Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 75: Lâm Uyển Như

Quân Vũ Ninh vương, đứng đầu là Tả tướng quân Kiều Công Ngạn, sau thời gian rà soát bờ sông và nhận thấy dấu hiệu bất thường, đã cho dựng các tháp canh cao hai trượng. Các tháp này cách nhau khoảng một dặm, lùi sâu năm mươi trượng vào phía trong bờ. Mỗi tháp đều nuôi chó cỏ để cảnh giới, bởi mấy đêm liền bọn Chương đều nghe tiếng chó sủa vọng lại.

Phía Thiên Gia Bảo Hựu cũng lập các tháp canh và nuôi chó cỏ. Còn Thiên Đức quân, sau khi cân nhắc, bọn Chương quyết định không dựng tháp mà tận dụng những bụi tre gai hoặc cây cao làm chòi gác, đặc biệt ưu tiên bụi tre để tránh bị lộ vị trí.

Như vậy, Thiên Gia Bảo Hựu và Thiên Đức quân tổng cộng có hơn chục chốt gác dọc bờ sông, trải dài hơn hai chục dặm từ nhà bà Cả Ngư đến ngã ba sông Dâu đổ vào sông Thiên Đức. Mọi thuyền bè cập bến đều bị kiểm soát gắt gao, vì ai nấy cũng lo sợ gian tế trà trộn.

Dù tin tức đã được phong tỏa khéo léo đến mấy, Chương vẫn tin rằng Kiều Công Ngạn hẳn đã biết chuyện Trương Lôi phản bội. Đây rất có thể là lý do chính khiến các tháp canh được dựng lên.

Đã lộ thì cứ cho lộ hẳn, đằng nào cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Tất cả thuyền bè lớn nhỏ xuôi ngược cặp bến bờ Nam đều truyền tai nhau tin tức về việc Trương Lôi, Lý Văn Ba, Chu Diện đã đầu quân làm tướng tiên phong cho Thiên Gia Bảo Hựu. Tuy nhiên, quân số của Thiên Gia Bảo Hựu thì khó lòng đoán định, kẻ bảo ba nghìn, người nói dăm trăm, lại có kẻ khẳng định phải đến năm nghìn quân. Nói chung, thực hư lẫn lộn, chẳng biết đâu mà lần.

Trường học đã được xây dựng, quân doanh cũng dần hình thành, quân kỷ cơ bản đã hoàn thiện, nên Chương không còn ngán ngại việc Kiều Công Ngạn điều quân qua sông tấn công nữa. Quân số của Chương và Tả Đô đốc cộng lại xấp xỉ ba nghìn người. Thêm vào đó là khoảng năm trăm quân dự bị đang được đào tạo và có trả công. Nếu Vũ Ninh vương quyết định vượt sông, ông ta sẽ phải chấp nhận thiệt hại khoảng ba nghìn quân, tính theo tỉ lệ một đổi một, để tiêu diệt Thiên Gia Bảo Hựu.

Nếu điều này xảy ra, và rất có thể là như vậy, sứ quân hưởng lợi nhất sẽ là Long Xưởng. Các thủ lĩnh Thiên Gia Bảo Hựu đã tính toán nhiều trường hợp xấu nhất, và việc đối phó với Vũ Ninh vương ra sao luôn là ưu tiên hàng đầu của họ.

Chương và Bỉnh Di họp riêng, thống nhất dùng kế phản gián, tung tin đồn thất thiệt sang bờ Bắc. Bên cạnh tin tức về quân số hỗn loạn như đã đề cập, họ còn phao tin rằng bất kỳ dân chúng bờ Bắc nào di cư sang bờ Nam, cả nhà sẽ được tặng trâu, cấp nhà, chia ruộng và miễn thuế suốt ba năm. Điều kiện là, dù là ai, nếu muốn trở thành dân của vùng Thiên Gia Bảo Hựu cai quản, đều phải mang theo đủ cả gia đình, ít nhất là vợ con.

Mức độ thật giả của tin đồn này không rõ, nhưng quả thực nó đã khiến Vũ Ninh vương đau đầu. Đặc biệt, khi ông ta bi��t được kẻ đứng đầu Thiên Gia Bảo Hựu chính là Phạm Tu, một danh tướng thực sự. Những tin tức ấy cứ như ngọn lửa cháy âm ỉ trong lòng dân, buộc Vũ Ninh vương phải tìm kế dẹp yên. Ông liền lệnh Sứ tướng lập tức vạch kế hoạch đánh một trận vào Thiên Gia Bảo Hựu, vừa để gây thanh thế cho quân, vừa hạ thấp uy danh của Phạm Tu.

Sứ tướng nhận lệnh và giao việc chuẩn bị cho Kiều Công Ngạn cùng Dương Ngôn. Kiều Công Ngạn, vì mất mặt khi biết tin Trương Lôi đầu quân cho địch, đã thề sẽ rửa hận bằng mọi giá: bắt được bọn Trương Lôi sẽ cho ngũ mã phanh thây hoặc treo cổ ngoài cổng thành để bêu gương cho bàn dân thiên hạ.

Việc chuẩn bị động binh lần này đòi hỏi thời gian, bởi Sứ tướng muốn huy động năm nghìn quân tiến đánh và thêm ba nghìn quân khác để trợ chiến. Số quân trợ chiến sẽ được điều động từ các nơi khác về, vì quân thường trực trong thành luôn cần giữ lại ít nhất ba nghìn người.

Vũ Ninh vương động binh là một việc lớn, nên các sứ quân khác đều nắm được tin tức. Phần lớn trong số họ vốn không mấy để tâm đến Thiên Gia Bảo Hựu, nhưng khi nghe tin Phạm Tu là người đứng đầu thì cũng cho người đi dò la, dù không thu thập được nhiều thông tin giá trị.

Lúc này đã là giữa tháng 4, mùa gặt vụ lúa Chiêm sắp đến. Gặt xong, chiến sự chắc chắn sẽ nổ ra, bởi khi đó, ngoài chiến thắng quân sự, Vũ Ninh vương còn có thể thu về chiến lợi phẩm là lúa gạo.

Bỉnh Di nắm được tin này, lập tức thắt chặt bố phòng. Các thuyền buôn cập bến đều bị cấm nhắc đến chuyện bờ Bắc động binh, nếu không sẽ bị bắt giữ ngay tại chỗ. Thương buôn không ai muốn chuốc lấy rắc rối, vì vậy dân chúng trong vùng hầu như không hay biết gì. Bỉnh Di cũng đã báo cáo tình hình với Lý Lệnh công và xin viện binh. Lý Lệnh công hứa sẽ phái ba nghìn quân trợ chiến nếu Vũ Ninh vương thực sự đưa quân sang. Để Bỉnh Di yên lòng, Lý Lệnh công còn cho hai trăm quân đóng trại sát sườn phía Nam núi Nhất Sơn, rất gần ba làng Vạn. Ngoài ra, Bỉnh Di còn nhận được 100 hộc lương thảo.

Bỉnh Di vẫn cảm thấy bất an, bèn bàn chuyện này với Chương. Chương nghe xong, trầm ngâm hồi lâu rồi mới đưa ra nhận định: rất có thể Lý Lệnh công đang nhân cơ hội này để mượn tay Vũ Ninh vương tiêu diệt Thiên Gia Bảo Hựu. Chỉ cần đợi hai bên giao chiến đến lúc tàn cuộc, Lý Lệnh công cho quân xông vào thì ông ta sẽ nghiễm nhiên ngư ông đắc lợi.

- Vũ Ninh vương hẳn cũng đã tính đến chuyện này rồi, nhưng nếu ông ta vẫn quyết đánh, tức là ông ta chấp nhận thiệt hại.

- Cậu có dự tính gì không? Với quân số hiện nay của chúng ta, sợ là đối chiến với Vũ Ninh vương còn chưa phải lúc.

- Tình thế của chúng ta hiện nay là lưỡng đầu thọ địch. Núi sông tuy là bức tường thành tự nhiên, nhưng lại dễ bị tấn công và khó phòng thủ, biến thành điểm yếu của chính chúng ta. Chúng ta khó lòng lớn mạnh nhanh chóng, hoặc phải mất rất lâu nữa mới làm được điều đó. Nhưng anh Di ạ, nếu chúng ta vượt qua được kiếp nạn lần này, thì sẽ không còn phải e ngại bất cứ ai nữa. Tôi cũng nói thật với anh, nếu thoát khỏi cơn nguy này, chúng ta sẽ tính sổ cả vốn lẫn lãi với lão họ Lý kia trước. Thiên Gia Bảo Hựu phò tá nhà Lý, thì Thiên Đ��c sẽ đối phó với ông ta. Anh thấy sao?

- Cứ theo ý cậu vậy. Tôi cũng muốn có một nơi đứng chân tốt hơn. Nhưng vấn đề của chúng ta bây giờ là đối phó ra sao? Tin đồn thì sớm muộn gì cũng sẽ lan truyền trong dân chúng.

- Anh cứ chuẩn bị trước. Nếu tin đồn có len lỏi vào dân, thì cứ nói là bọn Vũ Ninh vương nhát chết, không dám sang. Việc chuyển quân hay làm bất cứ điều gì cứ làm vào ban đêm, trong âm thầm. Dân chúng chẳng biết thật giả, thấy chúng ta bình chân như vại ắt sẽ ổn thôi.

- Được. Chúng ta sẽ quyết chiến với Vũ Ninh vương, phải cho chúng thấy ta không dễ chơi.

Nghe Bỉnh Di nói vậy, Chương tủm tỉm cười.

- Cậu có diệu kế?

- Không! - Chương lắc đầu. - Nhưng tôi sẽ khiến cho Vũ Ninh vương sau này dù có đổ thêm bạc vàng cũng không dám xua quân sang nữa.

- Cách gì?

- Tôi sẽ nói với anh khi xong việc nhưng anh hãy yên lòng. Một vạn quân có tràn sang thì cũng chẳng là cái đinh gì.

Biết Chương lắm mưu nhiều kế nhưng Bỉnh Di vẫn lấn cấn bởi lực lượng mỏng. Hỏi thêm Chương cũng chỉ tủm tỉm cười, mắt ánh lên vẻ đắc chí.

Lại nói về Lâm Uyển Như, cô tiểu thư nhà họ Lâm. Nàng đã nhận được hai món hàng đặt tại cửa hàng Vạn Xuân, trong đó có đôi giày cói màu đỏ sậm với chiếc nơ đỏ. Trên đôi giày ấy còn đính miếng sắt và ba ký hiệu màu trắng rất lạ. Lâm Uyển Như đặc biệt yêu thích món đồ này vì sự độc đáo của nó, và hơn nữa, người làm ra nó lại là một chàng trai tuấn tú.

Theo những gì hầu gái dò la được, thân thế của Chương rất khó đoán định. Anh ta mới xuất hiện buôn bán gần đây và dường như có giao tình với quân Thiên Gia Bảo Hựu. Những người dựng ngôi nhà gỗ đều là trai làng Vạn, các cô gái bán hàng cũng vậy.

- Em có nghe loáng thoáng mấy bà ngoài chợ bảo rằng anh ta là chủ tướng của quân Thiên Đức. Đội quân ấy có khoảng nghìn người, đóng trại ở mạn đầm lầy, tách biệt với Thiên Gia Bảo Hựu nhưng thực chất họ là một.

Lâm Uyển Như bán tín bán nghi, bởi chỉ qua một lần gặp gỡ, nàng đã biết Chương không phải người xuất thân từ nhà võ, cậu ta trông giống một văn sĩ hơn. Một chủ tướng không thể nào lại là thương nhân, lại càng không thể tự tay làm dép cho phụ nữ. Vậy thì tướng sĩ nào sẽ phục tùng cậu ta? Đó là chưa kể cậu ta họ Mạc, trong khi chủ tướng Thiên Gia Bảo Hựu lại họ Phạm.

- “Có thể anh ta là tế tử, còn cô gái kia họ Phạm, chắc là con gái của chủ tướng.”

Muốn gặp lại chàng trai, Lâm Uyển Như nói rằng sẽ chỉ trả tiền khi được gặp trực tiếp Chương, điều này khiến Thiên Bình lộ rõ vẻ khó chịu. Chương bận việc quân cơ, nhưng việc phi ngựa đi nhận tiền cũng không quá khó sắp xếp, nên cậu đã đến gặp. Lần này, Thiên Bình bị hai hầu gái ngăn không cho lên thuyền, mặc dù Chương đã cố gắng nói đỡ.

Chào hỏi xong, Chương vẫn không thấy Lâm Uyển Như đề cập đến chuyện tiền nong, nên cậu có phần sốt ruột. Khi cậu gợi ý về việc thanh toán, Uyển Như liền trả đủ và còn đề nghị mua thêm nhiều hàng hơn, với điều kiện mọi giao dịch phải trực tiếp với Chương. Chương chần chừ giây lát rồi đồng ý.

- Bên Vũ Ninh vương đang chuẩn bị đánh sang, chẳng hay anh Chương đã nghe tin này chưa?

- Ta là thương nhân, ai đánh ai ta mặc. Thuế không nộp người này thì nộp người kia đâu có sao? - Chương bình thản trả lời.

- Anh Chương cũng biết, chúng ta là thương nhân làm ăn cũng dựa vào thời thế, nương kẻ mạnh. Trên bờ họ cấm nói nhưng đây dưới sông, ta cho anh biết vậy để anh liệu.

- Cảm tạ cô Uyển Như đã lo cho ta. Ta là dân vùng này, cũng đành thuận theo thời thế mà kiếm ăn.

- Ta nghe nói anh Chương là chủ tướng quân Thiên Đức, đúng chứ?

- Người của cô dò la tin tức nhanh đấy, nhưng nhầm rồi. Chủ tướng quân Thiên Đức là Mạc lão tiên sinh cơ. Cô nhìn tôi có giống một chủ tướng không?

- Thú thật là không. Vậy Mạc lão tiên sinh có phải thân phụ của anh?

- Được vậy chắc ta không cần đi bán giày dép thế này. - Chương thở dài. - Cô Uyển Như tính đặt thêm bao nhiêu đôi nữa nhỉ?

- Năm trăm đôi mỗi loại.

- Với số lượng ấy, tôi không thể tính lại giá được. - Chương chép miệng. - Tuy nhiên, tôi sẽ tặng cô thêm mỗi loại ba mươi đôi, xem như lời cảm ơn vì cô đã mách cho tôi biết những chuyện đang xảy ra.

- Ta không bán tin ấy cho anh, dù gì đó cũng không phải bí mật.

- Ta cảm ơn vì thiện ý, mong cô Uyển Như đừng hiểu lầm.

- Anh Chương có tính về kinh đô mở cửa hàng không? Nơi ấy buôn bán sẽ dễ hơn. Anh từng đến kinh đô chưa?

- Ta chưa nhưng một ngày nào đó sẽ đến cùng hàng vạn đôi giày. - Chương vừa nói vừa cười.

Uyển Như lấy bạc trả cho Chương phần còn thiếu, đồng thời cô còn trả trước luôn toàn bộ số bạc cho lô hàng sắp tới, khiến Chương khá bất ngờ. Lâm Uyển Như cũng nói thêm, nếu hai bên giao chiến mà hàng có giao chậm cũng không sao, thậm chí không cần giấy tờ cam kết.

Thiên Bình chờ Chương trên bờ với ánh mắt soi mói, nhưng Chương đi thẳng một mạch không hề ngoái lại. Thiên Bình liền liếc Lâm Uyển Như một cái "hình viên đạn" rồi vội chạy theo Chương. Lâm Uyển Như đứng trên mạn thuyền, dõi theo bóng Chương nhảy lên ngựa. Dù bóng người đã khuất dạng, Uyển Như vẫn đứng đó ngóng theo.

- Tiểu thư, người tương tư hắn sao?

Uyển Như không đáp, quay vào đến cửa thì dừng lại nói với Chi Lan:

- Anh ta bảo rằng ngày nào đó sẽ đến kinh thành với hàng vạn đôi giày.

- Hắn ta định mở cửa hàng ở kinh đô ư? Mộng của hắn cũng không tệ.

Lâm Uyển Như nhoẻn miệng cười, hỏi Chi Lan:

- Các ngươi từng nói với ta là toàn bộ quân Thiên Đức đều đi giày cói, đúng không?

- Thưa vâng.

- Vậy ngươi hiểu ẩn ý trong câu nói của hắn chưa?

- Ý tiểu thư là… là hắn đích thực là chủ tướng quân Thiên Đức? Và… và ngày nào đó hắn sẽ dẫn quân về kinh đô?

Lâm Uyển Như gật đầu.

- Không thể nào, quân ấy chỉ hơn một nghìn, với một nhúm quân ấy liệu hắn có thể làm gì? Sợ là khi Vũ Ninh vương đánh sang thì…

- Nếu vậy cũng chẳng sao. - Uyển Như nói. - Nhưng ngươi cũng biết, ta đang dựng nghiệp riêng với của hồi môn mẹ ta để lại. Nếu Vũ Ninh vương tràn sang mà bại trận, và anh ta đích thực là chủ tướng Thiên Đức, ngươi biết ta sẽ làm gì không?

Chi Lan lắc đầu.

- Ta sẽ dùng cả sản nghiệp này ủng hộ anh ta.

- Tiểu thư không thể làm vậy.

- Ta có linh cảm rằng đây là một món hời lớn. Nếu ta bỏ tiền đúng chỗ, thì giang sơn này, ta muốn buôn bán thứ gì cũng được. Tiền bạc trong thiên hạ sẽ là của ta, và… huynh trưởng, sư đệ sẽ phải nhìn ta bằng con mắt khác. Họ sẽ không dám coi thường ta nữa.

- Tiểu nữ thấy điều đó không đáng đâu ạ. Người làm đại sự xưa nay chưa ai từng là thương nhân, mà đều là bậc võ tướng uy danh lẫy lừng thiên hạ, một lời hiệu triệu vạn người hưởng ứng.

- Ngươi lại quên một điều: hơn nửa năm trước chúng ta chưa từng nghe đến tên đội quân này. Chính các ngươi đã nói với ta như vậy. Tả tướng quân Kiều Công Ngạn phái binh sang đánh, thắng thua chưa biết ra sao, mà nay đội quân ấy lại nghe nói thuộc Thiên Gia Bảo Hựu. Cái đám Thiên Gia Bảo Hựu này lúc mới dựng cờ chẳng khác gì giặc cỏ, mà nay rõ ràng không phải vậy. Người ta đi buôn kiếm lời, ta cũng sẽ kiếm lời, nhưng bằng cách khác, và lời lãi sẽ gấp vạn lần.

- Tiểu thư tính buôn gì?

- Buôn vua!

- Hả? Sao có thể?

Lâm Uyển Như chỉ về hướng ban nãy Chương rời đi và nói:

- Thiên hạ rồi sẽ nằm dưới chân kẻ đó. Hắn ta không giống bất kỳ ai ta từng gặp. Ở hắn có điều gì đó rất khó diễn tả, hắn cũng không bao giờ biểu lộ cảm xúc thật. Ngươi hãy theo sát tình hình, Lâm Uyển Như ta đã quyết thì sẽ không thay đổi.

Như vậy, Lâm Uyển Như đã quyết định đặt cược cả gia sản vào chàng trai mà cô có hảo cảm, dù kèm theo đó là nhận định chủ quan. Người ta thường nói, trực giác của phụ nữ là thứ mà đàn ông không thể xem thường.

Những trang văn này, với từng câu chữ được trau chuốt, là sản phẩm độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free