(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 646: Lý Hoàng hậu đến Kẻ Mẩy
Chỉ còn lại ba người, Liêu Gia Trinh gạt bỏ thân phận gia nô, nói rằng mình được đích thân Vạn Thắng vương cử đến. Đồng thời cho biết Vạn Thắng vương rất coi trọng nhà họ Khúc, mến mộ tài năng, đức độ và sự ngay thẳng của Khúc Bàng Giang.
- Đại Vương rất thấu hiểu những khó khăn tướng quân đang gặp phải, Liêu Gia Trinh nói. Người cũng muốn giữ danh tiếng cho ngài, lại không muốn Khúc gia ở trong thành gặp phiền phức. Đại Vương sai thuộc hạ đến chuyển lời và hầu cận bên tướng quân. Bẩm tướng quân, anh hùng trong thiên hạ thờ đúng chủ mới là phải.
Khúc Bàng Giang tỏ ra lúng túng, chẳng biết nên cảm tạ thế nào, đành lặng im. Doãn Tử Sung hiểu được nỗi khó xử của Khúc Bàng Giang liền lên tiếng:
- Chú chớ bận lòng. Cháu có vinh hạnh được ngồi đàm đạo với Vạn Thắng vương đến nửa canh giờ. Đại Vương là bậc minh quân trong thiên hạ, yêu nước thương nòi, kế thừa vương nghiệp Lý tiên vương để lại hoàn toàn xứng đáng. Cơ hội đã đến, họ Khúc phải chuyển mình để vang danh trong thiên hạ. Đại Vương đủ lòng nhân từ, coi trọng kẻ dưới, tin dùng người tài. Nay chú còn lưỡng lự là điều dễ hiểu, chỉ cần chú thuận lòng theo sắp xếp của Đại Vương thì ngày sau còn nhiều cơ hội báo quốc. Nếu chú vẫn một lòng phụng sự Trữ quân, Đại Vương cũng không ép. Vả lại, đại binh Thiên Đức sớm muộn sẽ từ cửa Liên Mạc kéo đến, khi ấy chú chỉ còn nước vượt sông về chịu tội. Già trẻ lớn bé trong phủ đệ cũng sẽ chịu liên lụy.
Khúc Bàng Giang nhìn Doãn Tử Sung một lúc lâu rồi nói:
- Doãn đại nhân trung thành với Thái uý.
Doãn Tử Sung khẳng khái:
- Cháu không thể khuyên cha, cháu chưa có cơ hội nhưng cháu tin rằng Hồng Châu, một võ tướng trẻ tuổi, chắc chắn cũng sẽ theo Vạn Thắng vương lập công danh, thống nhất giang sơn về một mối. Đại Vương có tầm nhìn xa trông rộng, luôn nghĩ cho người khác.
- Doãn đại nhân sẽ nghĩ gì khi biết cháu theo Thiên Đức quân?
Doãn Tử Sung mỉm cười, khẽ nhún vai:
- Cháu có con đường của riêng cháu. Mấy ngày qua cháu đã nghĩ thông suốt. Mạng cháu chỉ có một, sống một lần cho thỏa chí. Chú còn nhiều gánh nặng, nhất thời chưa thể quyết nhưng thời gian quý như vàng bạc, trù trừ sẽ bỏ lỡ. Đại Vương có thể lệnh ba quân tiêu diệt quân doanh, tại sao ngài ấy không làm? Cháu nghĩ… chú hẳn đã có cân nhắc riêng.
Khúc Bàng Giang khẽ thở dài, hướng ánh mắt nhìn ra cửa lều, suy nghĩ mông lung.
- Phó tướng Đào Phương Chanh là thuộc hạ thân tín của Thái uý, Liêu Gia Trinh thẳng thắn nói. Từ khi Tô Tể tướng có ý chống đối Thái uý, Thái uý đã có sắp đặt để phòng khi có biến.
Khúc Bàng Giang khẽ giật mình, nhướng mày quay nhìn chàng trai trẻ họ Liêu. Liêu Gia Trinh mỉm cười, chậm rãi rót thêm rượu cho Khúc Bàng Giang.
- Tuy thuộc hạ mới 19 nhưng thời gian tòng quân cũng chẳng ít. Thuộc hạ là tai mắt của Phùng tướng quân, nói ra tướng quân có thể không tin nhưng các tướng Thiên Đức dụng binh sẽ nắm chắc đến bảy tám phần thắng vì hiểu được tính cách và ý đồ của binh triều. Đào Phương Chanh tuổi trẻ, tính tình cao ngạo, thích tỏ vẻ. Bản thân Chanh có chút võ nghệ giắt lưng nhưng… tài nghệ như vậy cũng chỉ ngang thuộc hạ. Phép dụng binh phải dùng trí óc, đề cao mưu kế.
Nhìn phong thái của chàng trai trẻ họ Liêu người Cam Giá, Khúc Bàng Giang bất giác bật cười.
- Một tiểu tốt trong quân mà đĩnh đạc, ăn nói gãy góc như ngươi, vậy thì Phùng Hiền hẳn phải ra sao?
Liêu Gia Trinh ngồi ngay ngắn đáp:
- Bọn thuộc hạ đều phải học, càng lên cao càng phải học nhiều. Người sau học người trước. Tướng quân có thể thấy, bất kỳ tiểu tướng Thiên Đức nào cũng có tác phong tương tự, ăn nói đều gãy góc và… đều biết chữ. Các đại tướng cầm đại quân nếu tính tình nóng nảy thì bên cạnh nhất định có mưu sĩ, và ngược lại, tướng cầm quân thiên về văn thì phó tướng nhất định phải là hổ tướng. Đại Vương rất quý mến Khúc tướng quân, muốn cùng ngài uống trà bàn thế sự. Sở dĩ Đại Vương được ba quân kính nể, ngoài tài năng xuất chúng thì ngài rất biết lắng nghe tâm tư người đối diện. Bọn thuộc hạ không sợ Đại Vương trách tội, được ngài ấy trách thì luôn có thêm cơ hội sửa chữa. Chỉ khi lặp lại sai lầm thì mới bị loại bỏ mà thôi.
- Ta nghe nói Vạn Thắng vương là con của thần!
Liêu Gia Trinh quay sang Doãn Tử Sung, Sung cười đáp:
- Ngài ấy như người thường. Thiên hạ ví ngài là con của thần thánh có lẽ bởi những việc ngài ấy từng làm được.
Khúc Bàng Giang xoay chén rượu một lúc rồi mới uống cạn.
- Ta phải tính cho vẹn toàn, kẻo sĩ tốt chết vô ích. Gia quyến của họ sẽ nguyền rủa tổ tông ba đời nhà ta nếu đột nhiên ta đầu hàng Thiên Đức, Khúc Bàng Giang nói. Ta có một kế thế này…
Khúc Bàng Giang đưa cho Doãn Tử Sung một thẻ bài mới. Cầm thẻ bài trong tay, Doãn Tử Sung rời quân doanh lúc gà vừa lên chuồng, đi về hướng sông Nhuệ. Gần đến bờ sông, Doãn Tử Sung rẽ phải, lẩn mình trong ánh trăng khuya. Sung bị trinh sát của Trung đoàn 5 Sơn cước đè ngửa, đánh cho một trận bầm tím mặt mũi. Sung ú ớ:
- Xin gặp Kiều tướng quân, xin gặp…
Binh sĩ tra hỏi thêm, Sung im bặt. Sung được đưa đến gặp Kiều Quân Kỷ trong làng Ngọc Mịch lúc ba quân nổi lửa thổi cơm vào canh năm, với khuôn mặt sưng vù. Kỷ mắng mỏ ba quân tướng sĩ vài câu, rồi tay bắt mặt mừng, tự tay rót nước mời Tử Sung. Sung không để bụng chuyện bị đánh tơi tả, trình bày ngay lập tức kế sách của Khúc Bàng Giang. Kiều Quân Kỷ nghe xong thì vui mừng khôn xiết, lập tức triệu tập cuộc họp, bàn định cho tới sáng. Doãn Tử Sung cũng được tham gia.
Sáng ngày 17 tháng 2, Kiều Quân Kỷ điều động Tiểu đoàn 190, Trung đoàn 2 Sơn cước, với hơn bốn trăm binh sĩ trang bị hoả mai, hoả hổ, pháo liên hoàn tiến lên phía Tây Bắc, tấn công doanh tiền phương của Khúc Bàng Giang do Đào Phương Chanh chỉ huy nhằm ngăn cản Đào Phương Chanh phối hợp với Bùi Công Hoảng. Chanh chống cự quyết liệt. Bấy giờ, Tiểu đoàn 191 và 192 thuộc Trung đoàn 5 Sơn cước nổ súng ở hướng Đông Nam, uy hiếp trung quân Khúc Bàng Giang. Khúc Bàng Giang lập tức điều động phân nửa binh mã tiếp ứng cho Đào Phương Chanh chống cự với Tiểu đoàn 190. Đồng thời, đích thân Khúc Bàng Giang chỉ huy 500 quân bản bộ trang bị nặng, có hơn trăm quân khinh kị và một số Song thủ pháo tiến ra khỏi quân doanh giao chiến với Thiên Đức quân. Hai bên đấu pháo, xung phong vài lần nhưng đều bị chặn lại bởi tầm pháo đá. Đến chiều, Tiểu đoàn 191 bất ngờ lui binh, Khúc Bàng Giang nhân cơ hội ấy đốc quân truy kích đến cùng. Tiểu đoàn 191 rút chạy về phía Nam được vài dặm mới dàn trận phòng thủ. Khúc Bàng Giang dẫn đầu hơn trăm quân khinh kị tạo thành mũi đột phá, tấn công cánh phải Tiểu đoàn 191. Tiểu đoàn 191 một lần nữa lùi về phía Nam thêm 3 dặm, tựa lưng vào một làng nhỏ tổ chức phòng ngự.
Khoảng giữa giờ Thân, từ hướng Tây Bắc nơi Tiểu đoàn 191 đang cố thủ chờ đợi Khúc Bàng Giang bỗng vang lên nhiều tiếng nổ rền vang. Tiểu đoàn 192 chính thức nhập trận, đem lựu đạn tre bó lại với nhau rồi châm lửa để gây chú ý trước khi tràn vào quân doanh mà Khúc Bàng Giang bỏ lại. Quân doanh họ Khúc chỉ còn hơn hai trăm binh sĩ đủ sức chiến đấu, còn lại toàn binh sĩ già yếu và dân binh mới trưng tập, không phải địch thủ của Tiểu đoàn 192 nên mau chóng tan chạy. Tiểu đoàn 192 chiếm giữ quân doanh, thu lương thảo, bắt tù binh rồi phóng hoả. Tiếp đó, đại bộ phận Tiểu đoàn 192 đánh tập hậu Đào Phương Chanh. Đào Phương Chanh lưỡng đầu thọ địch, ba quân hoảng loạn tan vỡ, Chanh tử trận trong đám loạn quân.
Quân sĩ dưới quyền Khúc Bàng Giang hoang mang vì mất trại, Khúc Bàng Giang định quay lại ứng cứu nhưng Tiểu đoàn 191 lại dấn lên. Bấy giờ Kiều Quân Kỷ mới ung dung cưỡi chiến mã xuất hiện ở trước trận tiền, gọi Khúc Bàng Giang ra để nói chuyện phải quấy. Khúc Bàng Giang vận giáp trụ, cầm trường thương một mình một ngựa tiến ra, lăn xả vào đâm chém Kiều Quân Kỷ. Tướng sĩ hai bên đứng ngoài hò reo không ngớt. Sau một hồi giao chiến, Kiều Quân Kỷ bất ngờ quay ngựa bỏ chạy, Khúc Bàng Giang quất ngựa đuổi theo. Hai bên đánh thêm một hồi, cả người lẫn ngựa đều thấm mệt. Khúc Bàng Giang để lộ sơ hở, Kiều Quân Kỷ nhảy khỏi lưng ngựa, vật Khúc Bàng Giang ngã xuống đất. Hai chiến tướng vật lộn bất phân thắng bại trong tiếng reo hò. Sau cùng Khúc Bàng Giang nhận thua vì quá mệt, hạ lệnh quân sĩ buông khí giới quy hàng. Khúc Bàng Giang đã khéo léo tách quân bản bộ khỏi binh mã thuộc quyền của mình. Kiều Quân Kỷ nhờ đó thu phục quân họ Khúc, đưa về hậu cứ đối đãi tử tế. Khúc Bàng Giang không bị trói, ngay trong đêm ấy, tướng quân họ Khúc theo Kiều Quân Kỷ sang Kẻ Mẩy tham kiến Vạn Thắng vương.
Được đích thân Vạn Thắng vương mở tiệc khoản đãi, lại được cho ngồi cạnh bên và hỏi chuyện, Khúc Bàng Giang cảm động đến rơi nước mắt, dập đầu quỳ lạy, một lòng xin thần phục Vạn Thắng vương. Vạn Thắng vương căn dặn Khúc Bàng Giang về hậu cứ Thiên Đức để vỗ về an ủi binh sĩ. Mai Đắc Thắng hộ tống Khúc Bàng Giang, tranh thủ khai thác thông tin tình báo. Ngay hôm sau, 19 tháng 2, tin tức Khúc Bàng Giang cùng quân bản bộ bị tiêu diệt và bắt sống toàn bộ lan truyền khắp chốn.
Việc thu phục Khúc Bàng Giang cùng quân họ Khúc có tầm quan trọng như thế nào đối với việc chiếm giữ kinh sư thì không ai biết. Chẳng mấy người hiểu rõ vì sao Vạn Th��ng vương tốn nhiều công sức để thu phục vị tướng họ Khúc này. Chỉ biết trong khoảng thời gian ngắn ngủi tại hậu cứ, Khúc Bàng Giang cùng quân sĩ phải dành toàn bộ thời gian lắng nghe những cô gái Thần Vũ giảng giải về đường lối, chính sách của Thiên Đức.
Thiên Đức quân kiểm soát được hữu ngạn sông Nhuệ từ cửa Liên Mạc đến gần làng Thiên Mỗ, kéo dài về phía sông Hát, tổng cộng mấy mươi dặm. Nhờ vậy, binh mã Thiên Đức đóng ở Cổ Loa (tức thành Côn Lôn) và phủ Vĩnh Yên lũ lượt chuyển quân sang từ trung tuần tháng 2. Bên cạnh đó, một vài đạo binh nhỏ, ít thì hơn trăm người, nhiều thì hơn ba trăm, có cả nữ nhân thuộc các dân tộc Mường, Mán, Sán Rìu… từ miền thượng du cũng bắt đầu xuất hiện trên chiến trường. Các đạo binh này làm nhiệm vụ hậu cần là chủ yếu, không trực tiếp tham chiến.
Hạ tuần tháng 2, sau khi tập hợp được một lực lượng đủ mạnh, Lý Mẫn bắt đầu tấn công Kẻ Mẩy từ hướng Đông, Đông Nam và hướng chính Nam. Quân Thiên Đức dưới sự chỉ huy trực tiếp của Vạn Thắng vương chỉ tập trung phòng ngự, dựa vào ưu thế hoả lực đẩy lui nhiều cuộc tấn công của Lý Mẫn. Lý Mẫn chưa dám dốc toàn lực bởi Lê Phụng Hiểu đã tập hợp mấy nghìn quân kị bộ sẵn sàng vượt sông Nhuệ đánh sang đất Vĩnh Thuận từ phía sau bất cứ lúc nào. Trước tình hình ngày một nguy khốn, Đỗ Thục chi viện hai nghìn binh mã, chủ yếu là người thượng, đóng ở Kẻ Mọc, giúp binh triều phòng thủ ở đó.
Thời điểm này, sau khi lực lượng tăng nhanh, Vạn Thắng vương ra lệnh cho Yết Kiêu chiếm nốt phần còn lại của cửa Liên Mạc. Bùi Công Hoảng đem quân ứng cứu. Bấy giờ Phùng Hiền theo lệnh của Vạn Thắng vương, chỉ huy quân Sơn Tây tấn công Bùi Công Hoảng. Bị vây ép hai mặt, hoả lực hoàn toàn thua thiệt, Bùi Công Hoảng, Nguyễn Xuân Tảo cùng các bộ tướng đành rút về lập trại ở cửa sông Tô. Kiểm soát hoàn toàn hai bờ tả hữu thượng nguồn sông Nhuệ, Yết Kiêu dùng các chiến thuyền nhỏ chở quân, lương thảo. Hàng chục cầu phao tạm được thiết lập giúp cho việc qua lại giữa hai bờ trở nên dễ dàng hơn.
Ngày 26 tháng 2, Đại Thắng Lý Hoàng hậu Lý Thiên Bình cùng một nghìn quân thân vệ từ phủ Thiên Đức đến Kẻ Mẩy theo lối sông Nhuệ. Thuyền Hoàng hậu đi đến đâu đều gióng trống phất cờ. Dân chúng sinh sống gần thượng nguồn sông Nhuệ hay tin đều đổ ra đón xem. Đại Thắng Lý Hoàng hậu nhân danh Vạn Thắng vương, lệnh miễn thuế 1 năm cho dân chúng trong vùng. Làng nào theo dưới cờ Thiên Đức lập công sẽ miễn thuế 3 năm.
Do thực hiện nghiêm quân lệnh từ lúc bắt đầu vượt sông Hát, về cơ bản, dân chúng các vùng mới bị chiếm không rơi vào cảnh tan cửa nát nhà. Ngay những dòng họ có người làm quan trong triều cũng chưa bị định tội. Tuy dân chúng vẫn còn nhìn Thiên Đức quân với ánh mắt hồ nghi, nhưng việc không bị bắt lính, không bị cướp của, đàn bà con gái không bị làm nhục đã là một điều tốt lắm rồi. Đối với dân đen nơi nào cũng vậy, ai làm vua cũng được.
Bộ máy tuyên truyền của Thiên Đức, nòng cốt là nữ binh Thần Vũ, hoạt động hết công suất. Mục tiêu an dân vùng tạm chiếm được đặt lên hàng đầu. So với một nam binh sĩ tay cầm giáo xông vào làng thì một nữ nhân y phục vàng, ăn nói nhỏ nhẹ vẫn dễ chịu hơn nhiều.
Vạn Thắng vương và Hoàng hậu ở Kẻ Mẩy, ban bố lệnh miễn tội cho toàn bộ quân sĩ binh triều đã và đang cầm giáo chống lại Thiên Đức. Quan quân trong thành nếu biết phải trái tìm đến trình diện quân Thiên Đức sẽ được giữ nguyên chức vụ, bổng lộc. Thông tin từ Kẻ Mẩy tung ra khiến bách tính La thành nhốn nháo, bắt đầu bồng bế nhau tìm đường thoát thân tránh cảnh máu chảy đầu rơi. Tuy vậy, cổng thành bên ngoài đã đóng chặt, dân chúng có muốn cũng không thể ra ngoài. Nhiều nhân sĩ trẻ trong thành sẵn lòng bất mãn vì không được trọng dụng, đã dùng những cách khác nhau trốn khỏi thành đến đầu quân Thiên Đức. Ngược lại, những nhân sĩ thủ cựu vẫn một lòng trung thành với Trữ quân, họ không chấp nhận vương triều rơi vào tay họ Mạc. Ngay như trong phủ Tể tướng, tuy không còn giữ quyền bính song Tô Tể tướng vẫn có tầm ảnh hưởng. Ông muốn Tô Thái uý rời chức vị, Trữ quân tiến hành thương thảo với Vạn Thắng vương, tìm giải pháp cắt đất phong vương. Trong khi đó hai người con của Tô Tể tướng mười phần chán nản, muốn nhân cơ hội này xoá bỏ quyền lực của Thái uý, loại bỏ Trữ quân, lập vương triều mới, chấm dứt cảnh binh đao.
- Ngô sứ quân bị vây khốn, bên Đỗ Động Giang chỉ lo giữ thế thủ, kinh thành bị vây khốn ba mặt, Tô Vĩnh Khang, nguyên Hộ bộ Tả thị lang nói. Kinh thành bị hạ chỉ còn là vấn đề thời gian, nếu cố chống đến cùng thì bách tính sẽ lầm than. Thân phụ, lúc này người nên dùng uy tín để khuyên răn thuộc hạ mới là hơn cả.
Nguyên Công bộ Hữu thị lang Tô Hiến Khái tiếp lời:
- Trữ quân không thể cắt đất phong vương cho Mạc Thiên Chương. Quân Mạc hùng mạnh, thiện chiến hơn cả phương Bắc, sở dĩ họ chần chừ không đánh vào thành là muốn quân dân trong thành suy ngẫm. Thực tế lúc này kinh thành đã chia làm ba phần: một phần chống đến cùng, một phần trung dung và phần còn lại âm thầm ủng hộ Thiên Đức. Những kẻ ủng hộ Thiên Đức do không giữ trọng trách nên thân phụ chưa nhận ra, tuy chẳng có tiếng nói nhưng họ lại rất đông. Thân phụ muốn tỏ tường, cứ vận y phục thường dân dạo một vòng các chợ trong thành sẽ hiểu rõ nhân tình thế thái. Từ lâu bách tính La thành chán ghét Trữ quân, chỉ những gia tộc nhận bổng lộc mới trung thành mà thôi.
Tô Hiến Thành thở hắt ra, giọng buồn phiền:
- Nếu bây giờ ta lên tiếng, Thái uý lập tức lệnh thuộc hạ trừ sạch người trong phủ ta. Quyền bính không có trong tay, ta lực bất tòng tâm. Thứ nữa, con rể của ta mất mạng khi đối đầu Thiên Đức, nay ta ra mặt ủng hộ, dù theo cách nào đi chăng nữa, thì thiên hạ cũng phỉ nhổ vào mặt ta.
Tô Vĩnh Khang bèn nói:
- Khúc Bàng Giang còn sống hay đã chết vẫn chưa rõ, phụ thân đừng vội tin lời Bùi Công Hoảng. Hoảng không có ý gì nhưng Vạn Thắng vương giữ lại mạng của Giang có lợi hơn là giết.
Tô Hiến Thành nhướng mày, quay nhìn trưởng tử. Tô Vĩnh Khang lại tiếp lời:
- Phụ thân từng gặp thân tín của Vạn Thắng vương trong đại lao, anh ta cũng từng bí mật đến nhà ta.
- Phạm Ngũ Lão? Tô Hiến Thành hỏi lại.
- Thưa phải, chính hắn. Hiện nay Nguyễn Nhân Nghĩa, không, là Lý Nhân Nghĩa vẫn bị giam trong đại lao. Vạn Thắng vương trọng dụng ông ta. Phụ thân tìm cách vào đại lao hỏi đầu đuôi, nhất định sẽ rõ chân tướng.
Tô Hiến Thành đứng dậy. Tô Hiến Khái chạy đến đỡ cha.
- Dựa vào đâu ngươi nghĩ vậy?
- Vạn Thắng vương muốn thu phục họ Khúc, họ Đồng. Phạm Ngũ Lão thoát khỏi đại lao, bị Sát Quỷ Đoàn truy sát gắt gao, sau đó bóng chim tăm cá. Hắn ta tiếp cận cha con ta trước, ắt sẽ tìm cách gặp họ Khúc, họ Đồng. Muốn rõ thực hư, phụ thân chỉ cần gọi ái nữ về là sẽ tỏ tường mọi chuyện. Phụ thân ngẫm mà xem, Đồng Mặc và Khúc Bàng Giang bặt vô âm tín, cớ sao ái nữ của phụ thân chẳng hề đau buồn?
Tô Hiến Thành hất mạnh tay Tô Hiến Khái, giận ra mặt:
- Ý ngươi nói nữ nhân Tô phủ tiếp tay cho nghịch tặc?
Bấy giờ Tô Hiến Khái mới nói:
- Ai là nghịch tặc hẳn phụ thân rõ hơn ai hết. Di chiếu tiên vương truyền ngôi vị cho trưởng Công chúa, Trữ quân chiếm giữ liệu có đúng chăng?
Tô Hiến Thành vung gậy vụt Tô Hiến Khái, trợn mắt nói:
- Nghịch tử! Các ngươi ăn lộc Trữ quân lại sinh lòng phản trắc.
Dứt lời liền chống gậy bỏ đi. Tô Vĩnh Khang chép miệng, thở dài.
- Anh vào đại lao dò hỏi Lý Nhân Nghĩa, tôi đi gặp chị cả gặng hỏi cho ra lẽ.
Tô Hiến Khái ra đến cửa, bỗng Tô Vĩnh Khang gọi giật lại rỉ tai:
- Hồng Châu đang nắm giữ một vệ quân đóng ở phía Nam, chú phải nhớ lấy điều này.
Tô Hiến Khái khẽ gật đầu rồi rời đi. Còn lại một mình, Tô Vĩnh Khang đứng giữa cửa, ngước nhìn bầu trời trong xanh sau những ngày u ám, lẩm bẩm nói:
- Giang sơn sắp đổi chủ, chẳng thể khác được. Lòng dân ly tán, Thái uý dẫu gắng sức cũng chỉ là hồi quang phản chiếu. Vận mệnh Tô phủ sau này ra sao phụ thuộc vào thời khắc hiện tại.
Bản biên tập này, với mọi nỗ lực trau chuốt, tự hào thuộc về truyen.free.