Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 648: Cuộc chiến trong đêm

Quách Khướu, một tướng kỵ quân, thống lĩnh năm trăm chiến mã theo sau Lý Tùng Hoán. Quách Khướu dạt sang cánh hữu, theo sát là đạo bộ quân hơn nghìn binh sĩ đao gươm sáng quắc do Nguyễn Cảnh Thăng chỉ huy. Vương Chí Linh nắm trong tay lực lượng đầy đủ của Trung đoàn 2 Sơn Cước với ba tiểu đoàn bộ binh, tạo thành thế phòng ngự vững chắc. Các đơn vị thuộc Trung đoàn 2 Sơn Cước nấp sau những sọt tre đựng đất, vừa tránh tên tầm ngắn, vừa dùng hỏa mai, lựu đạn tre... để chặn mũi tiến công của đối phương. Phía trước còn có rào cự mã đặt so le, cản trở chiến mã tiếp cận. Quách Khướu và Nguyễn Cảnh Thăng chịu thiệt hại vài trăm người ngựa trước khi tràn được vào trận địa của Trung đoàn 2 Sơn Cước. Nắm trong tay đơn vị thiện chiến, Vương Chí Linh không hề nao núng khi đối phương lăn xả vào đánh. Thay vào đó, Vương Chí Linh bình tĩnh ra lệnh hai tiểu đoàn thiết lập thế phòng thủ có chiều sâu, giáp chiến với Quách Khướu và Nguyễn Cảnh Thăng. Giáp chiến tầm gần, hỏa hổ và câu liêm phát huy tác dụng hiệu quả. Lực lượng khinh kỵ của Quách Khướu tuy cơ động, xông xáo nhưng mỏng, nhanh chóng trở thành mục tiêu ưu tiên. Vương Chí Linh điều tiểu đoàn còn lại lui hẳn về sau dự bị, canh chừng hai bên sườn đội hình, đồng thời sử dụng Hỏa pháo liên hoàn cản địa, ngăn chặn nhiều đợt binh triều tiếp viện cho Quách Khướu. Binh lực ban đầu tuy nhỉnh hơn không đáng kể, lại là quân tấn công phải chịu thiệt hại lớn, tiếp viện cũng bị chặn đánh. Bởi vậy, càng giao chiến, Quách Khướu càng lâm vào thế hạ phong, bị đẩy ngược trở lại, một số binh sĩ tan hàng tháo chạy.

Đoàn Nhật Tăng, một bộ tướng khác của Lý Mẫn, dẫn đạo bộ quân gần hai nghìn người thọc sâu vào phòng tuyến Thiên Đức, tấn công đội hình trung quân Thiên Đức do Bố Giáp chỉ huy. Nòng cốt của đội hình này là Trung đoàn 2 và Tiểu đoàn 1 Pháo binh Sơn Tây, đều trực thuộc Sư đoàn Bộ binh Sơn Tây. Bên cánh hữu trung quân, Bố Giáp sắp đặt năm trăm quân Sán Rìu trang bị giáo mác, hỏa hổ do Lý Hà Trung chỉ huy. Bên cánh tả, Bố Giáp bố trí Bùi Lạc Thủy, vị tướng xứ mường đã bị thu phục, đang muốn đoái công chuộc tội với Vạn Thắng Vương. Bùi Lạc Thủy có mấy trăm thổ binh trang bị khí giới Thiên Đức, hăm hở chờ lệnh nhập trận.

Bộ quân của Đoàn Nhật Tăng phải đối mặt với mười lăm khẩu thần công trên địa hình trống trải. Hàng trăm quân sĩ dưới trướng Đoàn Nhật Tăng thịt nát xương tan bởi những viên đạn kim loại. Nhận thấy Bố Giáp bố trí lực lượng hai bên cánh mỏng, trang bị thua thiệt, Đoàn Nhật Tăng bèn tách đội hình tấn công. Bố Giáp lập tức lệnh quân phất cờ hiệu, nổi trống, thổi còi. Bùi Lạc Thủy và Lý Hà Trung theo đó, thay vì đối chiến, lại lui binh về sau đội hình trung quân, khiến Đoàn Nhật Tăng bối rối. Quân sĩ dưới trướng Đoàn Nhật Tăng một lần nữa trở thành bia sống của những khẩu thần công Thiên Đức. Trước tình thế ấy, Đoàn Nhật Tăng buộc phải điều động hai mũi tấn công đánh thẳng vào đội hình Trung đoàn 2, Sư đoàn Sơn Tây. Để giáp chiến bằng đao kiếm, bộ quân Đoàn Nhật Tăng phải lãnh chịu thêm hai loạt hỏa mai. Hai bên vừa giáp trận, tiếng binh khí va chạm chưa được bao lâu thì Đoàn Nhật Tăng phát hiện hai đạo quân bên cánh đã lui trước đó đang vòng sang hai cánh, lộ rõ ý định vây bọc binh triều vào giữa. Nhật Tăng hoảng hốt, vội hạ lệnh thu binh, chịu thiệt hại nặng. Bố Giáp không thừa cơ tung quân truy kích.

Đại chiến diễn ra gần một canh giờ. Lý Mẫn đã tung vào trận chiến đến bảy nghìn quân tinh nhuệ mà đối thủ vẫn điềm nhiên như không. Hay tin Đoàn Nhật Tăng nguy khốn hơn cả, Lý Mẫn điều thêm hơn một nghìn bộ quân cùng vài mươi Cự thạch pháo đến tiếp ứng.

- Không thể kéo dài! - Lý Mẫn nói với Liễu Môn Nhân và Từ Quý Châu. - Phải gấp rút điều hai nghìn quân túc vệ trấn giữ hướng Tây đánh vào phía sau tên giặc họ Vương. Diệt nó, thừa cơ đánh tên giặc Giáp.

Liễu Môn Nhân bèn thưa:

- Ngài Đô thống đừng nóng vội. Thay vì đưa quân túc vệ xung trận, chúng ta hãy còn gần hai nghìn thân quân cơ mà.

Lý Mẫn đập mạnh tay xuống bàn, mắt vằn lên tia máu:

- Còn chờ đợi gì nữa hỡi quân sư? Phen này không dốc túi thì mất cả chì lẫn chài.

Từ Quý Châu đứng ra, cung kính nói:

- Túc vệ là quân cúng cụ. Ta để trấn giữ mạn Tây, phòng Thiên Đức tạt sườn. Đô thống đại nhân muốn thì chỉ nên lấy một phần hợp với trung quân dốc sức đánh mới là hơn cả.

Lý Mẫn ngoảnh nhìn sang Liễu Môn Nhân. Liễu Môn Nhân khoanh tay trước ngực, mặt nhăn nhúm, bước đi bước lại hồi lâu mới nói:

- Theo bỉ nhân đoán, Mạc Thiên Chương nhất định có gian kế. Quân Thiên Đức chỉ lo thủ chẳng lo công, rõ ràng chúng đang chờ đợi điều gì đó.

Từ Quý Châu nêu ý kiến:

- Chờ trời tối chăng?

Liễu Môn Nhân khẽ thở dài, ánh mắt đăm chiêu nhìn về hướng Tây:

- Hướng Tây giờ vẫn yên ắng, lạ thật. Đúng ra, với tình thế mặt đối mặt như hiện tại, cùng sở trường vốn có, Thiên Đức sẽ cử một đạo tinh binh cỡ hai nghìn quân từ hướng ấy đánh vào trung quân của ta mới là thượng sách.

Từ Quý Châu bổ sung:

- Thám quân cho hay, Thiên Đức có khoảng năm đến bảy nghìn binh mã đang giao chiến với ta. Chúng tập hợp cả vạn quân, vậy số còn lại đã đi đâu? Chẳng lẽ Vạn Thắng Vương vẫn giữ ở bản doanh đề phòng Bùi tướng quân ở Dà La đánh úp?

Hai mưu sĩ đương được trọng dụng cùng hướng ánh mắt chờ đợi. Lý Mẫn căng thẳng, vừa lúc ấy quân hầu vào bẩm báo:

- Đã trông thấy cờ hiệu của tướng Bùi Công Hoảng và Nguyễn Xuân La ở hướng Tây Bắc ạ.

Cơ mặt Lý Mẫn lập tức giãn ra, vỗ mạnh tay xuống mặt bàn, giọng nói đầy phấn khích:

- Tốt, tốt! Hai tướng đã gây áp lực với bản doanh Thiên Đức. Mạc Thiên Chương lo chống đỡ mặt ấy sẽ không thể tăng viện quân cho Bố Giáp. Cơ hội thực sự đã đến.

Liễu Môn Nhân vẫn nói:

- Bản doanh Thiên Đức hãy còn quân Thần Sấm của Phạm Bạch Hổ đấy.

Lý Mẫn cười nhạt nói:

- Thứ hỏa khí đáng sợ đó chỉ hợp phá thành. Một khi Bùi Công Hoảng và Nguyễn Xuân Tảo hành động theo cách Từ tiên sinh đã bày, ắt sẽ hạn chế thương vong. Chúng ta uy hiếp hậu quân Thiên Đức ở Kẻ Mẩy Hạ. Mạc Thiên Chương lo chống đỡ hai mặt nhất định sẽ lộ sơ hở.

Bùi Công Hoảng cùng Nguyễn Xuân Tảo kéo gần hai nghìn quân từ Dà La đến phô trương thanh thế ở hướng Tây Bắc làng Kẻ Mẩy Hạ. Các đơn vị tiền tiêu của Thiên Đức bố trí cảnh giới ở hướng này lập tức rút chạy về gần Kẻ Mẩy Hạ. Bùi Công Hoảng và Nguyễn Xuân Tảo dấn quân lên gõ trống khua chiêng, làm như thể sắp tấn công. Bên đối diện, quân Thiên Đức chẳng có động tĩnh gì, chỉ thấy bóng dáng những đám binh sĩ vài mươi người thấp thoáng cờ xí sau những gò đống. Bùi Công Hoảng cho quân khiêu chiến nhưng đối phương không chịu ra đánh, buộc Hoảng phải cử một đạo mấy trăm binh sĩ chia làm hai mũi chậm rãi tiến lên. Thần công đặt ở khoảng giữa hai làng Kẻ Mẩy Thượng, Kẻ Mẩy Hạ khai hỏa đôi ba lần đánh tiếng thị uy.

Bấy giờ Nguyễn Xuân Tảo bèn cử một đạo vòng ra phía Bắc làng Kẻ Mẩy Hạ, giao chiến với các đơn vị cấp trung đội của Thiên Đức bố trí tại đây. Hoảng và Tảo vây Kẻ Mẩy Hạ từ hai hướng Tây Bắc và chính Bắc, thận trọng khép chặt vòng vây, dự định dùng hỏa công.

Nắm được tin này, Lý Mẫn rút năm trăm quân túc vệ trấn giữ hướng Tây, hợp với nghìn thân quân, tạo thành một lực lượng tinh nhuệ và một mũi tấn công mạnh. Mục tiêu nhắm đến là khu vực phòng thủ của Trung đoàn 2 Sơn Cước dưới quyền Vương Chí Linh. Trước sức ép của mũi tấn công này, Vương Chí Linh phải thu quân về gần Kẻ Mẩy Thượng ở hướng Bắc vào lúc trời nhá nhem để chỉnh đốn lại đội ngũ phần nào xộc xệch sau hai canh giờ chiến đấu. Ở một diễn biến khác trên chiến trường, Cao Tòng Chinh vài lần lui binh nhằm bảo toàn lực lượng, và trước khi trời tối, ông đã nhập vào đội hình của Lý Hà Trung.

Như vậy, vào giờ gà lên chuồng, Lý Mẫn đã thu được thành quả nhất định khi đẩy lui các đơn vị Thiên Đức về gần quân doanh Kẻ Mẩy.

Từ nguồn tin do thám tử các nơi báo về, Lý Mẫn tin chắc tại Kẻ Mẩy chỉ có khoảng một vạn quân Thiên Đức. Quanh làng Ngọc Mịch có chừng năm nghìn binh mã Thiên Đức đóng rải rác, và đêm vừa rồi không có dấu hiệu chuyển quân từ Ngọc Mịch sang Kẻ Mẩy. Tại cửa Liên Mạc ở phía Bắc, thượng nguồn dòng Nhuệ Giang, vài nghìn thủy quân Thiên Đức đang đóng giữ. Tuy từ Liên Mạc đến Kẻ Mẩy chẳng xa nhưng đường sá nhỏ hẹp, quanh co, nên phải mất mấy canh giờ mới đến nơi.

Theo kế sách của Liễu Môn Nhân, binh triều lợi dụng trời tối, lấy lũy tre làng Kẻ Mẩy Thượng ở hướng Bắc làm mục tiêu. Họ dốc lực lượng chủ lực dàn hàng tấn công trước khi quân Thiên Đức ở Ngọc Mịch và Liên Mạc kịp đến ứng cứu. Kết hợp với các mũi tấn công, nhiều toán quân sẽ đốt đuốc nghi binh các hướng khác.

Kế sách của Liễu Môn Nhân chẳng vẹn toàn. Bản thân vị mưu sĩ họ Liễu hiểu hơn ai hết điều đó, nhưng ở vào thế khó nên phải dốc túi mà đánh. Chậm một ngày, binh mã Thiên Đức thêm đông, đứng chân thêm vững thì sẽ khó đẩy lui. Liễu Môn Nhân dự đoán, thủy quân Thiên Đức từ Liên Mạc kéo xuống, nếu nhanh cũng phải cuối giờ Dậu, đầu giờ Tuất. Nếu điều đó xảy ra, Bùi Công Hoảng và Nguyễn Xuân Tảo sẽ chặn đánh. Trường hợp binh mã Thiên Đức trong Kẻ Mẩy Hạ nống ra phối hợp vây bọc, Bùi Công Hoảng sẽ lui binh về hướng Tây, tức hướng sông Tô.

Lúc nghe xong kế sách, Từ Quý Châu đã nêu ý kiến:

- Không loại trừ khả năng thủy quân Thiên Đức thừa cơ đánh vào cửa sông Tô, chiếm Dà La.

Liễu Môn Nhân khẽ gật đầu nói:

- Dĩ nhiên là vậy. Binh lực bố trí ở cửa sông Tô có nhiều thuyền nhỏ cơ động, thêm hệ thống máy bắn đá dày đặc và công sự kiên cố chống hỏa khí Thiên Đức. Thiên Đức muốn đánh chiếm phải dùng lực lượng gấp ba lần. Cửa sông Tô trọng yếu, Thái úy đã có dự liệu. Cấm quân nhất định sẽ chi viện. Vả lại, khi Mạc Thiên Chương nguy khốn, tướng sĩ, nhất là Yết Kiêu không thể ngồi yên được. Cân nhắc nặng nhẹ, cứu kim chủ vẫn là hơn chứ.

Từ Quý Châu nhăn nhó:

- Thiên Đức lấy ít địch nhiều, dẫu tinh binh của họ phần lớn ở mạn Nam nhưng Mạc Thiên Chương dụng binh khó lường. Kẻ Mẩy có một vạn binh mã, chủ yếu là bộ quân. Muốn giành chiến thắng phải có ít nhất quân số gấp đôi và phải tinh nhuệ. Cơ mà…

Từ Quý Châu ngưng một nhịp:

- Tại hạ cầu mong tính toán của tiên sinh sẽ đúng.

Liễu Môn Nhân đan hai bàn tay vào nhau để trước bụng, hít một hơi thật sâu, cười buồn nói:

- Nếu toan tính không đúng, chúng ta chỉ còn cách về thành cố thủ chờ Đại Vũ. Nước xa chẳng cứu được lửa gần. Tại hạ đành dốc lòng chứ chẳng còn cách nào khác.

Trời vừa tối, hàng nghìn bó đuốc đỏ rực ở mé Đông Nam, Nam và Tây Nam làng Kẻ Mẩy Thượng. Tiếng trống chiêng rộn vang lẫn trong tiếng hò reo của ba quân. Trong khi đó, Lý Tùng Hoán và Quách Khướu nhập một nghìn quân khinh kỵ làm tiên phong, ngựa tháo nhạc, binh ngậm tăm. Bộ quân do Nguyễn Cảnh Thăng, Hoàng Hựu, Đoàn Nhật Tăng chỉ huy bám sát vó ngựa. Trần Hoàng Sinh thống lĩnh vài mươi khẩu pháo đá đi sau cùng. Đoàn binh mã mấy nghìn người ngựa tạo thành một khối chữ nhật lớn, chậm rãi tiến quân. Quân cảnh giới Thiên Đức vội vã bắn tên, vừa bắn vừa tháo chạy. Mấy trận địa pháo đá bố trí hình răng lược, nghe có động liền nhả đạn tới tấp vào màn đêm và kịp rút quân phá pháo khi kỵ quân binh triều tràn đến.

Bố Giáp hạ lệnh cho tất cả các khẩu Cự thạch pháo, Hỏa pháo bắn chặn để bộ quân rút về tuyến sau có trật tự. Sau vài loạt đạn đá, kỵ quân binh triều tràn đến. Các tay pháo thủ ném lựu đạn tre phòng thân rồi nhắm hướng Bắc ù té chạy như ong vỡ tổ.

Màn đêm bỗng lóe sáng.

Trung quân Thiên Đức đốt pháo hiệu, phóng hỏa quân doanh Kẻ Mẩy, lùi về gần bờ tre Kẻ Mẩy Thượng.

Quân doanh cháy sáng rực.

Cung thủ Thiên Đức phóng hỏa tiễn vào các đám cỏ khô, rơm rạ rải sẵn trên cánh đồng trống trải, một bức tường lửa mau chóng được dựng lên.

Lý Tùng Hoán bất chấp, dẫn kỵ binh xông qua tường lửa, múa kiếm giơ khiên đòi chém giết.

Khoảng không tối đen bên trên làng Kẻ Mẩy Thượng có pháo hiệu nổ đùng đùng. Trống trận Thiên Đức đổi nhịp, hàng trăm tiếng còi vang lên trong đêm tối. Đó là tín hiệu ba quân phải nằm rạp xuống đất.

Một loạt thần công bố trí ngay chân lũy tre làng gầm vang, chớp lửa đầu nòng rực sáng. Bức tường lửa trên cánh đồng soi rõ những bóng người ngựa đang đà chạy bị thổi bay. Hàng chục khẩu Cự thạch pháo, Song thủ pháo và Hỏa pháo liên hoàn đồng loạt ném đạn nổ.

Đạo kỵ binh do Lý Tùng Hoán, Quách Khướu dẫn đầu tan tác. Hàng trăm người ngựa nằm vật trên cánh đồng, tiếng than khóc lẫn trong tiếng đì đùng không ngớt.

Hoàng Hựu, Nguyễn Cảnh Thăng, Đoàn Nhật Tăng cho bộ quân dạt sang hai bên. Hàng trăm binh sĩ gục ngã trước mũi súng hỏa mai nhưng họ vẫn phải chạy, chạy và chạy về phía trước.

Dựa vào chớp lửa đầu nòng hỏa mai, cung thủ binh triều phóng tên cứng tầm xa song tác dụng chẳng được là bao.

Nhận thấy tiền quân đã rất gần lũy tre Kẻ Mẩy Thượng, bấy giờ Lý Mẫn mới tung đạo túc vệ bảo vệ bên sườn phải vào cuộc. Vài trăm chiến mã của đạo túc vệ vượt lên trước, phi xé gió, lao thẳng vào vị trí do Trung đoàn 2 Sơn Cước và Bùi Lạc Thủy trấn giữ.

Vương Chí Linh lệnh quân hiệu bắn pháo hiệu dồn dập trong khi binh sĩ dưới quyền thiết lập Phương trận chống lại kỵ binh túc vệ.

Chiến mã đâm sầm vào những tấm khiên bọc đồng.

Bùi Lạc Thủy nhận lệnh dẫn quân bản bộ vòng sang trái đón đánh toán bộ quân túc vệ đang kéo đến.

Trận giáp chiến thứ hai chỉ trong một ngày diễn ra trong đêm tối. Mùi máu tanh quyện với mùi thuốc súng, tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét thất thanh… tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bầu không khí khó diễn tả.

Độc giả đang thưởng thức bản chuyển ngữ được độc quyền đăng tải trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free