Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 76: Cự thạch pháo

Chương không phải thánh thần, cậu chỉ là chàng sinh viên năm thứ ba, hiểu biết về cuộc sống còn nhiều bỡ ngỡ. Thế nhưng, hơn một năm ở Vạn Xuân đã buộc Chương phải trưởng thành nhanh chóng, dù muốn hay không.

Chương biết, một khi Vũ Ninh vương kéo quân sang, cả vùng này sẽ hóa thành bình địa. Thiên Gia Bảo Hựu và Thiên Đức sẽ bị tàn sát đến người cuối cùng, chưa kể dân chúng trong vùng lại một lần nữa mất trắng tài sản, họa sát thân treo lơ lửng trên đầu. Thời thế này, cá lớn nuốt cá bé, kẻ bại sẽ vong, chỉ người thắng mới tồn tại. Muốn bảo vệ người khác, trước hết bản thân phải đủ mạnh.

Chương đã từng nghĩ, cùng lắm thì đem chiếc xe tải ra, gắn thêm đao kiếm rồi càn quét, mười vạn quân cũng phải chết. Địa hình nếu bằng phẳng hay gồ ghề, cứ cho ngàn người ra làm đường là xe đi được. Ban đầu nghĩ vậy, nhưng Chương đã tìm ra một giải pháp khác căn cơ hơn nhiều.

Chiếc xe tải quân sự vẫn nằm nguyên tại đó. Chương đã lệnh cho quân sĩ rào quanh khu đất và lập một đền thờ Thần Khí! Quân sĩ không ai được phép đến gần, gọi đó là đất thiêng. Ngoài những phuy xăng, dầu còn để trên thùng xe, những thứ khác đã được Chương tự tay cất giấu ở nơi khác, với sự giúp đỡ của Nguyệt, bà Cả Ngư và sau này là Thiên Bình, Duệ cùng Cự Lượng. Chương nói đó là những thứ đã đưa cậu đến đây, nhưng cậu không được phép dùng đến trừ khi lâm vào tình thế nguy cấp. Những người biết bí mật này đã thề dù có chết cũng không tiết lộ, Chương tin họ. Mỗi tháng đôi lần, khi trăng lên, Chương tự mình đi làm lễ tế. Thực ra, đó là lúc cậu kiểm tra xe tải, nổ máy chừng dăm mười phút rồi tắt đi.

Quân sĩ Thiên Đức nghe âm thanh lạ từ khu đất thiêng theo gió vọng đến, càng thêm tin rằng thần linh sẽ ủng hộ họ và Chương đích thị là con của ông Bụt!

Chương quyết định sẽ chế tạo một vũ khí có tính sát thương cao, giúp cậu chống lại được đội quân địch đông đảo hơn. Sau một cuộc họp dài với các đầu lĩnh Thiên Gia Bảo Hựu và Ban Chỉ huy Tiểu đoàn Thiên Đức, Chương nhận thấy các sứ quân hiện tại chỉ có bộ binh, kỵ binh và thủy binh. Các tù trưởng vùng cao có thêm tượng binh. Sứ quân nào có quân đông, ngựa nhiều sẽ chiếm lợi thế khi giao tranh.

Pháo binh là thứ còn thiếu, nếu có pháo binh thì quân địch bao nhiêu cũng không còn đáng ngại. Nhưng Chương không biết làm sao để có được một quả đạn, huống chi làm ra cả một khẩu pháo trong thời kỳ mà đúc một thanh kiếm còn chưa cứng bằng gậy ba trắc đây?

Tuy không có pháo, nhưng Chương biết một thứ tương tự như pháo. Đám bạn cày game, có đứa chơi AOE, thường nhắc đến "cẩu đá" hay còn gọi là máy bắn đá. Tả Đô đốc khẳng định với Chương là chưa từng nghe đến thứ đó bao giờ. Khi Chương đưa bản vẽ tay sơ sài mô tả máy bắn đá cho ông và hai phó tướng xem, cả ba đều ngạc nhiên, chẳng hiểu thứ này để làm gì.

Trước đây, Phạm Tu từng nghe Hoa quốc có thứ Sảo pháo dùng để công thành. Tuy nhiên, thời ấy Vạn Xuân không có thành quách nên không rõ thứ Sảo pháo ấy được đem về Hoa quốc hay đã bị hủy mất. Chỉ biết khi quân Vạn Xuân của Lý Nam Vương đánh chiếm các thành, lại không thấy dấu vết gì của nó.

Đó hẳn là một thứ vũ khí bí mật của Hoa quốc.

Chương đề nghị ba người giữ bí mật, vì chuyện này liên quan đến sinh tồn của hàng vạn người, bởi cậu sẽ chế tạo ra một thứ tương tự như loại Sảo pháo kia.

Chương lại ra bờ sông, vẽ trên cát những hình thù kỳ lạ, cứ vẽ rồi lại xóa, xóa rồi lại vẽ. Bọn Lượng, Bình, Duệ và đôi khi cả Nguyệt đều ngồi xổm gần bên, lặng im quan sát kèm theo những cái lắc đầu khó hiểu. Thi thoảng, Chương lại hỏi vài câu khó hiểu rồi tự trả lời, có câu Lượng trả lời được nhưng... rất ít.

-Cách địch bao nhiêu mét thì cung thủ bắn? -Khoảng ba mươi trượng. -Còn nỏ? -Khoảng bảy mươi trượng. Càng gần, tính sát thương càng cao. Mà... cậu đang tính làm gì? -Thứ gì đó có thể hạ gục địch quân nhiều trong thời gian ngắn và phá tan đội hình của chúng.

Từ những hình vẽ lạ và những con số, Chương bảo Lượng vót cho một nắm đũa tre hai đầu bằng nhau, dài chừng ba mươi phân. Đó là để Chương làm vật mẫu.

Đầu tiên, Chương bảo Lượng buộc bốn đũa tre tạo thành một hình vuông. Tiếp đến, bốn góc lại được buộc bốn que dựng đứng, rồi buộc đầu hai que đối diện lại với nhau. Kế đó, lấy một que làm xà ngang.

-Nhìn dáng nom giống mái nhà nhỉ? Thiên Bình hỏi Duệ, Duệ gật đầu đồng tình.

Chương bảo buộc thêm một que ngang song song với xà ngang, cách thanh xà ngang khoảng năm phân. Cuối cùng là một que làm tay đòn, giá đựng sẽ dùng cói để đan, giống như một cái thúng đựng một viên đá.

Đây là mô hình máy bắn đá Catapult mà hồi cấp ba Chương đã từng làm nhưng không để ý nhiều lắm. Điều khiến cậu trăn trở chính là dùng thứ dây gì có tính đàn hồi tốt?

Chương lại hỏi Lượng và Thiên Bình về cung, cả hai cùng bảo trong thập bát ban binh khí thì đệ nhất là cung tiễn, đệ nhị nỏ, đệ tam thương, đệ tứ đao, đệ ngũ kiếm...

-Vậy dây cung làm từ gì? Thiên Bình đáp: -Bện từ gân thú, da và một số loại dây leo để có độ đàn hồi tốt. -Anh cần loại dây to bằng cổ tay, liệu có được không?

Lượng và Bình tròn mắt. Sau một hồi suy ngẫm, Thiên Bình và Lượng đều bảo làm được. Nhưng cần mấy cái, dài bao nhiêu? Chương đáp:

-Càng dài càng tốt, ít nhất cũng phải một trượng. -Sao... sao dài vậy? -Có được không? -Khó, nhưng có thể. – Lượng đáp. -Cái gì thiếu thì mua, như da và gân thú. Không được nói rõ mục đích mua, ở đâu có thì mua hết. Có ai hỏi thì cứ nói đại một lý do gì đó. Đây là chuyện sinh tử của vạn người!

Thấy cả ba vẫn ngồi ngây ra, Chương đành dùng vật mẫu đã hoàn chỉnh, đặt một viên sỏi lên cùi dừa gá tạm làm giá đỡ rồi kéo xuống, thả tay ra.

Viên sỏi văng ra phía trước theo hình cầu vồng trong con mắt ngỡ ngàng của bọn Lượng.

-Thứ này gọi là Cự Thạch Pháo. Viên sỏi sẽ được thay bằng một viên đá lớn hoặc một quả cầu chông nhọn, bên trong lõi là đất sét phơi khô. – Chương giảng giải. – Thứ này có tầm bắn chắc chắn sẽ xa hơn cung tiễn hay nỏ. Nếu đặt trên cao, tầm bắn sẽ xa hơn, độ sát thương cũng khủng khiếp hơn.

Chương lấy viên sỏi khác thử một lần nữa rồi nói tiếp:

-Chúng ta làm được bao nhiêu Cự Thạch Pháo tùy thuộc vào việc có bao nhiêu dây. -Thứ này liệu… liệu bắn xa được bao nhiêu, anh Chương?

Thiên Bình thắc mắc, hai mắt vẫn dán vào mô hình.

-Anh tin là ít nhất phải một dặm, hoặc... chừng một dặm, vì nó phụ thuộc vào viên đá nặng bao nhiêu và cả góc bắn tối ưu nữa. Trước tiên, chúng ta cần phải làm một nguyên mẫu với kích thước thật dựa theo mô hình này, sau đó bắn thử. Làng Vạn, làng Lôi hay Thiên Bình đều nằm trong tầm bắn của nó. Anh muốn đặt những thứ này ở sườn núi, còn những cái nhỏ sẽ đặt trong làng, bắn qua ngọn tre.

-Nếu quân địch đông đến vạn người thì cần bao nhiêu cái, anh nhỉ? – Duệ hỏi. -Anh cũng chưa biết, nhưng anh biết thứ này sẽ thay đổi cục diện trận chiến. Đây là vũ khí bí mật.

Chương tổ chức họp gấp với Trương Lôi, Cự Lượng, Thiên Bình, Duệ, Bỉnh Di, Quang Diệu và Xuân, quyết định thành lập riêng đại đội pháo binh gồm hai trăm người tuyển chọn từ lực lượng Thiên Đức và Thiên Gia Bảo Hựu. Đại đội này tạm thời do Chương phụ trách, đến khi thành thục sẽ tách làm hai và tăng thêm số lượng.

Đạn có hai loại: một loại bằng đá, một loại hình tròn làm từ đất sét, cắm chông tre như lông nhím. Sau khi thử nghiệm hoàn thiện, sẽ quyết định kích thước, trọng lượng, hình dáng tiêu chuẩn để sản xuất hàng loạt. Loại đạn này sẽ liên quan đến tầm bắn xa gần.

Chương yêu cầu mọi người phải giữ bí mật tuyệt đối trong quá trình thực hiện. Những binh sĩ được chọn sẽ phải vào rừng đóng quân và hoàn thiện các máy bắn đá theo mẫu đã định.

Hai trăm binh sĩ theo Chương, Bình, Duệ vào rừng, vẫn là chỗ cạnh dòng suối nơi cậu gặp Thiên Bình và Duệ lần đầu tiên. Phạm Bạch Hổ được Chương chỉ định làm chỉ huy đội quân này.

Trong khi Chương cùng những người lính đốn xoan, mít và tre gai làm mẫu đầu tiên, thì Xuân cùng đội nữ binh của cô bện cho hai sợi dây từ da, gân động vật và đủ thứ dây leo, dựa theo kinh nghiệm của Xuân – một người thường dùng cung tiễn.

Chương mất nguyên buổi sáng giảng dạy cho binh sĩ những điều cậu muốn, những gì cậu biết, và chỉ bảo họ cần phải làm gì dựa trên mô hình trực quan. Nửa ngày còn lại, Chương đã có được điều cậu muốn: một mô hình máy bắn đá lớn, cao gần một trượng. Giá đỡ bằng cói cũng đã có mấy kích thước khác nhau, đính chặt vào cần. Thật ra, Chương vô cùng yên tâm khi những người lính làm việc tay chân bởi họ rất khỏe và nhanh nhẹn.

Máy bắn đá dựng ở bìa rừng, trên một khoảnh đất đã được dọn dẹp bằng phẳng, rộng khoảng hơn ba chục mét vuông. Chương cho đốn một số cây trước mặt để mở rộng tầm nhìn xuống cánh đồng lúa chuẩn bị gặt.

Lần bắn thử đầu tiên với một viên đá to hơn đầu người đã có hai sự cố. Thứ nhất là độ căng của dây chưa đạt. Thứ hai là tay đòn bằng tre vừa vung lên, viên đá bay đi thì máy bắn đá cũng lật về phía trước do Chương quên không cố định chân đế. Nếu dùng cọc tre đóng cố định, máy sẽ chỉ bắn được một hướng.

Chương nảy ra sáng kiến làm một xà ngang dài, cho bốn binh sĩ đứng lên, để máy bắn đá không bị lật về trước.

Song, giải quyết được vấn đề này thì lại phát sinh vấn đề khác.

Dây kéo căng, tay đòn ném viên đá đi nhưng còn lực dư thừa dồn cả lên phía trước. Nếu lực này không triệt tiêu, đạn sẽ thiếu chính xác, mỗi lần bắn sẽ văng một nơi khác nhau.

Vạn Xuân có sắt nhưng làm lò xo giảm chấn sẽ bất khả thi. Chương nghĩ làm bánh xe sẽ giải quyết phần nào. Bánh xe bò, trâu, ngựa kéo làm từ gỗ thì được, nhưng chẳng biết nó có hấp thụ được lực bao nhiêu hay chỉ sau một lần bắn là gãy trục, vỡ bánh.

Quân sĩ đốn một thân cây có đường kính hơn một người ôm rồi đẽo thành hình bánh xe, đục lỗ. Thế là Chương có Cự Thạch Pháo di động. Thời gian sau, cậu dùng tre tươi xếp lên nhau giống như nhíp xe tải để cải thiện độ giật và cách này khá hiệu quả.

Đúng như Chương nghĩ, đạn nặng nhẹ sẽ bay xa hoặc gần, ngoài trọng lượng còn phải kể đến sức cản không khí. Dù không giỏi vật lý thì Chương cũng biết hình tròn sẽ tối ưu hơn cả, vì cậu không thể bắt binh sĩ đẽo đá thành hình viên đạn. Nếu không tròn hẳn thì tốt nhất nên gần giống hình tròn. Đạn đá tạm chia thành ba kích cỡ, Chương cũng lấy ký hiệu L, M, S làm tiêu chuẩn.

Bỉnh Di, Cự Lượng, Trương Lôi, Quang Diệu lệnh cho quân sĩ đục đá trong núi, mỗi người sẽ phải làm được ít nhất một vật thể hình tròn, nhỏ nhất phải to bằng đầu trẻ em và lớn nhất thì to hơn đầu người lớn. Đạn không yêu cầu phải tròn hoàn hảo, nhưng càng giống hình tròn càng tốt.

Triệu Quang Phục thấy vậy, thay vì đục đẽo đá, ông cho hai lò gạch chuyển sang làm ra ba loại đạn gạch theo kích cỡ Chương muốn.

Với đạn là chông tre, mỗi binh sĩ phải làm hai viên đạn theo yêu cầu của chỉ huy. Nhờ vậy, đội pháo binh có gần năm nghìn viên đạn chông kiểu này chỉ trong mười ngày. Chông được làm từ tre, cây rừng, xoan, mít. Đầu chông đều được ngâm trong một chất độc gây ngứa do Xuân làm ra.

Trước khi trận chiến bắt đầu, đội pháo binh có hơn ba nghìn đạn đá đủ loại, gần năm nghìn đạn chông, hơn một nghìn viên đạn tròn bằng đất sét nung. Một số lượng đạn khổng lồ, đủ mọi kích cỡ.

Bởi không có kiến thức pháo binh, chỉ biết điều chỉnh góc bắn tối ưu thông qua bắn thử, nên Chương mất ba ngày để đưa ra thông số cơ bản cho việc bắn. Do có bánh xe nên pháo bắn được hai hướng. Trình độ có hạn, trình độ quân sĩ còn hạn chế hơn, mà thời gian lại không nhiều, nên Chương nảy ra nhiều sáng kiến.

Nhờ có Duệ, Chương đã dạy cho binh sĩ ước lượng tầm bắn dựa theo các vật chuẩn. Ví dụ: cờ trắng cách máy bắn năm mươi trượng, cờ vàng cách một trăm trượng và cứ thế… Tầm bắn xa nhất khi dùng đạn đá nhỏ, hình tương đối tròn, lên đến hơn một dặm, khoảng đâu đó một trăm tám mươi trượng. Đạn chông bắn xa loanh quanh một trăm trượng đổ lại.

Binh sĩ dựa theo vật chuẩn để tìm loại đạn thích hợp và bắn thành thục đến khi toàn đội đều thuần thục.

Mỗi khẩu đội sẽ có tám người, trong đó, một người là khẩu đội trưởng. Khẩu đội trưởng phải là người thuộc Đại đội pháo binh, bảy người còn lại có thể là binh sĩ hoặc bất kỳ ai.

Chương đã thống nhất các khẩu lệnh, ví như:

-Tả 1 nghĩa là quay pháo sang trái mười phân. -Hữu 2 thì quay pháo sang phải hai mươi phân so với hướng chính diện.

Binh sĩ cũng đã nắm rõ được khi muốn bắn xa thì dùng loại đạn nào, và chỉnh thanh gỗ chắn về mức nào.

Chương đã trang bị được hai mươi Cự Thạch Pháo hạng nặng, ẩn trong các sườn núi sau ba làng Vạn. Mười khẩu khác ở chính nơi tập bắn, và năm khẩu di động dùng ngựa kéo do Dương Cát Lợi chỉ huy.

Trong ba làng Vạn, mỗi làng được trang bị thêm ba pháo hạng nhẹ, tầm bắn chỉ năm đến bảy mươi trượng. Một khẩu pháo hạng nặng khác nguỵ trang đặt trên gò lớn có cột cờ. Trường hợp chiến sự nổ ra, dân trong hai làng Lôi và Thiên Bình, gần hai trăm người, sẽ phải rút vào ba làng Vạn.

Khoảng giữa tháng 5, toàn bộ đội pháo binh đã thuộc hết các phần tử bắn và nhận biết các vật chuẩn như những cây, những gò đống.

Chương đặt cho đại đội pháo binh này là Đại đội Thần Sấm. Sau này, khi tách làm hai, đội pháo của Thiên Gia Bảo Hựu được Phạm Tu đặt tên là Vạn Xuân, trong khi Đại đội Thần Sấm vẫn giữ nguyên tên gọi. Phạm Bạch Hổ vẫn là chỉ huy pháo binh Thần Sấm.

Quân Thiên Gia Bảo Hựu và Thiên Đức tuy không rõ đầu đuôi những thứ gì được làm trong rừng. Thế nhưng, vào mấy đêm sáng trăng, nhiều người nghe thấy những âm thanh bịch bịch như gạch đá ném từ trên trời xuống.

Văn bản đã qua chỉnh sửa này thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free