Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 659: Đối sách của Ngụy Trí

Vầng trăng chưa tròn tỏa ánh vàng nhạt, lờ mờ bao phủ vạn vật.

Ba cánh diều lớn no gió, chầm chậm bay vút lên cao.

Yên Thư đứng theo dõi khá lâu trước khi hạ lệnh thu dây. Dường như nàng muốn dò xét hướng gió, xem diều có gặp trục trặc gì không. Dây diều là dây chão to bằng ngón tay cái. Hai quân sĩ dưới quyền Yên Thư ngồi trên những chiếc xe bọc da bò, chậm rãi đạp pê-đan xoay ròng rọc. Ba cánh diều hạ thấp dần, ước chừng chỉ còn cách mặt đất khoảng bảy, tám trượng thì lính ngừng thu dây, dùng một thanh sắt xỏ ngang ròng rọc để cố định chúng.

Bấy giờ ba Thiên Tử quân đứng trang nghiêm trước mặt Yên Thư chờ lệnh. Quanh thắt lưng mỗi Thiên Tử quân quấn đầy lựu đạn, mỗi quả dài hơn một gang tay người lớn. Lê Phụng Hiểu bước đến gần xem xét kỹ, nhận thấy loại lựu đạn Thiên Tử quân sử dụng khác biệt so với lựu đạn trang bị cho lính thiết kỵ hay bộ binh. Lựu đạn của Thiên Tử quân có hình dạng giống như nậm rượu hay quả bầu hồ lô. Phần trên là ống nứa dài chừng một tấc chứa dây cháy chậm, phần dưới hình tròn bầu. Yên Thư giải thích, sở dĩ lựu đạn trang bị cho Thiên Tử quân có hình dáng như vậy là để khi thả từ trên cao, phần đáy quấn dây mây chứa thuốc nổ sẽ chạm đất trước. Vả lại, trong khi rơi, quả lựu đạn cũng ổn định, không xoay vòng như lựu đạn ống tre dành cho kỵ binh hay bộ binh.

Mỗi Thiên Tử quân quấn quanh bụng mười lăm quả lựu đạn nứa như vậy, chưa kể mươi quả khác buộc ở hai chân. Bên cạnh đó, mỗi Thiên Tử quân còn đeo bốn quả nổ to bằng trái bòng nhỏ, vỏ bằng kim loại cán mỏng, treo trước bụng. Có thể nói mỗi Thiên Tử quân là một khối thuốc nổ đúng nghĩa.

Việc quấn lựu đạn và quả nổ quanh người khiến mỗi Thiên Tử quân khó cơ động. Tổng trọng lượng số quả nổ và lựu đạn ống nứa cộng lại cũng ngót chục cân, chẳng ít ỏi gì. Bởi vậy, Thiên Tử quân được tuyển chọn từ những người có thân hình mảnh dẻ, thấp bé nhằm giảm trọng lượng tối đa.

Hai vị chỉ huy quân thiết kỵ mắt tròn mắt dẹt đứng nhìn những thiếu niên cẩn thận quấn dây đai cho ba Thiên Tử quân. Bốn đầu dây đai được cố định vào móc sắt nhỏ sau lưng Thiên Tử quân. Sợi dây chão thòng xuống từ dây diều chính được buộc vào móc sắt. Dây diều chính được nới ra từ từ, diều bay lên cao, nhấc bổng Thiên Tử quân khỏi mặt đất trong tư thế mặt hơi chúi về phía trước.

Chẳng riêng Lê Phụng Hiểu hay Hoàng Ngưu mà tất cả ba quân tướng sĩ có mặt ai nấy đều kinh ngạc, tận mắt trông thấy sự lạ có một không hai trong đời. Thiên Tử quân lơ lửng trong không trung, cách mặt đất chừng dăm trượng. Yên Thư lên tiếng giải thích: – Họ đang điều chỉnh, thu ngắn dây nối với dây diều.

Lê Phụng Hiểu vẫn ngước mắt nhìn, không ngoảnh sang mà hỏi: – Bằng cách nào? Sao có thể?

Yên Thư nói, giọng thể hiện rõ tự hào: – Đại Vương đã trực tiếp chỉ đạo Phòng Nghiên cứu - Chế tạo Vạn Xuân làm ra một cái khoen tròn hệt như vòng bi. Thiên Tử quân dùng lực kéo dây sẽ tự động nâng cơ thể lên cao hơn một chút, gần với dây diều chính. Chốc nữa thu diều, họ sẽ làm ngược lại để đặt chân xuống đất an toàn.

Hoàng Ngưu ngập ngừng: – Tôi lo… dây diều vặn xoắn hoặc vì lý do nào đó mà…

Yên Thư gật đầu: – Trong quá trình tập luyện thì… chúng tôi mất một số người, một số khác bị thương. Để chế tạo ra một con diều hoàn chỉnh, đủ sức lôi theo người lên cao, không bị xoay tròn hay thiên lệch về bên nào thực sự là kỳ công. Các cụ cao niên ở Thiên Đức đã giúp chúng tôi rất nhiều.

Lê Phụng Hiểu chăm chú dõi theo ba bóng người cùng ba cánh diều lớn lơ lửng trong không trung, dần bay xa về phía chiến tuyến La thành.

Hoàng Ngưu nói: – Trong quân La thành có nhiều tướng sĩ từng thấy diều phương Bắc cõng theo người, hẳn chúng sẽ nhận ra ý đồ của ta.

Yên Thư thừa nhận: – Tất nhiên là vậy. Tuy thế, mục đích sử dụng diều của Đại Vương khác hẳn với Đại Vũ. Và… diều chỉ là bước tập dượt của Thiên Tử quân. Đại Vương còn nhiều sáng chế kinh động quỷ thần sẽ sớm đem vào thực tiễn chiến đấu. Như các ông đã rõ, Đại Vương xác định đối thủ chính là Đại Vũ quân, chứ chẳng phải La thành hay Trường Châu.

Lê Phụng Hiểu lệnh ba quân dụi tắt các ngọn đuốc bên trên tháp canh, giữ yên lặng theo dõi ba cánh diều lúc này chỉ nhỏ bằng bàn tay người lớn.

Bên kia chiến tuyến, quân cảnh giới La thành phát hiện mấy cánh diều lớn ngay từ lúc Yên Thư thử thả lên trời. Nguyễn Nặc biết tin, chạy sấp chạy ngửa ra xem sự thể nhưng khi ấy Yên Thư đã thu diều. Hoàng Hựu cũng có mặt không lâu sau đó. – Bọn chúng lợi dụng gió, định dùng chỉ diên quân để thám thính cách bố phòng của tướng quân. – Ngụy Trí lên tiếng. – Dạo trước Đô thống cho biết, tuy Thái úy nài nỉ nhưng bọn Đại Vũ không hé răng nửa lời. Chẳng lẽ bọn Thiên Đức đã biết cách?

– Vậy thì nguy! – Hoàng Hựu thốt lên. – Mau tập trung máy phóng tiễn đến đây. Phải tìm cách hạ những con diều.

Nguyễn Nặc tự trấn an bản thân và tả hữu: – Chúng do thám cách bố phòng chẳng đáng ngại. Ta cứ thủ, chúng cứ công! Cuộc chiến kéo dài sẽ khiến chúng thất lợi.

Ngụy Trí nghe vậy liền nói: – Thiên Đức như La thành, thủy thổ chẳng khác. Thời gian càng dài ta mới bất lợi, thưa tướng quân. Bất cứ cuộc chiến nào cũng vậy, thành bại đến bảy phần do lương thảo mà… lương thảo Thiên Đức dồi dào.

– Tiên sinh có cách nào đối phó với chỉ diên quân của chúng không?

Ngụy Trí suy ngẫm giây lát rồi đáp: – Chỉ diên quân là con mắt của chúng, vậy chỉ cần che mắt chúng là được.

Nguyễn Nặc và Hoàng Hựu chắp tay cung kính: – Xin tiên sinh chỉ giáo.

– Chẳng phải chúng ta có nhiều rơm rạ, lá cây tươi hay sao? Nhị vị tướng quân sai quân thu thập nhiều cành lá, tốt nhất nên chọn đốt những cây tươi cho nhiều khói, ví như Hoàng Anh Mộc hoặc… rơm rạ ẩm, thứ đó sẵn có.

Hoàng Hựu vỗ tay, cười lớn: – Quả là cao kiến! Tạ ơn tiên sinh chỉ giáo.

Ngụy Trí đang phe phẩy cây quạt giấy bỗng gấp gọn lại rồi chỉ ra bên ngoài chiến lũy, giọng trầm xuống: – Theo hướng diều ban nãy quân sĩ báo cáo, bỉ nhân nghĩ chúng nhắm vào khoảng lũy gần nhất.

Nhị vị đại tướng mau chóng sai quân đem rơm rạ ẩm trộn lẫn cành lá tươi làm thành nhiều ụ đống bên mé tả. Một khi khói bốc lên cao sẽ theo hướng gió mà bay, chỉ diên quân sẽ khó trông rõ cách bố phòng.

Hoàng Hựu bổ sung: – Thậm chí chết ngạt vì khói!

Ngụy Trí dặn thêm: – Ba quân tướng sĩ cuối gió phải chuẩn bị sẵn khăn ướt kẻo khói dày đặc làm cay mắt. Thiên Đức quân có thể lợi dụng ba quân bị khói che khuất tầm nhìn thừa cơ đánh sang.

Nguyễn Nặc vui mừng chẳng tiếc lời khen: – Tiên sinh tài trí hơn người! Mạt tướng xin bái phục ngài.

Lệnh truyền xuống, ba quân La thành gấp rút đi lấy rơm rạ, tưới chút nước cho ẩm. Hàng trăm cây nhỏ được đốn hạ chỉ trong chớp mắt, chưa kể số cành lá ngổn ngang bên ngoài chiến lũy. Quân La thành bò ra ngoài chất rơm rạ thành hàng trăm đống lớn nhỏ. Công việc vừa xong cũng là lúc ba cánh diều dần bay lên cao.

Bọn Hoàng Hựu, Nguyễn Nặc căng mắt dõi theo bóng diều chờ đợi. – Cũng may có Ngụy tiên sinh chứ không thì chẳng biết đối phó thế nào.

Nghe Hoàng Hựu thì thào, Nguyễn Nặc đáp lời, giọng có phần lo lắng: – Cũng chỉ là biện pháp nhất thời mà thôi! Hoàng tướng quân, ta thực tò mò về thân thế cũng như tài năng của Mạc Thiên Chương. Liệu hắn có thực là con của trời như thiên hạ đang truyền tụng hay không?

– Nguyễn tướng quân chớ xao lòng! – Hoàng Hựu trấn an. – Ta giao chiến với hắn mấy lần, thừa nhận hắn hành binh lạ kỳ, làm ra nhiều khí giới khiến quỷ thần khiếp sợ nhưng nhất định chẳng phải người trời gì sất. Hắn có thể là người phương Bắc.

Nguyễn Nặc đã lệnh ba quân tắt hết đèn đuốc theo lời mách của Ngụy Trí. Tướng sĩ La thành nép bên bờ lũy, ẩn dưới tán cây… lặng im cùng hướng mắt lên bầu trời cao thăm thẳm.

Đêm sáng trăng, ba cánh diều lớn là những khối xám đen nổi rõ trên nền trời mỗi lúc một gần, chẳng mấy chốc đã lơ lửng trên đỉnh đầu ba quân tướng sĩ La thành. Trong khoảng thời gian chừng hơn một khắc đồng hồ kể từ lúc cánh diều bay dần lên cao đến khi ngang khu vực chiến lũy, hàng nghìn sĩ tốt La thành căng mắt trông cho rõ, mỗi người trong số bọn họ lại có những suy nghĩ khác nhau. Đâu đó, binh sĩ rỉ tai nhau thầm thán phục Thiên Đức quân có thể làm được những thứ vũ khí kỳ lạ chẳng thua kém gì người phương Bắc.

Nguyễn Nặc, Hoàng Hựu truyền lệnh cho quân ngoài lũy đốt các đống rơm rạ, cành khô củi mục vừa chuẩn bị. Nhoáng một cái hàng trăm đống lửa, dài đến cả dặm, cách lũy La thành chừng hai, ba mươi trượng cùng cháy bùng lên. Quân sĩ chờ lửa cháy lớn một chút rồi ném cành lá tươi hoặc rải nước lên tạo khói. Bức tường khói được tạo ra theo cách giản đơn như vậy và… khá hiệu quả.

Hàng chục cột khói đen bốc lên cao, quện vào nhau. Chẳng bao lâu sau ba cánh diều đã bị khuất lấp trong làn khói đen.

Khi hàng trăm đống lửa lớn nhỏ được đốt lên, tướng sĩ Thiên Đức hiểu ngay rằng quân La thành đang tạo khói. Lê Phụng Hiểu và Hoàng Ngưu vội triệu tập Tiểu đoàn Thiết kỵ 322, định bụng đem đất vụn xông ra dập lửa song Yên Thư kịp ngăn lại. Nàng thản nhiên nói: – Xem ra La thành chẳng thiếu nhân sĩ có tài ứng biến, nh��ng cách đối phó này chúng tôi đã trù liệu từ khi tập luyện. Sau vụ thu hoạch cuối năm, dân Thiên Đức đốt rơm rạ trên đồng khiến Thiên Tử quân cay xè mắt.

Hoàng Ngưu thở phào: – Nói thế là Yên Thư cô nương đã có đối sách?

Yên Thư so vai, thản nhiên lắc đầu: – Trời tối, trăng lờ mờ, chúng lại tắt sạch đèn đuốc thì muốn quan sát cách bày binh bố trận cũng khó. Mục đích của chúng ta đâu phải do thám, mà là ném bom!

Lê Phụng Hiểu ngạc nhiên: – Ném bom?

Yên Thư giải thích: – Ném quả nổ, lựu đạn từ trên trời xuống chính là ném bom, đó là cách Đại Vương vẫn gọi khi dạy chúng tôi. Thiên Tử quân sẽ dùng nước giải bịt mũi để tránh hít phải khói độc. Còn ném bom ư? Cứ xác định được vị trí hoặc hết tầm dây diều thì ném thôi, chẳng cần nhìn vẫn có thể ném được.

Lê Phụng Hiểu và Hoàng Ngưu nhăn mặt tưởng tượng ra cảnh Thiên Tử quân bịt mũi chống khói bằng nước giải, song lại gật gù, thở phào nhẹ nhõm. Họ có niềm tin mãnh liệt vào những loại vũ khí, kỳ khí do Vạn Thắng vương tạo ra.

Ba Thiên Tử quân treo mình trên không trung, cao ba, bốn mươi trượng so với mặt đất. Đèn đuốc sau chiến lũy La thành tắt ngúm. Dưới ánh trăng khuya, Thiên Tử quân trông rõ tán cây bụi cỏ, những cỗ pháo lớn bé, lều trại tạm bợ dọc theo một đoạn chiến lũy.

Dây diều không còn nới dài ra nữa. Ba cánh diều khẽ đong đưa qua lại, mỗi cánh diều cách nhau chừng năm mươi trượng hoặc hơn đôi chút.

Khói từ dưới đất bốc lên che khuất tầm nhìn. Thiên Tử quân thấm nước giải lên khẩu trang vải, mở nắp chiết hỏa tử đeo trên cổ thổi vài hơi và điểm hỏa quả lựu đạn đầu tiên rồi thả rơi.

Ba quả lựu đạn lần lượt phát nổ ngắt quãng.

Thiên Tử quân chậm rãi điểm hỏa các quả lựu đạn tiếp theo, thảy về phía trước hoặc hai bên. Quả nổ đầu tiên cũng được họ điểm hỏa thả xuống. Bên dưới, tướng sĩ La thành la hét ôm đầu tháo chạy khỏi bờ lũy trong làn khói dày đặc do chính họ tạo ra. Những quả lựu đạn phát nổ không gây nhiều thương vong cho quân La thành, song lại khiến họ sợ hãi đến tột độ.

Đứng từ xa, nhẩm đếm được chừng hai mươi tiếng nổ lớn, Yên Thư mới ngoảnh sang nói với Lê Phụng Hiểu: – Thời cơ đã điểm, La thành đang giúp ta che chắn tầm nhìn, tướng quân hãy đưa kỵ bộ đánh sang mở đột phá khẩu thôi!

Lê Phụng Hiểu cũng chỉ chờ có vậy, định thân chinh dẫn quân xông ra nhưng Hoàng Ngưu nhận việc ấy. Một đại đội bộ quân khiêng theo nhiều ván gỗ, thang tre… làm nhiệm vụ mở đường. Hoàng Ngưu chỉ huy Tiểu đoàn 322 Thiết kỵ lặng lẽ theo sau, sẵn sàng đột kích. Hàng chục khẩu hỏa pháo liên hoàn xuất phát ngay sau đội thiết kỵ, và cuối cùng là một đạo bộ quân gần nghìn người trang bị vũ khí hỗn hợp, từ hỏa mai, nỏ Liên châu, hỏa hổ…

Toàn bộ diễn biến tiếp theo đã được truyen.free chuyển ngữ và lưu giữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free