(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 647: Đại quân giáp chiến
Tô Vĩnh Khang vào đại lao thăm Lý Nhân Nghĩa là một hành động mạo hiểm, chấp nhận đem vận mệnh già trẻ lớn bé trong phủ ra đánh cược. Lý Nhân Nghĩa chăm chú lắng nghe Tô Vĩnh Khang lược thuật mọi sự. Dù có thuộc hạ của Thái úy ở đó, Tô Vĩnh Khang vẫn thẳng thắn ngỏ lời, nhờ Lý Nhân Nghĩa thảo một bức thư cầu xin Vạn Thắng vương tha mạng cho Đồng Mặc và Khúc Bàng Giang, nếu Khúc Bàng Giang còn sống.
– Tô đại nhân, tại hạ nằm trong lao tù mấy tháng không thấy mặt trời, sao biết được mọi chuyện ngoài thành. Tuy vậy, để đại nhân được hài lòng, tại hạ sẽ thảo thư. Còn việc Vạn Thắng vương có niệm tình hay không, đâu phải lời tại hạ nói là được.
Cai ngục lấy giấy bút, tự tay ghi lại lời khẩn cầu của Lý Nhân Nghĩa. Tô Vĩnh Khang đứng nghe, kín đáo lấy ra Tinh hoa ngũ hành thiết, cố ý để Nhân Nghĩa nhìn thấy. Lý Nhân Nghĩa giả vờ không bận tâm. Khi cai ngục đã thảo xong thư và chuẩn bị cùng Tô Vĩnh Khang rời đi, Lý Nhân Nghĩa nói đầy ngụ ý:
– Giống cũ hư, chọn giống mới chăm bẵm, dồn tâm sức mới mong có quả ngọt.
Tô Vĩnh Khang nhìn Lý Nhân Nghĩa chằm chằm, Nhân Nghĩa tủm tỉm cười đầy ngụ ý, rồi phất tay áo quay lưng. Tô Vĩnh Khang hiểu ý, lặng lẽ rời đại lao. Cai ngục đem thư trình lên cấp trên. Tô Trung Từ đọc, thấy lời lẽ trong thư không mang ẩn ý, lại nghĩ Tô Vĩnh Khang tìm cách cứu anh em rể là lẽ thường tình, bèn thuận cho Tô Vĩnh Khang cử người đem thư ra khỏi thành. Song vốn đa mưu túc trí, Tô Trung Từ cử thân tín cùng đi với gia nô Tô phủ.
Lại nói, Tô Hiến Khái lần lượt gặp vợ Khúc Bàng Giang và vợ Đồng Mặc để gặng hỏi.
Mãi sau, vợ Khúc Bàng Giang mới thừa nhận bản thân từng đưa Phạm Ngũ Lão đến gặp chồng khi ông còn trấn giữ cửa sông Tô. Đao thương vô tình, Khúc Bàng Giang còn hay mất khó mà đoán định. Ngoài cổng lớn Khúc gia đã treo cờ tang mấy hôm. Khúc Hồng Châu hay tin cha tử trận, liền vận tang phục thề trước ba quân sẽ sống mái với Thiên Đức.
– Chị khuyên cháu đừng manh động. Vạn Thắng vương cử thân tín đến thuyết phục nhà ta, chẳng lý nào lại ra tay sát hại Khúc huynh.
Tô thị tin lời, khuyên con không manh động. Hôm sau, Tô Vĩnh Khang bí mật họp mặt anh chị em ruột trong phủ mà không cho Tô Hiến Thành hay biết, rồi chọn gia nô thân tín Vũ Công Cao đem thư trình Vạn Thắng vương ở Kẻ Mẩy.
– Ngươi đi chuyến này phải đề phòng những kẻ Thái úy cử đi hộ tống. – Tô Vĩnh Khang đưa cho gia nô miếng sắt nhỏ, dặn dò. – Thái úy đa nghi, chẳng dễ dàng chấp thuận chuyện này.
– Đại nhân lo Thái úy cử sát thủ đi cùng bọn thuộc hạ có phải không?
Tô Vĩnh Khang gật đầu:
– Nếu vụ ám sát thành công, công là của Thái úy; nếu thất bại, cả nhà ta sẽ bị diệt tộc. Chuyện hệ trọng này ta cậy cả vào ngươi. Ngươi đi chuyến này khó về, nếu có cơ hội, hãy tâu mọi chuyện với Vạn Thắng vương. Tô phủ không chống ngài ấy nhưng… hở ra là dễ đầu lìa khỏi cổ. Một mai Thiên Đức nhập thành, già trẻ Tô phủ nhất định sẽ đón ngài.
– Thuộc hạ hiểu, xin đại nhân yên lòng.
Vũ Công Cao vái lạy từ biệt, khoác tay nải thẳng một mạch đến cửa Đông thành ngoài, nơi có năm kẻ hầu tháp tùng chờ sẵn. Lướt nhìn đám người một lượt, Vũ Công Cao nhận ra ánh mắt hung hiểm của phường đao phủ.
– “Đại nhân dự liệu đúng. Đương lúc nước sôi lửa bỏng lại dễ dàng cho ta đem thư sang địch doanh cầu xin người. Bọn chúng giấu sát khí còn chẳng qua mắt được ta, lẽ nào qua được mắt thân quân Thiên Đức? Túng quá làm liều, hay nhân cơ hội đổ vấy cho Tô phủ đây?”
Vũ Công Cao đến đại bản doanh tại Kính Chủ trình thư. Liễu Môn Nhân to nhỏ với Lý Mẫn:
– Thái úy muốn nhân cơ hội này hành thích Vạn Thắng vương. Giả như việc bại lộ, sẽ đổ lỗi cho người Tô phủ tự ý hành động.
Lý Mẫn sáng bừng mắt lên, bảo thuộc hạ mở tiệc khoản đãi bọn Vũ Công Cao, sai người sang Kẻ Mẩy dò ý Vạn Thắng vương liệu có tiếp kiến người Tô phủ hay không. Trong tiệc rượu, Lý Mẫn rỉ tai đám tháp tùng Vũ Công Cao, dặn rằng một khi có cơ hội vào trung quân tham kiến Vạn Thắng vương, hãy tìm cách hạ đại kỳ hoặc gõ trống làm hiệu, Lý Mẫn nhất định sẽ dốc toàn lực tấn công. Tiệc rượu xong, Lý Mẫn sai quân hầu đưa cho mỗi kẻ một mâm bạc cùng một mỹ nhân hầu cận qua đêm.
Tại trung quân Thiên Đức đóng ở Kẻ Mẩy Thượng, Thiên Bình vừa đến nơi chiều hôm trước thì trưa hôm sau, thuộc hạ từ Vạn Xuân vội cấp báo, đoàn sứ thần Nam Cương xin yết kiến. Duệ Thần phi đã tiếp kiến sứ thần, song có việc hệ trọng không thể tự mình quyết định. Thiên Bình nghe xong bèn đến gặp Chương và kể lại:
– Vua Nam Cương sai sứ yết kiến, ngỏ ý gả công chúa, muốn kết thân với Vạn Xuân ta. Chị Duệ đã tiếp kiến, đồng ý giúp Nam Cương hai nghìn nén vàng, một vạn thạch lương, năm trăm ngựa tốt, một nghìn xấp lụa theo đề nghị. Đổi lại, hồi môn cho công chúa Nam Cương ngoài vùng đất tiếp giáp với xứ Lạng còn năm nghìn tùy tùng theo hầu. Việc hệ trọng này chị Duệ không thể quyết, phải chờ ý của anh.
Chương nhíu mày, ngoảnh hỏi Mai Đắc Thắng:
– Tình hình Nam Cương thế nào?
Mai Đắc Thắng vội thưa:
– Tin gần nhất thuộc hạ nắm được là thượng tuần tháng Giêng, Đại Vũ đã tiến chiếm được hai thành trì phía Tây Bắc Nam Cương.
– Ta cần thêm tin tức, cậu phái thân tín về Vạn Xuân trực tiếp hỏi Ái phi.
Nói đoạn, Chương sai thuộc hạ trình bản đồ vùng Tây Bắc Vạn Xuân. Xem xong anh bảo với Thiên Bình:
– Hồi môn là vùng núi rừng có nhiều sắc dân sống rải rác, chẳng biết họ theo bên nào. Nếu có thì tốt. Nam Cương rộng lớn gấp mấy lần Vạn Xuân mà phải gả công chúa cầu thân, có thể thấy tình hình của họ không được tốt lắm.
– Công chúa Nam Cương vừa tròn đôi tám.
Chương gạt bản đồ sang bên, ngả lưng ra sau, điềm nhiên nói:
– Vùng hoang vu ấy làm phên dậu, phòng thủ từ xa rất tốt. Chúng ta cần thêm dân. Biên viễn Nam Cương tuy ít dân nhưng vẫn đông hơn so với biên viễn của ta. Một khi Nam Cương diệt vong, Vạn Xuân sẽ nguy lắm.
– Như vậy anh đồng ý kết hôn, trở thành tế tử của Nam Cương quốc?
Chương biết Thiên Bình không hài lòng, nhưng việc quốc gia đại sự phải đặt lên trên hết. Anh nói:
– Bảo với sứ thần Nam Cương, tùy tùng của công chúa có thể đưa gia quyến theo cùng. Công chúa Nam Cương hãy còn nhỏ dại, nhờ em chỉ bảo.
Mai Đắc Thắng vội ghi chép rồi lui ra. Chỉ còn hai vợ chồng, Thiên Bình bặm môi, giậm chân tỏ ý giận dỗi. Chương đứng dậy kéo nàng ngồi xuống, nhẹ giọng:
– Mẫu nghi thiên hạ phải có tấm lòng bao dung, nghĩ đến đại cuộc mới phải vậy.
– Chẳng lẽ giang sơn mở rộng thêm thì em phải chia chồng với nữ nhân khác ư? Em giờ sắp già, chẳng mấy sẽ phải lủi thủi một mình. Anh là quân vương, thê thiếp sẽ còn nhiều.
– Hoàng hậu chỉ có một, em quên à? Mai này con chúng ta lớn, cho dù giang sơn rộng gấp mười ngày nay, vẫn phải liên hôn nhằm yên bốn cõi. Đối xử tốt với kẻ dưới, thu phục nhân tâm ắt sẽ yên thiên hạ.
Thiên Bình thở dài:
– Cũng lại là anh khéo miệng.
Bên ngoài, quân hầu thưa vọng vào báo Lý Mẫn sai sứ đến, người Tô phủ muốn yết kiến, trình thư. Chương suy ngẫm giây lát rồi nói:
– Sớm mai!
Thiên Bình tròn mắt hỏi:
– Anh không thấy lạ ư?
Chương cười nhạt:
– Cáo già họ Tô giở trò, cứ kệ ông ta. Tô Tể tướng không còn tại vị nhưng nhân sĩ La thành dưới trướng ông ta hãy còn rất nhiều. Nay mai ta vào thành, buổi đầu nhất thiết phải cậy nhờ những kẻ ấy mới mong yên ổn được.
– Nói vậy… anh cho rằng Tô Trung Từ và Lý Mẫn muốn nhân cơ hội tiếp cận để hành thích chúng ta?
– Trò trẻ con! – Chương nói. – Lúc túng quẫn người ta tìm mọi cách, chẳng thể trách họ. Chúng ta nhắm đến Tô phủ từ trước, người Tô phủ đến hẳn là thật lòng, đám lâu la tháp tùng mới đáng để lưu tâm.
Chương gọi thuộc hạ vào bảo rằng:
– Nói với Phạm Ngũ Lão canh Tư đến hầu.
– Anh lại dùng thế thân ư? – Thiên Bình bật cười.
– Lão già họ Lý lú lẫn kiểu gì cũng chẳng dùng kế nội công ngoại kích. Ta hút binh lực La thành về đây, chờ chúng tập hợp đủ mạnh rồi mới ra tay. Em tiếp sứ giả, anh rảnh tay dạy Lý Mẫn một bài học. Đám mưu sĩ như Liễu Môn Nhân, Từ Quý Châu vây quanh Lý Mẫn chẳng phải dạng xoàng, nhưng không đủ khả năng xoay chuyển tình thế. Họ dăm lần bảy lượt làm sứ giả đến nghị hòa, thật nực cười. Chẳng lẽ kinh sư hết nhân sĩ rồi sao?
Bọn Vũ Công Cao cùng vài thuộc hạ y phục chỉnh tề theo Thân Vệ quân vào trung quân yết kiến Vạn Thắng vương. Vạn Thắng vương ngồi trên ngai cao bằng gỗ, Lý Hoàng hậu ngồi bên trái. Phạm Ngũ Lão vận giáp trụ, đặt tay lên đốc kiếm, đứng hầu gần bên. Vũ Công Cao dâng thư. Phạm Ngũ Lão bước đến nhận, dâng Hoàng hậu xem.
– Đồng Mặc vẫn còn toàn mạng, chờ chiến sự qua đi, ta sẽ ra lệnh thả người. Sở dĩ ta đồng ý là bởi xét công lao lão Tể tướng, trước sau một lòng vì nước.
Vũ Công Cao quỳ dưới đất thưa rằng:
– Bẩm Đại Vương, bẩm Vương hậu…
– Hoàng hậu! – Phạm Ngũ Lão nhắc.
Vũ Công Cao bèn sửa lời:
– Tạ ơn Đại Vương, tạ ơn Hoàng hậu ân chuẩn. Thuộc hạ được Tô phủ giao phó, thực lòng muốn biết ngài Tả Vũ vệ Khúc Bàng Giang hiện được chôn cất nơi nào để tiện bề hương khói cho ấm lòng người khuất mặt ạ.
Thiên Bình vẫy gọi Mai Đắc Thắng lại gần to nhỏ, Mai Đắc Thắng trình bày xong mọi chuyện, Thiên Bình khẽ thở dài nói với Vũ Công Cao:
– Khúc tướng quân dũng mãnh hơn người, Tô lão Tể tướng có người con rể như vậy thật chẳng thẹn với thiên hạ. Xét thấy lão Tể tướng là đại thần tiền triều, một lòng phụng sự tiên vương. Vì lòng trung, vì lo cho bách tính mà chấp nhận phò tá huynh trưởng ngỗ ngược của ta. Nay ta sai thuộc hạ sang Ngọc Mịch tra rõ sự tình, chiều nay sẽ cho ngươi được thỏa lòng. Bây giờ ngươi hãy tạm lui, chiều nay ta sẽ cho gọi.
Vũ Công Cao dập đầu tạ ơn.
Vũ Công Cao dập đầu tạ ơn, kín đáo trộm nhìn dung mạo Vạn Thắng vương, nhưng khoảng cách xa khó mà trông rõ, lại vô tình chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Phạm Ngũ Lão đứng hầu kề bên, Vũ Công Cao vội cúi đầu, lui về dịch trạm ngoài cửa trung quân. Đám tùy tùng vây lấy Vũ Công Cao hỏi chuyện, Cao thuật lại một lượt, rồi với tay lấy cái điếu cày châm lửa, rít một hơi đến là kêu.
– Vạn Thắng vương sẽ thết bọn ta bữa trưa. – Vũ Công Cao nhả khói mù mịt, cặp mắt lim dim, nói với cả bọn. – Đánh chén một bữa rồi đem tin tức về thành.
Dứt lời, Vũ Công Cao ngả lưng tạm lên chiếc giường tre ọp ẹp trong khi bọn tùy tùng chụm đầu to nhỏ với nhau. Vũ Công Cao hé mắt nhìn vài lần rồi thầm nghĩ:
– “Một đám ngu dại. Quanh đây thiên binh vạn mã, chúng bay làm loạn thì chẳng còn cơ hội về nhận thưởng. Bậc quân vương tài trí hơn người, sao có thể để đám khờ dại chúng bay qua mặt. Đã đến đây rồi, ai lo việc nấy, mặc xác các ngươi.”
Cuối giờ Tỵ trời nắng hanh. Hai quân hầu cầm giáo hộ tống ba tì nữ bê mâm cao cỗ đầy đến dịch quán rồi đứng hầu ngoài cửa. Vũ Công Cao ngồi dậy, nhón mấy miếng thịt gà nhai trệu trạo nuốt chửng. Đám tùy tùng, gồm năm kẻ do Thái úy phái cùng sáu kẻ khác theo chân Vũ Công Cao từ làng Kính Chủ, tất cả đều vận y phục văn nhân, gắp vài miếng thịt lợn, ngửa cổ tu rượu ừng ực. Vũ Công Cao đoán chừng chúng muốn có thêm chút sĩ khí để làm loạn.
– “Mình cũng phải giữ lấy mạng mình, tìm cơ hội về thành bẩm với đại nhân.”
Hai kẻ đặt đũa xuống mâm, lấy tay lau miệng, đưa mắt nhìn cả bọn một lượt, tất cả cùng gật. Hai kẻ này đứng dậy bước nhanh ra cửa. Ba nữ nhân đứng hầu nãy giờ chưa kịp có phản ứng đã bị đánh gục chỉ bằng một đòn. Hai quân sĩ cầm giáo nghe tiếng động ngoảnh lại, chưa kịp thủ thế đã bị đám ở trong nhà xông ra, tung liền mấy cước hạ gục.
Mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt.
Mười một tên thích khách nhảy vọt qua hàng rào tạm bợ, chạy nhanh về phía cổng doanh trung quân. Quân cảnh vệ nhận ra sự lạ lập tức rút binh khí ngăn cản. Đám thích khách không chủ đích giao chiến, đương đà chạy, nhún mình lộn qua rào cự mã. Một vài tên dùng tay không đánh dạt quân cảnh vệ, mở lối cho những kẻ còn lại nhanh chóng chạy đến nơi treo đại kỳ. Một tên lấy thanh đao cướp được chặt đứt dây thừng khiến đại kỳ màu vàng có thêu hình hổ trâu rơi xuống.
Bấy giờ tiếng tù và mới thổi một tràng dài, nối tiếp là hàng chục tiếng còi chói tai. Mấy tên thích khách tựa lưng vào nhau, dùng khiên giáo cướp được cản bước cho ba tên khác trèo lên giàn cao, nơi đặt ba cái trống lớn. Quân sĩ canh trống hoảng hốt, dùng dây thừng tụt xu���ng, bỏ chạy một mạch.
Mấy hồi trống dài vang vọng khắp chốn.
Tám tên thích khách bị quây vào giữa luôn miệng gào thét, khua gươm múa đao chống trả. Ba kẻ vừa hoàn thành việc gõ trống hiệu dùng thuật khinh công nhảy xuống đất, lộn thêm mấy vòng rồi cắm đầu bỏ chạy. Quân cảnh vệ đuổi sát, tiếng còi hiệu chói tai. Ba gã thích khách chạy nhanh như gió, nhảy qua rào cự mã bỗng chết lặng bởi đại đội kị bộ giương cung bạt kiếm chờ sẵn tự bao giờ.
Phạm Văn Xảo vận giáp trụ sáng loáng ngồi trên lưng ngựa lạnh giọng:
– Giơ tay chịu trói hoặc chịu chết, do các người chọn.
Ba gã thích khách trao đổi ánh mắt với nhau, sau cái gật đầu, liền tách ra chạy theo ba hướng. Những mũi tiễn xé gió, ba gã thích khách đổ ập về phía trước như thân chuối bị đốn gốc. Phạm Văn Xảo xuống ngựa, lần lượt xem tình trạng của thích khách, rồi đứng bên một tên, áng chừng sẽ sống vì các mũi tiễn cắm vào bắp đùi và cánh tay, cười nhạt:
– Ngu độn hết sức! Đại Vương nhân từ không vội lấy mạng các người, vì các người có công! Mau giải chúng đi.
Năm thích khách mất mạng, số còn lại mình đầy máu me bị áp giải đến trước trướng trung quân. Thiên Bình từ trong trướng đi ra, nhìn đám thích khách, cười và nói:
– Một lũ đáng thương!
Ánh mắt Hoàng hậu dừng trên người Vũ Công Cao vừa mới bị giải đến, nàng hỏi:
– Sao? Ngươi nóng lòng muốn biết số phận Khúc Bàng Giang mà sai thuộc hạ làm càn ư?
Vũ Công Cao chắp tay xá ba xá, cúi đầu sát đất thưa rằng:
– Hoàng hậu anh minh! Tiểu nhân không có gan làm càn. Những kẻ này là người do Tô Thái úy và Lý Đô thống cử đi cùng tiểu nhân. Thuộc hạ nãy giờ vẫn ở trong dịch quán, dạ bẩm, thuộc hạ còn có ý cứu giúp mấy cô nương, cúi xin Hoàng hậu minh xét cho.
Tiếng trống trận đằng xa cùng tiếng hò của ba quân vọng đến thu hút sự chú ý của Thiên Bình. Nàng chỉ vào Vũ Công Cao, bảo với Phạm Văn Xảo:
– Giữ tên này lại.
Dứt lời nàng quay vào trướng. Phạm Văn Xảo áp giải Vũ Công Cao theo sau, đẩy Cao quỳ dưới đất. Cao biết tính mạng hiểm nguy, vội vã xin với Xảo, lấy Tinh hoa ngũ hành thiết giấu ở cạp quần ra trình lên.
– Chủ nhân của thuộc hạ đưa thứ này, dặn rằng khi hiểm nguy, trình lên Thiên Đức quân sẽ giữ được mạng.
Phạm Văn Xảo cầm lấy xem kỹ, tâu với Thiên Bình:
– Thứ này là của anh Lão đưa cho Tô Vĩnh Khang, trưởng tử của lão Tể tướng, thưa Hoàng hậu.
Thiên Bình ra hiệu, quân sĩ kéo Vũ Công Cao đứng dậy. Nàng nói:
– Vạn Thắng vương mến tài Khúc Bàng Giang, Khúc Bàng Giang đã là tướng Thiên Đức, binh sĩ thuộc quyền cũng được toàn mạng. Ngươi mau chóng về thành bẩm báo với Tô Vĩnh Khang. Dặn người Tô phủ không được manh động, bởi tin này lộ ra khó giữ mạng.
Vũ Công Cao dập đầu tạ ơn.
Thiên Bình bảo Phạm Văn Xảo:
– Gọi Liêu Gia Trinh đến, bảo cậu ta thuật lại mọi chuyện với hắn. Nhà họ Tô ở kinh thành ngày sau còn hay mất phụ thuộc vào Tô Vĩnh Khang.
Dứt lời, nàng cất gót thẳng một mạch. Ngoài trướng chiến mã thắng sẵn yên cương. Ma Kê chỉ huy một đội Thân Vệ quân, cùng một đạo nữ binh tháp tùng Thiên Bình ra trận.
Ngoài trận tiền trống gióng, cờ mở, binh triều hò reo dậy đất, kị bộ nhất loạt tràn lên như thác lũ. Bố Giáp chỉ huy quân Thiên Đức phòng thủ đằng sau những hào chông và hàng rào cự mã dày đặc. Theo quan niệm của Lý Mẫn cũng như tướng sĩ binh triều, đại kỳ trung quân biểu trưng cho đại tướng đối địch; đại kỳ bị hạ xem như vận xui rủi, báo hiệu trung quân bất ổn, phải nhân cơ hội chiếm ưu thế.
Chẳng riêng binh triều, ngay cả quân Thiên Đức, đại kỳ hổ trâu màu vàng đại diện cho Vạn Thắng vương hoặc Hoàng hậu; đại kỳ mất sẽ khiến lòng quân dao động. Các tướng như Phùng Hiền, Bố Giáp, Vương Chí Linh, Cao Tòng Chinh đều tỏ ra ái ngại khi Chương dùng chính đại kỳ làm mồi nhử.
– Binh lực của Lý Mẫn cơ bản tập hợp đủ. Lê Phụng Hiểu cũng sẵn sàng chờ lệnh. Nhất thiết phải cho Lý Mẫn một cái cớ tấn công toàn lực, đánh quỵ tinh thần chiến đấu của ba quân binh triều. Nếu các ông tin như vậy, ta sẽ treo đại kỳ dự phòng trong quân, đại kỳ của ta sẽ theo ta ra trận.
Bộ quân binh triều vượt qua cánh đồng trống trải, băng qua hào chông, phá rào cự mã, bất chấp tiễn ngắn tiễn dài, hỏa pháo liên hoàn bắn ra như mưa rào. Sau khi bộ quân binh triều dùng ván gỗ lấp được nhiều hố chông, Lý Tùng Hoán thống lĩnh hơn một nghìn quân kỵ tạo thành mũi đột phá. Quân kỵ binh triều ném dây thừng buộc móc sắt kéo một đoạn rào cự mã tạo cửa mở rộng đến hơn ba mươi trượng, sau đó tràn qua. Bộ quân binh triều theo chân chiến mã xông lên. Lý Mẫn đưa hết số Cự thạch pháo, Song thủ pháo có trong tay vào trận. Pháo đá binh triều tạo thành một khối lớn, bắn hình rẻ quạt, đạn đá trùm quanh khu vực cửa mở, loại bỏ vài cụm pháo đá Thiên Đức trấn giữ gần đó.
Lý Tùng Hoán thiệt hại gần một phần ba lực lượng kỵ binh tiên phong, vượt qua mấy lớp rào, dạt sang bên trái, xông thẳng vào đội hình bộ quân do Cao Tòng Chinh bố trí, phá bỏ hơn mười khẩu Cự thạch pháo. Cao Tòng Chinh lui quân. Lý Tùng Hoán được thế xốc tới truy kích rất rát, quyết trừ Cao Tòng Chinh.
Vương Chí Linh nhận lệnh Bố Giáp dẫn Trung đoàn hai Sơn cước vào trận. Có chi viện, Cao Tòng Chinh trở giáo đánh trả. Bên Lý Tùng Hoán có thêm các tướng dày dạn trận mạc như Hoàng Hựu, Trần Hoàng Sinh. Binh lực hai bên một chín một mười, hỏa pháo và Cự thạch pháo trở nên vô dụng khi hai bên giáp chiến. Trận chiến đương hồi gay cấn, bất phân thắng bại thì Thiên Bình dẫn binh đến. Tiểu đoàn Thiên Kim nhận lệnh trợ chiến vòng ngoài, trong khi Ma Kê dẫn đầu đại đội Thân Vệ quân với hơn trăm tráng sĩ tả đột hữu xung.
Chiến trường sặc mùi máu tanh và thuốc súng.
Nội dung này được quyền khai thác trên truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phát tán dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép.