Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 77: Nỏ Liên Châu

Gần tháng trời tất bật với đội pháo binh, Chương cảm thấy bản thân thật không tệ. Cậu đã gắn thêm vào máy bắn đá một chiếc ống nhòm làm từ... một ống trúc! Chiếc ống nhòm dài chỉ năm mươi phân này sẽ giúp xác định khoảng cách và hướng đạn rơi.

Bên cạnh đó, Chương cũng cho may những lá cờ hình ống màu đỏ và trắng, dài hơn một mét. Những lá cờ này đư��c Chương gọi là cờ gió, dùng để nhận biết chiều gió. Nếu gió thổi từ trái sang phải, khi bắn đạn chông, khẩu đội trưởng sẽ phải bắn chếch về bên tả từ 0,5 đến 1. Thấy phát kiến này hữu ích, Chương cho may cờ gắn lên nóc các tháp canh nhưng không giải thích mục đích. Tiếp đó, trên các cây cao cũng được treo cờ đo gió, nhưng các màu khác nhau biểu thị khoảng cách từ sườn núi đến vị trí ấy. Pháo binh cứ theo đó mà chọn loại đạn phù hợp.

Từ sườn núi Linh Sơn đến bờ sông Thiên Đức, chỗ gần nhất khoảng gần hai dặm, chỗ xa nhất khoảng ba dặm.

Thiên Gia Bảo Hựu quân hay Vũ Ninh vương khi giao chiến thường dùng trống và chiêng làm hiệu lệnh, kèm theo tù và làm từ sừng trâu. Sau câu chuyện với Trương Lôi, Chương đã mất một ngày nhờ một binh sĩ khéo tay làm ra một chiếc còi từ ống trúc. Bên trong còi có đặt thêm một viên đất sét nhỏ tròn xoe nên khi thổi phát ra tiếng kêu khá lớn. Tất cả chỉ huy quân Thiên Đức cấp tiểu đội đều có một chiếc còi nhỏ đeo ở cổ dùng làm còi hiệu tiến thoái.

Chương thật ra cũng không quá bận rộn vì cậu chỉ việc phác thảo ý tưởng rồi giao cho người khác làm, còn cậu thì giám sát cho đến khi ưng ý mới thôi. Vậy nên, trong thời gian binh sĩ tập bắn ở bìa rừng, ngoài việc làm còi và cờ, Chương còn phác thảo một thứ vũ khí khá lợi hại.

Nỏ Liên Châu!

Sở dĩ Chương chỉ vẽ ra nó là bởi thứ nỏ này không phải do cậu phát minh. Chương đã xem các bản giới thiệu và dựa theo hình dáng trên video rồi phác họa trên cát trước khi vẽ lên giấy.

Cây nỏ làm hoàn toàn bằng gỗ, cánh cung chế tác từ thân cây dâu. Khẩu nỏ này có tay cầm như súng, phần cò súng được thay bằng một cần gạt, mỗi lần kéo cần gạt sẽ bắn ra một mũi tên. Hộp đựng tên hình chữ nhật hẹp, mỗi lần chứa được khoảng mười mũi tên có đầu nhọn bịt sắt. Mỗi mũi tên chỉ dài khoảng hai mươi lăm phân, tầm sát thương hiệu quả trong khoảng bảy trượng.

Những nữ binh đã giúp Chương hoàn thiện phát kiến này, bởi họ vốn thành thục trong việc sử dụng cung tiễn và nỏ. Chương làm được ba mẫu thử (nguyên mẫu) chủ yếu từ gỗ mít. Cái đầu tiên dành tặng Thiên Bình, có khắc tên. Cái thứ hai tặng Duệ, Chương yêu cầu sau này đi đâu Duệ cũng phải mang theo ít nhất hai cơ số tên và các nữ binh sẽ chịu trách nhiệm huấn luyện cho Duệ.

Cái thứ ba, Chương bọc vải kỹ càng rồi đem về làng Vạn gặp Bùi Thị Xuân. Xuân là người từng cứu Chương, đồng thời cũng là người đã đào tạo ra những nữ binh đang đảm bảo an toàn cho cậu. Cũng chính Xuân đã giúp rất nhiều trong việc làm dây cho máy bắn đá, nên Chương muốn báo đáp ân tình này.

-Cậu gọi ta đến là có việc gì nào? Xuân lên tiếng hỏi Chương sau khi đã chào hỏi các đầu lĩnh trong phòng. Chương đứng dậy, tiến đến cạnh một chõng tre đặt giữa phòng, trên đó có tấm vải đỏ phủ kín thứ gì đó.

Thay vì trực tiếp trả lời Xuân, Chương kể lại cho mọi người nghe những gì Xuân đã giúp đỡ cậu trong suốt thời gian qua, khiến Xuân có phần ngại ngùng.

-Hôm nay, em làm món quà này để gửi tặng riêng chị Xuân, và em tin rằng chị sẽ là người khiến thứ này vang danh thiên hạ. Thiên Gia Bảo Hựu quân sẽ có một nữ tướng khiến kẻ địch chỉ nghe danh mà khiếp sợ.

-Ta biết cậu vốn có tài ăn nói nhưng trong đây toàn người nhà, đâu cần phải rào trước đón sau, cũng đâu cần nói tốt cho ta đến vậy?

Chương kéo tấm khăn đỏ để lộ ra một vật lạ kỳ khiến tất cả trầm trồ nhưng chẳng ai rõ đó là gì.

-Thứ này gọi là nỏ Liên Châu!

Tất cả xúm lại ngắm nghía, Bùi Thị Xuân cũng lấy làm tò mò.

-Từ chỗ này đến vách tường cũng phải năm trượng, em sẽ bắn thử để chị và mọi người xem.

Chương cầm bó tên, bỏ hết vào hộp đựng trong ánh mắt ngạc nhiên của những người có mặt trong phòng. Mọi người dạt sang hai bên khi Chương giơ nỏ nhắm về bức tường cuối căn phòng. Mỗi lần Chương kéo cần gạt làm từ thân cây dâu, một mũi tên lại bắn ra cắm phập vào vách. Chương kéo nhanh hơn, chỉ trong nhoáng mắt, hàng chục mũi tên đã cắm chi chít trên ván gỗ.

-Em không có tài thiện xạ nên chỉ có thể làm được đến vậy nhưng chị thì khác, chị sẽ bắn tốt hơn em và chị sẽ cải thiện thứ này cho tốt hơn nữa. Chỗ nào thắc mắc chị cứ hỏi em nhé.

Xuân vẫn đứng ngây người, tròn mắt nhìn những mũi tên trên bức vách, bởi cô biết rằng, dù thành thục cung tiễn đến mấy cũng không thể bắn nhanh đến vậy. Không riêng Xuân, ngay cả Phạm Tu hay Bỉnh Di, cả Đoàn Thượng đều trầm trồ và muốn được dùng thử.

-Thứ này cháu đã khắc tên chị Xuân, mọi người phải hỏi chị ấy chứ.

Thế là ai cũng được bắn thử trong trạng thái vô cùng phấn khích.

-Th��� này có thể làm được nhiều trang bị cho toàn quân không? - Triệu Quang Phục hỏi.

-Làm được ạ. - Chương gật đầu. - Tuy nhiên đây là thứ vũ khí nguy hiểm, nếu rơi vào tay địch thì hậu quả khôn lường. Bởi vậy, chúng ta chỉ nên trang bị cho đội tinh binh hoặc thân quân trước đã. Chúng ta sẽ sản xuất nhiều nhưng phải đảm bảo nó không lọt ra ngoài.

Phạm Tu cho là phải, bởi nếu địch quân mà làm ra được thứ này thì e rằng Thiên Gia Bảo Hựu sẽ bị diệt sạch trong vòng một canh giờ.

Bùi Thị Xuân vô cùng vui mừng và hứa sẽ hoàn thiện nỏ Liên Châu và trang bị cho tất cả nữ binh có gốc gác làng Vạn.

-Ta phải cảm ơn cậu như thế nào nhỉ? Xuân vỗ vai Chương hỏi khi cả hai rời khỏi phòng họp, Chương đáp:

-Chỉ cần chị trở thành một nữ tướng mà uy danh vang thiên hạ.

-Cậu thật khéo nói.

-Em thật lòng. Chị giúp em nhiều mà nay em mới làm được thứ có ích. Thiên Bình và Duệ cũng có một cái nhưng nhỏ hơn của chị một chút.

-Ta biết là cậu làm ra thứ gì đẹp, thứ gì hay thì hai con nha đầu kia đều được hưởng trước cả. Nhưng không sao, cậu đối tốt với hai đứa nó thì ta an lòng. Nếu sau này ta thật sự là nữ tướng vang danh thiên hạ thì sẽ không quên phần cậu đâu.

-Nếu chúng ta qua được đận này, chị cũng nên mở rộng đội nữ binh.

-Được, ta hứa với cậu. Ta nhất định sẽ giúp cậu trở thành một kẻ mà các sứ quân, sứ tướng sợ vỡ mật. Ta mà làm nữ tướng thì cậu sẽ là chủ tướng, được chứ?

-Chị cứ đùa, bên chỗ em chủ tướng thật sự là Thiên Bình đấy.

-Cậu đừng có chiều nó quá.

-Em chị chả phải chị hiểu rõ tính nết sao.

Cả hai cùng cười vang.

Khẩu nỏ Liên Châu này quả thật đã giúp Bùi Thị Xuân trở thành một nữ tướng vang danh. Cô đã hoàn thiện phát kiến của Chương, trên mỗi khẩu nỏ đều có gắn miếng sắt in chìm ba Hán tự “Liên Châu nỏ”. Tầm bắn hiệu quả được nâng lên gần hai mươi trượng khi Xuân cải tiến dây cung, chất liệu mũi tên, độ dài của chúng, và mỗi hộp đựng chứa được từ mười hai đến mười lăm mũi tên. Sau này Chương quy định, đội Thần Vũ của Thiên Bình mỗi người phải có một cơ số tên trong hộp và tối thiểu bốn cơ số tên bên mình.

Chương ghé qua trường học Tam Vạn do Trần Thông làm hiệu trưởng. Trần Thông sống cùng một người con gái nhỏ, vợ ông vẫn chưa thể sang được. Sau mấy tháng dựng trường, Trần Thông đã có vài thầy đồ dạy học cho đám trẻ.

Trần Thông vô cùng mừng rỡ khi Chương ghé thăm. Gần đây, Thông phong thanh nghe tin Kiều Công Ngạn sẽ đánh sang. Nếu điều đó xảy ra, Thông sẽ nằm trong số những người bị trừ khử đầu tiên. Chương hiểu rõ điều này, và đó cũng là lý do cậu đến thăm.

-Ông cứ yên tâm dạy đám trẻ. Số mệnh của ông và ta đã cột chặt vào nhau, ta chết thì ông mới vong, vậy nên đừng có sợ hãi gì cả. Hãy cứ làm mọi thứ như thường nhật. Sau này, nếu chúng ta về được kinh thành, làm chủ chốn ấy thì ông có muốn theo không?

-Chủ tướng, quả thật tôi có lo lắng trong lòng, nhưng thấy chủ tướng đến thăm như này thì tôi đã hiểu rồi. Mạng của tôi quả thật là do chủ tướng ban cho, vậy nên sau này chủ tướng đi đâu thì tôi đi đấy. Bầy tôi không có cái gan dạ của võ tướng, nhưng với thân phận kẻ sĩ, tôi nguy���n thờ minh chủ.

-Không cần đánh giá ta cao đến vậy. Ông hãy nhớ, đất của Thiên Gia Bảo Hựu mở rộng đến đâu thì việc đầu tiên ông phải làm là truyền bá tư tưởng bách tính Vạn Xuân chung một dòng giống đến đấy.

-Tôi luôn ghi nhớ. Thưa chủ tướng, giao tranh ắt có thương vong, không biết chủ tướng đã tính đến việc tìm thầy lang chưa?

-Ta đã có dự liệu rồi, nhưng hiện nay việc nhiều mà người thì ít. Đa tạ ông đã nhắc. Sau này có gì khó khăn, hãy cứ đến tìm ta. Ông làm tốt nhất định ta không bạc đãi, nhưng hãy nhớ rõ: làm việc gì cũng cần lấy cái chung ra mà nhắm đến.

-Vâng, thuộc hạ đã nghe rõ.

-Cuộc sống hiện nay của ông tốt chứ?

-Thưa chủ tướng, được chủ tướng giao cho việc đúng như ý nguyện nên tôi rất vui.

-Bây giờ cũng muộn, không biết ta có thể ở lại xin ông một bữa cơm và nói chuyện với học trò của ông chứ?

-Nếu chủ tướng ở lại dùng cơm thì tôi không biết nói sao cho thoả nỗi vui.

Chương gặp hàng trăm trẻ em đang theo học tại trường Tam Vạn và nói vài điều, tựu chung lại, cậu chỉ mong các em học chăm chỉ để sau này lớn lên trở thành những người tài giỏi, giúp dựng nước Vạn Xuân. Các em phải biết kính thầy, yêu bạn và không ngừng học hỏi. Những trò nào học giỏi nhất mỗi lớp, sau mỗi năm, sẽ được quân Thiên Đức đến công kênh và biểu dương khắp các làng xóm.

Sau khi Chương ra về, Trần Thông và những thầy đồ cho đám trẻ biết, Chương là người đã cho dựng trường này để nuôi chúng ăn học, lại còn được cho gạo đem về nữa. Chương là người không có ai thân thích, mà bằng tài năng của bản thân, chỉ sau hơn nửa năm đã gầy dựng được một đội quân nghìn người. Nhiều câu chuyện có thật, cộng thêm vài điều các thầy đồ tô vẽ, đã khiến hình ảnh của Chương như một vị anh hùng thời loạn trong suy nghĩ của đám trẻ non nớt. Những việc các ông thầy đồ làm hiệu quả đến đâu, thì sau này sẽ rõ.

Tuy bận rộn việc quân, Chương vẫn bảo Duệ cho tăng cường sản xuất giày cói, giao đúng hẹn cho Lâm Uyển Như. Nhận thấy để quân sĩ vừa lo việc quân, vừa lo làm giày không phải là cách hay, Chương đã dẫn theo năm mươi binh sĩ đến làng Môn để làm chiếu – làng này sau tục gọi là làng Cói theo cách Chương đặt tên. Năm mươi binh sĩ này đã dạy lại cho dân làng Cói cách làm những mẫu giày dép cho Công ty Vạn Xuân. Cách này về lâu dài giúp dân làng Cói trở nên giàu có. Nhiều năm sau, dân làng lập đền thờ thành hoàng, thờ ông tổ làm cói, người từng là chủ tướng quân Thiên Đức.

Lâm Uyển Như đang ngồi đánh đàn thì Chi Lan bước vào. Cô rời đàn, đến bên bàn để nghe tin tức mà Chi Lan đã do thám được.

-Kể từ sau khi gặp tiểu thư thì hắn bặt tăm, cả tháng trời bọn thuộc hạ dò la nhưng chẳng thu lượm được tin tức gì.

-Không phải là hắn sợ quá trốn mất rồi chứ? - Lâm Uyển Như chau mày.

-Thưa tiểu thư, tuy không dò la được gì thêm về hắn nhưng có điều này có lẽ sẽ hữu ích ạ.

-Ngươi mau nói.

-Bọn thuộc hạ trao đổi, mua bán với dân các làng đều không gặp khó khăn gì, nhưng khi dò hỏi về hắn ở bến sông làng Long Ngô Động và Đường Vỹ thì có người đã nhắc nhở bọn thuộc hạ không nên tìm hiểu về hắn.

-Sao vậy?

-Người ấy chỉ bảo bọn thuộc hạ rằng hãy lo buôn bán, nếu còn dò hỏi về người tên Chương họ Mạc thì sẽ bắt giữ bọn thuộc hạ.

-Vậy là rõ, thân phận của hắn không hề tầm thường, các ngươi đã lộ sơ hở rồi, hắn đã có lòng nhắc nhở thì cũng không nên làm quá lên.

-Tiểu thư, như tiểu nữ thấy, rõ ràng Long Ngô Động và Đường Vỹ đã bị quân Thiên Đức kiểm soát. Hai làng ấy gần doanh trại. Còn nữa, cô gái trưởng quầy Vạn Xuân là người làng Nhất Vạn, nhưng không phải con cháu gì của vị đầu lĩnh. Người làng Vạn chín phần là cô nhi, hầu hết đều mang họ Phạm của Tả Đô đốc Phạm Tu.

-Một danh tướng ẩn dật hơn chục năm vì sao lại chọn đất này dựng cờ, thật khó hiểu. Ngươi hãy gặp trưởng quầy Vạn Xuân, nói với cô ta rằng ta muốn gặp anh… ờ… anh giám đốc của cô ta. Hừ! Giám đốc rốt cuộc là gì vậy?

-Thưa, tiểu nữ không rõ.

-Nói rằng ta muốn bàn chuyện làm ăn lớn, sẽ ứng tiền trước. Ta cũng sẽ cho thuyền men theo sông neo ở gần Long Ngô Động.

Càng lúc Lâm Uyển Như càng cảm thấy chàng trai họ Mạc có sức thu hút đặc biệt. Mỗi khi Uyển Như xỏ chân vào đôi giày cói, hình bóng kèm theo nụ cười bảy phần giả tạo của chàng trai lại hiện lên trong suy nghĩ của cô.

Toàn bộ nội dung dịch thuật này, từ từng câu chữ đến ý nghĩa, đều là tài sản của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free