Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 656: Đơ Bùi thôn

Quân bản bộ họ Đặng cùng với tàn quân trấn Đơ Bùi trước đó đã hợp binh, chặn đứng hai đại đội thiết kỵ thuộc Tiểu đoàn 320 ngay tại thôn Đơ Bùi. Thôn Đơ Bùi giờ chỉ còn nguyên vẹn nửa phía Tây. Phần nửa về phía Đông đã biến thành tro bụi. Binh lính triều đình lấy lũy tre gai dày đặc làm nơi đóng quân trung tâm, đồng thời bố trí nhiều toán quân ẩn nấp ở hai bên tả hữu. Cách thôn Đơ Thao gần một dặm về phía Tây, quân triều đình bố trí ba khẩu Cự thạch pháo trên một gò nổi, sẵn sàng yểm trợ ba hướng: Đông Nam, Đông và Đông Bắc. Văn Nhân, bộ tướng thân tín của Đặng Lương Xá, nắm quyền chỉ huy. Trước đó, Văn Nhân đã phái thám mã cấp tốc về trung quân xin chi viện.

Đại đội 2, Tiểu đoàn 320 Vũ Ninh, xông thẳng vào giữa thôn Đơ Bùi, dùng hỏa pháo liên hoàn bắn xối xả vài loạt. Nhờ có lũy tre gai che chắn, cùng với nhà cửa, cây cối rậm rạp trong thôn làm hạn chế tầm nhìn, hỏa pháo của địch không thể phát huy uy lực vốn có. Để đáp trả, Văn Nhân cho phóng những mũi tên tẩm dầu, quấn giẻ rách, bắn vọt qua ngọn tre. Đại đội 2 tổ chức mũi tấn công, men theo lũy tre ở mé nam thôn Đơ Bùi còn đang bốc khói đen, tiến về hướng Tây được một đoạn. Văn Nhân một mặt ra lệnh cự thạch pháo bắn cầm chừng, mặt khác phái các toán bộ binh ở cánh trái khép vòng vây, ưu tiên dùng các loại tiễn. Mũi tấn công của Đại đội 2 buộc phải rút lui về điểm xuất phát ban đầu.

Phía bắc thôn Đơ Bùi là cánh đồng mênh mông với nhiều gò đống, cây dại, hào nước... Đại đội 3 tiến theo hướng này cũng bị chặn lại. Một vài trận đánh giáp lá cà diễn ra giữa hai bên. Binh lính họ Đặng nằm phục kích, chờ Thiên Đức quân đến gần mới đổ ra tấn công với quân số đông hơn gấp đôi, gấp ba lần.

Mặt trời đã lên cao đỉnh đầu.

Chỉ huy hai đại đội nhanh chóng họp bàn, nhận định đối phương cố ý cầm chân, chờ đợi viện binh.

– Theo tôi, chúng ta nên men theo bờ phía Đông hồ Bầu, xuôi về mạn Nam để hợp cùng cánh quân của anh Hầu. Nếu cứ trù trừ, không dứt điểm được bọn chúng, khi viện binh của chúng đến, chúng ta sẽ buộc phải rút lui.

Chỉ huy Đại đội 3 nêu ý kiến. Chỉ huy Đại đội 2 bặm môi, nhăn mặt nói rằng:

– Việc giữ được Đơ Bùi sẽ góp phần đánh bại Thẩm Minh, nhưng... chúng ta chôn chân ở đây thì hại nhiều hơn lợi. Anh Thuận có lẽ đã đi xa rồi, không thể quay lại đánh úp bọn chúng. Vả lại... tình hình bên anh Hầu cũng chưa rõ thực hư ra sao.

Một người khác ngẩng nhìn bầu trời không một gợn mây, nhận định:

– Viện binh La thành có thể đến nơi trong vòng một canh giờ nữa. Cánh trái thôn rất khó tiến công vì chúng đặt nhiều toán phục binh. Cánh phải thoáng đãng hơn, ta có thể dốc toàn lực đi qua lối đó.

Chỉ huy Đại đội 2 vội gạt đi:

– Binh lực của ta một chọi ba, bốn. Nếu đánh trực diện trên đồng trống, địch có thể mất ba nhưng ta sẽ mất hết. Giả như ta có đi hướng ấy thì vẫn phải bố trí một phần lực lượng nghi binh trong thôn. Các ông phải hiểu, dù sao bọn ta là thiết kỵ, lại dùng hai chân, quân tư trang nhiều, sao có thể nhanh bằng đám bộ binh trang bị nhẹ. Nếu ta dồn binh lực khoan sang cánh phải mà tiến về Tây, phải tính đến trường hợp quân triều đình truy đuổi đến cùng, lộ mục tiêu tấn công, anh Thuận sẽ gặp nguy.

Cả chục người bàn đi tính lại vẫn chưa đưa ra được quyết sách khả thi. Đúng lúc ấy, một quân trinh sát đang vắt vẻo trên cây xoan, chỉ về hướng Tây Nam, nói vọng xuống:

– Viện binh họ Đặng đang đến!

Ban Chỉ huy của hai đại đội đứng bật dậy, chạy ào đến đứng quanh gốc xoan, ngước nhìn lên.

Chỉ huy Đại đội 3 lo lắng:

– Có chắc không? Nhìn cho kỹ vào.

Quân trinh sát nói chắc như đinh đóng cột:

– Một đạo kỵ binh khoảng trăm người, cờ hiệu họ Đặng, em nhìn rõ mà.

Chỉ huy Đại đội 2 đấm mạnh một cái vào thân cây, thở hắt ra:

– Khốn nạn! Đó hẳn là đám thân binh của Đặng Lương Xá. Bọn chúng quay lại có nghĩa là cánh quân của anh Hầu cũng đang gặp khó như chúng ta, không thể tiến quân.

– Phải rút hỏa khí về phía sau! – Một người khác lên tiếng đề xuất.

Chỉ huy Đại đội 3 nói lớn, hai tay khua loạn:

– Rút về phía Đông của thôn, nếu tình hình xấu sẽ bám theo hồ Bầu, rút xuống phía Nam để bắt liên lạc với Tiểu đoàn 321.

Đám người đang tụ tập quanh gốc xoan mau chóng trở về vị trí chiến đấu, nhưng chạy chưa được bao xa lại nghe giọng lính trinh sát trên ngọn xoan oang oang vọng xuống:

– Hình như nhầm ạ!

Chỉ huy Đại đội 2 chạy lại, cáu gắt:

– Nhầm cái quái gì mà nhầm? Đã bảo mày nhìn cho rõ cơ mà!

– Thưa anh! – Trinh sát nói vọng xuống.

– Cờ quạt đúng là của họ Đặng, nhưng sao em cứ ngờ ngợ.

– Rốt cuộc là thế nào? – Chỉ huy Đại đội 3 sốt ruột. – Đứa nào trèo lên xem kỹ đi!

Một khoảng lặng ngắn ngủi. Người lính trinh sát căng mắt thêm một hồi, rồi mới bán tín bán nghi nói:

– Nhìn quân phục y hệt như chúng ta, rõ ràng là thiết kỵ Thiên Đức chứ chẳng phải La thành.

Binh lính ngơ ngác nhìn nhau. Chỉ huy Đại đội 3 bỏ mũ trụ, đưa tay xoa mái tóc bết dính mồ hôi, đoán chừng:

– Có khi là quân ta thật! Nếu vậy, anh Hầu đã đánh bại Thẩm Minh, rồi lấy ngựa và cờ hiệu của nhà họ Đặng giả làm quân La thành xông đến đánh úp bọn chúng.

Chỉ huy Đại đội 2 gật đầu đồng tình:

– Phải nhỉ! Khả năng này rất cao. Nếu là anh Hầu, anh ấy hẳn đã chiếm được pháo đá rồi.

Đoạn anh chàng quệt mồ hôi ngước hỏi:

– Này cậu kia! Mau xem hướng chạy của toán kỵ binh đó.

– Thưa anh... toán kỵ binh này ước chừng một trăm người, họ từ mạn Nam... ừm... không chạy về hướng chúng ta. Cũng không về hướng trung quân La thành, dường như... đúng vậy ạ! Họ vừa tách ra làm đôi, một cánh xông thẳng về chỗ trung quân La thành, còn cánh kia ngoặt sang bên hữu.

– Thế thì đúng rồi! – Chỉ huy Đại đội 2 bất giác vỗ tay, nói như reo. – Là quân ta, chắc chắn là quân ta!

Không khí quanh gốc xoan bỗng trở nên sôi nổi hẳn, ai nấy đều mừng rỡ.

– Thu binh cánh trái, dồn hết sang mé nam sẵn sàng xung phong cùng Đại đội 2! – Chỉ huy Đại đội 3 túm lấy quân hầu phụ trách liên lạc, trợn mắt gào lên. – Nhanh lên, nhanh lên!

Quân hầu cắm đầu chạy đi truyền lệnh.

– Hỏa khí quân, hỏa khí quân đâu rồi! – Chỉ huy Đại đội 2 vội vã. – Khiêng hết hỏa pháo ra mặt nam, xông thẳng ra cánh đồng bắn trùm về phía Tây yểm trợ xung phong! Chẳng cần sách vở gì nữa, vứt sách vở đi! Tiểu đoàn 321 sắp biến chúng ta thành trò cười rồi, nhanh chân lên!

Quân hỏa khí vội vã khiêng mấy khẩu hỏa pháo liên hoàn về phía nam thôn Đơ Bùi. Trong khi khiêng pháo, một vài quân sĩ lấy hết sức bình sinh ném lựu đạn nổ về phía bờ tre đằng Tây.

An Nhữ Hầu dẫn hơn chín mươi kỵ binh, đem theo cờ hiệu thân quân Đặng Lương Xá, phi như bay băng qua đồng khô ruộng cạn tiến lên phía bắc. Gần đến Đơ Bùi, An Nhữ Hầu cử trinh sát vọt lên trước xem xét tình hình chiến địa, đồng thời tranh thủ cho người ngựa dừng nghỉ dưới tán cây rậm rạp. Ngay khi nắm được cơ bản cách Văn Nhân bày binh bố trận, An Nhữ Hầu tập hợp binh sĩ, nói rõ mọi chuyện:

– Có khả năng anh em 320 đang bị chặn ở phía Đông thôn Đơ Bùi. Văn Nhân dàn quân theo hình chữ Nhất, cụm pháo đá đặt phía hậu quân, bắn cầm chừng vào trong thôn. Lực lượng của ta tuy mỏng nhưng có lợi thế bất ngờ và tính cơ động cao.

An Nhữ Hầu bẻ cành cây vẽ nguệch ngoạc trên đất, nhấn mạnh:

– Chúng ta sẽ đi hàng đôi, khi có hiệu lệnh sẽ chia làm hai mũi tả hữu. Mũi tả ngắm cờ tướng của Văn Nhân mà xông thẳng đến. Mục tiêu mũi hữu là trận địa pháo, tất cả đã rõ chưa?

Binh sĩ quây tròn, đồng thanh hô lớn. An Nhữ Hầu giao nhiệm vụ cụ thể:

– Trung đội 2, Trung đội 3 sẽ thuộc cánh tả. Trung đội 1 theo tôi chiếm lĩnh trận địa pháo. Để tránh trường hợp pháo bắn ngược, sau khi chiếm được pháo, tôi sẽ dồn hỏa lực về hướng bắc.

Trung đội trưởng Trung đội 2 hỏi lại:

– Thưa anh, giả như bọn Văn Nhân lui về chiếm lại trận địa pháo thì xử trí thế nào?

An Nhữ Hầu suy ngẫm giây lát rồi đáp:

– Bên 321 biết chúng ta đến ắt sẽ đổ quân tương trợ từ mặt Đông đánh lên mặt Tây. Văn Nhân quả thực có hai lựa chọn: rút về phía bắc hoặc phía tây. Trường hợp hắn đốc binh chiếm lại pháo, tôi sẽ phá pháo rồi chạy vòng từ Tây xuống Đông Nam là được. Các cậu kiểm tra lại hỏa khí, hãy chớp thời cơ để La thành quân thấy được sự đáng sợ của quân Thiết kỵ Thiên Đức.

Binh sĩ nhảy lên ngựa, nhất loạt lấy ra dải khăn xô trắng lấm lem bùn đất, buộc chặt lên đầu để thể hiện quyết tâm, đồng thời cũng là dấu hiệu để đồng đội Tiểu đoàn 321 sớm nhận ra.

Đạo kỵ binh nối đuôi nhau thành hai hàng, chạy nước kiệu rồi nước trung trên cánh đồng mênh mông cỏ dại. Ước chừng khoảng cách đủ để tầm mắt dễ dàng nhận diện địch ta, An Nhữ Hầu phát lệnh, đạo kỵ binh thúc ngựa phi nước đại.

Cờ thân quân họ Đặng tung bay phấp phới dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa.

Đạo binh chia làm hai ngả, vứt bỏ cờ xí, lao thẳng đến mục tiêu. Ai nấy đều nắm chặt khẩu hỏa mai, ĐB32M1 hoặc bó hỏa hổ 6 ống, sẵn sàng điểm hỏa khi cự ly đủ gần.

Mọi bản quyền chuyển ngữ của chương này đều thuộc về truyen.free, mong bạn đọc ủng hộ để nhóm dịch có thêm động lực.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free