(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 649: Đêm dài lắm mộng
Lại nói về Chương, sau khi họp bàn và giao nhiệm vụ cụ thể cho từng tướng, chàng rời bản doanh ở làng Kẻ Mẩy Thượng vào đầu canh Tư, dẫn theo 1125 tướng sĩ tinh nhuệ, trang bị tận răng, dưới sự chỉ huy của Phùng Hiền. Phần lớn các tướng sĩ thực hiện nhiệm vụ bí mật này được tuyển chọn từ các đơn vị bộ binh. Số còn lại gồm hai đại đội Thân Vệ quân của Vi Thọ Kỳ và Ma Kê, cùng một số ít pháo thủ do chính Phạm Bạch Hổ tuyển chọn.
Đoàn quân âm thầm rời bản doanh theo từng nhóm nhỏ, tựa như quân tuần canh, rồi tập hợp đội hình cách Kẻ Mẩy Thượng khoảng bốn dặm về phía Đông Bắc. Cuối tháng Hai, trời đêm tối đen như mực, những cơn gió lạnh từ sông Nhuệ không ngừng thổi tới. Ngựa tháo nhạc, tốt ngậm ngàm, nối đuôi nhau hành quân về phía Bắc hơn mười dặm. Sau đó, họ ngoặt sang phải, nhắm hướng Tây Bắc, đi mãi đến rạng đông mới dừng chân tại một cánh đồng hoang vu, cỏ mọc cao ngang ngực. Binh sĩ chia thành các tiểu đội, trung đội, tản ra tìm nơi ẩn náu. Mỗi binh sĩ trong đạo quân bí mật đều có giáp mỏng che thân phía trước, một khẩu hỏa mai khoác trên vai, khiên bọc đồng đeo sau lưng và mười hai quả lựu đạn quấn quanh bụng. Cả đạo quân chỉ có dăm chục ngựa tốt, phần lớn dùng để thồ hỏa khí ĐB32M1, hỏa hổ dạng bó lớn và vài khẩu Hỏa pháo liên hoàn đã tháo rời. Đàn ngựa được cất giấu cẩn thận trong một khu gò hoang rậm rạp cây cối.
Quan Lam Giang thu nhặt lá cây, cắt cỏ xếp thành một tấm nệm êm dưới gốc cây cho Chương nghỉ ngơi. Nàng lúi húi bên bếp nhỏ mà Mai Đắc Thắng vừa hì hục đào xong để đun nấu. Phạm Ngũ Lão ôm khẩu AK ngồi bó gối cạnh Chương, gục đầu chợp mắt trong khi Mai Đắc Thắng cảnh giới.
Mặt trời lên cao bằng ngọn sào, Vi Thọ Kỳ bẩm báo vừa bắt được ba người bị tình nghi là tai mắt của binh triều, giả trang dò la động tĩnh.
– Dùng nhục hình nhưng chẳng moi được gì thêm ạ.
Chương dường như chẳng để tâm, chỉ ra hiệu cho Vi Thọ Kỳ lấy cơm nắm ăn tạm, rồi dặn thêm:
– Dặn anh em giữ bí mật, thành bại nằm ở đó cả.
Vi Thọ Kỳ vâng dạ, nhận nắm cơm rồi lẩn vào đám lau sậy.
Cuối giờ Ngọ, khi Chương cùng Phùng Hiền đang ngồi xếp bằng bàn bạc dưới bóng râm, thám mã bẩm báo đại kỳ trong bản doanh đã bị hạ như dự liệu. Phùng Hiền vỗ đùi cười hả hê, nói:
– Liêu tiên sinh đoán đúng!
Chương gật gù:
– Cứ chờ xem động tĩnh tiếp theo sẽ ra sao.
– Dạ thưa, thưa vương thượng, ngài có nghĩ Bùi Công Hoảng từ Dà La sẽ kéo đến hợp vây như đã hoạch định không ạ?
Chương ngẩng nhìn bầu trời trong xanh, nheo mắt, nhoẻn miệng cười nói:
– Với thế cờ hiện tại, nhất định Bùi Công Hoảng sẽ phải có hành động. Nếu hắn cứ cố thủ ở Dà La, nay mai Yết Kiêu đánh tới, lại thêm quân ta từ Kẻ Mẩy đánh lên, hắn tất bại. Trong tháng này, phải kiểm soát phần đất từ bờ hữu ngạn sông Tô đến tả ngạn sông Nhuệ. Như ta đã nói, Kẻ Mẩy sẽ là trận giao chiến cuối cùng.
– Vương thượng, ngài vẫn nghĩ Tô Thái úy sẽ cầu viện Đại Vũ sao?
– Sức cùng lực kiệt, Tô Trung Từ đến khoản đền bù cuối năm rồi còn chưa trả nổi. Đại Vũ có thể nhân cớ La thành không nộp đủ tài vật cống nạp mà động binh. Tuy vậy, nếu đại quân Đại Vũ xuôi Nam một lần nữa, thì nhanh cũng phải cuối năm nay, chậm là đầu năm sau.
– Là do thời tiết, phải không ạ?
– Thổ địa, thủy thổ phương Nam sẽ khiến Đại Vũ phải tính toán thiệt hơn. Vả lại, ta cũng chẳng ngồi yên đợi chúng tới. Chiếm được kinh sư rồi, chúng ta sẽ dồn sức giúp Nam Cương kháng cự Đại Vũ. Anh có muốn lên phương Bắc một chuyến không?
Phùng Hiền vội quỳ gối dập đầu tạ ơn:
– Đội ơn vương thượng đã tin tưởng mạt tướng.
– Muốn thắng thì phải hiểu rõ chúng. Ta giúp Nam Cương cũng là để giữ yên bờ cõi của mình. Một khi anh đến đó, phải dạy ba quân giữ nghiêm quân kỷ, đừng để bách tính Nam Cương coi chúng ta là đám man mọi vô pháp vô thiên.
– Huấn thị của vương thượng, mạt tướng xin khắc cốt ghi tâm.
Vào khoảng giữa giờ Mùi, thám mã cấp báo đã trông thấy cờ xí của Bùi Công Hoảng và Nguyễn Xuân Tảo xuất phát từ phía Dà La. Chương chăm chú xem họa đồ, rồi bảo Phùng Hiền:
– Cứ giữ nguyên vị trí. Chờ khi hậu quân của chúng đi khỏi, lập tức bảo Vi Thọ Kỳ dẫn Thân Vệ quân di chuyển về phía Tây vài dặm, chọn chỗ kín đáo đứng chân.
Đoàn binh từ Dà La di chuyển nhanh chóng, cờ xí rợp một góc trời. Chương ngồi vắt vẻo trên một cành cây cao, phóng tầm mắt trông rõ mọi thứ dưới cái nắng hanh hao của hạ tuần tháng Hai.
– Đại vương, hậu quân binh triều đang tụt lại phía sau, sao ta không nhân cơ hội này bắt sống hết cả lượt luôn ạ?
Nghe Lam Giang đứng dưới gốc cây với lên hỏi, Chương tủm tỉm cười nói:
– Để làm gì? Ta muốn đánh bại ý chí của ba quân binh triều, không thể vì tham cái nhỏ mà bỏ qua cái lớn.
Cờ trung quân của đoàn binh triều xa dần, Phùng Hiền sai trinh sát bám theo. Lát sau, trinh sát về bẩm báo sự tình với Chương. Phùng Hiền đến báo cáo. Chương tụt xuống, tựa lưng vào gốc cây, đôi mắt nheo lại, khóe miệng khẽ nhếch lên, rồi ra lệnh:
– Chẳng bao lâu nữa sẽ tối, hãy đưa đại bộ phận binh mã sang phía Tây, chỉ để lại một đại đội mật phục gần đường cái. Hãy nhớ, nếu bọn Bùi Công Hoảng tháo chạy, thì chỉ được đánh dọa cho chúng tản mát, tuyệt đối đừng hăng máu sa vào giáp chiến.
Phùng Hiền tuân mệnh, bố trí một đại đội mai phục. Đại bộ phận binh mã rời khỏi vị trí ẩn nấp lúc sẩm tối. Đoàn binh không đèn đuốc, hai hàng dọc âm thầm nối đuôi nhau băng qua gò đống, bãi lầy, ruộng cạn. Sau khi nắm được sơ bộ tình hình chiến trường, Chương tổ chức một cuộc họp nhanh, phân công nhiệm vụ:
– Anh Kê dẫn một đại đội tiếp tục xuôi về phía Nam đánh vào làng Kính Chủ. Không nhất thiết phải chiếm được làng ấy, cốt sao phô trương thanh thế, gây rối loạn cho địch là được.
Ma Kê lập tức dẫn đại đội thân vệ của mình lẩn vào bóng tối.
– Lý Mẫn đã có mặt ở tiền tuyến, trực tiếp chỉ huy lúc gà lên chuồng. – Phùng Hiền báo cáo. – Với tình hình hiện tại, khả năng cao ông ta sẽ dùng quân túc vệ làm mũi nhọn. Đến lúc này chúng ta vẫn giữ được bí mật. Mạt tướng và anh em đang đợi vương thượng hạ lệnh đột kích quân túc vệ.
Chương khoát tay nói:
– Lý Mẫn đã có phòng bị. Nếu đột kích túc vệ quân, chúng ta chỉ chiếm được chút lợi thế, khó thay đổi cục diện. Dặn anh em bền gan, chờ Lý Mẫn điều quân túc vệ xung phong. Khi ấy, cậu dốc sức đánh tới sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối.
Phùng Hiền băn khoăn:
– Dạ bẩm, được vậy thì tốt lắm. Mạt tướng chỉ e cánh quân của ông Giáp sẽ chịu nhiều thiệt hại nếu chúng ta ra tay chậm trễ.
Chương không nói gì thêm, ánh mắt dõi theo ngọn nến nhỏ trên tay Mai Đắc Thắng, soi tỏ tấm họa đồ bằng giấy dó một lượt. Tả hữu lặng im chờ chỉ thị.
– Năm mươi chiến mã sẵn sàng đợi lệnh ở cánh hữu. Một khi có lệnh, chúng lập tức xung phong vào phía sau quân túc vệ, giải tỏa áp lực cho Vương Chí Linh. – Chương nói với Phùng Hiền. – Chỉ cần năm mươi kỵ binh là đủ, ưu tiên dùng hỏa khí.
Phùng Hiền ngoảnh sang ra lệnh cho thuộc hạ đi chuẩn bị. Chương di chuyển ngón tay lên họa đồ, tạo ra âm thanh sột soạt, rồi nói thêm với Phùng Hiền:
– Cậu dẫn năm trăm quân khoan thẳng vào vị trí Lý Mẫn chỉ huy, ưu tiên dùng hỏa khí. Khi nào chạm mặt thân quân của Lý Mẫn, thì chia nhỏ thành các trung đội tác chiến độc lập, tỏa hình rẽ quạt mà đánh.
Đoạn, Chương ngoảnh nhìn, bảo Vi Thọ Kỳ:
– Anh dùng đại đội trực thuộc làm quân hậu bị cho cậu Hiền. Mục tiêu của các anh là uy hiếp, cắt đứt liên lạc giữa trung quân và tiền quân binh triều.
– Bẩm vương thượng! – Phùng Hiền nói. – Xin cho thuộc hạ được xuất phát trước. Mạt tướng muốn hạ thủ đám binh triều dùng đuốc nghi binh.
Chương khẽ gật đầu. Anh đứng dậy nhìn quanh một lượt, rồi chỉ tay về phía Đông Nam, bảo Phạm Ngũ Lão:
– Đằng kia có một gò nhỏ, ta muốn đặt thần công, hỏa pháo ở đó. Cậu dẫn anh em thế chân sĩ tốt binh triều.
Tả hữu dõi theo hướng Chương vừa chỉ. Phùng Hiền thoáng ngạc nhiên:
– Vương thượng muốn ép Lý Mẫn chạy về phía sông Nhuệ sao ạ?
Chương cười nói:
– Trời tối thế này mà vỡ trận, mạnh ai nấy chạy. Lý Mẫn không dám mạo hiểm mở đường máu khi chưa rõ thực lực quân ta. Nhất định ông ta sẽ rút về phía sông Nhuệ, từ đó chạy về Kẻ Mọc.
Phùng Hiền tặc lưỡi tỏ vẻ tiếc nuối:
– Bắt được ông ta thì tốt biết mấy.
Chương vỗ nhẹ lên vai Phùng Hiền động viên:
– Đánh tan binh triều, tướng sĩ chạy về kinh sư như chim trong lồng, chẳng phải bắt hết một lượt sẽ tốt hơn ư? Không cần vội.
Phùng Hiền gãi đầu:
– Dạ bẩm, mạt tướng e rằng Bàn tướng quân sẽ nhanh tay hơn.
– Anh Sếnh đã chịu nhiều thiệt thòi. Cậu còn trẻ, lo gì chứ.
Trước khi nhập trận, tất cả sĩ tốt Thiên Đức đều buộc khăn trắng trên đầu nhằm dễ nhận ra nhau lúc giao chiến. Chương khoanh tay, dựa vào một thân cây nhỏ, khẩu AK choàng trước ngực, mắt dõi theo sĩ tốt thưa dần.
– Có sợ không?
Chương hỏi Quan Lam Giang đang đứng sát bên.
Lam Giang ngước nhìn chàng, lắc đầu, giọng dứt khoát:
– Vương thượng một mình địch thiên binh vạn mã, một Lý Mẫn có là gì chứ!
Chương xoa đầu nàng, nhẹ giọng nói:
– Những lúc thế này, nghe mỹ nhân nịnh nọt thật khiến ta thoải mái lắm.
– Em thật lòng mà.
– Được rồi. Chốc nữa nhớ theo sát. Chúng ta sẽ ở chỗ đặt thần công.
Phạm Ngũ Lão báo cáo đã chiếm được gò. Chương liền theo Ngũ Lão đi về phía đó. Đại đội thân vệ chia nhau bảo vệ hai bên sườn. Chương chưa đi được bao xa, phía Bắc liên tục xuất hiện pháo hiệu. Tiếng ba quân hò reo theo gió vọng tới rõ mồn một.
– Truyền lệnh Phùng Hiền lập tức hành động!
Mai Đắc Thắng vâng dạ, ba chân bốn cẳng, thoắt cái đã biến mất trong đêm đen.
Mấy chục kỵ binh do Phùng Hiền bố trí ở cánh phải rời khỏi vị trí ẩn nấp, chậm rãi tiến về phía Tây Bắc. Đi được chừng hai dặm thì đụng phải hậu quân túc vệ. Toán kỵ binh ra roi thúc ngựa vượt qua. Quân túc vệ nhận ra toán binh lạ, đoán rằng quân Thiên Đức tập hậu, bèn hò nhau đuổi theo. Hai chân khó địch bốn chân. Toán kỵ binh Thiên Đức bỏ xa hậu quân túc vệ. Chẳng mấy chốc, chiến địa đã hiện ra ngay trước mặt. Quân túc vệ đang giao chiến với Vương Chí Linh bất ngờ bị toán kỵ quân dùng các loại hỏa khí tràn vào giữa đội hình. Lựu đạn, hỏa hổ, ĐB32M1 thi nhau phát hỏa, gươm đao sáng loáng. Chưa đầy nửa khắc đồng hồ, đội hình trung quân túc vệ đã nhốn nháo. Vương Chí Linh ở phía đối diện trông thấy kỵ binh vấn khăn trắng trên đầu liền truyền lệnh ba quân dốc sức đánh trả. Bấy giờ, toán kỵ binh Thiên Đức dùng hết hỏa khí, liền thúc ngựa mở đường, nhập với Bùi Lạc Thủy, quay ngựa lại đối chiến với kỵ binh túc vệ.
Quân túc vệ bị loạn đội hình, thêm phần thiệt hại, vừa chống đỡ vừa lui về phía Đông. Vương Chí Linh lệnh cho quân xạ tiễn. Mấy loạt tiễn bọc đồng trút như mưa rào khiến quân túc vệ bị thương vong một số, rồi tháo chạy về phía đạo quân của Hoàng Hựu chỉ huy.
Nghe quân hầu cấp báo có toán vài chục kỵ binh không biết từ đâu xuất hiện, lẫn vào quân túc vệ, không chỉ Lý Mẫn mà cả các quân sư như Liễu Môn Nhân, Từ Quý Châu đều giật mình thất kinh. Liễu Môn Nhân thốt lên:
– Hỏng rồi! Thiên Đức quả nhiên ém binh ở phía Tây. Quân không đông nhưng đã gây rối loạn đội hình của ta. Đô thống đại nhân, ngài phải lập tức kéo quân túc vệ về ngay.
Trời đang lạnh, nhưng Lý Mẫn vã mồ hôi hột, truyền quân hầu mau thi hành lệnh. Quân hầu cưỡi ngựa đi rồi, nét mặt Lý Mẫn hoảng hốt. Hắn vớ lấy đại đao, nhảy phốc lên chiến mã đã chờ sẵn ngoài trướng.
– Không chỉ có toán ấy! – Từ Quý Châu chạy đến bên chiến mã, nói với Lý Mẫn. – Bẩm đại nhân, ngài mau phái thân quân che chắn mặt Tây và thu quân gấp.
Lý Mẫn hướng chú ý đến Liễu Môn Nhân, vị mưu sĩ được Thái úy đề cao.
– Từ tiên sinh nói phải đó ạ! Giờ ta đã hở sườn. Mạc Thiên Chương hẳn chờ cơ hội này để lấy ít địch nhiều, phá trận của ta.
Lý Mẫn thở phì phò:
– Vài chục tên tôm t��p thì sao có thể làm được gì?
Liễu Môn Nhân liền nói:
– Đó hẳn là đám quân nhỏ đã phá trận của túc vệ quân. Phía Tây ta đặt nhiều thám mã, nay chưa có tin gì e là đã sinh chuyện. Đô thống đại nhân nên thu quân về Kính Chủ, nếu không sẽ nguy mất. Bỉ nhân liệu, với tình hình này, có khi Mạc Thiên Chương sẽ điều binh mã theo đường vòng, lợi dụng đêm tối tấn công Kính Chủ.
Lý Mẫn một lần nữa trù trừ vào thời điểm sinh tử. Chỉ nghe nửa lời, hắn điều thân quân bên tả sang che bên hữu, không chịu thu quân vì bờ tre Kẻ Mẩy đã gần lắm rồi.
– Báo!
Một tên quân thúc ngựa chạy ào đến, thở gấp thưa:
– Quân cảnh giới mặt Tây đã bị hạ hết lượt! Sĩ tốt đều là quân Thiên Đức ạ.
Lý Mẫn quát lên:
– Phát hiện từ khi nào?
– Dạ bẩm, mới đây thôi! Quân đổi gác nhận ra sự lạ. Mấy chục quân túc vệ đang giao tranh với chúng.
Lý Mẫn lẩm nhẩm:
– Sao có thể, sao có thể!
Liễu Môn Nhân bình tĩnh lên tiếng:
– Thân quân đang chờ lệnh Đô thống đại nhân!
Lý Mẫn choàng tỉnh, lệnh cho thân quân và quân hầu ra chặn đánh. Đồng thời, quân sĩ vần vài chục khẩu Song thủ pháo gần trướng soái, xoay từ phía Bắc sang phía Tây, bắn hú họa vào màn đêm.
Nhiều tiếng nổ nhỏ, đanh gọn nối tiếp nhau, trải dài hàng dặm, báo hiệu quân Thiên Đức đã đánh đến sát rào cự mã. Một số lều trại bắt lửa cháy. Sau hồi chống cự, biết quân Thiên Đức không đông, thân quân của Lý Mẫn nống ra khỏi doanh. Phùng Hiền giả thua lui một quãng, tạo thời cơ cho Vi Thọ Kỳ vòng sang bên tả nhập trận. Phát hiện Vi Thọ Kỳ, thân quân Lý Mẫn sợ trúng kế, bèn chạy ngược vào doanh. Đạn đá, đạn lửa từ những khẩu Song thủ pháo bấy giờ thi nhau bắn chặn, cản bước Phùng Hiền xông vào quân doanh.
Lửa cháy lan rộng ở mặt phía Tây.
Một tiểu đội Thiên Đức gồm hơn chục người lọt vào được doanh trại, dùng số hỏa khí đem theo bắn phá tứ tung, châm lửa đốt vài lều trại khiến lửa cháy rực một góc.
Nhận thấy quân Thiên Đức có thể tràn vào bất cứ lúc nào, Lý Mẫn đành hạ lệnh thu quân, bỏ dở cuộc tấn công.
Trống trận đổi nhịp.
Lửa cháy khắp nơi sáng rực một góc trời.
Phùng Hiền hai lần dẫn quân xông vào soái doanh, nhưng vấp phải tiễn cứng và đạn đá, đành phải lui ra xa.
Ngoài tiền tuyến, bọn Hoàng Hựu nghe trống hiệu thu quân, lại thấy lửa cháy lớn nơi soái trướng, biết mình đã mắc mưu Thiên Đức, đành ngậm đắng nuốt cay tháo chạy. Bố Giáp nhân thời cơ ấy, tung hết vốn liếng truy kích đến cùng.
Các mưu sĩ khuyên Lý Mẫn lui về Kính Chủ và Lý Mẫn cho là phải. Song Từ Quý Châu lại đứng ra khuyên rằng:
– Đô thống lui lúc này là hạ sách. Ba quân đang núng thế, nếu trận vỡ sẽ thảm bại. Địch quân vây hai mặt, Kính Chủ ở đằng sau có thể là sợi dây thòng lọng.
Lý Mẫn gật gù cho là phải, bèn truyền ba quân kháng cự đến cùng. Tiễn cứng và đạn đá bắn ra ngoài như mưa rào, quyết chờ đến sáng, rõ thực hư mới đưa ra quyết sách.
Quá nửa đêm, binh triều co cụm lại. Quân Thiên Đức khép chặt vòng vây ở hai mặt Bắc và Tây. Hai bên dùng Cự thạch pháo đáp trả, cầm chân lẫn nhau. Trong khi ba quân binh triều có phần rối loạn, thì bên đối diện, quân Thiên Đức bắt đầu giá súng thần công chuẩn bị khai hỏa.
Bùi Công Hoảng và Nguyễn Xuân Tảo tấn công Kẻ Mẩy Hạ mấy đợt không thành. Định chuyển hướng xuống phía Nam thì Kiều Quân Kỷ dẫn quân ra chặn đánh.
Hàng trăm ngọn đuốc thắp sáng cánh đồng rộng lớn.
Thua thiệt về hỏa khí lẫn vũ khí, sau nửa canh giờ giao chiến, Bùi Công Hoảng buộc phải rút quân về phía Dà La. Kiều Quân K�� phái một tiểu đoàn khua chiêng gõ trống bám theo. Các đơn vị còn lại hợp dưới quyền Bố Giáp bao vây Lý Mẫn.
Đầu giờ Sửu, Lý Mẫn hay tin làng Kính Chủ bị quân Thiên Đức dùng hỏa công gây cháy lớn ở phía Tây của làng. Binh triều ở Kính Chủ còn cả nghìn sĩ tốt, nhưng tinh thần chiến đấu lung lay. Do biết chủ tướng đang bị vây đánh, họ đã bất tuân thượng lệnh, tháo chạy về Kẻ Mọc. Lý Mẫn nghe đến đâu kinh sợ đến đó, chẳng biết quân Thiên Đức có bao nhiêu binh mã. Kính Chủ mất, mặt sau bị uy hiếp. Tình thế thập phần nguy khốn.
– Quân Thiên Đức chiếm Kính Chủ hẳn chỉ có vài trăm binh mã. – Liễu Môn Nhân bày tỏ ý kiến. – Đại nhân sai Lý Tùng Hoán về giải vây là được.
Lý Mẫn bặm môi suy tính, thuận theo ý Liễu Môn Nhân, sai Lý Tùng Hoán điểm nghìn tinh binh mau chóng chiếm lại Kính Chủ, vì kho lương thảo tiếp vận vẫn còn ở đó. Tùng Hoán nhận mệnh, dẫn đạo khinh kỵ tức tốc quay lại Kính Chủ ngay trong đêm.
Lý Mẫn lo lắng:
– Ta e rằng quân Thiên Đức sẽ siết vòng vây bốn mặt trước lúc trời sáng.
Từ Quý Châu liền nói:
– Binh lực của chúng không đủ, Đô thống đại nhân chớ lo. Bỉ nhân cho rằng quân Thiên Đức sẽ đánh từ mạn Bắc. Hỏa khí của chúng đang tập trung về đó rất nhiều.
Lý Mẫn nhìn Liễu Môn Nhân. Liễu quân sư đăm chiêu một lúc rồi mới nói:
– Phải tính đến khả năng không tái chiếm được Kính Chủ. Quân Thiên Đức đã phong tỏa đường từ Kẻ Mẩy về Loa Sơn. Bùi tướng quân đã lui quân về Dà La. Nếu nguy ngập, chúng ta rút về phía sông Nhuệ, hợp với Nguyễn Nặc đại tướng quân và sĩ tốt Đỗ Động Giang.
– Tại hạ nghĩ… – Từ Quý Châu ngập ngừng. – Nên điều quân trấn sông Tô đánh vào sau lưng quân Thiên Đức. Lý đại nhân từ đây đánh ra, vây công hai mặt, thông đường về kinh sư là hơn cả. Tình hình như hiện tại rõ ràng là Mạc Thiên Chương đã tính trước một bước. Nếu tại hạ không lầm, có lẽ… cánh quân của Lê Phụng Hiểu đã thừa cơ vượt sông mất rồi. Lý đại nhân về ngả ấy vừa xa vừa thiếu chỗ đứng chân. Quân chạy dài mỏi mệt, chẳng còn sức chiến đấu. Vả lại, Mạc Thiên Chương đa mưu túc trí. Khi ấy, hắn đem quân đánh chiếm khu vực làng Cái, giữ một đoạn sông Tô thì đại quân sẽ về thành bằng lối nào?
Lý Mẫn nổi sung, tuốt gươm chém mạnh xuống cạnh bàn, mặt đỏ phừng phừng nói:
– Trước sau Mạc tặc thi gan cũng là muốn dụ ta dấn lên, rồi đem tinh binh chặn hậu khiến lòng quân rối loạn. Từ tiên sinh nói phải. Về thành cứ đường ngắn mà về cho mau, tránh đêm dài lắm mộng.
Liễu Môn Nhân ngơ ngác ngoảnh nhìn Từ Quý Châu. Từ Quý Châu không nói thêm lời nào, hai tay đan trước bụng, cúi đầu suy ngẫm.
Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện sống động được dệt nên.