(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 662: Sơn Tây quân xuất trận
Lực lượng trinh sát từ phía sau báo cáo tình hình giao chiến ác liệt giữa binh triều và Thiên Đức quân gần khu rừng chuối ven sông, song không rõ đạo binh Thiên Đức đó thuộc cánh quân nào. An Nhữ Hầu đề nghị dẫn Tiểu đoàn 321 quay trở lại ứng cứu. Sỹ Văn Thuận cân nhắc kỹ lưỡng lợi hại rồi từ chối đề nghị này. Thuận nói:
– Nhiệm vụ của chúng ta là đến Trang Khúc Giang để chiếm làng Đơ Thao. Theo phán đoán của tôi, ông Hiểu đã đánh bại Nguyễn Nặc và phái một cánh quân xuống hồ Bầu, hoặc một lý do tương tự. Đạo binh đang giao chiến với quân triều đình kia có thể là cánh của Cao Mộc Lân hoặc Trịnh Hoàng Sâm. Tuy nhiên… tôi nghiêng về khả năng anh Lân đảm trách đạo binh tiếp viện cho ta hơn. Lân là người mưu lược, dày dạn chiến trận.
An Nhữ Hầu tỏ vẻ sốt ruột, đứng nheo mắt nhìn về phía Nam, nơi cột khói đen sừng sững bốc cao trong ánh chiều tà. Sỹ Văn Thuận động viên:
– Cậu hãy kìm lòng lại, Cao Mộc Lân không phải hạng xoàng, nếu không thể chống cự quân triều, hắn sẽ biết cách rút lui. Chúng ta phải tận dụng cơ hội này để luồn sâu vào trong thì hơn.
Trước khi sang đất Trang Khúc Giang lúc trời tối, Sỹ Văn Thuận đã thả chim câu. Nhờ người dẫn đường thông thạo địa hình, hai cánh quân lặng lẽ luồn sâu dưới ánh trăng khuya. Cuối canh Ba, An Nhữ Hầu cùng Tiểu đoàn 321 tiếp cận thôn Lủ, phía Đông Nam làng Đơ Thao, khống chế hơn ba trăm dân làng. Dân trong thôn toàn người già, đàn bà và trẻ nhỏ. Thanh niên trai tráng và thiếu nữ thôn Lủ đã bị triều đình điều động đi chống Thiên Đức từ dịp Tết.
Sau khi kiểm soát được tình hình, Tiểu đoàn 320 từ bên ngoài tiến vào thôn Lủ, thay chân Tiểu đoàn 321 bằng những con chiến mã. Ngay sau đó, một trung đội trang bị gọn nhẹ cùng An Nhữ Hầu theo chân người dẫn đường rời khỏi thôn Lủ đi về phía Đông Nam. Mục tiêu An Nhữ Hầu nhắm đến là điếm canh án ngữ cạnh gốc cây gạo cổ thụ, cách thôn Lủ gần hai dặm. Điếm canh có mấy người đang ngủ, không hề tổ chức canh gác. An Nhữ Hầu dễ dàng khống chế họ. Một trong số đó là quân triều đình, mấy tráng niên còn lại là người dân thôn Lủ.
Điếm canh này do dân thôn Lủ và một thôn khác phiên nhau canh giữ, mỗi phiên kéo dài nửa tuần trăng. Sau khi tra khảo, An Nhữ Hầu sai quân sĩ đổi y phục tù binh, thế chỗ họ. Một tiểu đội được cắt cử hỗ trợ, chọn nơi ẩn nấp cách điếm canh vài mươi trượng.
Trời tờ mờ sáng, chưa tỏ mặt người. Quân cảnh giới cách bờ tre thôn Lủ hơn trăm trượng bắt được bốn sĩ tốt triều đình đang tay nải tiến về thôn. Nửa canh giờ sau, lực lượng cảnh giới lại bắt thêm hơn chục binh sĩ khác ở phía Bắc thôn Lủ. Từ lời khai của tù binh, Sỹ Văn Thuận nắm được tin Nguyễn Nặc và Hoàng Hựu đã rút quân và lập phòng tuyến mới. Và những tù binh này đều thuộc cánh quân tiền trạm của Nguyễn Nặc.
– Nội trong một canh giờ nữa sẽ có một đạo binh hơn trăm người đến chốt ở thôn Lủ. – Sỹ Văn Thuận hào hứng nói với An Nhữ Hầu. – Thế thì túm gọn chứ gì?
Hai mắt An Nhữ Hầu sáng lên:
– Nếu chỉ có bấy nhiêu quân, chi bằng ta bắt gọn rồi giả trang, trà trộn vào ban đêm thì chẳng còn gì hơn. Chủ tướng đã chiếm được lũy, nay chúng dạt xuống đây hòng tìm kiếm một chiến thắng, thật nực cười.
– Nguyễn Nặc thực sự cần một chiến thắng để gỡ gạc thể diện, bởi tinh thần ba quân triều đình lúc này đang xuống dốc vì liên tiếp thất trận. – Sỹ Văn Thuận gật gù. – Nhưng muốn đến Đơ Thao lúc này rất khó. Quân triều đình hẳn đã phục sẵn ở đó rồi.
– Vậy ta tạm giữ làng Lủ làm nơi đứng chân, anh ạ. – An Nhữ Hầu nói. – Tình hình chuyển biến mau lẹ. Ta tiến thì có thể đánh Đơ Thao, mà lùi cũng có thể đến Tân Triều. Nói chung, đều là để tập hậu.
– Tôi cũng tính như vậy. – Sỹ Văn Thuận đồng tình. – Cậu hãy phổ biến lại cho anh em Tiểu đoàn 321 một lần nữa. Chúng ta binh mỏng, không được coi thường địch, không được hành động khinh suất.
An Nhữ Hầu chỉ về phía Nam:
– Tính theo đường chim bay, tôi áng chừng từ đây đến chỗ ông Sếnh chỉ khoảng ba, bốn mươi dặm. Chi bằng ta cử trinh sát đến mượn ông Sếnh một đạo bộ binh cùng hỏa khí.
Sỹ Văn Thuận trù trừ, bởi Đơ Thao hoàn toàn có thể trở thành một cạm bẫy đón đợi ông cùng ba quân.
– Không có quân lệnh từ cấp trên, liệu có ổn không?
An Nhữ Hầu nói, giọng chắc nịch:
– Chiến trường mỗi lúc mỗi khác. Ông Sếnh rất muốn tiến vào thành, nhưng hiện tại chỉ nhận nhiệm vụ uy hiếp là chính. Tôi nghĩ, ông Sếnh sẵn lòng giúp ta một đạo binh. Nếu không đến được đây, chí ít cũng sẽ kéo đến quấy nhiễu ở bãi Tân Triều.
Sỹ Văn Thuận ngẫm nghĩ chốc lát rồi quyết:
– Được! Vậy đem binh phù của ta đi. Cậu chọn lấy ba anh em nhanh nhẹn, tin cẩn cùng người nào thông thuộc đường đi lối lại, tránh việc đụng độ binh triều mà lợi bất cập hại.
An Nhữ Hầu chọn ra ba binh sĩ, căn dặn họ kỹ càng rồi đưa binh phù của Sỹ Văn Thuận cho họ. Ba binh sĩ bèn cởi bỏ quân phục, thay bằng bộ quần áo lấm lem của dân thôn Lủ rồi nhắm hướng sông mà tìm đường đi. Sỹ Văn Thuận đứng bên bờ tre trông theo bóng ba người lính khuất sau những tán cây thêm một lúc mới quay trở vào thôn. Thuận triệu tập những tráng đinh thôn Lủ bị bắt ở điếm canh cùng gia đình họ. Thuận ban cho mỗi gia đình ba nén bạc và một tờ giấy đóng triện đỏ, dặn rằng nếu con cái họ nghe theo quân Thiên Đức sẽ được thưởng thêm mỗi nhà ba nén bạc. Tờ giấy đóng triện đỏ ấy là bùa hộ mệnh, sau này quân Thiên Đức có đến làng, cứ đưa giấy đó ra sẽ được trọng đãi vì đã có công giúp sức. Dù muốn hay không, họ đều phải nhận, bởi những thân binh đứng sau Thuận, người nào người nấy đao tuốt khỏi vỏ, sáng quắc, lạnh người.
Sau đó, mỗi tráng đinh sẽ dẫn ba người lính Thiên Đức tản ra các hướng để trinh sát kỹ địa hình và cách bố phòng của quân triều.
Dân thôn Lủ e sợ quân Thiên Đức bởi vẻ mặt chẳng lấy gì làm thân thiện của họ. Hơn nữa, triều đình còn bảo rằng một khi Thiên Đức đến sẽ bêu đầu, moi bụng dân chúng La thành…
An Nhữ Hầu cùng Tiểu đoàn 320 mật ph���c ngoài cánh đồng thôn Lủ đón lõng đạo binh triều. Mãi đến đầu giờ Ngọ, họ mới trông thấy bóng tinh kỳ từ đằng xa. Đạo binh có hơn một trăm bộ binh theo hàng dọc thẳng tiến đến thôn Lủ thì bất thần bọn An Nhữ Hầu từ các vị trí ẩn nấp đồng loạt xông ra khóa đuôi. Cùng lúc ấy, hai đại đội thuộc Tiểu đoàn 321 từ thôn Lủ xông ra chặn đầu. Quân triều đình bị vây vào giữa, địch không nổi bèn hạ khí giới đầu hàng, không ai thiệt mạng.
Sỹ Văn Thuận giữ tù binh trong thôn Lủ, trực tiếp hỏi cung mấy tiểu tướng binh triều.
Xin nhắc lại, Trung đoàn 1 Bộ binh Sơn Tây, sau hai ngày chuẩn bị kỹ lưỡng, cứ hai người khiêng mấy thân tre, theo sự dẫn đường của Phùng Nguyên Hoàn và đại đội trinh sát, hành quân đến một bờ đầm lầy với cỏ cây cao quá đầu người vào lúc trăng chưa lên. Tại đây, binh sĩ Trung đoàn 1 Bộ binh Sơn Tây bắt đầu đem tre mang theo làm cọc đóng xuống đầm lầy. Cọc đóng đến đâu, binh sĩ sẽ đặt những tấm ván ghép từ thân tre đến đó. Đến cuối canh Tư, tức là sau hơn ba canh giờ, một lối đi rộng chừng hai thước, dài khoảng sáu, bảy mươi trượng đã hoàn thành. Cây cầu được làm từ hàng nghìn cọc tre chỉ cách bờ sông Tô chưa đầy hai dặm, nhưng vì đầm phá bùn nhão ngập đầu người, thuyền bè không thể đi lại được. Lau sậy và các loại cây dại mọc xanh tốt đã khiến những khinh thuyền La Thành tuần tra dọc sông Tô không thể phát hiện ra, nhất là vào ban đêm. Bộ binh Thiên Đức theo lối này di chuyển sang bờ kia của khu đầm lầy. Đến tảng sáng, các loại hỏa khí như thần công, Hỏa pháo liên hoàn, vài khẩu Cự thạch pháo đã được tháo rời, an toàn qua đầm.
Trong khi Trung đoàn 1 Bộ binh Sơn Tây tản ra ẩn nấp quanh khu đầm thì Phùng Nguyên Hoàn cùng đại đội trinh sát thám sát xung quanh, đặc biệt chú ý ngôi làng nhỏ cách khu đầm chừng ba dặm về phía Tây. Trong bờ tre của làng ấy có vài tháp canh mới được dựng lên, phải đến gần, quan sát kỹ mới có thể thấy sĩ tốt binh triều thoắt ẩn thoắt hiện giữa những ngọn tre.
Nhằm nghi binh, hỗ trợ cho cánh Phùng Hiền, bọn Vương Chí Linh, Cao Tòng Chinh, Phạm Bạch Hổ đã đem hơn ba nghìn binh mã khiêu chiến với quân triều đình, vốn đang trấn giữ lối đường bộ từ Kính Chủ về Loa Sơn. Vương Côn Sơn và Cao Tòng Chinh nhiều lần đốc binh xông lên tấn công. Nhưng ngay khi binh triều phóng tiễn, chúng lại dạt ra xa cho thần công khai hỏa. Những quả đạn đầy uy lực bắn ra từ mươi khẩu thần công chẳng thể làm suy suyển đoạn lũy được đắp từ đất và rơm rạ.
Các viên đạn tròn chỉ găm vào bờ lũy.
Quân triều đình nhận thấy những sọt đất, nệm rơm trát bùn… có tác dụng thì vui mừng khôn tả bèn hè nhau chửi bới, khiêu khích Thiên Đức. Cuộc chiến chẳng có mấy thương vong ấy diễn ra từ sáng sớm cho đến chiều tà, chỉ đến khi quân Thiên Đức rút lui mới ngưng lại.
Đoạn lũy đất dài năm, bảy dặm chắn lối về Loa Sơn uốn lượn ven con mương nước nhỏ chảy ngang qua. Con mương này khá cạn, dẫn nước vào khu đầm lớn ở phía Tây Bắc. Quân triều đình đắp lũy gần đến mép đầm và chắc mẩm rằng quân Thiên Đức muốn vượt qua sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Quân Thiên Đức có thể tiến vòng lên phía Đông, nơi có đạo cảm tử quân và các cánh quân khác ẩn lẫn giữa bách tính, dựa vào làng mạc mà tử thủ.
Trong khi Vương Chí Linh, Cao Tòng Chinh khiêu chiến với quân triều đình thì Kiều Quân Kỷ cũng nhận lệnh dẫn Trung đoàn 5 Sơn cước bày trận, tỏ rõ ý muốn một mất một còn nhằm cầm chân bọn Trần Hoàng Sinh cùng vài cánh quân nhỏ lẻ khác. Mặc cho Kiều Quân Kỷ kêu cha réo mẹ, triệu ba đời tổ tông ra mắng nhiếc, Trần Hoàng Sinh vẫn nhất định không đem quân ra đối chiến mà cố thủ sau chiến lũy. Mỗi khi Kiều Quân Kỷ áp sát, Cự thạch pháo sau lũy lại ném đủ loại đạn ra ngăn bước tiến của hắn. Kiều Quân Kỷ cùng vài bộ tướng xuôi ngược trước trận tiền, lúc xông lên phía Đông Bắc, khi tháo xuống Tây Nam, lúc thúc ngựa vào gần rồi lại lùi ra xa, quyết tìm cách phá vỡ trận địa của Trần Hoàng Sinh.
Trời ngả về chiều, Tiểu đoàn pháo binh thuộc quân Thần Sấm bắn thêm vài loạt thần công trong vô vọng. Kiều Quân Kỷ chán nản, hạ cờ hiệu, ra lệnh lui binh năm dặm, hẹn Trần Hoàng Sinh sớm mai sống mái một phen. Dẫu liên tục nhận tin tức bất lợi, Trần Hoàng Sinh vẫn vô cùng kiên định chống trả Kiều Quân Kỷ, chỉ đến khi có lệnh của Hựu thì Trần Hoàng Sinh mới chịu lui binh.
Đêm xuống…
Phùng Nguyên Hoàn cùng vài mươi tay xạ tiễn cởi trần, toàn thân trát bùn đen, lặng lẽ bò, nhích từng chút một dưới ánh trăng khuya khi mờ khi tỏ, hướng về ngôi làng nhỏ gần khu đầm. Gần hai canh giờ sau, khi vầng trăng khuyết đã treo trên đỉnh đầu, bọn Hoàn mới đến gần bờ tre. Thêm một canh giờ nữa trôi qua, bọn Hoàn hạ được hơn chục lính canh quanh lũy tre làng mà không một tiếng động, đến cả tiếng chó sủa cũng không. Hoàn và một toán bò sâu vào trong thôn. Một toán khác thay thế vị trí quân canh, dùng lửa làm hiệu cho Phùng Hiền. Toàn bộ Trung đoàn Bộ binh 1 Sơn Tây dàn hàng ngang, xuất hiện sau đám cỏ cây um tùm, cùng trườn bò về phía thôn nhỏ.
Hoàn luồn lách về phía cổng làng ở phía Tây dẫn ra sông Tô và hạ gục toán lính canh đang ngủ gà ngủ gật gần cổng chùa làng.
Đâu đó trong thôn, vài tiếng chó sủa nhấm nhẳng vang lên.
Trời còn chưa sáng hẳn, một số nhà trong thôn nhỏ vừa cầm sào đẩy cánh cửa tre lên thì những bóng đen đã ập vào. Giống như nhiều làng mạc gần kinh thành, thôn này cũng chẳng còn bóng dáng tráng niên hay thiếu nữ tuổi trăng tròn. Bởi vậy, binh sĩ Thiên Đức dễ dàng khống chế toàn bộ gần ba trăm già trẻ trong thôn.
Phùng Hiền dùng thôn nhỏ làm nơi ẩn nấp cho đại bộ phận lực lượng, số còn lại tản ra ngoài làng tìm vị trí thuận lợi, chờ trinh sát nắm bắt tình hình ở phía Đông Bắc, Đông và Đông Nam rồi mới liệu thế hành động.
Trời mờ sáng, một toán trinh sát trở về báo cáo, phát hiện kho lương thảo của quân triều đình cách thôn nhỏ chừng bảy dặm về phía Đông Bắc. Kho lương chỉ có hơn trăm binh sĩ canh gác, số còn lại là dân chúng lo phục dịch cho quân. Các toán trinh sát khác chưa về nên Phùng Hiền tạm án binh bất động để chờ đợi.
Một ngày nắng cháy trôi qua. Đến tối, các toán trinh sát mới về đủ. Phùng Hiền họp các chỉ huy, phân công nhiệm vụ và quyết định hành động.
Văn bản này được biên soạn và bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.