Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 658: Thiên Tử quân

Nguyễn Nặc rất chật vật khi quân Thiên Đức đã vượt qua hai lớp chiến lũy, đánh chiếm các vị trí phòng thủ của La Thành dọc chiến tuyến vào khoảng giữa trưa. Hoàng Hựu điều bộ binh cùng các loại Song thủ pháo, Cự thạch pháo đến sát chiến lũy đắp đất thứ ba. Cánh quân Đỗ Động Giang trấn giữ cánh hữu, trang bị nhiều hỏa tiễn và hàng chục pháo bắn đá, sẵn sàng cản bước quân Thiên Đức.

Lê Phụng Hiểu, Hoàng Ngưu và Cao Mộc Lân tạm dừng cuộc tấn công, chỉnh đốn đội ngũ, bổ sung đạn dược, đưa thương binh, tử sĩ về tuyến sau. Cùng lúc đó, súng thần công, Cự thạch pháo và Hỏa pháo liên hoàn được đẩy đến sát bờ lũy, nơi quân Thiên Đức tạm thời kiểm soát.

Tin tức về việc cánh quân Đặng Lương Xá và Thẩm Minh ở mạn phía Nam bị đánh tan khiến Nguyễn Nặc thêm phần bối rối. Hơn nữa, quân hầu do Hoàng Hựu sai đi báo tin đã phát hiện một toán tinh binh Thiên Đức luồn sâu men theo một nhánh sông Tô, có khả năng sẽ đến khu vực Trang Khúc Giang. Hoàng Hựu truyền lời của Thái úy và Đô thống Đại nguyên soái dặn Nguyễn Nặc phải bền chí vững gan. Hoàng Hựu cũng cho biết ông ta đã cử một đạo bộ binh mật phục ở bãi bồi Tân Triều, phía Tây Nam làng Đơ Thao. Bên cạnh đó, Đô thống Đại nguyên soái Lý Mẫn cũng cử một đạo thủy binh với ba mươi khinh thuyền sẵn sàng đón đánh, ngăn chặn quân Thiên Đức nếu chúng phá được quân Thẩm Minh và tìm cách vượt sông Tô.

Suốt đêm, Nguyễn Nặc đốc thúc ba quân gia cố chiến lũy dài hàng chục dặm, huy động thêm dân chúng các làng góp sức, trưng dụng hỏa liệu, hỏa dược, sẵn sàng thiêu rụi đối phương.

Quân Thiên Đức, sau nửa ngày chiến đấu, tuy chiếm thế thượng phong nhưng đã có nhiều thương vong, cần thời gian để chỉnh đốn lại. Quá nửa đêm hôm ấy, thám mã về doanh báo tin rằng Sỹ Văn Thuận, An Nhữ Hầu đã phá được doanh trại La Thành ở phía Nam hồ Bầu, phóng hỏa Đơ Bùi. Lê Phụng Hiểu lấy làm vui mừng, triệu tập cuộc họp khẩn, điều hậu quân đóng ở các doanh trại ven bờ Nhuệ Giang gấp rút tiếp quản vị trí Sỹ Văn Thuận vừa chiếm được.

– Chẳng dại gì đâm đầu vào đá! – Lê Phụng Hiểu hồ hởi nói. – Anh Thuận đã mở lối, vậy chúng ta theo lối ấy tiện đường vào kinh sư theo ngả sông Tô. Chưa kể, cánh quân của Bàn tướng quân ở mạn Nam kinh thành cũng không quá xa, có thể hỗ trợ khi cần thiết. Càng gần kinh sư, cuộc chiến sẽ càng khốc liệt.

Cao Mộc Lân đứng bật dậy:

– Khu vực ấy nhiều sông ngòi, mương máng, cỏ cây um tùm, thật không thuận tiện cho kỵ binh. Nếu được, chúng t��i xin được đảm trách.

Lê Phụng Hiểu ngoảnh nhìn Hoàng Ngưu, người nãy giờ khoanh tay ngồi lặng thinh như tượng gỗ. Hoàng Ngưu bèn cất lời:

– Hiện chỉ còn Tiểu đoàn 322 là lực lượng cơ động nhanh trên chiến trường. Tôi nghĩ anh Lân đi sẽ phù hợp. Tác chiến trên sông ngòi, đầm phá thực sự có nhiều trở ngại đối với cánh kỵ binh đi bộ.

Lê Phụng Hiểu hỏi thêm ý kiến của vài người khác, được sự đồng thuận, bèn giao nhiệm vụ cho Cao Mộc Lân. Lân về doanh, tập hợp một nghìn sĩ tốt và hơn trăm thổ binh người Mường, lập tức thẳng tiến xuống phía Nam trước khi trời sáng. Đạo quân này mang theo hàng chục thuyền nan nhằm phục vụ cho việc vận chuyển quân và khí giới qua đầm phá, hồ lớn hay sông ngòi.

Trong đêm khuya, Nguyễn Nặc sai quân đốn hạ nhiều cây cối che khuất tầm nhìn, chỉ giữ lại những cây cổ thụ cao chót vót dọc chiến tuyến để làm đài quan sát pháo. Trời sáng rõ, lá cờ La Thành cắm trên tháp canh, lá cờ Thiên Đức cắm trên xe thang công thành cùng tung bay phấp phới. Chiến tuyến hai bên cách nhau, nơi rộng nhất hơn 3 dặm, nơi hẹp nhất chỉ hơn 1 dặm, tương đương tầm bắn của Cự thạch pháo của cả hai bên. Cả Thiên Đức và La Thành đều bố trí Cự thạch pháo tại khu vực chiến tuyến gần nhau, đấu pháo qua lại từ sáng đến chiều, thậm chí cả khi đêm xuống.

Chiến trường im ắng đến lạ kỳ.

Lê Phụng Hiểu bàn bạc với các tướng lĩnh nhưng tạm thời chưa th�� tìm ra cách vượt qua chiến lũy kiên cố của La Thành với thiệt hại tối thiểu. Vừa hay, quân hầu từ thủy trại làng Am báo tin, Vạn Thắng Vương cử Dương Yên Thư xuôi dòng Nhuệ Giang đến xin được gặp Lê Phụng Hiểu. Lê Phụng Hiểu tưởng mình nghe nhầm, quay sang nhìn các tướng lĩnh, ai nấy đều ngạc nhiên.

– Giữa lúc nước sôi lửa bỏng thế này, sao Đại Vương lại cử người phụ nữ ngài yêu mến ra chiến trường?

Lê Phụng Hiểu lấy làm lạ song vẫn tự mình cưỡi ngựa từ đại bản doanh ra tận thủy trại đón Dương Yên Thư.

Yên Thư vận quân phục màu xanh thiên thanh tương tự mẫu K20, đội mũ lưỡi trai mềm gắn huy hiệu màu vàng hình đầu rồng, thể hiện nàng là nữ nhân của Vạn Thắng Vương. Lê Phụng Hiểu thoáng ngạc nhiên bởi trong suy nghĩ của ông, những lần gặp trước đây, Dương Yên Thư đều vận y phục nữ binh Thần Vũ. Yên Thư đứng nghiêm giơ tay chào theo điều lệnh, khiến Lê Phụng Hiểu có đôi chút lúng túng vì chưa biết xưng hô thế nào cho phải phép. Dường như đoán được điều ấy, Yên Thư cười tươi như hoa nói rằng:

– Đại Vương bận trăm công nghìn việc nên tôi chưa được phong phi tần. Hiện tại, tôi được Đại Vương giao nhiệm vụ bí mật, phối hợp với ngài để phá vỡ chiến tuyến của Nặc.

Lê Phụng Hiểu nhoẻn miệng cười, vỗ nhẹ lên đầu mình mấy cái, hồ hởi:

– Đại Vương bận như vậy vẫn lo cho chúng tôi, thật đáng xấu hổ khi đến giờ này chúng tôi vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ mà Đại Vương đã tin tưởng giao phó.

– Đại Vương biết ngài Thiết quyền tướng quân gặp khó vì Nặc và Hựu dồn dập chống cự, lại thêm trăm dân giúp sức. Chẳng thể trách tướng quân được.

Dứt lời, Yên Thư ngoảnh lại phất tay ra hiệu. Một tiểu đội gồm cả nam lẫn nữ, ai nấy đều trẻ măng, có lẽ tuổi còn chưa đôi mươi. Binh sĩ trẻ chẳng lạ, lạ ở chỗ người nào cũng đeo khẩu trang che nửa khuôn mặt và trên đầu buộc khăn vàng thêu ba chữ “Thiên Tử quân” đỏ chói. Lê Phụng Hiểu ngạc nhiên quá đỗi, đứng sững người một lúc mới hoàn hồn, nét mặt chuyển sang vui mừng. Phải biết rằng, xưa nay Vạn Thắng Vương chưa bao giờ dùng đến hai chữ “Thiên Tử”, nay đã dùng đến, có nghĩa là Vạn Thắng Vương muốn bách tính kinh thành quen dần với vương triều mới, thiên hạ từ nay mang họ Mạc.

– Vì nhiệm vụ tuyệt mật, xin được bàn riêng với tướng quân cùng các quân trưởng, doanh trưởng. – Yên Thư nói. – Những người này tuy còn trẻ song họ đã vượt qua các bài tuyển chọn khắt khe theo yêu cầu của Đại Vương.

Nhận thấy Lê Phụng Hiểu chú ý đến hổ khẩu của các sĩ tốt đi theo, Yên Thư tủm tỉm cười và nói:

– Họ chỉ được học một số thế võ cơ bản dùng để phòng thân là chính, chưa từng cầm gươm giáo.

Lê Phụng Hiểu cười lớn:

– Tôi nhớ Thiên Đức chúng ta rất chú trọng đến lớp trẻ. Mấy cô cậu này mảnh khảnh quá.

Yên Thư ngoảnh lại nhìn, đoạn nàng nói:

– Tướng quân sẽ sớm hiểu lý do. Chúng tôi tuyển cả nghìn người mới chọn được số quân tương đương một trung đội bộ binh.

Trên đường về doanh, thỉnh thoảng Lê Phụng Hiểu lại ngoái nhìn hơn chục người trẻ lặng lẽ theo sau vó ngựa của Yên Thư. Nhìn dáng dấp những người ấy chẳng giống lính chiến, họ có phần giống gia nhân theo hầu tiểu thư họ Dương hơn. Cặp lông mày rậm của Lê Phụng Hiểu thoáng động đậy khi ông nhận ra những chàng trai cô gái đó di chuyển khá nhanh, họ bước những bước nhỏ và dường như gót chân không chạm đất.

Yên Thư đứng nghiêm, chào mọi người đang đợi nàng trong trướng soái. Chẳng ai rõ cấp bậc của Yên Thư trong quân, song ai cũng biết nàng là nữ nhân của Vạn Thắng Vương nên đều cung kính. Yên Thư một lần nữa nhắc rằng nàng đến với thân phận sĩ quan chỉ huy lực lượng Thiên Tử quân do chính Vạn Thắng Vương bổ nhiệm. Và rằng cấp bậc của nàng, dù được ưu ái, mới chỉ là Thiếu úy.

– Tôi được Đại Vương giao phó. – Yên Thư đi thẳng vào vấn đề chính sau những lời thăm hỏi xã giao. – Đến đây phối hợp với các anh, hỗ trợ các anh sớm phá vỡ phòng tuyến, gây hoang mang tột độ cho ba quân La Thành.

Yên Thư cho gọi những người đi theo vào ra mắt, tất thảy có 18 người, năm trong số đó là nữ nhân búi tóc đuôi gà. Mọi ánh mắt đổ dồn lên mười mấy người cùng hàng tá câu hỏi trong đầu, rồi tất cả cùng chờ đợi Yên Thư nói rõ nguyên do.

– Hẳn các anh ở đây từng biết quân Đại Vũ từng dùng diều để trinh sát?

Mọi người cùng gật đầu, Yên Thư nói thêm:

– Đại Vương đang tuyển chọn, đào tạo để tiến tới thành lập một lực lượng gọi là Thiên Tử quân. Lần này chúng tôi xuất trận lần đầu, rất mong các anh ở đây giúp chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ.

Bấy giờ Lê Phụng Hiểu bắt đầu lờ mờ đoán được nhiệm vụ của những binh sĩ trẻ tuổi đang đứng gần đó.

– Nếu chúng tôi có thể quan sát được bố phòng của Nguyễn Nặc và Hoàng Hựu thì còn gì tốt hơn nữa. – Lê Phụng Hiểu vui mừng đứng bật dậy. – Chúng tôi có thể làm gì?

– Chúng tôi đã chuẩn bị kỹ càng. Trong xe kéo ngoài kia là những cánh diều. – Yên Thư úp mở nói. – Bây giờ nhờ các anh giúp một tay di chuyển chúng đến vị trí phù hợp. Do nhiệm vụ còn đang trong giai đoạn thử nghiệm nên giữ bí mật là ưu tiên hàng đầu. Thưa các anh, những cánh diều chỉ là khởi đầu mà thôi.

Theo đề nghị của Yên Thư, Lê Phụng Hiểu và Hoàng Ngưu đích thân giám sát quân sĩ dẫn xe ngựa kéo đến gần khu vực chiến lũy gần quân La Thành nhất. Kế đó, Lê Phụng Hiểu sai sĩ tốt trèo lên ngọn các cây cao gần đó buộc cờ hiệu hình tam giác đo sức gió, tìm hiểu kỹ hướng gió. Trong khi đó, Yên Thư cầm cuốn sách mỏng, chăm chú lật giở từng trang giấy dày đặc chữ nghĩa, thỉnh thoảng nàng ngẩng lên nhìn những lá cờ đo gió hoặc nheo mắt hướng về phía mặt trời đang ngả về đông.

– Liên tiếp những ngày nắng nóng kéo dài, như thế này khoảng mươi hôm nữa trời có thể trở lạnh. – Yên Thư gấp sách lại, nói với Lê Phụng Hiểu. – Gió đang thổi từ hướng Tây Bắc, chiến tuyến trải dài theo trục Bắc Nam, như vậy…

Yên Thư chỉ về hướng lá cờ La Thành từ đằng xa, hỏi Lê Phụng Hiểu:

– Tướng quân muốn tấn công vào vị trí nào?

Lê Phụng Hiểu tạm thời chưa hiểu ý định của Yên Thư. Nàng mời cả Hoàng Ngưu lại gần, lấy cục phấn trắng vẽ vài nét lên mặt bàn gỗ rồi nói:

– Gió thổi chếch từ tả sang hữu, muốn tấn công điểm A thì phải cố định dây diều lệch sang bên tả so với điểm A.

Nói đoạn Yên Thư chỉ lên lá cờ đo gió đang bay phần phật, nàng nói:

– Nương theo hướng gió thổi, cờ đo gió chỉ hướng nào thì dây diều theo hướng ấy, các ông hiểu ra chưa?

Lê Phụng Hiểu và Hoàng Ngưu cùng lắc đầu. Yên Thư cười khổ:

– Chẳng trách các ông được, cái này hỏi đám mục đồng hay những người hay thả diều ắt chúng sẽ ngộ ra ngay tức khắc. Bây giờ Lê tướng quân chọn lấy một mục tiêu làm chuẩn để chúng tôi cùng tính toán.

Lê Phụng Hiểu bèn nói:

– Thẳng trước mặt kia là đoạn lũy gần nhất, ngoài lũy có hào nước cắm chông. Cả ngày hôm qua chúng bắn pháo từ chỗ ấy nên nếu được, tôi muốn phá hủy trận địa pháo của chúng.

– Khoảng cách từ đây đến bờ lũy bao xa?

Lê Phụng Hiểu không chút do dự đáp lời:

– Áng chừng 1 dặm!

Yên Thư gọi tên một nữ binh đến gần, dặn cô ghi chú lại và cùng tính toán cự ly gần đúng nhất từ nơi đang đứng đến bờ lũy đằng xa. Trong lúc Yên Thư dặn dò, vài quả đạn đá to bằng quả dừa tươi rơi bịch bịch cách vị trí đang đứng chừng mươi trượng. Ba quân Thiên Đức đã được bên pháo binh truyền đạt một số kinh nghiệm nhằm đoán biết đạn địch có bắn tới hay không, nên ai nấy đều bình thản. Lê Phụng Hiểu có chút ngạc nhiên khi Yên Thư dường như chẳng để tâm đến những viên đạn rơi bên ngoài lũy.

– Hai trong số những binh sĩ ấy giỏi về toán học và hình học. – Yên Thư giải thích. – Chỉ một lát nữa thôi, họ sẽ tính toán được gần đúng khoảng cách từ bờ chiến lũy này đến bờ chiến lũy bên kia.

Hoàng Ngưu thốt lên:

– Làm được như vậy sao?

– Nhi tử của ông cũng rất khá, nhưng chưa được chọn. – Yên Thư nói với Hoàng Ngưu. – Cậu ta đang rất nỗ lực xin vào Thiên Tử quân nhưng Đại Vương đã gạch tên.

Hoàng Ngưu thoáng vui rồi lại tỏ ra thất vọng. Yên Thư lại nói:

– Do ông đang thống lĩnh sĩ tốt ngoài mặt trận nên Đại Vương chưa chuẩn y cho nhi tử của ông gia nhập Thiên Tử quân vì nhiệm vụ này rất nguy hiểm. Ông hãy hiểu tấm lòng của Đại Vương.

Yên Thư gọi ba thiếu niên lại gần rồi nói với Lê Phụng Hiểu:

– Tiếp theo đây nhờ tướng quân lệnh quân sĩ giúp sức cho ba người này.

Lê Phụng Hiểu gọi hàng trăm quân đến, lệnh cho họ tuyệt đối làm theo lời ba thiếu niên bịt mặt. Chẳng ai biết toán quân Thiên Tử tính toán thế nào, chỉ thấy hai người trong số họ đi về hướng bên tả, thỉnh thoảng lại đưa thước lên ngang tầm mắt, hí hoáy ghi chép. Chừng một khắc trôi qua, họ chỉ ba vị trí sẽ dùng làm nơi cột dây diều. Ngay sau đó, ba thiếu niên nhờ quân sĩ khiêng vật dụng từ ba xe ngựa ra chỗ đã chọn, trong lúc những người khác hì hục đào mấy lỗ sâu chừng hai thước, đường kính chỉ bằng gang tay người lớn. Tại các lỗ, những cọc sắt được đóng sâu khoảng ba thước. Tất cả các cọc sắt đều nghiêng về phía sau một góc khoảng mười lăm độ.

Lê Phụng Hiểu và Hoàng Ngưu chỉ biết nhìn nhau và cùng lắc đầu. Nội dung này là tài sản của truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục đồng hành cùng những trang văn đầy màu sắc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free