(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 664: La thành
Hàng nghìn tử sĩ La Thành đã tử trận bắt đầu bốc mùi dưới cái nắng gay gắt. Quân Thiên Đức theo lệnh của Vạn Thắng Vương khiêng thi thể những tử sĩ La Thành đặt chỉnh tề bên bờ sông phía Tây làng Sở. Chương gửi thư vào thành, cho phép bách tính đến nhận xác tử sĩ, nhưng Tô Trung Từ, Lý Mẫn và các thuộc tướng của họ không đồng ý. Liễu Môn Nhân báo cho Tô Trung Từ rằng Vạn Thắng Vương dùng kế cho nhận xác nhằm đánh vào lòng người. Bởi vậy, Tô Trung Từ đề nghị Vạn Thắng Vương cho binh sĩ La Thành sang đưa thi thể tử sĩ về. Chương đồng ý, với điều kiện mỗi binh sĩ La Thành sang nhận xác đều phải cầm theo một lá cờ trắng có viết chữ thập đỏ.
Bách tính Vĩnh Thuận có người thân đi lính lũ lượt kéo đến bờ sông để nhận diện người nhà. Thế nhưng, không phải ai cũng tìm thấy cha, con hay anh em của mình. Vì thế, dọc bờ sông Tô vang lên tiếng than khóc oán ai. Bách tính chẳng dám oán trách Trữ quân, lại càng không dám hé răng trách cứ Vạn Thắng Vương nửa lời.
Thân phận dân đen, họ chỉ còn biết ngửa mặt kêu trời.
Oái oăm thay, trời xanh nào thấu được.
Quân Triều Đình đem hàng nghìn tử sĩ của mình về bên kia sông, còn vài trăm người xấu số, trong đó có cả dân phu vốn là người Vĩnh Thuận, thì được thân nhân đưa về an táng. Chương hạ lệnh thả phần lớn số tù binh mới bắt được, buộc họ phải giúp khiêng thi thể các tử sĩ về cố hương, sau đó sẽ được tự do.
Thiên Bình ra lệnh ba quân tập hợp binh sĩ La Thành và dân phu bị thương trong các trận chiến vừa qua tập trung về cánh đồng phía trước làng Sở, cho phép họ trở về làng hoặc qua sông vào thành tiếp tục chống lại quân Thiên Đức đến cùng.
- Vạn Thắng Vương không truy cứu việc các ngươi từng cầm giáo chống lại ngài! - Thiên Bình nói. - Các ngươi có quyền tự do lựa chọn, nhưng hãy nhớ rằng Vạn Xuân không còn thuộc về họ Lý, thiên hạ từ nay mang họ Mạc.
Quân Thiên Đức cấp cho mỗi người ít lương thảo rồi thả họ đi. Riêng mấy trăm tù binh từng dưới trướng Trần Hoàng Sinh, vốn là những kẻ đầu trộm đuôi cướp, thậm chí là tử tội, thì Chương giao cho bọn Lý Hà Trung, Bùi Lạc Thủy áp giải lên xứ Mường Động, buộc phải làm đường sá trong ba năm mới được xét thả.
Chiến trận diễn ra chỉ một vài ngày, nhưng để giải quyết hậu quả của một trận chiến lại cần rất nhiều ngày.
Trong lúc Thiên Bình cùng quân sĩ lo thu dọn tàn cuộc, thì Chương lại bận rộn việc quân. Thảng hoặc, anh ra khỏi làng Sở tận mắt trông thấy cảnh tang thương, nhưng cũng chỉ đành thở dài. Tô Trung Từ chẳng chịu nhận lời chiêu an, mà lại muốn thương lượng nhằm kéo dài thời gian.
Chương biết rõ điều đó.
Sau nhiều ngày nắng, thời tiết thay đổi, trời đổ mưa lớn hơn một canh giờ, sau đó lại mưa lâm râm suốt một ngày một đêm, khiến nước sông Tô dâng cao. Bờ bãi, gò đống và cả những thửa ruộng hoang gần sông Tô đều ngập nước đến mắt cá chân.
Chương cưỡi ngựa men theo bờ sông xem xét tình hình, nét mặt trầm tư. Thi thoảng, Chương ngẩng đầu nhìn xa xăm về hướng La Thành, khiến tả hữu theo hầu chẳng thể đoán được anh đang dự tính hay trăn trở điều gì.
Đến một quãng gò bằng phẳng, Chương gọi tả hữu lại, chỉ tay về phía đồng ruộng thẳng cánh cò bay, cỏ dại mọc khắp nơi và nói:
- Nơi này cách kinh thành chỉ một con sông nhỏ, thế mà đồng ruộng bỏ hoang, cỏ mọc ngang bụng, đất đai nứt nẻ. Cuộc chiến nào rồi cũng có kẻ thắng người thua và kết thúc. Người chịu khổ cuối cùng vẫn là bách tính. Chúng ta vây thành đôi ba tháng nữa, trong thành ắt sẽ xảy ra cảnh thiếu đói, hoặc khi ta chiếm được thành, bách tính đói khổ tất yếu sẽ oán trách ta.
Tả hữu vâng dạ răm rắp. Mai Đắc Thắng lúi húi ghi chép lời huấn thị.
Chương gọi Triệu Nhã Lâm, Liêu Nhất Khổng cùng mấy văn sĩ Sơn Tây lại gần dặn dò:
- Vạn Xuân không sớm thì muộn sẽ đổi chủ, Tô Trung Từ chỉ còn chút hơi tàn, ta sẽ đích thân lo liệu hắn. Các ông phải thay ta toàn tâm an dân. Hãy đưa một số đồng bào miền núi đến đây an cư, tốt nhất nên chọn gia quyến của binh sĩ Thiên Đức. Trong những cuộc chiến vừa qua, nhiều sĩ tốt của ta đã ngã xuống, vậy hãy đưa gia quyến của những người ấy đến đây lập làng, tạo mọi điều kiện cho họ an cư lạc nghiệp. Ta giao cho các ông việc ổn định bách tính. Bách tính trong thiên hạ đều như người một nhà, nhất định phải đối đãi với họ trọng vọng, kể cả những người từng cầm giáo chống lại ta.
Quay về gần làng Sở, Mai Đắc Thắng tâu với Chương rằng nhiều toán trinh sát và tế tác được cử sang sông đã không trở về đúng hạn. Và rồi, lúc xế chiều, quân La Thành đã cắm cọc bêu hơn chục cái thủ cấp bên kia sông.
- Hãy dừng việc cử thám thính sang bên đó dò la tin tức, ta nghĩ không còn cần thiết nữa. Sớm mai, triệu các tướng đến gặp ta bàn đối sách.
La Thành, nơi Vương triều Lý chọn làm kinh đô, có ba vòng thành gồm có thành ngoại (còn gọi là La Thành), thành trung và thành nội. Sau nhiều lần xây đắp, La Thành trở thành tòa thành lớn và kiên cố nhất Trung Châu.
La Thành do Vương triều Lý đắp lần gần nhất có chu vi 2972,5 trượng (gần 10 km vuông), thành cao 2,6 trượng (khoảng 8,7 m), chân thành rộng 2,5 trượng (khoảng 8,3 m). Nữ tường (loại tường nhỏ đắp trên tường thành chính) bốn mặt cao 5,5 thước (khoảng 1,8 m) với 85 lầu vọng địch, sáu ủng môn (dạng thành nhỏ bao ngoài cổng thành), ba hào nước và năm mươi tư đường đi. Vương triều Lý còn cho đắp đê vòng quanh ngoài thành dài 3.825,8 trượng (khoảng 13 cây số), đê cao 1,5 trượng (khoảng 5,1 m), chân đê rộng 2 trượng (khoảng 6,66 m) và xây hơn ba mươi vạn gian nhà.
Về địa thế, La Thành nằm trên vùng đất bằng phẳng nhưng lại nhiều sông ngòi. Phía Bắc thành nhiều đầm phá, mương máng, không thuận lợi cho bộ binh công thành. Mặt Tây giáp với dòng Xích Giang có đê cao kiên cố. Nếu thủy quân Thiên Đức đổ bộ từ hướng sông sẽ phải vượt qua các bãi lầy, vấp phải hỏa lực mạnh từ các khẩu pháo đá đặt trên đê dội xuống. Như vậy, chỉ có mặt Nam và mặt Đông của La Thành là có địa hình thuận lợi cho việc tổ chức, bố trí lực lượng lớn để tấn công. Bên cạnh đó, sau thời gian dài chiến sự, La Thành đã tìm ra cách khắc chế uy lực của súng thần công bắn thẳng. Theo quân tế tác báo cáo, từ cuối năm trước Tô Trung Từ đã cho quân lấy cát ngoài sông Xích đem vào thành gia cố các vị trí trọng yếu. Gần đây, dân trong thành phải đan nhiều sọt tre, sọt mây để đựng đất, đá vụn, cát gia cố các phần nữ tường trên mặt thành. Từ đó có thể thấy, quân Thiên Đức muốn hạ La Thành thực sự chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Bên kia sông Tô, quân Triều Đình đang gấp rút đắp lũy, đào hào, cắm chông. Thiên Đức vượt sông Tô đánh cửa Đông, nhất định phải chiếm Loa Sơn, một điểm cao cách cửa Đông không xa. Bên ngoài bờ đê vây bọc kinh thành là hào nước. Chẳng cần trinh sát, Chương cũng đoán được rằng hào nước đó cắm đầy những hàng chông tre. Chưa kể, đến lúc nguy khốn, khi Thiên Đức công thành, quân Triều Đình nhất định sẽ từ trên đê đổ dầu phóng hỏa. Cũng không thể không kể đến hàng trăm Cự Thạch Pháo, Song Thủ Pháo các loại được bố trí trên mặt đê. Tế tác cũng báo cáo rằng gần đây quân Triều Đình đang gấp rút chế tạo hàng loạt những khẩu pháo cỡ nhỏ bắn hỏa đạn liên hoàn tương tự như Hỏa Pháo Thiên Đức, có khác chăng là La Thành chưa có đạn nổ gây thương vong.
Về binh lực, trong tay Tô Trung Từ và Lý Mẫn hiện còn khoảng hai vạn quân tinh nhuệ, chưa kể đám phiên man và tàn binh của các sứ quân từng bại trận dưới tay Thiên Đức kéo về giúp sức. Song song với đó, bách tính trong thành, dù muốn hay không, cũng nhất định phải giúp quân Triều Đình thủ thành. Tựu chung lại mà nói, Chương ước lượng trong thành có gần bốn vạn quân và chừng đó bách tính cũng góp sức chống trả quân Thiên Đức.
Chương ngả lưng ra ghế bành, nhìn chòng chọc vào tấm họa đồ khổ lớn của La Thành treo trên bức vách tường. Thiên Bình ngồi cạnh bên Chương, nét mặt nàng trầm tư. Triệu Nhã Lâm, Dương Yên Thư, Quan Lam Giang đứng theo thứ bậc phía sau Thiên Bình. Tả hữu có Liêu Nhất Khổng, Lê Phụng Hiểu, Phùng Hiền, Nguyễn Văn Giáp, Cao Mộc Lân, Cao Quang Chương, Cao Tòng Chinh, Kiều Quân Kỷ, Sỹ Văn Thuận, Phùng Nguyên Hoàn… đang tụ tập thành từng nhóm xì xào bàn tán, nét mặt ai nấy đều căng thẳng.
Lý An, tham mưu của cánh quân bao vây mặt Nam kinh thành, cũng có mặt. Bởi thân phận dưỡng phụ của Trịnh Quý phi Trịnh Lam Khuê, Lý An ngồi hàng đầu ở dãy bên tả, gần với bàn làm việc của Chương.
Chương liếc nhìn mấy tờ giấy để trên mặt bàn. Trên mỗi tờ giấy là thống kê binh lực quân Thiên Đức đang trú đóng dọc theo bờ hữu ngạn từ cửa sông Tô đến gần làng Đơ Thao thuộc đất Trang Khúc Giang, gồm có:
Sư đoàn Bộ binh 1 Sơn Tây của Phùng Hiền với bốn ngàn quân sẵn sàng chiến đấu; Trung đoàn 2 Sơn cước của Vương Chí Linh có một ngàn hai trăm quân; Trung đoàn 5 Sơn cước của Bố Giáp, Kiều Quân Kỷ còn một ngàn một trăm người; Trung đoàn 5 Thiết kỵ Vũ Ninh thuộc quyền Lê Phụng Hiểu có một ngàn bốn trăm kỵ binh; Cao Mộc Lân chỉ huy một đạo binh hỗn hợp thủy bộ chừng một ngàn một trăm quân sĩ. Lữ đoàn Pháo binh Thần Sấm với bốn tiểu đoàn đầy đủ, quân số khoảng một ngàn ba trăm binh sĩ; Lực lượng thủy quân Yết Kiêu đang đóng ở cửa sông Tô với ba ngàn quân, hơn trăm chiến thuyền lớn nhỏ. Tổng cộng, Chương có trong tay lực lượng chính quy khoảng một vạn hai ngàn quân thủy, bộ, kỵ và pháo.
Sông Tô không lớn, một khi chiến thuyền Thiên Đức xuôi dòng hoặc đổ bộ sang bờ tả ngạn, nhất định quân Triều Đình sẽ dốc toàn lực chống trả, gây thương vong lớn về người, điều mà Chương không hề muốn xảy ra.
- Bẩm Đại Vương!
Dương Yên Thư bước lên một bước, đứng cạnh bên Thiên Bình. Nàng ngập ngừng. Chương nhoẻn miệng cười động viên, nàng nói:
- Thiên Tử quân dùng diều chưa đạt được lợi thế, chi bằng… chi bằng…
Chương giơ tay ngăn lại. Dương Yên Thư khẽ cúi đầu rồi lùi về chỗ cũ.
Lý An ngồi đó, ánh mắt tò mò nhưng không hỏi vì biết đó là chuyện cơ mật.
- Chưa đến lúc phải dùng bài tẩy. - Chương nói với Lý An. - Trong thành tình hình còn hỗn tạp. Một khi dùng đến thần khí, ta sẽ gây kinh hoàng cho đối phương, nhưng tế tác của Đại Vũ cũng vì thế mà biết được sự lợi hại.
- Chỉ Diên quân đã là một sự ngạc nhiên, Đại Vương còn có thần khí khác nữa ư? Ngài thật khiến bọn hạ thần phải đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.
Chương tủm tỉm cười mà nói:
- Hạ xong La Thành, ta sẽ mời nhạc phụ cùng bách quan văn võ đến thưởng lãm. Quả chín ép chẳng thể ngon được.
Mấy ngày trước, Dương Yên Thư đã dùng hàng chục binh sĩ Thiên Tử quân hỗ trợ Phùng Hiền, Lê Phụng Hiểu, Bố Giáp mở liền ba đột phá khẩu đánh chiếm khu vực làng Đình và làng Đông vào lúc rạng sáng. Cuộc tấn công tưởng chừng thuận lợi đó đã buộc phải dừng. Dương Yên Thư thiệt mất bốn binh sĩ Thiên Tử quân.
Bên kia chiến tuyến, Lý Mẫn, Hoàng Hựu và Nguyễn Nặc đã tìm ra đối sách chống lại Thiên Tử quân treo mình trên những cánh diều lớn. Thay vì dùng khói che mắt quân Thiên Đức (vốn lợi bất cập hại), Lý Mẫn đã dùng máy phóng tiễn, phóng lao cỡ lớn, thậm chí cả Cự Thạch Pháo. Mỗi mũi tiễn, mũi lao hay đạn đá đều chằng buộc một sợi dây chão nhỏ, dài đến trăm trượng. Tiễn, lao hoặc đạn đá phóng lên cao kéo theo dây chão vắt ngang dây diều. Lý Mẫn muốn kéo diều xuống. Bốn trong số các binh sĩ Thiên Tử quân nhận thấy tình hình nguy cấp đã kích hoạt hết số hỏa đạn mang theo, cắt dây diều chấp nhận hy sinh để không rơi vào tay La Thành. Chương tận mắt trông thấy cảnh đó, lập tức truyền lệnh dừng cuộc tấn công.
- Đất kinh sư có lắm người tài! - Chương cảm khái. - Nhanh như vậy đã tìm ra cách khắc chế những cánh diều.
Liêu Nhất Khổng bèn tâu:
- Liễu Môn Nhân không phải hạng xoàng, thưa Đại Vương. Bỉ nhân đồ rằng, chính hắn đã bày kế cho Thái úy.
Chương gật đầu, khẽ thở dài:
- Kẻ đó không thể dùng được, nhưng chẳng sao, nhất thời cứ để hắn đắc ý một chút. Vả lại thì, Thiên Tử quân cũng có thêm trải nghiệm.
Liêu Nhất Khổng nhận thấy thời điểm thích hợp liền tiến cử người:
- Bẩm Đại Vương, Từ Quý Châu được Quan tiểu thư tận tình cứu chữa nay đã hồi phục đến bảy, tám phần. Ông ta có mối thâm giao với Liễu Môn Nhân hơn cả bỉ nhân, lại là người tài. Đại Vương triệu kiến ông ta biết đâu sẽ có kế sách hay.
- Ta tin dùng người phương Bắc vào việc trọng đại, ông là ví dụ. - Chương thẳng thắn. - Từ Quý Châu không phải đầu quân cho ta mà bị bắt. Ta trọng nhân sĩ, chẳng muốn ép họ phục vụ cho sự nghiệp của ta nếu trong thâm tâm họ đã có chủ. Trước mắt cứ để ông ta an tâm tĩnh dưỡng thêm, khi nào muốn, ông ta tự khắc sẽ nói.
Liêu Nhất Khổng hiểu được ẩn ý của Chương nên không nói gì thêm. Sau đó, Thiên Bình có thắc mắc việc trọng dụng quan quân phương Bắc vào những vị trí hệ trọng, e rằng sau này sẽ sinh chuyện.
- Vạn Xuân này chẳng thể bó hẹp địa giới chỉ bởi dãy Khau Phạ (tiếng Thái nghĩa là Sừng Trời) ở phía Bắc. Em cứ làm tốt công tác tư tưởng của quân sĩ. Cần thiết thì trao đổi với Duệ, tạo nên một huyền sử.
Thiên Bình tròn mắt ngạc nhiên hỏi:
- Huyền sử?
- Thống nhất Vạn Xuân rồi lập tức xuôi Nam, đồng thời trợ giúp Nam Cương quốc. Đất Nam Cương và Vạn Xuân cùng một nguồn cội, nhưng vì núi vì sông mà chia cách.
Thiên Bình nhăn mặt:
- Như thế phải mất hàng chục năm chứ chẳng ít đâu.
Chương kéo Thiên Bình lại gần, vẫy gọi mấy người vợ khác dặn dò:
- Thống nhất Vạn Xuân, bằng mọi cách trợ giúp Nam Cương chống Đại Vũ. Đổi lại, chỉ cần Nam Cương dùng tên Vạn Xuân của ta là được. Chuyện này một đời không làm xong thì mười đời sẽ xong.
Quan Lam Giang nói:
- Nhưng kinh thành còn chưa hạ, Vương thượng đã tính xa quá rồi.
Chương cười khổ:
- Em thực chỉ cần làm tốt việc chăm sóc sức khỏe cho mọi người thì được rồi.
Nói đoạn, Chương nhìn Triệu Nhã Lâm, Nhã Lâm vội nói:
- Xuất giá tòng phu, Nam Cương phải mang họ Mạc.
Chương nhìn thê thiếp một lượt, vẻ hài lòng, anh nói:
- Vậy sắp tới nhờ các em đảm trách hậu cần và vỗ về bách tính, vì hạ kinh thành chẳng phải chuyện ngày một ngày hai có thể xong được.
Trở lại cuộc họp quan trọng, sau một hồi suy tính, Chương nói với tả hữu:
- Sông Tô cũng không tính là rộng. Ta đã tính rồi, muốn đem đại binh sang ắt phải làm cầu kiên cố. Đợt rồi quân Sơn Tây đóng cọc vượt đầm lầy rất tài tình, các ông hãy bàn tính thêm. Hãy nhớ, ngày sau còn phải đóng cọc lớn chứ chẳng phải luồng tre thô sơ đâu.
Lý An bèn nói:
- Nếu Đại Vương muốn làm cầu vượt sông, vậy phải tính toán thật cẩn trọng vì Lý Mẫn nhất định sẽ dồn toàn lực đối phó.
- La Thành có thể huy động bao nhiêu binh lực để ngăn cản ta làm cầu? - Chương đặt câu hỏi chung cho mọi người. - Ta có hơn một vạn quân trong tay, các ông hãy phân chia sao cho phù hợp. Phải có cầu vượt sông thì Lữ đoàn Thần Sấm của cậu Hổ mới phát huy ưu thế yểm trợ các ông được.
Chương giao cho Lý An chủ trì cuộc họp, bản thân anh rời đi cùng thê thiếp.
Phiên bản văn học này đã được truyen.free cẩn trọng biên tập, và mọi quyền sở hữu đều thuộc về họ.