Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 650: Trước lúc tan hàng

Chương đứng trên gò đất, nhìn về phía Đông, nơi tiền tuyến lửa đang bốc cháy. Quân binh triều một lần nữa chậm rãi tiến ra từ trong doanh, những mũi tên tẩm dầu buộc giẻ cắm chi chít dưới đất. Phùng Hiền, vì không có cung tiễn tầm xa, đành lùi về phía sau, ra lệnh cho quân sĩ nằm rạp xuống đất, dùng khiên che lưng.

“Nơi này tuy chưa bị phát giác nhưng quân địch hẳn sẽ sớm dò ra,” Chương nói với Phạm Ngũ Lão. “Mau chóng đưa hỏa khí về hướng Nam, gần đường về Kính Chủ.”

“Thưa Đại Vương,” Phạm Ngũ Lão đáp, “bên trái con đường đất ấy không có gò nào đủ điều kiện để đặt hỏa khí. Vả lại, tầm xa của hỏa khí cỡ nhỏ cũng chẳng thua kém gì cung tiễn. Bây giờ nếu chúng ta bỏ chỗ này, e rằng anh Hiền sẽ gặp bất lợi vì không có hỏa khí yểm trợ.”

Chương chỉ về phía góc trời đang sáng rực, nói với tả hữu: “Quân địch còn mạnh, thân quân họ Lý vẫn sống chết chống cự. Ta đã gây được bất ngờ khiến Lý Mẫn phải thu quân chịu trận, nhưng đây lại là lối về kinh sư gần nhất. Quân triều đang lấn ra, dùng hỏa tiễn dò đường, hẳn là họ cần tạo một hành lang đủ lớn trước khi rút chạy. Quân ta ở trong tối, địch ở ngoài sáng, những mũi tên tẩm dầu cháy lan sẽ như đuốc soi đường cho chúng.”

Phạm Ngũ Lão quan sát thêm một lúc, thấy hợp lý bèn gấp rút sai quân sĩ di chuyển hỏa khí khỏi gò dù chưa khai hỏa. Chương giữ lại một khẩu đội thần công cỡ nhỏ cùng hơn ba mươi viên đạn. Trước khi rời đi, anh dặn dò: “Giả như hỏa tiễn có bắn dò đến gò, hãy cố đợi địch tiến sát rồi hãy khai hỏa. Phùng tướng quân dựa vào tiếng nổ đơn điệu sẽ biết ta không còn ở đây. Nếu bị dồn ép, các ngươi hãy khiêng hỏa khí chạy về hướng Tây, chôn giấu cho kỹ. Tính mạng các người quan trọng hơn, rõ chưa?”

Quân sĩ đứng nghiêm dạ ran. Chương khoát tay ra hiệu cho đội cận vệ mau đi trước mở lối. Vừa đi vừa chạy được chừng bốn, năm dặm, Chương gặp Phạm Ngũ Lão chạy ngược trở lại báo cáo:

“Thuộc hạ đã bố trí hỏa hổ ẩn náu trong bụi rậm gần đường mòn. Mấy khẩu thần công đành phải đặt giữa khoảng ruộng cạn trống trải, thuộc hạ đã cho chặt cành cây làm ngụy trang. Bẩm Đại Vương, thuộc hạ nghĩ Lý Mẫn sẽ tìm cách tháo chạy bằng đường sông Tô thay vì sông Nhuệ. Ông ta không về Kính Chủ, chúng ta đặt hỏa khí chắn lối e là…”

“Tháo chạy về sông Tô hay lên Nhuệ Giang đều cần nghi binh,” Chương giải thích. “Lúc này, tin Kính Chủ đã thất thủ hẳn đã đến tai Lý Mẫn. Quân sư dưới trướng họ Lý ắt sẽ phái một đạo tinh binh giải cứu Kính Chủ, nhằm đánh lạc hướng rằng họ sẽ rút về đó.”

Dứt lời, Chương giục tả hữu rảo bước cho nhanh. Phạm Ngũ Lão dẫn Chương đến khu ruộng cạn ven đường mòn, nơi quân sĩ vừa cắm xong mấy cành cây ngụy trang. Chương chưa kịp xem xét vị trí đặt hỏa hổ thì quân sĩ cấp báo trông thấy nhiều ngọn đuốc xuất hiện ở hướng Bắc, nghe rõ tiếng vó ngựa.

“Lấy thêm cành lá ngụy trang, cho quân dẫn đường đi qua, dồn toàn lực đánh toán quân đi giữa.”

Chương chỉ về hướng Tây nói thêm: “Ta sẽ ở đằng kia, nếu địch quá đông, hãy rút theo lối ấy, ta sẽ chặn hậu.”

Phạm Ngũ Lão định nói gì đó nhưng Chương đã vỗ nhẹ lên vai bảo rằng: “Trong tay chúng ta toàn pháo thủ, anh em không giỏi cận chiến. Bảo toàn lực lượng thì hơn.”

Tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần, Chương vội theo đội cận vệ chạy về phía sau trận địa khoảng sáu, bảy mươi trượng, nấp sau một nấm mộ đất ở góc ruộng. Mai Đắc Thắng, Liêu Giai Trinh, Quan Lam Giang và tiểu đội cận vệ nằm ngồi sát bên, người nào người nấy lăm lăm vũ khí trong tay. Quan Lam Giang được cấp ba quả lựu đạn, thấy nàng hồi hộp, đôi bàn tay nhỏ run run, hơi thở không đều. Chương bèn lên tiếng trấn an:

“Thầy thuốc cứu người, nhưng giữ an toàn cho bản thân và đồng đội cũng là cứu người. Em tập ném xa nhất được bao nhiêu trượng?”

“Dạ… dạ… được khoảng mười trượng ạ.”

“Đứng ném, ngồi ném và nằm ném sẽ khác nhau. Quả nổ này em dùng để phòng thân, khi nguy hiểm chỉ cần tung ra rồi nằm rạp xuống. Đừng sợ, có ta ở đây.”

Vài chục kỵ binh cầm đuốc thúc ngựa phi nước đại chạy ngang qua chỗ toán binh Thiên Đức mai phục. Mai Đắc Thắng bò lên xem cho rõ cờ hiệu, lom khom quay trở lại báo cáo:

“Quân dưới trướng Sùng Hoán ạ.”

Chương khẽ chau mày, cười nhạt: “Sùng Hoán là một kẻ dũng mãnh. Lý Mẫn cử hắn giải vây Kính Chủ là có dụng ý. Nói gì thì nói, Lý Mẫn vẫn ưu ái thuộc tướng hơn. Sùng Hoán cũng chẳng phải kẻ ngốc.”

Liêu Gia Trinh chắp hai tay thì thào: “Thuộc hạ chưa hiểu hết, xin Đại Vương chỉ dạy.”

“Sùng Hoán chẳng phải tay mơ, hẳn hắn dự liệu sẽ bị mai phục nên đốc quân đi cho mau,” Chương nói. “Chưa chắc hắn giải vây Kính Chủ mà… lựa thế tháo chạy về thành không chừng. Cậu mau chạy đi dặn Ngũ Lão, phải nhìn rõ chủ tướng của địch mới phát lệnh.”

Liêu Gia Trinh lom khom băng qua mấy thửa ruộng truyền đạt mệnh lệnh. Lúc này, toán kỵ quân đã đến gần, hàng trăm chiến mã nối đuôi nhau chạy đều bước trong đêm, tiếng vó ngựa rộn rã. Liêu Gia Trinh cầm chặt quả nổ nằm phục cạnh bên Phạm Ngũ Lão. Chiến mã đi hàng đôi, cờ quạt phấp phới, khiên giáo sáng loáng. Quân sĩ sốt ruột ngó về phía Phạm Ngũ Lão, đợi chờ hiệu lệnh.

Phạm Ngũ Lão nhìn rõ hai kỵ binh cầm cờ hiệu cưỡi ngựa song song, theo ngay sau hai kỵ binh cầm đuốc. Bóng dáng một chiến tướng vận giáp trụ trên lưng chiến mã, chóp mũ nhọn hoắt. Phạm Ngũ Lão nheo mắt ngắm kỹ, sẵn sàng phát tiễn, nhưng vừa định khai tiễn lại trông thấy mấy kỵ quân ở hàng sau cầm đuốc, mặc giáp trụ khác màu. Ngẫm nghĩ giây lát, Phạm Ngũ Lão rỉ tai Liêu Gia Trinh:

“Ném ngay hai quả vào kẻ đang cưỡi ngựa một mình kia.”

Liêu Gia Trinh khẽ gật đầu, thu mình lại như con tôm. Binh sĩ kế bên cũng làm theo, cả hai mở nắp ống nứa nhỏ, thổi nhẹ một hơi cho đỏ lửa.

“Ném!”

Phạm Ngũ Lão lạnh giọng, đủ cho mọi người nghe được. Liêu Gia Trinh và mấy binh sĩ nhất loạt điểm hỏa, thầm đếm đến ba mới dùng hết sức bình sinh tung những quả lựu đạn tre về phía đoàn kỵ binh đi ngang trước mặt.

“Phục binh!”

Một người nào đó thét lớn. Tiếng thét vừa dứt, mấy tiếng nổ lớn vang lên đánh ngã hàng chục người ngựa.

Ngựa hí vang trời.

Kỵ quân binh triều phát hiện ra vị trí mai phục, hò nhau xông lên. Bấy giờ hàng chục bó hỏa hổ, ĐB32M1 gần như phụt lửa cùng lúc khiến hàng chục kỵ quân la hét thất thanh. Thêm nhiều tiếng đì đùng do lựu đạn tre phát nổ khiến chiến mã hoảng sợ tung vó hí vang, nhào xuống khoảng ruộng cằn bên kia đường mòn.

Sau phút giây hoảng hốt, kỵ quân tiền, hậu theo lệnh chỉ huy hò nhau xông vào lùm cỏ rậm rạp bên trái đường mòn. Phạm Ngũ Lão ném một quả nổ, hạ lệnh quân mai phục rút lui, dùng nỏ Liên châu bắn ào ào chặn toán kỵ quân đang áp sát. Một vài ống hỏa hổ cuối cùng khai hỏa khiến những con chiến mã kinh sợ hất ngã kỵ quân cưỡi trên lưng.

Phạm Ngũ Lão đoạn hậu, ném ra quả lựu đạn tre cuối cùng vào đám kỵ quân gần nhất. Sùng Hoán biết quân mai phục chỉ có vài ba chục người thì giận sôi máu, thét thuộc hạ đuổi theo.

Kỵ quân châm lửa phóng một loạt tên tẩm dầu. May thay, bọn Phạm Ngũ Lão chạy thoát khỏi tầm tên. Tên cắm xuống ruộng tạo thành hàng trăm đống lửa nhỏ soi lối.

Kỵ quân tràn xuống ruộng.

“Đùng! Đùng! Đùng!”

Năm tiếng nổ như sấm dậy kèm chớp lửa đầu nòng rền vang gần như cùng lúc.

Mấy khẩu thần công cỡ nhỏ đặt giữa khoảng ruộng khô cằn, cách vị trí mai phục đầu tiên gần đường mòn khoảng ba, bốn mươi trượng, chếch về bên trái, bấy giờ mới khai hỏa. Năm viên đạn tròn trúng mục tiêu khiến mấy chiến mã ngã vật sang bên như thân chuối bị đốn gốc. Kỵ quân binh triều còn chưa kịp hoàn hồn lại có hai chớp lửa lóa sáng trong đêm.

Ba kỵ quân ngã bật ngửa.

Một tiểu tướng thét lớn: “Đánh đám kia! Xông lên!”

Kỵ quân chia làm hai hướng, một đuổi theo Phạm Ngũ Lão, một chếch sang bên hữu lao thẳng đến những họng thần công.

Thần công khai hỏa lượt thứ hai, kèm với đó là hai khẩu Hỏa pháo cỡ nhỏ ném ra mười quả lựu đạn. Một số binh sĩ bảo vệ thần công cũng đem hết sức bình sinh ném những quả lựu đạn tre về phía kỵ quân đang xông đến.

Âm thanh lớn nhỏ như sấm rền thi nhau nổ vang trời.

Nhiều kỵ quân ngã ngựa khi chỉ còn cách họng thần công vài trượng.

Thần công khai hỏa thêm được hai lượt, quân sĩ bỏ lại giá đỡ, khiêng thần công chạy về sau. Quân bảo vệ dùng hỏa hổ, ĐB32M1 và lựu đạn đoạn hậu, vừa chống trả vừa lui.

“Tạch! Tạch! Tạch!”

Tiếng súng AK nổ một tràng dài giòn tan át đi tiếng vó ngựa hí, quân reo.

Chương nấp sau ngôi mộ đất xả ngang một băng đạn. Hàng chục người ngựa đổ vật sang một bên khi tràng âm thanh gây kinh sợ còn chưa dứt.

Mai Đắc Thắng lựa lúc Chương thay băng đạn thứ hai ném liền hai quả lựu đạn. Các cận vệ cùng mau lẹ chẳng kém.

Chương nâng mũi súng định siết cò thêm lần nữa bỗng thấy Phạm Ngũ Lão đánh ngã một kỵ quân đang khó khăn ghìm cương chiến mã, giật lấy ngọn giáo và đoạt mạng kẻ ấy ngay tức khắc. Ngũ Lão nhảy phốc lên ngựa, ngọn giáo xoay tít mấy vòng rồi thét lớn:

“Bắt lấy Sùng Hoán!”

Lời vừa dứt, Ngũ Lão thúc chiến mã xông thẳng vào toán kỵ quân đông đảo, đánh dạt chúng sang bên.

Chương nh��y lên ngôi mộ điểm xạ hết băng đạn yểm trợ cho Phạm Ngũ Lão. Ba mươi quân sĩ Thiên Đức trước đó rút khỏi chỗ mai phục bấy giờ cũng rút đoản đao, cầm khiên chạy theo bóng dáng chiến tướng họ Phạm.

Âm thanh do khẩu AK tạo ra khiến quỷ thần kinh sợ. Nhiều kỵ quân tận mắt thấy chiến hữu ngã ngựa chỉ trong chớp mắt đã chẳng còn tinh thần chiến đấu, quay ngựa chạy ngược về con đường mòn cách đó chẳng xa. Đội hình kỵ quân rối loạn trong đêm tối, chẳng phân biệt được đâu là tướng đâu là quân, mạnh ai nấy chạy.

Phạm Ngũ Lão hạ gục hai thân quân bảo vệ Sùng Hoán. Hoán trông thấy Ngũ Lão dũng mãnh hơn người, khí thế đang hăng hái. Nếu ở tình huống khác, hẳn hắn sẽ lấy làm vui mừng rút gươm đối chiến, nhưng lúc này quân lính đã tan rã, chẳng biết quân mai phục đông ít ra sao, bố trí thế nào nên Hoán lo tìm đường tháo thân.

Toán thân quân người phương Bắc vây Phạm Ngũ Lão lại nhằm chặn đường cho chủ tướng chạy thoát. Ngọn giáo trong tay Ngũ Lão đâm trái vụt phải, đánh ngã thêm hai tên quân. Chẳng thấy bóng dáng Sùng Hoán đâu nữa, Ngũ Lão tức giận, dồn sức vào mũi giáo đâm thủng giáp trụ của thân quân đang chặn lối. Mấy thân quân còn lại, trong ánh lửa cháy bập bùng, trông thấy Phạm Ngũ Lão mặt đầy máu tươi như hung thần, lại biết chủ tướng đã thoát nên chẳng còn lòng dạ nào cự lại Lão, quay ngựa chạy. Phạm Ngũ Lão phóng ngọn giáo hạ thêm một thân quân.

Đạo binh nghìn người chạy tán loạn như ong vỡ tổ chỉ trong chưa đầy một khắc đồng hồ kể từ lúc Liêu Gia Trinh và đồng đội điểm hỏa.

“Bẩm Đại Vương, bọn thuộc hạ thu được hơn năm mươi chiến mã khỏe mạnh!” Phạm Ngũ Lão đến trước Chương bẩm báo, mặt vẫn còn dính đầy máu tươi. “Xin Đại Vương cho bọn thuộc hạ đến Kính Chủ.”

Chương ngoảnh sang nhìn Mai Đắc Thắng và bảo: “Mau kiểm đếm hỏa khí cá nhân, giao hết cho những người đi Kính Chủ.”

Phạm Ngũ Lão chọn ra bốn mươi người tình nguyện, dẫn cả bọn về hướng làng Kính Chủ. Chương kiểm đếm số quân sĩ còn lại, dắt chiến mã chiến lợi phẩm lên đường mòn rồi đi về hướng Bắc, ngược với Phạm Ngũ Lão.

Sùng Hoán chạy thoát tuyệt nhiên không dám đem quân đến giải vây làng Kính Chủ. Thay vào đó, Sùng Hoán chạy thẳng một mạch về Loa Sơn lúc rạng sáng cùng hơn hai trăm quân kỵ, có ý xin thêm quân quay trở lại lấy Kính Chủ vào buổi chiều.

Hoán được cấp thêm hơn nghìn bộ binh, phần lớn là quân túc vệ tinh nhuệ để tái chiếm Kính Chủ nhằm lấy lại kho quân lương. Ý định của Hoán phải bỏ ngang khi hay tin Bố Giáp đã đem quân bản bộ đóng quanh làng. Quay trở lại Loa Sơn, Hoán lập doanh tạm trên đống tro tàn làng Cái.

Lại nói về Lý Mẫn trong quân doanh, được quân hầu bẩm báo đã buộc phải rút lui toán quân Thiên Đức ở mặt Tây.

“Như vậy binh mã ở mặt Tây của Thiên Đức rất mỏng,” Liễu Môn Nhân nói. “Cần phải mở đường nhanh chóng từ đây về sông Tô. Bỉ nhân cho rằng đến sáng, Bố Giáp sẽ điều thêm binh mã từ hậu quân vây mặt Tây, khi đó tình thế sẽ nguy lắm.”

Lý Mẫn nghe theo, lệnh quân túc vệ theo sau đạo quân tiên phong mở đường về sông Tô vào đầu trống canh Năm.

Bố Giáp đoán Lý Mẫn rút binh liền bàn bạc với Phạm Bạch Hổ. Hổ lệnh quân bản bộ bắn cấp tập mấy trăm quả đạn thần công vào quân doanh binh triều trước khi Bố Giáp và các thuộc tướng dẫn đại quân tràn lên.

Hoàng Hựu chỉ huy ba quân cự với Bố Giáp, vừa đánh vừa lui.

Chương và toán tinh binh ít ỏi vô tình đắc lợi do Lý Mẫn điều động trọng binh che chắn mặt Bắc và mở đường ở phía Tây.

Trời tối, quân tiền tiêu chặn đường bọn Chương. Mai Đắc Thắng xưng danh quân Sùng Hoán, trúng phục binh nên mạnh ai nấy chạy. Quân canh binh triều bán tín bán nghi cầm đuốc ra xem mặt thì Liêu Gia Trinh xông ra chém chết. Chỉ với một quả lựu đạn tre, túp lều ven đường tung nóc, toán quân canh giữ bỏ chạy vào trung quân cấp báo.

Chương sai quân đặt thần công và Hỏa pháo giữa đường, chờ binh triều kéo ra thì khai hỏa liền mấy loạt. Binh triều không rõ lực lượng Thiên Đức có bao nhiêu, lại bị thần công nổ vang dọa cho sợ nên tháo chạy.

Lý Mẫn như ngồi trên đống lửa, nhận tin quân Thiên Đức dùng thần khí từ mặt Nam đánh vào trung quân thì thêm phần bối rối.

“Chúng có bao nhiêu binh mã?”

Liễu Môn Nhân túm cổ áo tên lính thét hỏi. Tên lính sợ hãi nói bừa: “Bẩm đại nhân, đông lắm ạ! Bọn tiểu nhân xông ra chặn thì cả loạt thần khí lóa sáng như chớp giật, đâu đâu cũng có sấm rền!”

Buông tên lính ra, Liễu Môn Nhân thở dài thườn thượt: “Quân Thiên Đức từ Kính Chủ kéo đến, e rằng Lý đại tướng quân lành ít dữ nhiều. Trước sau đều có địch, không rút nhanh thì trung quân sẽ ra tro hết cả.”

Vừa lúc ấy, một tên quân hớt hải vào thưa: “Giặc từ Kính Chủ đánh sang, ngoài những thần khí thường dùng, chúng còn có hàng trăm quân trang bị thần khí cầm tay. Cửa trại phía Nam đã bị chúng đốt phá rồi ạ!”

Lý Mẫn giơ hai tay lên trời, nhăn mặt mà rằng: “Ta không thể bại trận như thế này.”

Đoạn sai ba trăm thân quân quanh soái trướng mau về phía Nam cự địch.

“Tình hình gấp lắm!” Từ Quý Châu nói. “Đại nhân cứ chần chừ không rút quân, bỉ nhân e rằng trước khi trời sáng, giặc Giáp sẽ chiếm được chỗ này.”

Nhiều mưu sĩ đồng lòng đứng ra khuyên Lý Mẫn mau hạ lệnh lui binh trước khi trời sáng thay vì cầm cự đến sáng.

Lý Mẫn đành đồng ý khi vài quả đạn thần công làm sập mái tranh gần soái trướng.

Nội dung này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free