Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 81: Ta muốn đến Đường Vỹ

Lâm Uyển Như thúc ngựa phi nhanh như thể sợ sẽ bỏ lỡ những cảnh tượng ngoạn mục. Chi Lan cùng bốn bảo tiêu theo sau nhưng đi được hơn dặm thì bị quân sĩ Thiên Gia Bảo Hựu chặn lại. Binh sĩ của Kiều Công Ngạn, kẻ bị thương, người tử trận, nằm la liệt trên cánh đồng. Thiên Gia Bảo Hựu quân từ trong ba làng đổ ra, ngoài quân sĩ còn có cả người lớn tuổi và trẻ em.

Lâm Uyển Như thấy những đứa bé tầm mười tuổi, cả trai lẫn gái, nhặt nhạnh binh khí gom lại thành từng đống nhỏ. Người lớn tuổi tản ra kiểm tra quân sĩ của đối phương, kẻ nào bị thương liền mau chóng được khiêng đi. Ai nấy đều tất bật nhưng không hề lộn xộn, cho thấy sự quy củ. Những hình ảnh này gợi cho Lâm Uyển Như rất nhiều suy nghĩ. Bất giác cô nhìn về hướng cổng làng Nhất Vạn, nơi một nhóm hơn chục người đang đứng xem toàn cảnh. Một người lớn tuổi khoác áo bào, đội mũ đâu mâu, sau lưng quân kỳ nhỏ tung bay. Uyển Như đoán đấy chính là Tả Đô đốc Phạm Tu, vị danh tướng cô đã nghe kể đôi lần hồi nhỏ, và dạo gần đây, khi đến vùng này buôn bán giao thương, cô lại được nghe nhắc đến nhiều hơn.

“Quả nhiên danh tướng vẫn là danh tướng, không chỉ là hư danh. Những đứa bé kia dăm năm nữa sẽ thành những quân sĩ có kỷ cương và trung thành.”

Uyển Như thầm nghĩ rồi quay sang nhìn phía bờ sông. Thiên Gia Bảo Hựu quân dàn hàng ngang dùng tên, lao nhắm xuống sông Thiên Đức hạ gục thêm nhiều binh sĩ xấu số. Tiếng hò reo dậy đất. Đằng xa kia có mấy thứ kỳ lạ đặt giữa đồng và mỗi lần Uyển Như thấy cái cần tre dài bật vút lên thì một vật thể nào đó lại bắn vút sang bờ Bắc. Lòng sông rộng cả trăm trượng mà sao những thứ ấy có thể ném xa đến như vậy? Uyển Như muốn đến gần xem rõ nhưng cô không được phép đi qua. Thiên Gia Bảo Hựu quân đã dàn hàng tạo thành một hàng ngang chắn lối, buộc cô phải quay lại.

“Ta muốn đến Đường Vỹ thôn!”

Lâm Uyển Như nói khản cả cổ nhưng quân sĩ như thể không nghe thấy. Nhớ đến miếng sắt nhỏ Chương đưa cho hôm trước, Uyển Như lưỡng lự hồi lâu rồi mới lấy ra giơ trước mặt những quân sĩ chắn lối.

“Ta có cái này, ta có cái này, mau cho ta qua.”

Không có tác dụng gì! Lâm Uyển Như thoáng nghĩ thứ Chương đưa cho cô có lẽ chỉ là một tín vật thì thấy hai nữ binh, có lẽ bị sự nhốn nháo của người ngựa thu hút, đã tiến lại.

“Tiểu thư Lâm Uyển Như, ta biết cô,” một cô gái nói. “Nhưng nơi này đang là chiến địa, cô nên quay lại.”

“Ta muốn đến Đường Vỹ thôn, cô làm ơn cho ta qua.”

“Nơi ấy lại càng không được đến, nhất là lúc này. Cô nghe ta, quay lại thuyền đi. Việc làm ăn c�� khẩn cấp đến mấy cũng để chiều hãy đi.”

“Ta có cái này! Thứ này có thể giúp ta đến đó không?”

Thấy không có cách nào qua được, Uyển Như giơ miếng sắt nhỏ cho cô gái, cầu may. Cô gái bước lại gần, nheo mắt nhìn miếng sắt trong lòng bàn tay của Uyển Như rồi hỏi:

“Từ đâu cô có thứ này?”

“Nó là của ta, người đưa cho ta bảo nó là của ta và ta có thể dùng nó để đi lại trong khu vực này mà không bị làm khó.”

Cô gái nhìn Uyển Như chằm chằm khiến cô chột dạ nhưng ngay sau đó, cô gái lập tức quay lưng chạy đi.

“Thứ này có tác dụng nhưng hình như không phải ai cũng biết.”

Uyển Như thì thầm với Chi Lan, cả hai cùng ngắm nghía miếng sắt nhỏ, lòng dâng đầy sự tò mò.

Cô gái quay trở lại cùng với vài người khác, một cô gái chít khăn đỏ trên đầu, dáng vẻ nhanh nhẹn với đôi mắt nghiêm nghị khiến Lâm Uyển Như không khỏi bối rối. Cô ấy hỏi:

“Uyển Như tiểu thư đến Đường Vỹ làm gì?”

“Ta… ta có cái này!”

Uyển Như đưa miếng sắt ra, cô gái khẽ nhíu mày rồi lại gần cầm lên xem xét rồi trả lại. Giọng nói cũng thay đổi.

“Nơi ấy đang có giao tranh, Uyển Như tiểu thư nếu có việc cấp thiết thì ta sẽ phái người theo bảo vệ. Còn mấy người kia,” cô gái chỉ vào bốn bảo tiêu, “thì không được phép đi cùng.”

“Họ… họ là người của ta.”

Cô gái nhìn Lâm Uyển Như một lượt rồi liếc nhìn miếng sắt Uyển Như vẫn nắm chặt trong lòng bàn tay, khẽ thở dài, đoạn quay sang nói với cô gái khi nãy biết Uyển Như.

“Em dẫn theo hai mươi chị em dẫn đường và bảo vệ an toàn cho tiểu thư Uyển Như. Nếu có biến thì phải dẫn cô ấy quay về, không được mạo hiểm.”

Một người đàn ông tướng tá to cao tay cầm đại đao đến hỏi chuyện, cô gái nói điều gì đó khiến anh ta cười vang. Anh ta nhìn Uyển Như rồi nói với cô gái:

“Thằng ranh số đào hoa thật, con gái đẹp đều theo nó cả.”

“Ồ! Ý anh là ta không được đẹp ư?”

“Anh không có ý như vậy, không có. Đương lúc binh đao thế này, yểu điệu thục nữ như cô ấy đúng ra phải ở nhà đóng cửa cài then chứ ra đây làm gì cơ chứ.”

“Thì ra bấy lâu nay anh coi ta là sư tử cái, ta nghe anh em nói vậy, anh thích các cô nhu mì.”

“Không, anh không nói thế. Anh còn có việc, anh đi nhé.”

Người đàn ông lúng túng quay sang, gật đầu chào Uyển Như rồi xách đại đao chạy biến. Uyển Như không hiểu gì nhưng nhìn thái độ khi nói chuyện, rõ ràng cô gái này có địa vị không tầm thường trong quân.

“Chị đã biết tên ta, chẳng hay ta có thể biết chị là ai được không?”

“Ta là Bùi Thị Xuân.”

“Chị Xuân, cảm ơn chị.”

“Không cần khách sáo, người nhà cả thôi.”

“Người nhà…?”

Dường như thấy Uyển Như chưa hiểu, Xuân hỏi:

“Hình như cô không biết thứ cô đang cầm là gì?”

“À vâng… à không! Thứ này là tín vật… à… như… như là lệnh bài.”

Xuân phì cười khiến Uyển Như cảm thấy có gì đó không ổn.

“Thất lễ, thất lễ! Cái thằng ranh, đưa cho người ta mà không giải thích gì bảo sao người ta coi là tín vật. Thế thì có chết con nhà người ta không chứ.”

“Chị… chị Xuân! Thứ này một… một thanh niên đã tặng ta. Anh ấy tên là… là Chương.”

“Thứ này của quân Thiên Đức!” Xuân nói. “Đúng là dùng được trong vùng này song vì vẫn còn mới nên không phải ai cũng biết. Thằng Chương đã đưa cho tiểu thư?”

���Thằng… thằng… anh Chương đó là gì với chị?”

“Hở? Ờ… sau này nó sẽ là em rể của ta. Có lẽ là vậy. Và thứ nó đưa cho tiểu thư không phải tín vật định tình gì đâu, đừng mơ mộng. Cùng là đàn bà con gái với nhau cả, thằng Chương nó đã đưa cho tiểu thư thứ ấy thì cô cũng thuộc về phe bọn ta. Ta có lòng tốt nhắc trước, thằng Chương thì chỉ có một, nhưng tiểu thư như cô thì nhiều không kể xiết đấy.”

“À vâng! Thật là ta không biết rõ thứ này, trên đây cũng chẳng ghi rõ gì cả.”

“Có ghi rõ mà tiểu thư như cô chưa biết đó thôi. Thằng Chương xem ta là chị gái, ta đã từng cứu nó một mạng mà nó cũng chả cho ta thứ giống như cô đang cầm có khi do ta hơn tuổi nó hoặc do ta là người có gia đình rồi nên nó chê.”

“Chị Xuân, anh khi nãy là…”

“Hở? Gã đó hả? Nếu ngoan thì ta sẽ chấp nhận lấy làm chồng còn hư thì… ta sẽ cho làm hoạn quan.”

Cô gái đã quay lại cùng hai mươi nữ binh cưỡi ngựa, ai nấy đều giắt cung tiễn, đoản đao ngang hông và chít khăn đỏ sẫm trên đầu.

“Uyển Như tiểu thư hẳn rất tò mò thứ đang cầm trong tay nhỉ?”

“Vâng, thưa chị.”

Bùi Thị Xuân cười ranh mãnh rồi chợt hô vang:

“Trung sĩ Lâm Uyển Như, Đại đội trưởng Thiên Đức quân đến thăm, tất cả nghiêm!”

Lâm Uyển Như giật mình khi những nữ binh vội xuống ngựa xếp thành một hàng ngang đứng nghiêm trang, mắt nhìn thẳng tắp. Những quân sĩ Thiên Gia Bảo Hựu khi nãy ngăn cản không cho Uyển Như đi qua cũng làm y hệt như vậy.

“Chào Trung sĩ!”

Xuân vừa dứt lời, hơn ba mươi người nhất loạt đưa tay trái lên ngang thái dương khiến Uyển Như bối rối.

“Giải tán!”

Những cánh tay hạ xuống, vẻ trang nghiêm cũng không còn khiến Uyển Như vô cùng khó hiểu. Xuân tươi cười đến bên cạnh vỗ nhẹ vào cánh tay Uyển Như, nói:

“Bọn ta hãy còn chưa quen nên Đại đội trưởng bỏ quá cho nhé. Cách chào chỉ huy như này bọn ta mới tập được có mấy ngày.”

“Vâng, vâng. Thưa chị Xuân, chẳng hay Trung sĩ và Đại đội trưởng có nghĩa là gì? Ta… ta còn chưa ở trong quân.”

Xuân giải thích:

“Hai vạch này biểu thị cấp bậc Trung sĩ của tiểu thư, còn mặt sau có chữ ghi rõ tiểu thư là Đại đội trưởng, dù đại đội đó chưa được đặt tên. Hiện Thiên Đức quân có ba đại đội là Thiên Đức, Thần Sách, Thánh Dực và một nữ trung đội Thần Vũ trực thuộc riêng. Tiểu thư giữ trọng trách này, e rằng số quân dưới quyền không ít hơn ba trăm người.”

“Vâng, thật là dưới em đang có gần bốn trăm người.”

“Thế là đúng rồi. Ta cũng không hiểu hết quân tình bên ấy, tiểu thư nên dành thời gian tìm hiểu thêm. Giờ thì em Thanh sẽ đưa tiểu thư đi.”

“Chị cứ gọi em là Uyển Như. Vậy hẹn chị lúc khác.”

Uyển Như lên ngựa bỗng sực nhớ ra điều gì bèn hỏi:

“Chị Xuân, có một cô gái họ Phạm hay đi cùng anh Chương, chị có biết cô ấy không?”

“Đấy là em kết nghĩa của ta, Phạm Thiên Bình, nó là chỉ huy đội nữ binh cận vệ,” Xuân lại cười đầy ngụ ý. “Chính thất phu nhân đấy, ta có lời khuyên cho tiểu thư thế này: nếu không tơ tưởng đến vị trí đó thì mọi chuyện sẽ dễ dàng, chứ một khi đã tơ tưởng thì ta… ta kiểu gì rồi cũng phải tự tay đào huyệt chôn cho một trong hai người.”

Đoạn Xuân cười như nắc nẻ rồi bảo Thanh mau dẫn đường cho Uyển Như.

Phạm Tu và hai phó tướng đứng từ xa đều thấy c��nh này. Xuân đến nói rõ đầu đuôi, ba người đàn ông chỉ biết nhìn nhau cười khổ. Phạm Tu nói:

“Chẳng hiểu bằng cách nào mà ái nữ Lâm gia ở La Thành lại theo về phía nó. Hôm trước Bình có nói cần phải đề phòng cô này vì cô ấy là gian tế, nhưng giờ e không phải rồi, cô tiểu thư này chỉ là ‘gian tế’ đối với riêng Bình thôi.”

Đoàn Thượng thắc mắc:

“Nhưng thằng Chương thu nhận cô gái đó vào trong quân nó để làm gì?”

“Ta thật chưa biết nhưng hai ông thử nghĩ xem, cô gái ấy có đội thuyền buôn hơn ba mươi chiếc, cả lớn lẫn nhỏ.”

“Nó tính lập đội thủy binh?”

“Ta nghĩ là không. Thằng Chương ra sức kiếm của cải để nuôi quân. Các ông xem, bà Dung nhờ bán mấy món đồ phụ nữ ấy mà đã đem về bao nhiêu bạc và gạo rồi? Nó thì bán giày cói, cô này lại là thương nhân. Ừm… nếu ta đoán không lầm rồi đây, thằng Chương sẽ dùng đội thuyền và những con người ấy để đem lại tài lực cho Thiên Đức.”

Đoạn Phạm Tu cười rồi nói thêm:

“Chúng ta sắp hết thời rồi. Xưa kia ta chỉ biết đánh chiếm giành đất, ỷ vào quân số đông. Bây giờ đám trẻ này đã khác, chúng nó kiếm tiền bạc, rồi từ đó mà xây dựng cơ đồ. Đánh chiếm thì vẫn có, nhưng chắc chúng sẽ dùng thương nhân và tiền tài để o ép các sứ quân.”

“Đám Kiều Công Ngạn kia chúng ta sẽ tính sao đây?” Triệu Quang Phục hỏi.

“Ông cứ bảo bọn trẻ ra sức mà tập bắn sang bờ bên kia. Bọn trẻ, chúng nó cực khổ cả tháng trời, cần có chỗ để phát tiết nếu không thì chúng ta cũng mệt với chúng nó. Cứ nói với thằng Hổ, từ nay bia tập bắn là bờ Bắc. Ba đời thằng Ngạn cũng không dám sang nữa.”

“Còn gã họ Lý sau lưng chúng ta nữa.”

“Cái trại hai trăm quân của họ, đêm nay ông Thượng xem thế nào nhổ cho bằng hết đi. Thanh thế đang lên, phải biết tận dụng,” Phạm Tu nói. “Còn lão họ Lý, cứ để thằng Di và thằng Chương tính sổ. Thằng Di lo thuyết khách, còn thằng Chương thì ra tay.”

“Biết đâu đấy Tết này chúng ta chẳng còn ăn Tết ở làng.”

Phạm Tu nghe Triệu Quang Phục nói vậy nhất thời chưa hiểu, bèn để Phục giải thích:

“Thằng Chương kiểu gì cũng xử lý lão Lý sớm thôi. Di bảo tôi là thằng Chương đã tung quân do thám nằm vùng ở đó hai tháng nay rồi. Hai đội do thám hoạt động riêng biệt nhưng Di bảo là cách làm của thằng Chương không giống lẽ thường, rất khó mà đoán định được.”

Đoàn Thượng bấy giờ mới nói:

“Tả Đô đốc, ông không mảy may lo đám thằng Chương sẽ bị bọn Dương Ngôn làm gỏi ư?”

“Đánh trận thì chúng nó chỉ đáng là học trò nhưng… các ông thấy tay Ngạn chưa? Cầm quân chục năm mà một khắc đã tan tành, có được giao chiến đâu. Chúng ta cứ lo ở đây, năm chiếc máy bắn đá mà thằng Lợi đang hăng say chỉ huy bên bờ sông, đó chẳng phải là câu trả lời rồi sao?”

Dương Cát Lợi, mới mấy tháng trước còn cầm cờ hiệu Trung đội phó, nay được tín nhiệm cho chỉ huy năm chiếc pháo đá đang chậm rãi nhả đủ loại đạn qua bờ Bắc với tất cả sự hứng khởi.

Kể từ cái đêm cầm cờ hiệu chạy theo đội nữ binh, Dương Cát Lợi đã thấy chủ tướng có cái nhìn khác lạ, vừa thâm sâu vừa khó lường. Nay với những chiếc pháo đá này, bốn nghìn tinh binh của Kiều Công Ngạn thất bại thảm hại. Lợi vừa chỉ huy vừa thầm nghĩ, sau này cứ theo chủ tướng, ắt sẽ có cơ hội lập được thêm nhiều chiến công nữa.

Tác phẩm này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free