Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 657: Văn Nhân thúc thủ

Khi đến gần lũy tre Đơ Bùi, niềm vui của Văn Nhân chợt biến thành sự kinh ngạc khi thấy cờ hiệu thân quân họ Đặng không còn tung bay trong nắng. Nhận ra đó là quân Thiên Đức giả trang, Văn Nhân lập tức ra lệnh ba quân chống cự. Khoảng sáu mươi kị binh Thiên Đức phi như tên bắn, ập tới như vũ bão. Súng ống, hỏa hổ bắn tới tấp, lựu đạn tre tung hoành cùng với gươm đao sáng loáng, đẩy lùi sĩ tốt La Thành.

Quân pháo La Thành phát hiện kị binh đang áp sát, vội vã xoay nòng sang trái bắn cấp tập nhưng không trúng đích. Quân bảo vệ pháo vác khiên giáp ra chặn. An Nhữ Hầu mặc kệ, cứ thúc ngựa xông thẳng đến. Nhiều chiến mã lao thẳng vào toán quân bảo vệ pháo, trong khi các toán khác tản ra tiếp cận mục tiêu. Lựu đạn tre và hỏa hổ được phóng tới tấp, khiến hơn trăm sĩ tốt bảo vệ pháo rối loạn đội hình, ôm đầu tháo chạy. An Nhữ Hầu chiếm được trận địa pháo chẳng mấy khó khăn, xoay nòng sang bên phải bắn liền mấy loạt đo tầm. Trung đội kị binh theo chân An Nhữ Hầu chỉnh đốn hàng ngũ, tạo thành lá chắn trước ba khẩu Cự Thạch pháo vừa chiếm được.

Văn Nhân ra lệnh hơn hai trăm bộ quân tái chiếm trận địa pháo. Bấy giờ, bọn An Nhữ Hầu đã có đủ thời gian hiệu chỉnh, liền dùng chính hỏa đạn quân La Thành bỏ lại. Cỏ cây bắt lửa tạo thành nhiều đám cháy, khói đen mù mịt.

Phía nam rặng tre khói mù mịt của thôn Đơ Bùi, tiếng hỏa khí rộ lên. Ban đầu còn ngắt quãng, nhưng càng về sau những âm thanh đì đùng lớn nhỏ trộn lẫn vào nhau. Đội kị binh đột kích bị chặn đà xung phong khi đã vượt được năm, bảy mươi trượng kể từ khi chạm trán toán binh La Thành đầu tiên. Bộ quân La Thành quây kị binh vào giữa. May thay, hai đại đội từ trong thôn Đơ Bùi dùng các loại hỏa khí tấn công, xông thẳng vào đội hình La Thành giáp chiến. Chẳng mấy chốc, đạo binh bên cánh trái của Văn Nhân bị chia cắt với trung quân. Bên cạnh đó, Hỏa pháo Thiên Đức thay vì ở phía sau yểm trợ, nay sĩ tốt liều lĩnh khiêng thẳng vào giữa trận hỗn chiến, liên tục phóng đạn nổ sang hướng Bắc khiến nhiều sĩ tốt của Văn Nhân trọng thương. Ba quả lựu đạn tre phát nổ ngay trước mặt toán giáp sĩ cận vệ của Văn Nhân, loại một lúc hàng chục người khỏi vòng chiến đấu.

Có đồng đội giúp sức, hai trung đội thiết kị Thiên Đức cùng nhau nhắm cờ đại tướng họ Văn mở đường tiến, muốn bắt sống tướng địch. Văn Nhân liệu thế hiểm nguy chỉ còn đường lui về Bắc, đành ra hiệu nổi trống thu binh.

An Nhữ Hầu sau một hồi sai quân cật lực bắn phá, lúc trút đạn xuống phía Đông, khi phóng vài viên đá sang Bắc, thương vong chẳng bao nhiêu nhưng gây tâm lí sợ hãi cho đối phương. Thấy cờ đại tướng họ Văn dịch chuyển, An Nhữ Hầu dẫn một tiểu đội kị binh rời khỏi trận địa, cắt đường đón lõng Văn Nhân.

Chủ tướng lui binh, sĩ tốt La Thành chậm chân chỉ còn cách vứt khí giới xin hàng hoặc cố sống chết tìm đường tháo thân. Quân Thiên Đức không truy tàn binh bỏ chạy, chỉ bắt giữ tù binh xin hàng. Vài mươi quân kị trông thấy con mồi bỏ chạy thì ra sức đuổi. Văn Nhân cử giáp sĩ chặn hậu nhưng toán kị binh 321 đánh ngựa chạy hình bán nguyệt vượt qua. Còn mấy mươi quân kị hộ vệ, Văn Nhân đành lệnh đoạn hậu một lần nữa và tiếp tục chạy cùng đám bộ quân chẳng còn sĩ khí chiến đấu. Kị binh hai bên quần chiến trên một cánh đồng trống trải. Kị binh La Thành chống đỡ tìm cách cầm chân, kéo dài thời gian cho chủ tướng chạy thoát.

An Nhữ Hầu trên lưng ngựa hiên ngang chắn lối. Tàn quân La Thành trông thấy từ xa thì mạnh ai nấy chạy tứ tán, bỏ mặc Văn Nhân cùng vài mươi quân hầu, quân hiệu. An Nhữ Hầu thản nhiên cưỡi ngựa đến. Quân hầu giơ khiên giáo vây quanh Văn Nhân, sẵn sàng chống trả vì An Nhữ Hầu cũng chỉ có hơn mươi quân kị.

– Văn tướng quân Văn Nhân phải không? – An Nhữ Hầu hất hàm hỏi. – Đặng Lương Xá, chủ soái Đặng quân đã bị ta bắt sống. Ngươi có hai lựa chọn, hoặc là sống mái với bọn ta hoặc lệnh sĩ tốt hạ khí giới quy hàng bảo toàn tính mạng.

Văn Nhân trông tướng mạo An Nhữ Hầu có phần kì lạ do gương mặt sưng tấy, lại thấy chiến bào vương đầy máu tươi trộn lẫn bùn đất đã khô, đồ rằng chiến tướng Thiên Đức dũng mãnh hơn người bèn muốn thử sức một phen. Nhưng An Nhữ Hầu cười nhạt gạt đi:

– Ngươi muốn phân cao thấp với ta thì ngày tháng còn dài. Bây giờ việc quân đang gấp. Ngươi hàng sẽ được đối đãi tử tế, lại không hại thêm tính mạng ba quân.

Nói đoạn, An Nhữ Hầu châm một quả lựu đạn tre ném đi. Tiếng nổ khiến sĩ tốt của Văn Nhân giật mình nhớn nhác nhìn nhau trong khi bọn An Nhữ Hầu điềm nhiên như không.

– An Nhữ Hầu ta người Đằng Châu, năm xưa đối địch Thiên Đức, nay vì Thiên Đức mà xả thân. – An Nhữ Hầu vỗ ngực nói lớn. – Thiên Đức quân có chỗ cho tất cả các người. Các người chịu hàng, sau này không muốn trong quân thì xin về làm nông cũng chẳng ai hạch tội. Còn như muốn sống mái với bọn ta là quyền của các người.

Kị binh đằng sau An Nhữ Hầu mỗi người cầm một quả lựu đạn tre trên tay sẵn sàng điểm hỏa như muốn minh chứng cho lời An Nhữ Hầu vừa nói.

Nhìn một lượt ba quân tướng sĩ kẻ nào kẻ nấy chiến y xộc xệch đang ngoảnh trông chủ tướng chờ lệnh, Văn Nhân thở hắt ra, rút trường kiếm ném đi.

– Ta xin hàng! Ngươi có thể tha mạng cho binh sĩ của ta không?

An Nhữ Hầu tra kiếm vào vỏ, lướt mắt nhìn binh sĩ La Thành một lượt rồi hạ giọng:

– Các người mau đi đi, tốt nhất tìm đường về nhà phụng dưỡng phụ mẫu thay vì bỏ mạng vô ích nơi sa trường.

Nhận được sự cho phép của Văn Nhân, quân hầu quân hiệu vứt khí giới chắp tay tạ ơn An Nhữ Hầu rồi cắm đầu chạy về hướng Bắc tìm đường sống. Văn Nhân xuống ngựa, xung quanh còn hơn chục quân thân tín không đi. An Nhữ Hầu đoán Văn Nhân định quỳ gối tạ ơn tha mạng cho binh sĩ nên cũng nhảy xuống ngựa đỡ lấy Văn Nhân mà rằng:

– Ta nghe chủ tướng Lê Phụng Hiểu thường nói ba quân họ Đặng anh dũng thiện chiến, trung thành với chủ soái. Nay giáp mặt thấy hệt như những gì đã nghe, các người thật đáng mặt anh hào. Vạn Thắng Vương không coi các người là kẻ thù, chúng ta c��ng vậy.

Quân dắt chiến mã đến, An Nhữ Hầu ném dây cương cho một binh sĩ La Thành đứng gần bảo rằng:

– Ngươi có thể chạy ngược về sau thu quân, ngươi nhanh chút nào thì cứu được chừng ấy mạng người. Chiến cuộc kết thúc rồi.

Văn Nhân ngoảnh nhìn, khẽ gật đầu.

Binh sĩ đó liền cầm theo cờ hiệu Văn tướng quân nhảy lên ngựa chạy về phía Nam cùng một quân kị Thiên Đức thu binh. An Nhữ Hầu không trói Văn Nhân, đưa cho đối phương và đám thuộc hạ mấy túi da đựng nước rồi cùng quay lại Đơ Bùi. Tại đây, Văn Nhân sai sĩ tốt La Thành đào mấy huyệt mộ lớn chôn cất gần hai trăm tử sĩ. Sĩ tốt bị thương và khỏe mạnh của hai bên cùng xuôi xuống phía Nam nhập với Sỹ Văn Thuận vào lúc trời chiều nhập nhoạng. An Nhữ Hầu để lại một trung đội quân thiết kị làm cảnh giới ở phía Tây Bắc thôn Đơ Bùi đề phòng Nguyễn Nặc phái binh cứu viện.

Đêm hôm ấy, tướng sĩ nhà họ Đặng trùng phùng, mừng mừng tủi tủi ôm nhau khóc. Sỹ Văn Thuận nhân cơ hội này phân tích rõ thiệt hơn, phải trái, khiến quân họ Đặng tâm phục khẩu phục.

Sớm hôm sau, Thẩm Minh đem binh quay lại quấy phá. Sỹ Văn Thuận đồng ý để Văn Nhân dẫn theo mấy mươi kị quân ra tìm gặp Thẩm Minh. Thẩm Minh dẫn quân bản bộ về quy hàng.

– Nguyễn Nặc không phái binh cứu viện vì ông ta lo bản thân có lẽ chưa xong. – Sỹ Văn Thuận nói với Đặng Lương Xá và mọi người có mặt. – Đặng tướng quân chống quân lệnh tự ý đem binh xuôi Nam cũng là trọng tội. Suy nghĩ một lát…

Sỹ Văn Thuận ngừng lại lấy hơi, sắp xếp câu chữ trong đầu rồi nói tiếp:

– Nơi đây sẽ giao lại cho Đặng tướng quân trấn giữ cho đến khi quân Thiên Đức đến tiếp quản. Chúng tôi còn có nhiệm vụ khác.

Đặng Lương Xá, Văn Nhân và Thẩm Minh tròn mắt ngạc nhiên. Sỹ Văn Thuận cười hiền lành:

– Các vị có thể kéo nhau về kinh thành, nhưng kinh thành e rằng sẽ bị vây hãm trong nay mai. Chi bằng cứ án binh bất động ở đây, chờ lúc thành bị vây hãm thì quay về kêu gọi anh em trong thành ra hàng.

Đặng Lương Xá đứng lên nói thẳng:

– Họ Đặng nhà ta không làm như vậy được.

Sỹ Văn Thuận gật đầu đồng tình:

– Đúng! Thiên Đức quân không bắt người khác làm việc họ không muốn mà chúng tôi cũng không muốn các vị trở giáo đánh lại những người từng cùng một chiến tuyến. Vậy chỗ này nhờ các vị trấn giữ, nội trong ba ngày nữa sẽ có một đạo binh tiếp quản. Các vị có thể đứng ngoài chiến cuộc từ bây giờ đến khi kinh thành thuộc về Thiên Đức. Lúc ấy, nhờ Đặng tướng quân dẫn sĩ tốt về thành tham kiến Vạn Thắng Vương. Ai muốn về nhà cày cấy, ai muốn trong quân đều được cả.

Văn Nhân đứng lên hỏi:

– Liệu Vạn Thắng Vương có thực sự không hạch tội chúng tôi không?

– Các vị đây đều nghe danh Lê Phụng Hiểu, ông ấy hiện là chủ soái đạo quân Thiết kị số 5 tức quân Vũ Ninh. Một tướng soái La Thành làm soái Thiên Đức chẳng lạ. Ngay như tôi đây cũng từng là thuộc tướng của ông Lý An, Sứ tướng Siêu Loại hay…

Sỹ Văn Thuận chỉ vào An Nhữ Hầu nãy giờ ngồi im thin thít.

– Cậu này là tướng Đằng Châu, một tay gan góc, chống Thiên Đức hăng lắm.

Mọi ánh mắt đổ dồn, An Nhữ Hầu gượng cười khiến khuôn mặt càng khó coi.

– Cha con Cao tướng quân cũng thống lĩnh một quân. Thậm chí Cao Tòng Chinh lúc này còn đang hộ giá. Hay như cha con Thủy sư Cao Mộc Viễn người Tế Giang cũng nắm một quân hô mưa gọi gió. Các vị thấy đấy, thân võ tướng thờ đúng minh chủ ắt danh chấn vang thiên hạ. Vạn Thắng Vương đặc biệt yêu thích tướng sĩ có lòng dũng cảm, vì đại cục, vì bách tính. Các vị trung thành với Trữ quân chẳng ai trách cứ. Đời người chẳng có đúng sai. Do vị trí trong quân, do xuất thân nên cái nhìn khác nhau mà chọn chủ thờ phụng. Như tôi nói khi nãy, các vị không muốn khuông phò triều Mạc thì về vui thú điền viên cũng chẳng hại đến ai.

Đặng Lương Xá vẫn cố chấp chỉ vào An Nhữ Hầu:

– Còn lời hứa cho tôi đánh với hắn thì sao?

Sỹ Văn Thuận tủm tỉm cười:

– Tôi sẽ thưa việc này với Vạn Thắng Vương, tin rằng ngài ấy sẽ thuận cho ông phân cao thấp với An Nhữ Hầu.

Đặng Lương Xá xắn hai ống tay áo mà rằng:

– Chỉ là phân cao thấp, lão đây muốn dạy cho hắn một bài học nữa.

An Nhữ Hầu ngồi im không đáp.

Sỹ Văn Thuận nói:

– Hôm qua cậu ta đánh với ông vì là đối địch. Giờ ông là tù binh của quân Thiên Đức, cậu ta mà phân cao thấp với ông, chuyện đến tai Vạn Thắng Vương thì cậu ta chịu phạt.

Cặp lông mày của Đặng Lương Xá dính chặt lại với nhau. Sỹ Văn Thuận phải giải thích:

– Quy định trong quân chẳng ai dám phạm. Giữ tù binh mà phân cao thấp sẽ bị quy vào tội ngược đãi tù binh.

– Còn như lão xin làm quân Thiên Đức để đánh với hắn thì sao?

– Đồng đội không được đánh nhau. Muốn phân cao thấp khi ấy phải có sự đồng ý của các cấp chỉ huy, xem như rèn luyện thì được.

– Vậy lão xin làm tốt Thiên Đức để dạy hắn.

An Nhữ Hầu giơ tay xin phép được trình bày rồi nói oang oang:

– Ông muốn thắng ta thì cứ rèn luyện sức khỏe cho tốt, chứ đánh một chặp mà ông đã thở không ra hơi rồi lại thua thì ta mang tiếng ức hiếp người già mất. Chờ ta xong nhiệm vụ, nhất định xin chủ soái so tài với ông.

Văn Nhân và Thẩm Minh đứng lên khuyên can, Đặng Lương Xá đành tạm từ bỏ ý định dạy dỗ An Nhữ Hầu nên người.

– Cậu ngắm hạ được lão ấy không?

Đồng hành cùng An Nhữ Hầu rời khỏi cuộc họp, Sỹ Văn Thuận ghé tai hỏi nhỏ. An Nhữ Hầu ngoảnh trước trông sau thừa nhận:

– Anh đừng xúi dại! Em chỉ hơn được lão ấy phần sức. Nếu lão tĩnh dưỡng, toàn tâm toàn ý ra đòn thì em liệm đấy. Ông Hiểu nói chẳng ngoa, lão già họ Đặng này rất khỏe.

Sỹ Văn Thuận cười lớn mà rằng:

– Chi bằng ngày sau cậu bái lão làm sư phụ, học thêm chút võ nghệ cũng chẳng thiệt nhỉ?

– Vậy phải nhờ ông Hiểu nói hộ thì may ra. Lão họ Đặng này tính tình cố chấp, có tính háo thắng, thích hơn thua.

Sỹ Văn Thuận vỗ vai An Nhữ Hầu:

– Có tài ắt có tật! Cậu háo thắng nào kém ai. Thu phục tướng sĩ họ Đặng công đầu của cậu, tôi rất nể phục.

An Nhữ Hầu gạt tay:

– Tôi dùng sức chứ miệng lưỡi như anh khiến họ quy thuận mới là thượng sách.

Nhường một phần lương thảo và thương binh cho Đặng Lương Xá xong xuôi, ngay tối hôm ấy Sỹ Văn Thuận cùng tiểu đoàn 320, 321 Thiết kị Vũ Ninh nhắm hướng Tây Bắc xuất phát. Mặc dù mang danh là thiết kị quân, nhưng trong gần bảy trăm người chỉ có hơn một trăm chiến mã.

Mọi bản quyền tác giả cho nội dung này thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free