(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 663: Dòng sông Tô
Phùng Nguyên Hoàn nhận lệnh chỉ huy đại đội trinh sát, ban đêm tiếp cận những cây cao phía sau La thành để treo pháo hiệu. Hai canh giờ sau, Phùng Nguyên Hoàn báo cáo nhiệm vụ đã hoàn tất.
Thực hiện kế hoạch đã định, Phùng Hiền điều Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 1, Sư đoàn Bộ binh 1 Sơn Tây đến vị trí mai phục cách nơi La thành lập chiến lũy phòng thủ khoảng 10 dặm về phía Tây Nam. Tiểu đoàn 2 di chuyển đến vị trí chỉ định, một cánh đồng tương đối trống trải ở phía Tây, dọc theo sông Tô, cách vị trí Tiểu đoàn 1 mai phục chừng 4 dặm. Tiểu đoàn 3 với hai đại đội ở ngoài bờ tre thôn nhỏ không tên đóng vai trò lực lượng dự bị.
Khi trống canh Năm vừa điểm, trinh sát nhận lệnh bắn pháo hiệu. Những pháo hiệu đã được gắn trên các cây cao phía sau La thành lần lượt vút lên không trung, âm thanh lụp bụp như pháo hoa, sáng rực một góc trời. Màu pháo hiệu khác nhau: pháo hiệu hướng Tây Nam có màu đỏ trong khi hướng Tây có màu xanh. Những tiếng nổ lớn nối tiếp nhau vang vọng khắp trời đêm do súng thần công đồng loạt nã đạn, đứng xa hàng chục dặm cũng có thể nghe được.
Sau màn pháo hiệu kèm theo những tiếng nổ vang dội là một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, không còn một tiếng quân reo hay ngựa hí nào.
Trung quân La thành đang trấn giữ chiến lũy bỗng trở nên nhốn nháo.
Toán trinh sát đang ẩn nấp gần kho lương thảo, thấy pháo hiệu bùng lên, lập tức bò sát lại, ném liên tiếp hàng chục quả lựu đạn, đốt cháy hai túp lều tạm bợ tạo ra những ánh lửa lớn rồi nhanh chóng rút lui. Quân canh giữ kho lương vội vàng dập lửa. Những bách tính bị bắt phục dịch ba quân cũng lợi dụng đêm tối để tự tìm đường thoát thân.
Tướng sĩ La thành không hiểu vì sao quân Thiên Đức lại xuất hiện ở phía sau. Bấy giờ Sùng Hoán vẫn chỉnh tề trên lưng ngựa, nói với tả hữu:
– Hẳn Hoàng tướng quân và Nguyễn tướng quân đã bị Thiên Đức đánh úp ở phía làng Sở.
Bên ngoài chiến lũy, lính tiền quân cấp báo với Cao Tòng Chinh và Vương Chí Linh rằng đã thấy pháo hiệu bùng lên ở hướng Tây và Tây Nam. Vương Chí Linh nhận định:
– Quân Sơn Tây đặt mai phục ở hướng Tây Nam chặn đường tháo chạy của binh triều, hướng đó là tử lộ, còn hướng Tây là đường sống.
Nói rồi, Vương Chí Linh lệnh quân nổi trống, bắn pháo hiệu tấn công. Cao Tòng Chinh, Vương Chí Linh cùng nhau đốc thúc quân lính áp sát chiến lũy La thành.
Sùng Hoán chống đỡ một hồi, ngoảnh lại nhìn, thấy nhiều vị trí không còn một bóng người trấn giữ. Tiền quân của Vương Chí Linh nhân cơ hội đó vư��t lũy, tràn vào đánh phá tứ tung gây nhiều đám cháy lớn.
Sùng Hoán hoảng sợ tột độ, biết không thể chống đỡ nổi, lại lo quân Thiên Đức từ phía sau đánh đến thì mất đường lui, liền ra lệnh cho quân bản bộ tháo chạy.
Sùng Hoán đã tháo chạy thì các đạo quân khác cũng tranh nhau tháo thân.
Trận chiến vỡ tan, chiến lũy kiên cố dài đến mấy dặm chợt trở nên mỏng manh yếu ớt.
Vương Chí Linh, Cao Tòng Chinh cùng đại quân vượt lũy, cùng nhau truy kích binh triều lúc trời tờ mờ sáng.
Sùng Hoán dẫn theo đội khinh kỵ nhắm hướng Tây Nam tháo chạy. Ngoảnh sang hai bên, bộ binh triều tan tác, mạnh ai nấy chạy trên cánh đồng rộng mênh mông như đàn ong vỡ tổ. Do là quân kỵ, Sùng Hoán không thể chạy theo con đường phía Tây vì có sông Tô chắn lối.
Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 1 quân Sơn Tây từ vị trí ẩn nấp đổ ra tấn công vào gần cuối đội hình của Sùng Hoán. Hoán nghe tin liền định quay ngựa giao chiến vì biết địch quân chỉ có vài ba trăm người. Nhưng đúng lúc ấy có mấy tiếng nổ lớn, Sùng Hoán ngoảnh nhìn về phía Tây Nam, thấy vài đám khói mỏng. Thiên Đức quân từ chỗ mai phục ào ra, băng băng trên những gò đống, rủ nhau xông lên bắt sống Sùng Hoán. Hoán bối rối, trước sau đều không thể ứng cứu, bèn cùng đám thân binh cắt đường, thúc ngựa chạy hết sức về phía sông Tô hòng thoát thân. Quân bản bộ của Hoán cùng nhiều bộ binh triều bị bắt hoặc hạ khí giới xin hàng rất đông. Thiên Đức quân chỉ bắt giữ những binh lính tráng niên, còn lại tước bỏ khí giới, rồi đuổi họ về làng theo lệnh Vạn Thắng vương đã ban trước đó.
Sùng Hoán, tức Lý Tùng Hoán, cùng đám tàn quân chạy dồn về bờ sông Tô, đông nghịt, loay hoay tìm đường vượt sông. Đằng xa khinh thuyền triều đình thấp thoáng xuôi dòng đến ứng cứu, nhưng thuyền còn chưa kịp tới nơi thì Phùng Hiền đã dẫn mấy trăm sĩ tốt Sơn Tây đuổi kịp. Sùng Hoán lệnh quân ra chống nhưng mệnh lệnh không còn tác dụng, quân sĩ tìm đường tháo chạy, nhiều binh lính nhảy xuống sông cố bơi sang bờ bên kia, cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy.
Sùng Hoán tự tay chém vài tên quân chống lệnh, bỏ hàng ngũ nhưng chẳng có tác dụng. Chẳng còn cách nào khác, Hoán phải cởi bỏ giáp trụ, ôm theo một thân chuối nhảy ào xuống sông Tô cố sống cố chết bơi ra giữa dòng. Binh sĩ Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 1 quân Sơn Tây đứng trên bờ nổ súng bắn hạ một số sĩ tốt binh triều dưới sông cho đến khi Phùng Hiền ra lệnh ngừng bắn mới dừng lại. Sùng Hoán bơi ra giữa dòng được một chiếc khinh thuyền của La thành vớt lên và đưa sang bờ bên kia.
Phùng Hiền tìm kiếm Sùng Hoán nhưng không thấy, hỏi các tù binh mới biết Hoán đã nhảy xuống sông cùng đám loạn quân.
– Thằng khốn này đúng là số lớn!
Phùng Hiền bực tức nhưng cũng đành tiếc nuối nhìn ra sông. Quân pháo binh mang Hỏa pháo đến nơi, nhưng Hiền không cho khai hỏa. Thay vào đó, Phùng Hiền phối hợp với Vương Chí Linh, Cao Tòng Chinh truy bắt tàn binh và nhanh chóng tiến về phía làng Cái, làng Sở.
Trần Hoàng Sinh nghe tin quân Sùng Hoán vỡ trận liền chủ động lui binh, tập hợp với tàn quân ở các cứ điểm phía Bắc làng Sở. Chiều muộn, Phùng Hiền với toàn bộ binh lực của Sư đoàn Bộ binh Sơn Tây hạ trại cách làng Sở ba dặm về phía Bắc, sẵn sàng tiến đánh. Khoảng nửa đêm, Vương Chí Linh, Cao Tòng Chinh và Kiều Quân Kỷ hợp quân, vây ráp phía Đông làng Sở.
Hoàng Hựu nghe tin cánh quân Sùng Hoán bị đánh tan liền gấp rút rút quân, chạm trán với Vương Chí Linh và Kiều Quân Kỷ cách làng Sở không xa. Hai bên giao chiến dưới trăng khuya, Hoàng Hựu quyết định mở đường máu, vượt sông Tô để về khu vực làng Cái khi Lê Phụng Hiểu dốc binh truy sát suốt đêm.
Lý Mẫn đích thân đốc thúc quân xuất thành giải vây cho Hoàng Hựu từ chiều nhưng đã bị quân Sơn Tây chặn đánh. Mãi đến sáng hôm sau Hoàng Hựu cùng quân bản bộ mới đặt chân được đến làng Đình.
Làng Sở đã bị vây kín ba mặt vào sáng hôm sau, chỉ còn hướng bờ sông là chưa bị quân Sơn Tây chiếm giữ. Thiên Đức quân từ hướng Bắc và hướng Đông kéo đến ngày càng đông, khắp nơi đều thấy tinh kỳ Thiên Đức bay phấp phới.
Làng Sở ở phía Bắc hoàn toàn bị chia cắt với Trang Khúc Giang ở mạn Nam. Trọng binh của Thiên Đức chiếm giữ đường Thiên Lý, cửa ngõ dẫn vào cửa Đông La thành.
Lệnh từ cấp trên ban xuống, nếu binh triều cố thủ tại làng Sở thì không cần bắt tù binh. Trần Hoàng Sinh cố thủ đến đầu giờ chiều thì rút dần về hướng sông Tô bởi quân Thiên Đức đã dùng hỏa công kết hợp với cơn mưa hỏa khí từ cả ba mặt.
Khói lửa mù mịt khắp nơi.
Làng Sở chỉ còn là một đống tro tàn dưới ánh nắng chiều tà.
Lê Phụng Hiểu, Phùng Hiền, Vương Chí Linh dồn ��p binh triều phải tháo chạy xuống sông Tô. Cự thạch pháo và Hỏa pháo được lệnh bắn hạ các khinh thuyền của La thành. Trần Hoàng Sinh cùng đạo quân cảm tử vì thế không còn cách nào khác ngoài việc bơi qua sông Tô sang làng Dộc. Pháo Thiên Đức từ trên bờ thi nhau trút đạn, Trần Hoàng Sinh tử trận trong đám quân lóp ngóp dưới sông. Phần lớn đạo binh cảm tử dưới quyền Trần Hoàng Sinh thiệt mạng, sáng hôm sau một khúc sông Tô dập dềnh xác người chết.
Chương rời sở chỉ huy đến phía Tây Bắc làng Sở, gần bờ sông. Quân Thiên Đức đóng trại dài hàng chục dặm dọc bờ hữu ngạn sông Tô, tung quân lùng bắt sĩ tốt binh triều còn sót lại ở Trang Khúc Giang.
Trữ quân một lần nữa gửi thư nghị hòa đến Vạn Thắng vương. Chương đọc xong, bảo Mai Đắc Thắng thảo một lá thư, yêu cầu Trữ quân cùng bách quan tự trói mình mà giao nộp.
Một mặt, Tô Trung Từ điều động quân túc vệ và tráng đinh trong thành bảo vệ bờ tả ngạn sông Tô. Mặt khác, Tô Trung Từ sai cấm quân hộ tống Trữ quân, hoàng thất và gia quyến họ Tô lần lượt rời thành, bí mật sang đất Đỗ Động Giang lánh nạn.
Tại bãi Tân Triều, Nguyễn Nặc vừa mới đặt chân được hai ngày thì Cao Mộc Lân kéo thủy bộ đến khiêu chiến. Nặc giữ bãi Tân Triều, còn Lân đóng quân bên kia sông. Lòng sông hẹp không thể bày trận thủy chiến, Nặc bèn điều bộ binh Đỗ Động Giang sang sông, kết hợp với toán thủy binh dùng hỏa công, lợi dụng dòng nước chảy xiết tiến đánh thủy quân đối phương. Thủy quân của Lân rút lui, bộ quân rút dọc theo bờ sông bảo vệ cánh thủy binh. Đang lúc thắng thế thì hậu quân cấp báo: Hoàng Hựu, Sùng Hoán, Trần Hoàng Sinh đã chạy về bên kia sông Tô, buộc Nguyễn Nặc phải thu binh trở lại bãi Tân Triều. Bên kia Cao Mộc Lân biết binh triều đang thất lợi, Nặc vừa thu binh, Lân liền cho quân bám sát.
Tại thôn Lủ, qua tin tức trinh sát báo cáo, biết Hoàng Hựu đã lui về cố thủ ở làng Sở thì Sỹ Văn Thuận ra lệnh cho An Nhữ Hầu tập kích binh triều đang trấn giữ ở Đơ Thao. Binh triều cố thủ Đơ Thao, lực lượng của An Nhữ Hầu mỏng, chỉ có thể uy hiếp. Nặc nghe Đơ Thao bị tấn công lại nghĩ rằng cánh Hoàng Hựu đã chạy cả rồi, Thiên Đức quân muốn chặn đường về thành, liền lên thuyền theo đường thủy về giữ phía Bắc Đơ Thao. Bộ quân của Nặc men theo hai bờ sông bảo vệ mấy chục chiếc khinh thuyền.
Cao Mộc Lân bám sát theo sau nhưng không giao chiến.
Sỹ Văn Thuận dẫn hai đại đội thuộc Tiểu đoàn 320 tấn công bộ binh triều, bắt được vài chục tù binh. Do Thuận tập kích, Nặc tin rằng quân Thiên Đức đã chiếm được Đơ Thao nên chạy thẳng về làng Đông.
Binh triều giữ Đơ Thao sợ bị bao vây cũng bỏ vị trí rút lui trong đêm, sáng hôm sau An Nhữ Hầu mới hay tin. Hầu trấn giữ làng Đơ Thao, chờ Sỹ Văn Thuận và cánh quân của Cao Mộc Lân. Chiều muộn hôm ấy, đạo bộ binh hơn ba trăm tinh binh do Lý An cử đến giúp sức Sỹ Văn Thuận mới tới nơi. Theo lệnh Vạn Thắng vương, Thuận, Hầu và Lân đóng trại thủy bộ ở phía Đông Nam La thành, phong tỏa đường thủy. Tính đến thời điểm này cánh quân phía Đông dưới quyền Lê Phụng Hiểu hợp với cánh phía Bắc của Vạn Thắng vương uy hiếp mặt Đông kinh thành xem như đã hội quân được với cánh phía Nam của Bàn Phù Sếnh và Lý An.
Nhằm phối hợp với các đạo binh khác, thời điểm này Yết Kiêu tổ chức nhiều đợt tấn công kèm pháo kích suốt ngày đêm, nhờ đó đã chiếm được bờ hữu ngạn cửa sông Tô.
Tô Trung Từ muốn nghị hòa để kéo dài thời gian nhưng không nhận được hồi đáp.
Dòng sông Tô tạm thời trở thành ranh giới giữa hai bên. Đứng trên vọng gác nhìn về phía Tây, Chương đã có thể nhìn thấy tinh kỳ bay trên tường thành ngoại, chính là La thành, nơi chân trời.
Bản văn này đã được biên tập chu đáo và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.