đã bảy tám trăm, thì bên làng còn được bao nhiêu mà cô nói Tả tướng quân thua được chứ?

– Bọn ta quả thật chỉ có bấy nhiêu quân, chỉ bằng một phần ba quân số các ngươi. Nhưng các ngươi còn bao nhiêu trở về được thì lát nữa ngươi sẽ rõ thôi.

– Cô không sợ bọn ta sẽ trốn về báo tin ư?

Cô gái nhìn Thổ, ánh mắt tràn đầy tự tin:

– Các ngươi về bằng cách nào? Bơi qua con sông rộng hàng trăm trượng ư? Tốt hơn là cứ đến gò cao kia ngồi chờ. Các ngươi sẽ chỉ về được khi chủ tướng cho các ngươi về.

Nguyễn Lạc Thổ nay ba mươi tuổi, ở trong quân hơn mười năm, đủ hiểu lời cô gái vừa nói ngụ ý rằng đường lui đã bị chặt đứt.

– Ta có lời khuyên, các ngươi cứ ngồi yên ở đây mà nhìn về phía núi, chẳng mấy chốc sẽ hiểu. Hẳn các ngươi biết Trương Lôi và Chu Diện nhỉ?

– Một đám hèn nhát, tham sống sợ chết thì đáng gì nhắc tới?

– Họ không hèn nhát, chỉ là chủ tướng của ta đã khiến họ nể sợ. Họ bị bắt sống và tự nguyện theo về. Ngươi hãy nhớ, là bọn ta bắt sống toàn bộ, muốn thoát cũng không được.

Lạc Thổ có nghe trong quân đồn rằng Trương Lôi bị bắt khoảng sáu trăm người. Còn Chu Diện và đồng đội thì hoàn toàn bặt tin, cứ tưởng đã bị tiêu diệt hết, nào ngờ nay thấy gã sống sờ sờ.

– Bọn Chu Diện bị bắt sống hết ư?

– Ba trăm mười quân chỉ vài kẻ bị diệt, còn lại bị bắt hết, không có cơ hội chống cự. Bọn ta khi ấy chỉ có một trăm năm mươi quân thôi.

– Sao có thể?

– Ngươi sẽ còn thấy nhiều điều lạ. Nếu ngươi bằng lòng, ngươi sẽ như Trương Lôi, trở thành tướng trong quân Thiên Đức.

– Không đời nào, ta đây…

– Đâu cần vội thế, rồi ngươi sẽ thay đổi suy nghĩ mà thôi. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

– Cô gái, cô mới mười tám đôi mươi, hẳn chưa trải sự đời nhiều. Đừng mù quáng tin vào chủ tướng của cô.

– Ai mù ai tinh mắt thì hãy đợi xem. Ngươi nghe danh Tả Đô đốc, vậy ngươi nghĩ một vị tướng triều đình như ngài ấy có nhìn nhầm người chăng?

– Được, ta sẽ chống mắt xem các ngươi có thể làm gì? Ta không tin bọn ta bại trong tay một đám trẻ miệng hôi sữa như các ngươi.

– Ngươi nói đúng, chủ tướng của ta chỉ mới hai mươi mốt tuổi thôi. So với chủ tướng của các ngươi quả thật còn quá trẻ nhưng sa trường chẳng ai đem tuổi tác ra bàn. Các ngươi thua ngay kể từ khi chưa bắt đầu, chờ xem.

Nguyễn Lạc Thổ không nhìn cô gái nữa mà mắt đăm đăm hướng về Linh Sơn cửu đỉnh phía xa. Lạc Thổ biết cái đám quân tạp nham Thiên Đức chỉ khoảng hơn một trăm kẻ tụ tập, vác đá xây lũy nơi sườn núi. Cho dù Trương Lôi và đồng đội đầu quân thì binh lực cũng chưa đầy một nghìn, chống sao được hơn hai nghìn tinh binh của Hữu Tướng quân Dương Ngôn chứ?

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free