(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 655: Bắt Lương Xá, đuổi Thẩm Minh
Đại đội 1 thuộc Tiểu đoàn 320, Trung đoàn 5 Thiết kỵ Vũ Ninh do Sỹ Văn Thuận chỉ huy, rời thôn Đơ Bùi, thẳng tiến về hướng Tây. Họ dự định đến Trang Khúc Giang lúc trời tối, ém quân chờ thời cơ thuận lợi để chiếm Đơ Thao, một làng thuộc Trang Khúc Giang, không xa làng Sở. Tuy nhiên, đội quân chỉ mới hành quân được hơn nửa canh giờ thì bị một toán binh của Hoàng Hựu đang đi bắt lính phát hiện. Sỹ Văn Thuận buộc phải tung quân truy kích, nhưng vài kẻ nhanh chân đã chạy thoát.
"Ý đồ bị lộ quá sớm!" Thuận nói với cấp dưới. "Nếu giờ tiếp tục đi, chúng ta ắt sẽ bị tiêu diệt sạch."
Thuận liền dẫn binh quay trở lại Đơ Bùi, dự định hợp quân với Đại đội 2 và Đại đội 3 để chiếm giữ nơi này, nhằm chia cắt quân doanh của Thẩm Minh khỏi trung quân của Nguyễn Nặc. Tuy nhiên, khi gần đến Đơ Bùi, Sỹ Văn Thuận trông thấy pháo hiệu quyết chiến ở mạn Đông Nam, liền thay đổi chủ ý, lệnh toàn quân thẳng tiến theo hướng có pháo hiệu để kịp thời chi viện.
Sỹ Văn Thuận cử một binh sĩ thiện xạ bí mật tiếp cận, định hạ gục Đặng Lương Xá chỉ bằng một mũi tên để giải quyết trận chiến. Đặng Lương Xá giật mình ngoảnh sang bên trái. Thân quân hộ vệ liền giương cung bắn trả. Người xạ thủ Thiên Đức nhanh chóng đổi vị trí ẩn nấp, những mũi tên cứng cắm xung quanh như lông nhím. Bấy giờ Sỹ Văn Thuận mới tuốt gươm khỏi vỏ, quân sĩ nhất tề đứng bật dậy tràn lên tấn công. Thân quân họ Đặng vốn gan dạ, mặt không biến sắc, vung gươm chém bên trái, đâm bên phải để cản hậu cho Đặng Lương Xá chạy. Sỹ Văn Thuận với quân số gấp đôi, lại toàn là kỵ binh, nên nhanh chóng khắc chế được đối phương.
An Nhữ Hầu đang thúc ngựa phi nước đại, tìm cách hạ gục từng đối thủ. Khi thấy đồng đội đã đến trợ giúp, hắn liền quay ngựa lại đánh càng hăng. Thân quân của Đặng Lương Xá thấy chủ tướng đã chạy được một quãng thì liền thoát khỏi vòng chiến, bám theo. An Nhữ Hầu quyết không để Đặng Lương Xá thoát thân, ghì mình trên lưng chiến mã, đuổi gấp. Quân sĩ của Sỹ Văn Thuận cũng chiếm được mấy con ngựa, liền ra roi trợ giúp Hầu. Băng qua một cánh đồng mênh mông, An Nhữ Hầu bắt kịp Đặng Lương Xá, hạ gục một thân quân rồi chặn đầu lão tướng. Vị tướng già họ Đặng dừng ngựa, nét mặt thản nhiên, rút thanh trường kiếm bên hông, chỉ vào mặt An Nhữ Hầu:
"Khá khen cho một tiểu tướng Thiên Đức như ngươi, nhưng muốn lấy thủ cấp của ta thì e ngươi chưa đủ sức. Hãy báo danh tính, Xá này không muốn lấy mạng kẻ vô danh."
An Nhữ Hầu giáp trụ dính đầy máu tươi, mồ hôi nhỏ thành từng giọt, quân phục ướt đẫm, nhếch miệng cười nhạt đáp lời:
"An Nhữ Hầu, người Đằng Châu, Tiểu đoàn trưởng 321, Thiết kỵ quân số 5."
Đặng Lương Xá vuốt râu, cười mà rằng:
"Lê Phụng Hiểu sức địch muôn người, bộ hạ của hắn quả nhiên chẳng tầm thường."
"Đặng lão tướng quân!" An Nhữ Hầu lạnh giọng. "Chủ tướng của ta rất mến mộ ngài. Nếu ngài chịu quy phục, quân sĩ của ngài sẽ được bảo toàn tính mạng. Vạn Thắng Vương trọng dụng tướng tài, mến người liêm khiết."
Thay vì đáp lời, Đặng Lương Xá thúc ngựa lao thẳng đến, vung kiếm nhắm thẳng đầu An Nhữ Hầu chém xuống. An Nhữ Hầu trợn mắt, ngồi yên trên lưng ngựa, khẽ nghiêng đầu sang phải thay vì giơ kiếm lên chống đỡ. Thanh trường kiếm trong tay lão tướng họ Đặng gãy làm đôi ngay khi chém trúng những miếng thép mỏng bảo vệ vai của An Nhữ Hầu. Đặng Lương Xá giật mình nhưng vẫn kịp xoay cổ tay, quét ngang một đường kiếm, định cắt cổ họng đối thủ. An Nhữ Hầu hơi ngả ra sau đã tránh được, đồng thời nhắm vào sườn lão tướng họ Đặng mà đâm tới.
Vị tướng già phản ứng nhanh lẹ, xoay người né tránh mũi kiếm sắc nhọn của An Nhữ Hầu. Mũi kiếm sượt qua giáp hộ thân, tạo ra âm thanh rợn người. An Nhữ Hầu hơi lố đà, chưa kịp thu gươm đã lĩnh trọn một cú thôi sơn của Đặng Lương Xá vào giữa mặt.
An Nhữ Hầu lấy tay xoa mặt, nắn lại sống mũi, nhổ toẹt một ngụm máu tươi. Hai mắt hắn đỏ vằn, nghiến răng lạnh giọng rít lên:
"Xem ra lão già nhà ngươi cũng có chút tài mọn, nhưng gặp Hầu này thì lão không xong đâu. Hoặc ngươi lấy mạng ta, hoặc ta sẽ đem thủ cấp của ngươi trình lên chủ tướng."
Dứt lời, An Nhữ Hầu xông vào đánh chém. Thanh trường kiếm trong tay Đặng Lương Xá lại bị chia đôi thêm một lần nữa. An Nhữ Hầu cười khinh miệt:
"Binh khí của các ngươi đều là phế phẩm mà cũng dám đối đầu với chúng ta. Lão già, khôn hồn thì xuống ngựa giơ tay chịu trói đi!"
Đặng Lương Xá liền khích tướng:
"Thiên Đức các ngươi ỷ vào binh khí tốt hơn người, chứ tài nghệ có là bao nhiêu."
An Nhữ Hầu cười nhạt, cắm thanh kiếm xuống đất, hất hàm mà rằng:
"Lão già! Ta nghe nói sức ngươi chẳng kém tráng niên. Binh khí ngươi đã chẳng còn, vậy thì phải đấu sức thôi!"
Đặng Lương Xá ném thanh kiếm gãy xuống, rồi xuống ngựa, xắn ống tay áo, tháo bỏ giáp trụ. An Nhữ Hầu cũng xuống ngựa, cởi giáp trụ chờ đợi.
"Ta chẳng còn đường chạy. Thân là võ tướng, chết nơi sa trường là vinh, chẳng nhục. Khen Thiên Đức các ngươi rèn quân sĩ có quy củ, nhưng Xá này sẽ cho các ngươi thấy ba quân tướng sĩ triều đình không dễ dàng khuất phục."
An Nhữ Hầu nhổ ra một ngụm máu, khụt khịt:
"Lão già, cú đấm của ngươi rất tốt, ta có lời khen."
Nói rồi, An Nhữ Hầu múa vài đường quyền rồi xông vào đánh. Đặng Lương Xá đỡ đòn. Hai bên kẻ đấm người đá một hồi, mặt đỏ như gấc chín, muốn ăn tươi nuốt sống đối phương. An Nhữ Hầu trúng mấy cước đau điếng, nhưng ỷ sức trẻ, cứ cắn răng sấn vào đánh đến cùng, khiến Đặng Lương Xá không có thời gian thở. An Nhữ Hầu để lộ sơ hở, lĩnh trọn một cú thôi sơn vào giữa mặt thêm lần nữa, nhưng thay vì thối lui, hoặc vì Đặng Lương Xá đã thấm mệt nên cú đấm không đủ khiến An Nhữ Hầu tối tăm mặt mũi. Hầu nhào đến, đè ngã ngửa đối phương ra đất. Hai bên lăn lộn một lúc, sức của An Nhữ Hầu vẫn còn, trong khi lão tướng họ Đặng thì không. An Nhữ Hầu khóa được đối thủ. Đặng Lương Xá thở hắt ra, chịu thua.
Sỹ Văn Thuận cưỡi ngựa đến, thét đến mấy lần An Nhữ Hầu mới nới lỏng cánh tay. Nếu Thuận đến chậm vài nhịp, có lẽ lão tướng họ Đặng đã bị An Nhữ Hầu kẹp cổ đến chết.
Mặt mũi An Nhữ Hầu đầy máu, mắt chẳng nhìn thấy gì. Lúc sau, quân sĩ lấy nước rửa mặt mới thấy rõ mũi của An Nhữ Hầu tím bầm, vẹo hẳn sang một bên. An Nhữ Hầu quên cả đau, chạy đến chỗ Đặng Lương Xá đang bị trói, cười nham nhở:
"Này lão già! Lão bị An Nhữ Hầu này đánh bại. Lão là bại tướng của ta."
Đặng Lương Xá tóc tai rối bời, máu đỏ vương trên râu tóc, ngẩng lên nhìn An Nhữ Hầu, cười nhạt:
"Ngươi khỏe thì ngươi thắng! Nếu ta còn tráng niên, đã lấy mạng ngươi rồi."
Sỹ Văn Thuận lắc đầu cười khổ, kéo An Nhữ Hầu ra một chỗ, sai quân đắp thuốc cầm máu. Thuận vỗ vai An Nhữ Hầu và bảo:
"Các cậu thật ăn gan hùm. Một chọi bốn với lão tướng. Cậu định bỏ mạng nơi này vô ích đấy à?"
An Nhữ Hầu vỗ ngực tự tin đáp:
"Thưa anh, chúng em cực khổ rèn luyện, cực khổ hành quân đến đây, đã ở vào thế lưỡng đầu thọ địch thì phải đập đầu rắn chứ."
Sỹ Văn Thuận thở dài:
"Nếu tớ không đến kịp, e rằng các cậu đã đồng quy vu tận. Cậu có dũng cảm đấy, nhưng không đúng lúc đúng chỗ, về quân, kiểu gì cũng bị trách tội. May mà cậu tóm được lão Xá đấy."
An Nhữ Hầu cười toe, để lộ hàm răng vẫn còn dính máu:
"Em cũng tính chứ, tóm được lão Xá là công chuộc tội. Cũng phải để anh em 321 nở mày nở mặt trước ba quân, thủ trưởng ạ."
Sỹ Văn Thuận đành cười trừ, sai quân áp giải Đặng Lương Xá và đám thân quân về hướng doanh trại Thẩm Minh vẫn đang nghi ngút khói.
Lúc này Thẩm Minh đang khốn đốn. Tả doanh đã bị bọn An Nhữ Hầu phóng hỏa trước đó, phần còn lại thì chính tay Thẩm Minh đốt trụi nhằm ép An Nhữ Hầu lui binh. Chia quân thành hai đạo, vòng qua hai ngả của quân doanh đang cháy mà tiến, mũi tả bị chặn ven hồ, chẳng thể lấy thân mình đỡ đạn nổ đì đùng. Cánh quân còn lại tiến chậm do đối phương bám trụ quanh gò đống, bờ bụi để đánh tỉa. Thẩm Minh dự định đốc quân đánh thẳng vào trung tâm, chiếm giữ hoặc vô hiệu hóa mấy khẩu Hỏa pháo nhằm mở đường cho cánh tả cùng tiến. Tuy vậy, cánh quân bên tả của Thẩm Minh, trong lúc tìm đường tiến, lại phát hiện toán binh Thiên Đức mới rút lui không lâu trước đó, đang vượt qua con mương tiến sang.
Thẩm Minh cáu tiết, sai quân ra chặn, xoay pháo bắn cầm chân đội quân Thiên Đức đang chia thành nhiều nhóm cơ động.
"Khốn nạn thay!" Thẩm Minh than trời. "Ban nãy quên không phá cái cầu quái đản ấy đi, giờ thì chuốc vạ vào thân rồi."
Đại đội trực thuộc Tiểu đoàn 321 vượt qua mương nước, không vội tấn công, thay vào đó, gây sức ép hòng phân tán lực lượng của Thẩm Minh ở cánh tả. Mấy khẩu Cự thạch pháo xoay ra nã đạn, nhưng hiệu quả thu lại không đáng kể. Đánh giá tình thế sẽ nguy khốn, Thẩm Minh quyết định dùng toàn bộ cánh tả quay ra đánh với toán Thiên Đức ở phía trái. Quân sĩ binh triều tràn ra. Thiên Đức quân chạy về gần bờ mương, nằm phục, dùng hỏa mai bắn trả cầm chừng, gây rất nhiều khó chịu. Bên kia con mương, có thể trông thấy mấy khẩu Hỏa pháo liên hoàn sẵn sàng đợi lệnh nhả đạn yểm trợ. Uy lực của mấy khẩu pháo nhỏ bắn nhanh khiến quân sĩ binh triều không thể áp sát, đẩy quân Thiên Đức xuống mương nước.
Giằng co mãi như vậy sẽ bất lợi vì chẳng biết Thiên Đức quân còn bao nhiêu binh mã. Thẩm Minh chỉ còn cách điều pháo ra gần mương nhằm tăng tầm bắn, dìm đầu pháo của đối phương để bộ quân xông lên. Ngay khi những khẩu Cự thạch còn đang chậm chạp di chuyển thì quân Thiên Đức cũng đoán được ý đồ của Thẩm Minh, liền phân tán mấy khẩu Hỏa pháo. Quân sĩ cũng nhận lệnh liên tục cơ động, hoán đổi vị trí hoặc tìm vị trí dự phòng.
Có Cự thạch pháo yểm trợ, quân binh triều lấy lại sĩ khí, nhất loạt theo lệnh chỉ huy, vung gươm chĩa giáo, đạp đất xông phong. Hỏa hổ cầm tay, lựu đạn tre và vài loạt Hỏa pháo bên kia bờ mương bắn chặn khiến hàng trăm quân sĩ binh triều thiệt mạng. Dù quân số chỉ tương đương một cấp đại đội, nhưng toán binh Thiên Đức quyết không lùi. Họ quay lưng về phía bờ mương mà giao chiến. Bên kia mương, các khẩu Hỏa pháo liên tục ném những quả nổ. Mùi máu tanh nồng trộn với mùi thuốc súng, mùi khét của da thịt cháy, tiếng than khóc lẫn trong tiếng binh đao.
Vượt trội về quân số nhưng hao hụt vì những quả nổ rơi phía sau lưng, quân binh triều lại chẳng thể quây kín các toán binh Thiên Đức, nên giao chiến chưa được bao lâu, nhiều quân sĩ binh triều đã vứt khí giới, ôm đầu tháo chạy tìm đường sống.
Thẩm Minh bất lực nhìn quân sĩ tan hàng trong khói lửa.
Binh bại như núi đổ.
Thiên Đức quân tận dụng thời cơ ngàn vàng, lăn xả vào đánh chém. Lựu đạn tre, thay vì châm lửa, họ ném bừa vào các đống lửa đang cháy, gây thêm phần kinh sợ cho đối phương.
Pháo thủ binh triều bỏ chạy, không kịp phá pháo. Một tiểu đội Thiên Đức chiếm được, xoay một khẩu Cự thạch pháo về hướng Tây Nam, bắn bừa.
Hỏa pháo liên hoàn được đưa qua bờ mương đến vị trí mấy khẩu Cự thạch pháo nằm chơ vơ giữa đồng trống. Có pháo thủ, những quả đạn đá, đạn nổ trút theo từng loạt, dồn ép binh mã Thẩm Minh chạy về hướng Tây.
Trước đó, Thẩm Minh phóng hỏa đốt trụi đám cỏ tai voi rậm rạp ven tả doanh, mặt đất vẫn còn bốc khói đen, lửa vẫn cháy ở mặt Nam, hướng hồ Móng Ngựa. Bên tả là quân doanh, bên hữu là những cột khói đen, Thẩm Minh chỉ có hai lựa chọn: hoặc dồn quân lên mạn Bắc tử chiến, hoặc kéo nhau chạy thẳng về ngả đằng Tây để bảo toàn tính mạng.
Thẩm Minh chọn rút lui.
Sỹ Văn Thuận hội quân với cánh An Nhữ Hầu, điểm lại lực lượng, còn hơn bốn trăm người sẵn sàng chiến đấu. Đặng Lương Xá cùng gần năm trăm tù binh, đang bị trói bằng dây thừng và ngồi xếp bằng dưới cái nắng đầu hè, cũng đã được đưa đến gần.
"Chiếm được gần một trăm chiến mã."
An Nhữ Hầu cười, nụ cười kỳ lạ vì khuôn mặt còn vương máu khô và hai lỗ mũi đầy bông. Anh ta đề đạt với Thuận:
"Số chiến mã đủ cho một đại đội cơ động, anh cho chúng em lên Đơ Bùi trợ giúp."
Sỹ Văn Thuận đồng ý. An Nhữ Hầu chọn Đại đội 2 thuộc Tiểu đoàn 321, gấp rút lên ngựa thẳng đến Đơ Bùi. Thuận ở lại bố trí phòng ngự gần con mương, phân loại tù binh, và cởi trói cho Đặng Lương Xá.
"Ta đối đãi với ông như một tướng bại trận. Họ Đặng các ông cũng tính là danh gia vọng tộc, cớ sao chịu cúi đầu cho Nặc nó khiển?"
"Đừng nói lời vô nghĩa." Đặng Lương Xá nhếch miệng cười nhạt. "Ta đã ở trong tay các ngươi, muốn chém muốn giết tùy ý, nói lời thừa thãi để làm gì."
Sỹ Văn Thuận nói, giọng ráo hoảnh:
"Dâu trưởng oan ức mà tự vẫn, trưởng tử nằm lao tù mà ông vẫn cúc cung tận tụy. Ta thật nể ông lắm, Đặng đại nhân."
Đặng Lương Xá ngậm tăm.
Quân hầu bưng trà đến. Đặng Lương Xá ngoảnh mặt trông ra xa, tỏ ý coi khinh. Sỹ Văn Thuận giữ nguyên giọng điệu:
"Giữ lòng trung cứ phải sống cái đã. Ông không uống thì quân sĩ của ông cũng nhịn khát. Ông chẳng ăn thì ba quân họ Đặng cũng chịu đói. Tùy ông vậy."
Đặng Lương Xá trợn mắt:
"Các ngươi là lũ bỉ ổi, đê tiện, hèn mạt."
Sỹ Văn Thuận lạnh giọng:
"Hoặc có cách dễ hơn, ta hạ thủ vứt xác họ xuống hồ Bầu là xong. Đặng đại nhân, ta có thể làm như vậy, phải không? Giữ đám bất tài chỉ mệt người và tốn gạo."
"Ngươi dám?"
Thuận tròn mắt hỏi lại:
"Tại sao lại không?"
"Vạn Thắng Vương không bao giờ cho phép quân sĩ lạm sát dân Vạn Xuân như vậy!" Đặng Lương Xá chỉ thẳng mặt Thuận, quát lớn. "Ngươi đừng làm điều xằng bậy!"
Thuận lắc đầu thở dài:
"Xem ra ông cũng hiểu được tấm lòng nhân hậu của Vạn Thắng Vương. Quân sĩ vì ông mà cầm gươm giáo. Nay ông bị bắt. Ta chưa làm gì phương hại đến uy danh của ông là vì Vạn Thắng Vương mến tài. Thêm cả lão Hiểu luôn miệng tâng bốc ông với Đại Vương của ta."
Nói đoạn, Thuận dừng lại, nhăn mặt:
"Tài cán của ông cỡ nào mà để một tiểu tướng Thiên Đức bắt sống ngay giữa trận tiền? Thật nực cười."
Đặng Lương Xá mặt đỏ tía tai:
"Thằng ranh con ấy cậy khỏe, cậy binh khí Thiên Đức tốt. Lúc ta đây rong ruổi trên lưng ngựa, nó vẫn còn ẵm ngửa."
Sỹ Văn Thuận tỏ vẻ ngạc nhiên:
"Ồ! Nếu ông muốn phục thù hắn thì ta sắp xếp cho. Cái mũi của hắn bị ông đấm gãy, hắn ôm hận, muốn vả gãy răng ông đấy. May mà tôi ngăn được."
"Gọi thằng ranh Đằng Châu đến đây, ta sống mái với nó một phen."
Thuận gãi đầu:
"Hắn dẫn binh tiếp ứng Đơ Thao, sẽ mau về thôi. Ông cứ ăn no ngủ kỹ, dưỡng sức mà đánh với hắn. Hắn muốn có uy danh trên sa trường, còn ông lại muốn dạy hắn lễ độ. Tốt lắm, tốt lắm."
Sỹ Văn Thuận đứng dậy, khẽ gật đầu thay cho lời chào, rồi quay người rời đi, bỏ mặc vị tướng già mặt đỏ như gà chọi, nghiến răng trèo trẹo, nén cơn giận.
Phiên bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, mong quý độc giả không sao chép dưới mọi hình thức.